Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1714 : May mắn thay, anh cũng thích em (2)

    trước sau   
Nhóupawm dịkckxch: Thấvrsut Liêrgjnn Hoa

Trong phòkygnng rấvrsut tốaqqai, rèhvaim cửaxoua khôkgcbng kénpnno. Cửaxoua cũzczpng khóupawa lạqtqci, thẻmjzv phòkygnng chưaxeda bỏjojmaxedo, cho nêrgjnn khôkgcbng cóupaw đzcqgèhvain sázumang, trong bóupawng tốaqqai chỉbtscupawuougi thởlwku củaqqaa đzcqgaqqai phưaxedơuougng vờrzbxn quanh.

uoug thểkygn củaqqaa anh dázuman chặcweat lấvrsuy côkgcb, kírficnh mắrndet bịkckx anh tházumao xuốaqqang, khôkgcbng biếaskbt nénpnnm đzcqgi đzcqgânbyru.

Sau lưaxedng Tiểkygnu Kỳrfic chạqtqcm vàaxedo cửaxoua, đzcqgbtscng trưaxedhwgmc anh ázumap bázumach nhưaxed mộkgcbt ngọqtqcn núevzei.

uoug thểkygn củaqqaa bọqtqcn họqtqcrficnh chặcweat vàaxedo nhau. Côkgcb khôkgcbng thểkygn đzcqgkgcbng đzcqgrifny đzcqgưaxedbptbc, xung quanh toàaxedn hơuougi thởlwku củaqqaa anh. Cảnkaym nhậrifnn đzcqgưaxedbptbc nhịkckxp tim anh đzcqgrifnp thìapcsnh thịkckxch, hôkgcb hấvrsup củaqqaa côkgcb nhưaxed đzcqgaqqat lêrgjnn hơuougi nóupawng, cảnkay ngưaxedrzbxi côkgcb đzcqgkqmdy mồxofpkgcbi.

“Em thírficch anh sao?” Vưaxedơuougng Tửaxou Âuzufm dázuman vàaxedo bêrgjnn tai côkgcb, quấvrsun quýmviot si mêrgjn hỏjojmi côkgcb.


axedn tay côkgcbrficu ázumao anh, cốaqqakgcb hấvrsup chúevzet khôkgcbng khírfic. Giọqtqcng côkgcb yếaskbu ớhwgmt: “Thírficch, thírficch rấvrsut nhiềprcbu năxvcum.”

axedơuougng Tửaxou Âuzufm vừwvlqa giậrifnn vửaxoua buồxofpn cưaxedrzbxi: “Sao anh lạqtqci khôkgcbng cảnkaym nhậrifnn đzcqgưaxedbptbc vậrifny?”

Tiểkygnu Kỳrfic quay mặcweat đzcqgi, cắrnden môkgcbi nóupawi: “Anh ngốaqqac!”

Anh đzcqgưaxeda tay giữuzuf chặcweat cằbtscm côkgcb, môkgcbi anh dázuman lêrgjnn môkgcbi côkgcb, anh nóupawi: “Thậrifnt quázuma may mắrnden, anh cũzczpng thírficch em.”

Tiểkygnu Kỳrfic cảnkaym thấvrsuy choázumang đzcqgkqmdu, chânbyrn côkgcb mềprcbm nhũzczpn, sắrndep khôkgcbng đzcqgcweang vữuzufng đzcqgưaxedbptbc. Côkgcb chờrzbxnbyru nóupawi nàaxedy, chờrzbx suốaqqat bao năxvcum, từwvlq trưaxedhwgmc tớhwgmi giờrzbx khôkgcbng dázumam hi vọqtqcng xa vờrzbxi, hốaqqac mắrndet côkgcb rấvrsut nóupawng, nhưaxed muốaqqan rơuougi lệwfwr, côkgcb cốaqqanpnnn nưaxedhwgmc mắrndet hỏjojmi: “Em chưaxeda từwvlqng dázumam nghĩyblm đzcqgếaskbn...”

“Vìapcs sao lạqtqci khôkgcbng dázumam nghĩyblma? Chẳsfxcng phảnkayi anh đzcqgãuougaxedm rõwhes vớhwgmi em ba lầkqmdn rồxofpi sao? Nhưaxedng, em lạqtqci khôkgcbng cóupaw chúevzet phảnkayn ứcweang nàaxedo... mỗcweai lầkqmdn anh đzcqgprcbu nghĩyblm, đzcqgânbyry làaxed lầkqmdn cuốaqqai cùofmung, nhưaxedng anh vẫasvan khôkgcbng nhịkckxn đzcqgưaxedbptbc muốaqqan đzcqgi hỏjojmi em. Tírficnh cảnkay lầkqmdn nàaxedy, anh đzcqgãuougaxedy tỏjojm vớhwgmi em bốaqqan lầkqmdn. Nếaskbu lầkqmdn nàaxedy em khôkgcbng đzcqgxofpng ýmvio nữuzufa, anh khôkgcbng biếaskbt liệwfwru cóupawkygnn lầkqmdn sau khôkgcbng.”

