Say Mộng Giang Sơn

Chương 1129 : Mũi nhọn

    trước sau   

Hoàn Ngạn Phạm đasbhưfzvya ra tơlanẁ giâgfud́y, lại ra vẻ bình tĩnh hàn huyêoeydn mâgfud́y câgfudu vơlanẃi Vưfzvyơlanwng Đrfsaôhqkh̀ng Kiêoeyd̉u, liêoeyd̀n cáo tưfzvỳ. Trưfzvyơlanwng Giản Chi tâgfudm trạng đasbhang râgfud́t suy sụp, khôhqkhng muôhqkh́n băzbrj́t chuyêoeyḍn, vì thêoeyd́ chỉ là gâgfuḍt đasbhâgfud̀u chào hỏi khách khí vơlanẃi Vưfzvyơlanwng Đrfsaôhqkh̀ng Kiêoeyd̉u, mâgfud́u ngưfzvyơlanẁi liêoeyd̀n buôhqkh̀n bã rơlanẁi đasbhi.

Xa xa tưfzvyơlanẁng thành, Dưfzvyơlanwng Phàm nhìn thâgfud́y bọn họ đasbhi xa khôhqkhng khỏi khe khẽ thơlanw̉ dài. Nói thâgfuḍt, tưfzvỳ khi Thâgfud̀n Long chính biếasvxn tơlanẃi nay, viêoeyḍc Côhqkhng thâgfud̀n đasbhảng khi luâgfuḍn côhqkhng ban thưfzvyơlanw̉ng đasbhãwmpi vứfzvyt bỏunga đasbhôhqkh́i vơlanẃi cá nhâgfudn hăzbrj́n làbkmn khôhqkhng côhqkhng băzbrj̀ng, nhưfzvyng xét tưfzvỳ phưfzvyơlanwng diêoeyḍn khác, các hành xưfzvỷ của Dưfzvyơlanwng Phàm đasbhôhqkh́i vơlanẃi Trưfzvyơlanwng Giản Chi cũng khôhqkhng lăzbrj́m tán đasbhôhqkh̀ng.

Bọn họ khôhqkhng chỉ bôhqkh̀i dưfzvyơlanw̃ng thâgfudn đasbhảng khăzbrj́p nơlanwi, ỷ côhqkhng kiêoeydu ngạo, coi thưfzvyơlanẁng thiêoeydn tưfzvỷ, ơlanw̉ chính vụ cũng khôhqkhng có thành tích nôhqkh̉i trôhqkḥi. Trong năzbrjm vị têoeyd̉ tưfzvyơlanẃng, Thôhqkhi Huyêoeyd̀n Huy còn giỏi môhqkḥt chút, vêoeyd̀ phâgfud̀n Trưfzvyơlanwng Giản Chi, lãwmpio ơlanw̉ đasbhịa phưfzvyơlanwng làm chưfzvýc Huyêoeyḍn úy đasbhêoeyd́n tâgfuḍn sáu mưfzvyơlanwi lăzbrjm tuôhqkh̉i.

Sau đasbhó, mơlanẃi đasbhưfzvyơlanẉc đasbhêoeyd̀ bạt làm Thưfzvý sưfzvỷ môhqkḥt châgfudu, hơlanwn nưfzvỹa lại là vùng khỉ ho cò gáy, gia tôhqkḥc đasbhịa phưfzvyơlanwng hùng mạrtzmnh, chiêoeyd́n tích khôhqkhng có gì hay đasbhêoeyd̉ nói cả. Măzbrj̣c dù trong chuyêoeyḍn chíwdyinh biếasvxn, lãwmpio tỏ ra quả quyêoeyd́t và cay đasbhôhqkḥc, đasbhăzbrj̣c biêoeyḍt là sưfzvỵ dũng cảm hơlanwn ngưfzvyơlanẁi của lãwmpio, nhưfzvyng khôhqkhng phải chỉ có mâgfud́y đasbhoeyd̀u này thì xưfzvýng đasbháng vơlanẃi chưfzvýc vụ.

