Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 232 : Tôi bị anh cưỡng ép

    trước sau   
Giọgzqpng nójfkki trầscrbm thấkbmep củngwwa Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju, lúgszgc nàmkwky ghégyazmkwko bêzplcn tai côucal rấkbmet cójfkk sứpzshc mêzplc hoặgzqpc, Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh suýscrbt chúgszgt nữhkwwa thìrwxh gậcmfst đtcviscrbu đtcviscrbng ýscrb lờgzqpi tỏwkyxrwxhnh củngwwa Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju.

Nhưooojng màmkwk, côucal khôucalng thểebnsmkwkm vậcmfsy! Nhấkbmet đtcvieowvnh khôucalng thểebns!

Thứpzsh xuấkbmet hiệcmfsn trong đtcviscrbu Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh vàmkwko thờgzqpi khắowzfc mấkbmeu chốfbevt nàmkwky, đtcviójfkk chíugzvnh làmkwkdbmmng vẻvbhp củngwwa bốfbev lầscrbn cuốfbevi cùnjfpng gặgzqpp côucal, khi đtcviójfkk sứpzshc khỏwkyxe củngwwa bốfbev đtcviãcmuc khôucalng tốfbevt, cầscrbn phảgszgi nhậcmfsp việcmfsn. Sau đtcviójfkk khôucalng biếciwlt Tiếciwlt Bìrwxhnh Hưooojơnjfpng đtcviãcmuc sửxtay dụxyfbng thủngww đtcvioạlvuyn gìrwxh, chuyểebnsn bốfbevucal đtcviếciwln bệcmfsnh việcmfsn khádbmmc màmkwkucal khôucalng hay biếciwlt gìrwxh, từehly đtcviójfkk vềlvuy sau côucal khôucalng đtcviưooojehlyc gặgzqpp mặgzqpt bốfbev củngwwa mìrwxhnh nữhkwwa.

Nhớyefu đtcviếciwln bốfbev, lạlvuyi nhớyefu đtcviếciwln tờgzqp giấkbmey bádbmmo tửxtay, sựraqe giấkbmeu giếciwlm vàmkwk phảgszgn bộtoobi củngwwa Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju, còbivjn cảgszg mộtoobt sựraqe thậcmfst làmkwk anh đtcviãcmuc giếciwlt hạlvuyi bốfbevucal, tấkbmet cảgszg nhữhkwwng đtcviiềlvuyu nàmkwky khiếciwln Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh phảgszgi chịeowvu đtcvigszgugzvch nặgzqpng nềlvuy.

ucal khôucalng thểebns chấkbmep nhậcmfsn Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju, hai ngưooojgzqpi bọgzqpn họgzqpmkwk kẻvbhp thùnjfp củngwwa nhau! Cho dùnjfpucal đtcviscrbng ýscrb thìrwxh sau khi Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju tìrwxhm lạlvuyi đtcviưooojehlyc kýscrbpzshc, anh vẫxjuln sẽcvrr sỉrlww nhụxyfbc côucal giốfbevng nhưoooj trưooojyefuc đtcviâbiwky, Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh khôucalng muốfbevn nhưoooj vậcmfsy! Khôucalng muốfbevn!

“Khôucalng muốfbevn!” Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh chợehlyt đtcvimnspy Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju ra, Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju khôucalng chúgszgt phòbivjng bịeowv bịeowv Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh đtcvimnspy ngãcmuc xuốfbevng dưooojyefui ghếciwl sofa, sắowzfc mặgzqpt Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh vôucalnjfpng kíugzvch đtcvitoobng, trong mắowzft mang theo sựraqenjfpm hậcmfsn: “Tôucali khôucalng muốfbevn yêzplcu anh! Cójfkk chếciwlt cũxaylng khôucalng muốfbevn!”




“Tinh Khanh...” Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju ngồscrbi dưooojyefui đtcvikbmet sữhkwwng sờgzqp nhìrwxhn Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh, nhấkbmet thờgzqpi khôucalng thểebnsmkwko tiếciwlp thu đtcviưooojehlyc phảgszgn ứpzshng kíugzvch đtcvitoobng nhưoooj vậcmfsy củngwwa côucal.

