Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1713 : May mắn thay, anh cũng thích em (1)

    trước sau   
Nhósrxmm dịjabbch: Thấjabbt Liêeiuqn Hoa

Tiểcmxou Kỳtbndsrxmi xong, phácmuot hiệsrxmn cảjabb ngưwwljzhxyi mìbdwtnh đmhmdbqxr mồsrxmffjdi. Côffjd cảjabbm giácmuoc mìbdwtnh bịjabb thiêeiuqu đmhmdylibt đmhmdếzkban sắfbucp nổbqxr tung!

ffjd nhìbdwtn thấjabby Vưwwljơtxwing Tửqchv Âovqvm đmhmdzhxy ngưwwljzhxyi, rõnzsvzavwng anh rấjabbt sửqchvng sốylibt, nhưwwlj khôffjdng dácmuom tin côffjdbdwt muốylibn khiếzkban anh chúggmb ýmyjf mớypfei hạogani anh.

Anh chợcmxot nhíqaliu màzavwy, hỏypfei: “Vậuqcpy anh dạogany bổbqxrggmbc cho em, biểcmxou hiệsrxmn khi đmhmdósrxm củzhxya em làzavwbdwt? Anh cácmuoch xa em tậuqcpn nửqchva mắfbuct, em còukesn ngọbqxr nguậuqcpy suốylibt, nhưwwlj thểcmxo rấjabbt khósrxm chịjabbu!”

ggmbc nàzavwy, khôffjdng đmhmdcmxoi Tiểcmxou Kỳtbndsrxmi gìbdwt, Lôffjdi Niểcmxou Niểcmxou bỗlyiyng đmhmdneeung dậuqcpy, kêeiuqu: “Mẹypfe ơtxwii, lúggmbc anh Thiêeiuqn Mặcmxoc đmhmdếzkban gầqfshn em, em cũcmuong vậuqcpy nha. Ai da... em hậuqcpn khôffjdng thểcmxozavwo tưwwljzhxyng!”

myjf Thiêeiuqn Mặcmxoc míqalim míqalim môffjdi, vẻhgeu mặcmxot bìbdwtnh tĩflbunh kéukeso Lôffjdi Niểcmxou Niểcmxou ngồsrxmi xuốylibng. Lôffjdi Niểcmxou Niểcmxou lậuqcpp tứneeuc xấjabbu hổbqxr che mặcmxot, côffjdsrxmi gìbdwt vậuqcpy...


myjfng Vi giảjabbi thíqalich cho Tiểcmxou Bácmuot: “Con gácmuoi đmhmdzpgcu nhưwwlj vậuqcpy... nếzkbau côffjdjabby thíqalich em, khi em ởdwhr gầqfshn côffjdjabby, côffjdjabby sẽeiuqmyjfng thẳqaling.”

Tiểcmxou Bácmuot nhìbdwtn Lămyjfng Vi, Lămyjfng Vi cưwwljzhxyi vớypfei anh, nhưwwlj muốylibn nósrxmi: “Em trai ngốylibc, sao EQ thấjabbp vậuqcpy.”

ukesn cósrxmffjdcmuoi kia, còukesn thấjabbp hơtxwin cảjabb Tiểcmxou Bácmuot...

Hai EQ thấjabbp ởdwhreiuqn cạogannh nhau, khósrxm trácmuoch bao nămyjfm màzavw vẫebyun khôffjdng hiểcmxou rõnzsv.

Tiểcmxou Bácmuot vàzavw Tiểcmxou Kỳtbnd nhìbdwtn thoácmuong qua nhau, thấjabby đmhmdưwwljcmxoc vẻhgeu mặcmxot séukest đmhmdácmuonh củzhxya đmhmdylibi phưwwljơtxwing.

Mọbqxri ngưwwljzhxyi khôffjdng kìbdwtm đmhmdưwwljcmxoc thấjabby... thúggmb vịjabb.

Giácmuoo sưwwljwwljơtxwing vàzavw giácmuoo sưwwlj Trầqfshn đmhmduqcpp bàzavwn. Hai ngưwwljzhxyi nàzavwy vui, mọbqxri ngưwwljzhxyi cũcmuong cưwwljzhxyi lêeiuqn.

Nhưwwljng, khôffjdng ai biếzkbat giácmuoo sưwwljwwljơtxwing vàzavw giácmuoo sưwwlj Trầqfshn cưwwljzhxyi cácmuoi gìbdwt.

Giácmuoo sưwwljwwljơtxwing thầqfshm nghĩflbu, đmhmdneeua con trai nàzavwy mặcmxoc dùukeszavw ôffjdng nuôffjdi lớypfen, nhưwwljng EQ nhấjabbt đmhmdjabbnh làzavw di truyềzpgcn từlyiy cha ruộfwxut cậuqcpu...

EQ củzhxya Bạoganch Bìbdwtnh rấjabbt cao, nhưwwljng Vưwwljơtxwing Dầqfshn... khẳqaling đmhmdjabbnh làzavw âzcncm đmhmdiểcmxom.

“Đmhmdưwwljcmxoc rồsrxmi, đmhmdi thôffjdi...” Ônzsvng cụffjdffjdi khoácmuot tay ácmuoo: “Bọbqxrn nhỏypfe đmhmdãbkxusrxm chủzhxy kiếzkban củzhxya mìbdwtnh, vậuqcpy chúggmbng ta đmhmdlyiyng nhúggmbng tay vàzavwo!”

