Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1712 : Làm sáng tỏ! (2)

    trước sau   
Nhóririm dịtlvnch: Thấzosbt Liêrgyjn Hoa

vsipng Vi thầlfnnm nghĩpmtb, phảgeuli cho hai ngưrohmcwkbi nàuyppy thêrgyjm mồbinui lửasffa. Mặbnfbc dùbgbv tiểkesiu Bávrott thízlnlch con gávroti nhàuypp ngưrohmcwkbi ta, nhưrohmng bìvjkinh thưrohmcwkbng luôvrotn tỏzxru vẻbinu cao cao tạrgyji thưrohmpmtbng, dùbgbv thổucai lộnkfmzpjzng làuypp đpnfotlvnc hạrgyjnh ‘ôvrotng đpnfoâoxjpy thízlnlch côvrot, côvrot mau tạrgyj chủnxja long âoxjpn vớucaii tôvroti đpnfoi!” thếbnfb sao đpnfoưrohmpmtbc a?

Khóriri trávrotch con gávroti nhàuypp ngưrohmcwkbi ta nghe thấzosby Tiểkesiu Bávrott thổucai lộnkfm, còuemon cho làuyppvjkinh làuyppm sai chuyệtlvnn gìvjki...

vrotvroti nàuyppy khôvrotng dávrotm hi vọptsnng xa vờcwkbi Tiểkesiu Bávrott sẽtrzz thízlnlch côvrotzosby! Cho nêrgyjn đpnfoifqdi mặbnfbt vớucaii tìvjkinh cảgeulnh lúpogtc nàuyppy, côvrotzosby hơvroti ngơvrot ngávrotc.

“Anh em làuypp tốifqdt!” Lăvsipng Vi gậfwwnt đpnfolfnnu, thầlfnnm nghĩpmtb, Tiểkesiu Bávrott nhàuypp chúpogtng ta, vôvrotbgbvng trong sávrotng đpnfoóriri!

Trưrohmucaic mặbnfbt nhiềthiku ngưrohmcwkbi nhưrohm vậfwwny, khôvrotng hềthik suy đpnfovrotn mậfwwnp mờcwkb chúpogtt nàuyppo, trựapfuc tiếbnfbp thổucai lộnkfm vớucaii con ngưrohmcwkbi nhàuypp ngưrohmcwkbi ta, chuyệtlvnn nàuyppy thậfwwnt bávrot đpnforgyjo!


vroti Tuấzosbn ởrohmrgyjn cạrgyjnh, tựapfu đpnfonkfmng giơvrot ngóririn cávroti.

vsipng Vi thầlfnnm nghĩpmtb, chuyệtlvnn hôvrotm nay, Tiểkesiu Bávrott làuyppm quávrot đpnfoyqnip! Nếbnfbu hiểkesiu lầlfnnm xem mặbnfbt khôvrotng đpnfoưrohmpmtbc làuyppm rõtrzz, Tiểkesiu Bávrott sẽtrzz chếbnfbt oan!

Chuyệtlvnn nàuyppy, đpnfokesivrot quảgeuln!

Đgqgzôvroti mắufayt sávrotng củnxjaa Lăvsipng Vi đpnfogeulo tròuemon, côvrotririi vớucaii Tiểkesiu Kỳtxql: “Tiểkesiu Kỳtxql, Tửasff Ântpmm nóririi thízlnlch em. Chịtlvn biếbnfbt cậfwwnu ấzosby thậfwwnt lòuemong vớucaii em! Tiểkesiu Bávrott nhàuypp chịtlvnuyppm việtlvnc nghiêrgyjm cẩyqnin, em cũzpjzng biếbnfbt rồbinui. Cậfwwnu ấzosby sẽtrzz khôvrotng nóririi đpnfoùbgbva chuyệtlvnn nàuyppy đpnfoâoxjpu.”

vsipng Vi thấzosby Vưrohmơvrotng Tửasff Kỳtxql chao đpnfogeulo, nóririi tiếbnfbp: “Tiểkesiu Kỳtxql, chẳvwfing phảgeuli em cũzpjzng thízlnlch tiểkesiu Bávrott nhàuypp chịtlvn sao? Hôvrotm đpnfoóriri em còuemon hôvrotn trộnkfmm cậfwwnu ấzosby, mọptsni ngưrohmcwkbi đpnfothiku nhìvjkin thấzosby.”

“...”

Trêrgyjn bàuyppn chợpmtbt truyềthikn đpnfoếbnfbn tiếbnfbng hízlnlt khôvrotng khízlnl.

Nhấzosbt làuypprohmơvrotng Tửasff Ântpmm, gầlfnnn nhưrohm trợpmtbn mắufayt nhìvjkin Vưrohmơvrotng Tửasff Kỳtxql. Nhưrohm thểkesi đpnfoang nóririi, em dávrotm... hôvrotn trộnkfmm anh? Em hôvrotn trộnkfmm anh làuyppm gìvjki?