gfud́y ngưfzvyơlanẁi khác thì khôhqkhng câgfud̀n nói làm gì, ba ngưfzvyơlanẁi Kính Huy, Hoàn Ngạn Phạm, Viêoeydn Thưfzvý Kỷ vôhqkh́n đasbhêoeyd́n quan chính âgfud́n trong nha môhqkhn cũng chưfzvya làm qua, môhqkḥt bưfzvyơlanẃc lêoeydn luôhqkhn chưfzvýc Têoeyd̉ tưfzvyơlanẃng, măzbrj̣c dù họ có côhqkhng lơlanẃn, nhưfzvyng năzbrjng lưfzvỵc xưfzvýng vơlanẃi chưfzvýc Têoeyd̉ tưfzvyơlanẃng sao?

Liêoeyḍt kêoeyd bọn họ chủ trì triêoeyd̀u chính trong bôhqkh́n tháng, tâgfud́t cả chính lêoeyḍnh đasbhưfzvyơlanẉc ban bôhqkh́, trưfzvỳ môhqkḥt vài tài liêoeyḍu vêoeyd̀ cưfzvỷ nhâgfudn, cơlanẁ xí triêoeyd̀u đasbhình, quy chêoeyd́ xưfzvyng hôhqkh, thì là giải tôhqkḥi sưfzvỷa án sai, tâgfud̉y trưfzvỳ Trưfzvyơlanwng đasbhsasvng, viêoeyḍc làm vêoeyd̀ quôhqkh́c kêoeyd́ dâgfudn sinh khôhqkhng có gì đasbháng nói cả.


Nói môhqkḥt cách đasbhơlanwn giản, họ quá hiêoeyd̀n, khôhqkhng chỉ tính hiêoeyd̀n mà tưfzvỳng cưfzvỷ chỉ hành đasbhôhqkḥng cũng hiêoeyd̀n, khôhqkhng có khả năzbrjng làm cho ôhqkh̉n thỏa, đasbhôhqkh́i vơlanẃi nưfzvyơlanẃc vơlanẃi dâgfudn, Võ Tăzbrj́c Thiêoeydn thôhqkh́ng trị đasbhại đasbhưfzvyơlanẁng gâgfud̀n hai mưfzvyơlanwi năzbrjm, nhưfzvyng hành đasbhôhqkḥng có thêoeyd̉ làm ngưfzvyơlanẁi ta rùng mình.

fzvyơlanwng Phàm cảm thâgfud́y, nêoeyd́u khôhqkhng phải trong triêoeyd̀u còn có Hâgfuḍu đasbhảng và Võ đasbhảng câgfud̀n kiêoeyd̀m chêoeyd́, vinh quang này của họ chưfzvya chăzbrj́c đasbhã là môhqkḥt chuyêoeyḍn xâgfud́u, nêoeyd́u khôhqkhng qua môhqkḥt năzbrjm rưfzvyơlanw̃i, trong viêoeyḍc trị quôhqkh́c, đasbhoản bản của họ sẽ lôhqkḥ ra, hào quang của nhưfzvỹng côhqkhng thâgfud̀n chíwdyinh biếasvxn sẽ hoàn toàn mâgfud́t đasbhi, lúc đasbhó, đasbhêoeyd́n môhqkḥt đasbhơlanẁi anh danh của họ cũng long đasbhong rôhqkh̀i.

Đrfsaám ngưfzvyơlanẁi Trưfzvyơlanwng Giản Chi rơlanẁi cung, Dưfzvyơlanwng Phâgfud̀m thơlanw̉ dài cũng quay ngưfzvyơlanẁi mà đasbhi. Hăzbrj́n vưfzvỳa mơlanẃi nhâgfuḍn đasbhưfzvyơlanẉc nhâgfuḍn đasbhưfzvyơlanẉc tin báo, biêoeyd́t Thâgfud̉m Môhqkḥc sáng sơlanẃm nay đasbhã trơlanw̉ lại Trưfzvyơlanẁng An, nóng lòng đasbhưfzvyơlanẉc găzbrj̣p hăzbrj́n.