Anh nóupawi xong, cẩahvtn thậrifnn nghĩyblm ngợbptbi, nóupawi: “Cóupaw lẽvxdw vẫasvan sẽvxdwupaw, bởlwkui vìapcs, anh khôkgcbng thểkygn buôkgcbng em đzcqgưaxedbptbc.”

Anh đzcqgang nóupawi, chợbptbt cảnkaym thấvrsuy côkgcb nứcweac nởlwku, côkgcbupawi: “Anh thổfhik lộkgcb vớhwgmi em bao giờrzbx? Sao em khôkgcbng biếaskbt?”

axedơuougng Tửaxou Âuzufm cảnkay giậrifnn: “Nóupawi chuyệwfwrn phảnkayi cóupawnbyrm tírfic chứcwea? Anh khôkgcbng thổfhik lộkgcb vớhwgmi em bao giờrzbx?”

Anh vộkgcbi vãuougupawi: “Cóupaw mộkgcbt lầkqmdn trong phòkygnng họqtqcc lớhwgmn, cóupaw rấvrsut nhiềprcbu bạqtqcn họqtqcc, bọqtqcn họqtqc hỏjojmi em cóupaw phảnkayi thírficch anh khôkgcbng, lúevzec ấvrsuy em còkygnn cãuougi nhau ầkqmdm ĩyblm vớhwgmi ngưaxedrzbxi ta. Lúevzec đzcqgóupaw anh đzcqgi vàaxedo, thấvrsuy em nhếaskbch miệwfwrng mắrndet đzcqgjojm bừwvlqng. Lúevzec ấvrsuy anh tứcweac muốaqqan nổfhik tung, anh đzcqgi đzcqgếaskbn bêrgjnn cạqtqcnh em, nhìapcsn thẳsfxcng vàaxedo mắrndet em nóupawi, Vưaxedơuougng Tửaxou Kỳrfic, anh thírficch em, còkygnn em thìapcs sao? Em cóupaw thírficch anh khôkgcbng?”

Anh nóupawi xong, bắrndet lấvrsuy hai cổfhik tay côkgcb, đzcqgcweat lêrgjnn vai anh, đzcqgkygn đzcqgaqqai phưaxedơuougng ôkgcbm anh, anh nặcweang nềprcb hỏjojmi: “Lúevzec ấvrsuy cóupaw phảnkayi anh nóupawi vậrifny khôkgcbng?” tay anh bóupawp eo côkgcb, sợbptbkgcbupawi khôkgcbng nhớhwgmwhes.

Tiểkygnu Kỳrfic cau màaxedy, hỏjojmi: “Vậrifny cũzczpng tírficnh làaxed thổfhik lộkgcb sao?”

kgcb cảnkaym thấvrsuy buồxofpn cưaxedrzbxi: “Khi đzcqgóupaw mọqtqci ngưaxedrzbxi đzcqgang cãuougi nhau, ai lạqtqci đzcqgi cho rằbtscng đzcqgóupawaxed thậrifnt nha! Khi đzcqgóupaw em đzcqgang hợbptbp tázumac vớhwgmi anh, em cho rằbtscng anh cốaqqa ýmvioupawi vậrifny đzcqgkygn giảnkayi vânbyry cho em, dùofmu sao ngưaxedrzbxi ta cũzczpng nhắrndec đzcqgếaskbn têrgjnn anh, em tứcweac giậrifnn vìapcs anh...”

Tiểkygnu Kỳrfic nghe thấvrsuy rõwhes anh hírfict sânbyru mộkgcbt hơuougi, lấvrsuy sựfqrq hiểkygnu biếaskbt củaqqaa côkgcb vềprcb anh, côkgcb biếaskbt têrgjnn nàaxedy sắrndep xùofmukgcbng, anh cảnkay giậrifnn nóupawi: “Vậrifny lầkqmdn thứcwea hai? Lầkqmdn thứcwea hai...”

Anh chưaxeda nóupawi xong, Tiểkygnu Kỳrfic chợbptbt dázuman lêrgjnn mặcweat anh, nóupawi: “Lãuougng phírfic bao năxvcum nhưaxed vậrifny, đzcqgwvlqng ầkqmdm ĩyblm nữuzufa, giờrzbx em chỉbtsc muốaqqan hôkgcbn anh, em cóupaw thểkygn... hôkgcbn anh khôkgcbng?”

“Ưhwgmm...” Đahvtkgcbt nhiêrgjnn, anh hôkgcbn côkgcb! Cảnkayuoug thểkygn cảnkay trázumai tim côkgcb bịkckx anh ôkgcbm lấvrsuy, anh hung mãuougnh bázuma đzcqgqtqco hôkgcbn côkgcb.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.