Tiểkesiu Kỳtxqlvsipng thẳvwfing nízlnlu cávrotnh tay anh, biểkesiu cảgeulm củnxjaa anh, nhưrohm thểkesi đpnfoang muốifqdn đpnfoávrotnh côvrot vậfwwny...

“Khôvrotng phảgeuli... hôvrotm ấzosby em, mẹyqni ơvroti, em muốifqdn đpnfoi vệtlvn sinh...”

rohmơvrotng Tửasff Ântpmm chỉzycp tiếbnfbc rèoxjpn sắufayt khôvrotng thàuyppnh thépmtbp nhìvjkin côvrot, nhưrohmng sợpmtbvrot đpnfoang móririt, bèoxjpn đpnfokesivrot đpnfoi vệtlvn sinh.

vsipng Vi chợpmtbt nóririi: “Tiểkesiu Kỳtxql, đpnfozosbng vộnkfmi, chịtlvnoxjpu tin tưrohmrohmng em nhấzosbt đpnfotlvnnh córiri thểkesi nhịtlvnn đpnfoưrohmpmtbc, nóririi rõtrzzuyppng vớucaii mọptsni ngưrohmcwkbi trưrohmucaic đpnfoãgeul!”

“Phụdrxnt –“ Nhữtlvnng ngưrohmcwkbi lớucain tuổucaii trêrgyjn bàuyppn cơvrotm bịtlvn sốifqdc.


Tiểkesiu Kỳtxqlvjkinh tĩpmtbnh lạrgyji, côvrot nhìvjkin Lăvsipng Vi nóririi: “Đgqgzưrohmpmtbc.”

vsipng Vi hỏzxrui côvrot: “Em thízlnlch Vưrohmơvrotng Tửasff Ântpmm khôvrotng? Em phảgeuli nóririi thậfwwnt!”

vsipng Vi thấzosby côvrotzosby hơvroti xấzosbu hổucai, chắufayc côvrotzosby sợpmtbririi trưrohmucaic mặbnfbt nhiềthiku ngưrohmcwkbi.

vsipng Vi trịtlvnnh trọptsnng nóririi vớucaii Vưrohmơvrotng Tửasff Kỳtxql: “Tiểkesiu Kỳtxql, chịtlvn khôvrotng phảgeuli hùbgbv dọptsna em. Lúpogtc nàuyppy, em phảgeuli suy nghĩpmtb cho kĩpmtb, câoxjpu nóririi nàuyppy rấzosbt quan trọptsnng. Thízlnlch, hoặbnfbc khôvrotng thízlnlch, mộnkfmt hai chữtlvnuyppy, rấzosbt córiri thểkesigeulnh hưrohmrohmng đpnfoếbnfbn cảgeul cuộnkfmc đpnfocwkbi còuemon lạrgyji củnxjaa em vàuypprohmơvrotng Tửasff Ântpmm.”

rohmơvrotng Tửasff Kỳtxqlzlnlt sâoxjpu mộnkfmt hơvroti, côvrot cảgeulm thấzosby mávrotu trong ngưrohmcwkbi chávroty rừzosbng rựapfuc.

vrot nắufaym chặbnfbt nắufaym đpnfozosbm, đpnfotlvnng dậfwwny, vôvrotbgbvng nghiêrgyjm túpogtc nóririi: “Em thízlnlch Vưrohmơvrotng Tửasff Ântpmm, rấzosbt thízlnlch.”

vrotririi xong, chợpmtbt đpnfoưrohma tay lêrgyjn che mặbnfbt, bởrohmi vìvjkirohmơvrotng Tửasff Ântpmm ởrohmrgyjn phảgeuli nhìvjkin côvrot, ávrotnh mắufayt nhưrohm thểkesi muốifqdn đpnfoifqdt chávroty côvrot!

rohmơvrotng Tửasff Ântpmm chợpmtbt đpnfotlvnng bậfwwnt dậfwwny, cầlfnnm lấzosby tay côvrot. Côvrot nhìvjkin sang anh, chỉzycp thấzosby đpnfoôvroti mắufayt đpnfoen củnxjaa anh nhưrohmriri hai ngọptsnn lửasffa rựapfuc chávroty, anh nhìvjkin côvrot chằbnxam chằbnxam, népmtbt mặbnfbt củnxjaa anh cựapfuc kỳtxql phứtlvnc tạrgyjp.

Anh córiri chúpogtt khôvrotng dávrotm tin hỏzxrui: “Chẳvwfing phảgeuli em rấzosbt ghépmtbt anh sao? Ngàuyppy nàuyppo cũzpjzng giàuyppy vòuemo anh, trôvrotng mong anh khôvrotng tốifqdt sao?”

Tiểkesiu Kỳtxqlririi: “Đgqgzóririuypp chuyệtlvnn củnxjaa bao năvsipm trưrohmucaic rồbinui... khi đpnfoóriri em cũzpjzng làuyppvjki thízlnlch anh nha... Anh khôvrotng đpnfokesi ýbeaz đpnfoếbnfbn em... nêrgyjn em chỉzycp muốifqdn khiếbnfbn anh chúpogt ýbeaz thôvroti...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.