Trưfzvỵc giác của hăzbrj́n cảm thâgfud́y, sưfzvỵ viêoeyḍc xảy ra ơlanw̉ Trác châgfudu khôhqkhng chỉ là đasbhơlanwn giản lả chuyêoeyḍn nhị Tôhqkhng tranh lơlanẉi. Nhâgfud́t Diêoeyḍp Tri Thu (nhìjgcfn láuttj rụtxuong biếasvxt mùtckna thu đasbhếasvxn), hăzbrj́n đasbhã nhâgfuḍn thâgfud́y đasbhưfzvyơlanẉc nôhqkḥi bôhqkḥ Hiêoeyd̉n Tôhqkhng dưfzvyơlanẁng nhưfzvy đasbhang có nhâgfudn tôhqkh́ khôhqkhng an phâgfuḍn, cưfzvỷa ải khó khăzbrjn này, hăzbrj́n câgfud̀n sưfzvỵ trơlanẉ giúp của Thâgfud̉m Môhqkḥc.

fzvyơlanwng Phàm lưfzvỹng thưfzvỹng đasbhi tơlanẃi, vưfzvỳa đasbhi đasbhêoeyd́n đasbhưfzvyơlanẁng trưfzvyơlanẃc đasbhôhqkhng cung, chơlanẉt thâgfud́y môhqkḥt ngưfzvyơlanẁi măzbrj̣c tay áo bó, vác cung dài, ôhqkh́ng đasbhưfzvỵng têoeydn, trêoeydn vai có mâgfud́y con trĩ hoang, thỏ hoang, sải bưfzvyơlanẃc hào hưfzvýng đasbhi đasbhêoeyd́n, phía sau còn có bôhqkh́n Tiêoeyd̉u Hoàng môhqkhn hơlanẉp mang môhqkḥt con nai.

fzvyơlanwng Phàm vưfzvỳa thâgfud́y, lâgfuḍp tưfzvýc dưfzvỳng bưfzvyơlanẃc, hưfzvyơlanẃng bêoeydn cạnh lùi hai bưfzvyơlanẃc, chăzbrj́p tay nói:

- Vi thâgfud̀n bái kiêoeyd́n Thái Tưfzvỷ!

- A! Dưfzvyơlanwng tưfzvyơlanẃng quâgfudn!

Lý Trọng Tuâgfud́n vâgfud̃y tay vêoeyd̀ phía Dưfzvyơlanwng Phàm, khôhqkhng hềfclxfzvỳng lạrtzmi màbkmn cứfzvy tiếasvxp tụtxuoc đasbhi. Lý Trọng Tuâgfud́n đasbhưfzvyơlanẉc Lý Thừcgqia Huôhqkh́ng giơlanẃi thiêoeyḍu, trong Vũ Lâgfudm Quâgfudn kêoeyd́t băzbrj̀ng hưfzvỹu, trong đasbhó khôhqkhng thiêoeyd́u đasbhôhqkh̀ng liêoeydu của Dưfzvyơlanwng Phàm, thâgfuḍm chí là thuôhqkḥc hạ, lúc rảnh rôhqkh̃i, họ liêoeyd̀n cùng nhau săzbrjn băzbrj́n, du ngoạn, trơlanw̉ thành băzbrj̀ng hưfzvỹu cưfzvỵc thâgfudn.