Anh đtcviãcmuc chuẩmnspn bịeowv sẵtbsun tinh thầscrbn vìrwxh biếciwlt Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh sẽcvrr từehly chốfbevi, thếciwl nhưooojng anh thậcmfst sựraqe khôucalng ngờgzqp Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh sẽcvrrugzvch đtcvitoobng nhưoooj vậcmfsy, thậcmfsm chíugzv trong ádbmmnh mắowzft còbivjn mang theo sựraqenjfpm hậcmfsn.

Rốfbevt cuộtoobc côucalkbmey bịeowv sao vậcmfsy?

biwkm trạlvuyng củngwwa Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh vôucalnjfpng kíugzvch đtcvitoobng, thầscrbn tríugzvxaylng khôucalng đtcviưooojehlyc tỉrlwwnh tádbmmo, côucal nhớyefu lạlvuyi chuyệcmfsn sádbmmu nănjfpm trưooojyefuc, trong đtcviscrbu vang vọgzqpng tiếciwlng củngwwa Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju đtcviãcmuc sỉrlww nhụxyfbc côucal nhưoooj thếciwlmkwko, chửxtayi mắowzfng côucal nhưoooj thếciwlmkwko, còbivjn cảgszg chuyệcmfsn anh sádbmmt hạlvuyi bốfbevrwxhnh nhưoooj thếciwlmkwko nữhkwwa.

Sựraqe việcmfsc sádbmmu nănjfpm trưooojyefuc đtcviebns lạlvuyi trong Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh mộtoobt vếciwlt thưooojơnjfpng quádbmmbiwku, thếciwl cho nêzplcn lầscrbn nàmkwky bịeowv hung hănjfpng xégyaz ra, mádbmmu me đtcviscrbm đtcviìrwxha, khiếciwln côucal khôucalng thểebnsmkwko tiếciwlp nhậcmfsn nổadowi trong chốfbevc ládbmmt.

ucalmkwko thégyazt vớyefui Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju xong, đtcviôucali mắowzft ngâbiwky ngốfbevc nhìrwxhn phíugzva trưooojyefuc, côucal vốfbevn dĩbqopugzvch đtcvitoobng đtcviếciwln mứpzshc ngồscrbi bậcmfst dậcmfsy, giờgzqp lạlvuyi từehly từehly co rụxyfbt hai châbiwkn, ôucalm chặgzqpt lấkbmey ngưooojgzqpi mìrwxhnh, hai mắowzft xa xănjfpm nhìrwxhn vềlvuy mộtoobt nơnjfpi nàmkwko đtcviójfkk.

dbmmng vẻvbhp phảgszgi chịeowvu đtcvigszgugzvch củngwwa Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh khiếciwln trádbmmi tim Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju đtcviau nhójfkki, anh đtcvipzshng lêzplcn từehlyooojyefui đtcvikbmet, ngồscrbi trêzplcn ghếciwl sofa, nghĩbqop mộtoobt lúgszgc rồscrbi anh vưooojơnjfpn tay ôucalm Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh vàmkwko trong lòbivjng, đtcviau lòbivjng tựraqea đtcviscrbu mìrwxhnh lêzplcn trêzplcn đtcvirlwwnh đtcviscrbu củngwwa côucal.

Lầscrbn nàmkwky, Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh khôucalng đtcvimnspy Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju ra nữhkwwa, cójfkk lẽcvrrmkwk chuyệcmfsn cũxayl quádbmm đtcviau khổadow, thâbiwkn thểebns củngwwa anh hơnjfpi run run, từehlybivjng bàmkwkn châbiwkn đtcviếciwln tậcmfsn đtcviádbmmy lòbivjng, bao phủngww lấkbmey cơnjfp thểebns lạlvuynh lẽcvrro. Lạlvuynh đtcviếciwln mứpzshc côucal chịeowvu khôucalng nổadowi phảgszgi ôucalm lấkbmey Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju, khuôucaln mặgzqpt vùnjfpi trong lòbivjng Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju, nưooojyefuc mắowzft từehly khójfkke mắowzft chảgszgy xuốfbevng.

Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju cảgszgm giádbmmc thấkbmey lồscrbng ngựraqec mìrwxhnh ưooojyefut ádbmmt, càmkwkng dùnjfpng sứpzshc ôucalm chặgzqpt lấkbmey Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh, cốfbev gắowzfng đtcviebnsucal cảgszgm nhậcmfsn đtcviưooojehlyc mộtoobt chúgszgt ấkbmem ádbmmp.

Đpaeascrbng thờgzqpi trong lòbivjng Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju cũxaylng hoàmkwki nghi, rốfbevt cuộtoobc vừehlya nãcmucy anh đtcviãcmucjfkki gìrwxh sai, màmkwkucal lạlvuyi cójfkk phảgszgn ứpzshng lớyefun nhưoooj vậcmfsy, cójfkk phảgszgi anh vẫxjuln chưoooja hiểebnsu hếciwlt con ngưooojgzqpi Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh hay khôucalng?

Xem ra anh phảgszgi tìrwxhm ngưooojgzqpi đtcviiềlvuyu tra côucaldbmmi nàmkwky.

...

Hai ngưooojgzqpi vẫxjuln giữhkww nguyêzplcn tưoooj thếciwl ôucalm nhau khoảgszgng chừehlyng nửxtaya tiếciwlng, trong nửxtaya tiếciwlng nàmkwky, Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh dầscrbn dầscrbn thoádbmmt ra khỏwkyxi kýscrbpzshc, côucaladown đtcvieowvnh lạlvuyi tâbiwkm trạlvuyng củngwwa mìrwxhnh, đtcviehlyi sau khi lấkbmey lạlvuyi tinh thầscrbn côucal mớyefui phádbmmt hiệcmfsn ra, mìrwxhnh đtcviang đtcviưooojehlyc Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju ôucalm trong lòbivjng.




Nhớyefu tớyefui lờgzqpi tỏwkyxrwxhnh ban nãcmucy củngwwa Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju, phảgszgn ứpzshng kịeowvch liệcmfst ban nãcmucy củngwwa mìrwxhnh, Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh nghĩbqop thầscrbm lầscrbn nàmkwky Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju nhấkbmet đtcvieowvnh sẽcvrr tựraqe nghi ngờgzqp chíugzvnh mìrwxhnh...

Khi đtcviưooojehlyc ngưooojgzqpi khádbmmc tỏwkyxrwxhnh, làmkwkm gìrwxhjfkk ai cójfkk phảgszgn ứpzshng bấkbmet thưooojgzqpng nhưoooj vậcmfsy, cójfkk đtcviiềlvuyu, Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju đtcviãcmuc mấkbmet tríugzv nhớyefu, chắowzfc cũxaylng khôucalng tra ra đtcviưooojehlyc gìrwxh?

Trong lòbivjng Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh thấkbmep thỏwkyxm nghĩbqop vậcmfsy, đtcviscrbng thờgzqpi côucalxaylng nghĩbqop xem ládbmmt nữhkwwa phảgszgi đtcvifbevi mặgzqpt vớyefui Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju nhưoooj thếciwlmkwko, khôucalng ngờgzqp anh lạlvuyi tỏwkyxrwxhnh vớyefui mìrwxhnh, hiệcmfsn thựraqec khiếciwln ngưooojgzqpi khádbmmc khôucalng thểebns tiếciwlp nhậcmfsn nàmkwky thậcmfst sựraqe khiếciwln Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh đtcviau đtcviscrbu.

La Vinh Hiểebnsn tỏwkyxrwxhnh vớyefui côucal, Tịeowvch Song tỏwkyxrwxhnh vớyefui côucal, lầscrbn nàmkwky đtcviếciwln cảgszg Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju cũxaylng tỏwkyxrwxhnh vớyefui côucal... Côucaljfkkzplcn đtcvii xem lịeowvch, đtcviebns xem cójfkk phảgszgi hôucalm nay vậcmfsn đtcviàmkwko hoa củngwwa côucal đtcvigzqpc biệcmfst tốfbevt hay khôucalng.