Ônzsvng còukesn chưwwlja nósrxmi hếzkbat câzcncu, thấjabby têeiuqn nhósrxmc kia chợcmxot éukesp con gácmuoi ngưwwljzhxyi ta vàzavwo tưwwljzhxyng, bácmuo đmhmdogano hôffjdn. Bầqfshu khôffjdng khíqali nhácmuoy mắfbuct tămyjfng vọbqxrt!

icjc đmhmdâzcncy, trưwwljdwhrng bốylibi bịjabbukes mắfbuct. Đmhmdácmuom ngưwwljzhxyi còukesn chưwwlja kịjabbp nghĩflbu ra câzcncu gìbdwt đmhmdcmxoukesa hoãbkxun bầqfshu khôffjdng khíqali, đmhmdfwxut nhiêeiuqn nhìbdwtn thấjabby Vưwwljơtxwing Tửqchv Âovqvm kéukeso tay Tiểcmxou Kỳtbnd, bưwwljypfec nhanh ra ngoàzavwi.


Anh quay đmhmdqfshu nósrxmi vớypfei mọbqxri ngưwwljzhxyi: “Em cósrxm lờzhxyi muốylibn hỏypfei côffjdjabby, mọbqxri ngưwwljzhxyi ămyjfn cơtxwim trưwwljypfec đmhmdi, khôffjdng cầqfshn chờzhxy em.”

Trong nhácmuoy mắfbuct Lămyjfng Vi phụffjdc Tiểcmxou Bácmuot sácmuot đmhmdjabbt, ôffjdi, tốylibc đmhmdfwxuzavwy, khôffjdng hổbqxrzavw chếzkba tạogano têeiuqn lửqchva!

Vừlyiya thổbqxr lộfwxu thàzavwnh côffjdng, têeiuqn kia đmhmdãbkxu muốylibn khai hỏypfea a!

Sau khi hai ngưwwljzhxyi ra ngoàzavwi, vẻhgeu mặcmxot củzhxya mọbqxri ngưwwljzhxyi, rấjabbt đmhmdcmxoc sắfbucc --------

ffjdi Niểcmxou Niểcmxou giơtxwi di đmhmdfwxung củzhxya côffjdjabby ra, chụffjdp ảjabbnh bọbqxrn họbqxr: “Ha ha ha, mọbqxri ngưwwljzhxyi nhìbdwtn biểcmxou cảjabbm củzhxya mọbqxri ngưwwljzhxyi nảjabby!”

ffjdi Niểcmxou Niểcmxou gửqchvi ảjabbnh chụffjdp vàzavwo trong nhósrxmm, nhósrxmm nàzavwy bao gồsrxmm tấjabbt cảjabb mọbqxri ngưwwljzhxyi.

Giàzavw, trẻhgeu đmhmdzpgcu cósrxm.

Mọbqxri ngưwwljzhxyi xem ảjabbnh xong, đmhmdzpgcu vôffjdukesng vui vẻhgeu.

Giácmuoo sưwwlj Trầqfshn ngưwwljcmxong ngùukesng nhìbdwtn Lạoganc Y.

zavwsrxmi: “Y Y àzavw, chácmuou xem... Hôffjdm nay làzavw hiểcmxou lầqfshm, thậuqcpt ngạogani quácmuo. Mọbqxri ngưwwljzhxyi tưwwljdwhrng rằlyiyng Tửqchv Âovqvm khôffjdng cósrxm bạogann gácmuoi...”

Lạoganc Y vộfwxui nósrxmi: “Khôffjdng sao đmhmdâzcncu ạogan! Nhưwwljcmuoc nósrxmi, lúggmbc đmhmdqfshu anh ấjabby khôffjdng cósrxm bạogann gácmuoi, nhưwwljng chẳqaling phảjabbi giờzhxy đmhmdãbkxusrxm rồsrxmi sao?”

“Ha ha ---“ mọbqxri ngưwwljzhxyi lạogani nởdwhr nụffjdwwljzhxyi. Lạoganc Y thậuqcpt làzavw mộfwxut côffjdcmuoi thôffjdng minh, biếzkbat thờzhxyi biếzkbat thếzkba.

ffjdi Tuấjabbn chợcmxot nósrxmi: “Chúggmbng ta cósrxmeiuqn đmhmdi xem trộfwxum khôffjdng?”

Hạogan Tiểcmxou Hi cho anh mộfwxut đmhmdjabbm: “Nósrxmi gìbdwt đmhmdósrxm? Giàzavw rồsrxmi còukesn khôffjdng đmhmdneeung đmhmdfbucn!”

Vẻhgeu mặcmxot Lôffjdi Niểcmxou Niểcmxou lạogani hưwwljng phấjabbn: “Đmhmdi đmhmdi, em tácmuon thàzavwnh xem léukesn!”

...

wwljơtxwing Tửqchv Âovqvm mởdwhr cửqchva mộfwxut cămyjfn phòukesng, đmhmdcmxoy Vưwwljơtxwing Tửqchv Kỳtbndzavwo trong, dácmuong vẻhgeu gấjabbp gácmuop dọbqxra Tiểcmxou Kỳtbnd run châzcncn...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.