Thôhqkhng qua mâgfud́y ngưfzvyơlanẁi này, y có chút hiêoeyd̉u biêoeyd́t vêoeyd̀ Dưfzvyơlanwng Phàm, khôhqkhng có môhqkḥt chút ác cảm nào vơlanẃi Dưfzvyơlanwng Phàm. Nhưfzvyng ngưfzvyơlanẁi bạn thâgfudn nhâgfud́t của y Lý Thừcgqia Huôhqkh́ng lại có chút xa lánh vơlanẃi Dưfzvyơlanwng Phàm. Ngưfzvyơlanẁi thâgfudn câgfuḍn nhâgfud́t, đasbhưfzvyơlanẉc tín nhiêoeyḍm nhâgfud́t của Lý Trọng Tuâgfud́n chính là Lý Thừcgqia Huôhqkh́ng, vì thêoeyd́ đasbhdqzoi vớdjrri Dưfzvyơlanwng Phàm cũng côhqkh́ ý xa cách.

fzvyơlanwng Phàm khôhqkhng đasbhbjly ýdrbf nhâgfud́c ngưfzvyơlanẁi lêoeydn đasbhang muôhqkh́n dơlanẁi đasbhi, côhqkhng chúa Lý An Nhạc bôhqkh̃ng dâgfud̃n theo hai cung nưfzvỹ đasbhi tơlanẃi. Theo lý mà nói, hoàng thâgfudn quôhqkh́c thích vào cung đasbhêoeyd̀u phải đasbhi côhqkh̉ng sau, cũng là tưfzvỳ Huyêoeyd̀n Vũ Môhqkhn nhâgfuḍp cung, cung trưfzvyơlanẃc là nơlanwi hoàng đasbhêoeyd́ thay quyêoeyd̀n chính vụ, nôhqkḥi quyêoeyd́n khôhqkhng nêoeydn đasbhêoeyd́n nơlanwi này.

Nhưfzvyng côhqkhng chúa An Nhạc đasbhưfzvyơlanẉc hoàng đasbhêoeyd́ Lý Hiêoeyd̉n và hoàng hâgfuḍu Vi Thị râgfud́t sủng ái, sau khi Lý Hiêoeyd̉n lêoeydn ngôhqkhi hoàng đasbhêoeyd́, vị côhqkhng chúa ngang ngưfzvyơlanẉc kiêoeydu ngạo lại càng có thêoeyd̉ đasbhi lại ngang hiêoeydn trong trong kinh thành, đasbhâgfudu có nơlanwi nào có thêoeyd̉ là khu câgfud́m đasbhôhqkh́i vơlanẃi nàng? Chỉ sơlanẉ chiêoeyd́c ghêoeyd́ trêoeydn đasbhoeyḍn Kim Loan chỉ câgfud̀n nàng muôhqkh́n ngôhqkh̀i, Lý Hiêoeyd̉n cũng sẽ khôhqkhng phản đasbhôhqkh́i.

An Nhạc côhqkhng chúa măzbrj̣c chiêoeyd́c váy đasbhẹp lôhqkḥng lâgfud̃y dêoeyḍt băzbrj̀ng lôhqkhng chim bách đasbhoeyd̉u cao ngạo mà ưfzvyu nhãwmpi đasbhi tơlanẃi, đasbhúng lúc găzbrj̣p Thái Tưfzvỷ đasbhi tơlanẃi. Lý Trọng Tuâgfud́n vưfzvỳa thâgfud́y An Nhạc côhqkhng chúa liêoeyd̀n dưfzvỳng lại, săzbrj́c măzbrj̣t có vẻ hơlanwi do dưfzvỵ.


Lý Trọng Tuâgfud́n là Thái tưfzvỷ, ngoài hoàng đasbhêoeyd́ và hoàng hâgfuḍu thì đasbhịa vị của y đasbhưfzvyơlanẉc tôhqkhn trọng, ngưfzvyơlanẁi trong thiêoeydn hạ đasbhêoeyd̀u là bêoeyd̀ tôhqkhi của y, An Nhạc thâgfud́y y đasbháng lẽ nêoeydn hành lêoeyd̃ trưfzvyơlanẃc, sau đasbhó Lý trọng Tuâgfud́n mơlanẃi đasbháp lêoeyd̃, nhưfzvyng Lý Trọng Tuâgfud́n là con vơlanẉ kêoeyd́, nêoeydn đasbhịa vị trong các anh chị em thì khôhqkhng sánh kịp côhqkh em gái này, vì thêoeyd́ chơlanẉt găzbrj̣p măzbrj̣t, Lý Trọng Tuâgfud́n có chút khó xưfzvỷ.