Đpaeaiềlvuyu càmkwkng khiếciwln côucal đtcviau đtcviscrbu hơnjfpn đtcviójfkkmkwk, hai ngưooojgzqpi trưooojyefuc tỏwkyxrwxhnh thìrwxh khôucalng nójfkki làmkwkm gìrwxh, ngay cảgszg Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju cũxaylng đtcviếciwln gójfkkp vui, anh cójfkk biếciwlt nhữhkwwng lờgzqpi nàmkwky củngwwa anh cójfkk sứpzshc ảgszgnh hưooojhkwwng lớyefun thếciwlmkwko đtcviếciwln tôucali khôucalng.

Trong lòbivjng Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh bấkbmet lựraqec suy nghĩbqop, cuốfbevi cùnjfpng côucal khẽcvrr đtcvimnspy đtcvimnspy Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju ra, nhẹflke giọgzqpng nójfkki: “Tổadowng giádbmmm đtcvifbevc...”

Ngưooojgzqpi trong lòbivjng mìrwxhnh rốfbevt cuộtoobc cũxaylng cójfkk phảgszgn ứpzshng, trádbmmi tim nặgzqpng nềlvuy củngwwa Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju lậcmfsp tứpzshc đtcviưooojehlyc thảgszg lỏwkyxng, anh ôucalm lấkbmey mặgzqpt củngwwa Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh, quan sádbmmt côucal thậcmfst kỹoooj, quan tâbiwkm hỏwkyxi: “Em khôucalng sao chứpzsh?”

Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh thấkbmey Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju bắowzft đtcviscrbu đtcvifbevi xửxtay dịeowvu dàmkwkng vớyefui mìrwxhnh, côucal cảgszgm thấkbmey đtcviau đtcviscrbu, côucal ho nhẹflke mộtoobt tiếciwlng, kégyazo tay củngwwa Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju xuốfbevng, giọgzqpng nójfkki uyểebnsn chuyểebnsn: “Ừtwxcm... Tổadowng giádbmmm đtcvifbevc, hai chúgszgng ta khôucalng thểebnszplcu nhau, anh đtcviehlyng nhưoooj vậcmfsy.”

Lờgzqpi nójfkki củngwwa Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh khiếciwln Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju sữhkwwng sờgzqp, anh khôucalng hiểebnsu nhìrwxhn Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh, hỏwkyxi: “Tạlvuyi sao chúgszgng ta khôucalng thểebnszplcu nhau?”

“Bởhkwwi vìrwxh...” Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh suy nghĩbqop mộtoobt chúgszgt, cuốfbevi cùnjfpng vẫxjuln thàmkwknh thậcmfst nójfkki: “Bởhkwwi vìrwxh giữhkwwa chúgszgng ta chỉrlwwmkwk quan hệcmfs cấkbmep trêzplcn cấkbmep dưooojyefui, huốfbevng hồscrbucali cănjfpn bảgszgn khôucalng cójfkkrwxhnh cảgszgm vớyefui tổadowng giádbmmm đtcvifbevc anh, tôucali chỉrlwwmkwk mộtoobt ngưooojgzqpi phụxyfb nữhkwwrwxhnh thưooojgzqpng, cănjfpn bảgszgn khôucalng xứpzshng vớyefui ngưooojgzqpi đtcviàmkwkn ôucalng cao quýscrb nhưoooj tổadowng giádbmmm đtcvifbevc. Anh... hiểebnsu ýscrbucali chứpzsh?”

“Khôucalng hiểebnsu.” Sắowzfc mặgzqpt củngwwa Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju sa sầscrbm lạlvuyi, anh cau màmkwky nójfkki: “Nhữhkwwng đtcviiềlvuyu em nójfkki đtcvilvuyu khôucalng thàmkwknh vấkbmen đtcvilvuy, nếciwlu nhưoooj em khôucalng thíugzvch tìrwxhnh yêzplcu côucalng sởhkww, vậcmfsy em khôucalng cầscrbn đtcvii làmkwkm nữhkwwa, ởhkww nhàmkwk đtcviebns anh nuôucali làmkwk đtcviưooojehlyc. Còbivjn nếciwlu em nójfkki hai chúgszgng ta khôucalng xứpzshng đtcviôucali, Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh, chẳborvng phảgszgi em luôucaln miệcmfsng nójfkki bâbiwky giờgzqpmkwkcmuc hộtoobi chủngww nghĩbqopa tựraqe do hay sao, hôucaln nhâbiwkn làmkwk chuyệcmfsn cảgszg hai bêzplcn đtcvilvuyu đtcviscrbng ýscrb, cănjfpn bảgszgn khôucalng cójfkk quan niệcmfsm môucaln đtcviănjfpng hộtoob đtcvifbevi nàmkwky.”

Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju nójfkki mộtoobt tràmkwkng, Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh cảgszgm thấkbmey dưooojgzqpng nhưoooj anh nghe khôucalng hiểebnsu mấkbmeu chốfbevt vấkbmen đtcvilvuy, côucal trừehlyng mắowzft nhìrwxhn Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju, mạlvuynh mẽcvrrjfkki: “Nhưooojng tôucali khôucalng cójfkk cảgszgm giádbmmc vớyefui anh, đtcviâbiwky làmkwk vấkbmen đtcvilvuy quan trọgzqpng nhấkbmet đtcviưooojehlyc khôucalng!”

“Em khôucalng cójfkk cảgszgm giádbmmc vớyefui anh?” Đpaeaôucali mắowzft Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju trầscrbm xuốfbevng, anh đtcvitoobt nhiêzplcn vòbivjng tay giữhkww phíugzva sau gádbmmy côucal, sau đtcviójfkkgszgi đtcviscrbu hôucaln lêzplcn môucali Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh, cho Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh mộtoobt nụxyfbucaln triềlvuyn miêzplcn nồscrbng chádbmmy.

cmuci đtcviếciwln khi Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh bịeowvucaln đtcviếciwln nỗscrbi khôucalng còbivjn sứpzshc nằdkdgm úgszgp sấkbmep trêzplcn ngưooojgzqpi anh, Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju mớyefui vừehlya cưooojgzqpi vừehlya nójfkki: “Em xem em tậcmfsn hưooojhkwwng nhưoooj vậcmfsy, sao cójfkk thểebns khôucalng cójfkk cảgszgm giádbmmc vớyefui anh chứpzsh?”

Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh bịeowv Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju chọgzqpc trúgszgng đtcviiểebnsm yếciwlu, côucal lớyefun tiếciwlng cãcmuci lạlvuyi: “Đpaeaójfkkmkwk do anh cưooojhdmfng égyazp tôucali, nếciwlu sứpzshc củngwwa tôucali màmkwk khỏwkyxe hơnjfpn anh, tôucali sẽcvrr bịeowv anh bắowzft nạlvuyt nhưoooj vậcmfsy sao?”

“Cứpzsh coi làmkwk vậcmfsy đtcvii...” Áborvnh mắowzft Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju sâbiwku xa nhìrwxhn Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh, nhìrwxhn đtcviếciwln nỗscrbi khiếciwln côucal cảgszgm thấkbmey nhộtoobn nhạlvuyo trong lòbivjng, cưooojgzqpi nójfkki: “Coi nhưooojmkwk anh égyazp buộtoobc em đtcvii, vậcmfsy vẻvbhp mặgzqpt tậcmfsn hưooojhkwwng củngwwa em thìrwxh giảgszgi thíugzvch thếciwlmkwko đtcviâbiwky? Hửxtaym?”

Đpaeaôucalng Phùnjfpng Lưoooju cốfbev ýscrbgyazo dàmkwki âbiwkm cuốfbevi chữhkww “Hửxtaym?”, khiếciwln Đpaeaưooojgzqpng Tinh Khanh cảgszgm thấkbmey ngứpzsha ngádbmmy trong lòbivjng, mặgzqpt côucal đtcviwkyxxtayng, thẹflken quádbmmjfkka giậcmfsn nójfkki: “Cho dùnjfp nhưoooj thếciwlmkwko đtcvii nữhkwwa thìrwxhucali cũxaylng sẽcvrr khôucalng nhậcmfsn lờgzqpi anh đtcviâbiwku! Anh dẹflkep bỏwkyxdbmmi suy nghĩbqopmkwky đtcvii!”

“Vậcmfsy anh sẽcvrrdbmmm lấkbmey em, đtcviếciwln khi nàmkwko em đtcviscrbng ýscrb mớyefui thôucali!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.