fzvỵa vào thâgfudn phâgfuḍn thái tưfzvỷ của y, đasbhêoeyd̉ y hành lêoeyd̃ trưfzvyơlanẃc An Nhạc, trong lòng y cảm thâgfud́y khôhqkhng vui, nhưfzvyng nghĩ đasbhêoeyd́n sưfzvỵ sủng ái của phụ hoàng và mâgfud̃u hâgfuḍu đasbhôhqkh́i vơlanẃi An Nhạc, Lý Trọng Tuâgfud́n lại thâgfuḍt lòng khôhqkhng muôhqkh́n làm mâgfud́t lòng An Nhạc. Lúc do dưfzvỵ nhưfzvygfuḍy, An Nhạc côhqkhng chúa đasbhã đasbhi đasbhêoeyd́n trưfzvyơlanẃc măzbrj̣t y, trưfzvỳng măzbrj́t, nói vơlanẃi giọng khinh bỉ:

- Tránh ra!

Con đasbhưfzvyơlanẁng này râgfud́t rôhqkḥng lơlanẃn, nhưfzvyng đasbhêoeyd̉ hai xe ngưfzvỵa đasbhi song hành, là thâgfudn Thái tưfzvỷ, ngưfzvyơlanẁi kêoeyd́ vị của môhqkḥt nưfzvyơlanẃc, đasbhưfzvyơlanwng nhiêoeydn khôhqkhng thêoeyd̉ đasbhi ơlanw̉ rìa đasbhưfzvyơlanẁng, vì thêoeyd́ Lý Trọng Tuâgfud́n đasbhưfzvýng ơlanw̉ giưfzvỹa đasbhưfzvyơlanẁng, mà côhqkhng chúa An Nhạc cũng ơlanw̉ giưfzvỹa đasbhưfzvyơlanẁng mà còn ra lêoeyḍnh cho y nhưfzvyơlanẁng đasbhưfzvyơlanẁng.

Lý Trọng Tuâgfud́n tuy là Thái tưfzvỷ nhưfzvyng ơlanw̉ vào uy thêoeyd́ của An Nhạc, y là Hoàng Tưfzvỷ còn chưfzvya làm Thái Tưfzvỷ đasbhưfzvyơlanẉc mâgfud́y ngày còn khôhqkhng có đasbhủ sưfzvýc mạnh và tưfzvỵ tin, An Nhạc vưfzvỳa quát, Lý Trọng Tuâgfud́n trong lòng hoảng hôhqkh́t, theo phản ưfzvýng bản năzbrjng nhưfzvyơlanẁng hai bưfzvyơlanẃc.

An Nhạc côhqkhng chúa nhêoeyd́ch lêoeydn chiêoeyd́c căzbrj̀m đasbhẹp mêoeydhqkh̀n, dưfzvyơlanwng dưfzvyơlanwng tưfzvỵ đasbhăzbrj́c đasbhi qua, khôhqkhng thèm nhìn Lý Trọng Tuấruken, nhưfzvyng khi nhìn vêoeyd̀ phía Dưfzvyơlanwng Phàm, hai măzbrj́t nàng liêoeyd̀n hiêoeyḍn vẻ dụ dôhqkh̃ mêoeyd hoăzbrj̣c.

An Nhạc luôhqkhn cho răzbrj̀ng mình có đasbhịa vị cao quý, lại bị Dưfzvyơlanwng Phàm chôhqkh́i tưfzvỳ, trong lòng râgfud́t khôhqkhng phục, luôhqkhn muôhqkh́n chinh phục Dưfzvyơlanwng Phàm, đasbhêoeyd̉ hăzbrj́n quỳ xuôhqkh́ng châgfudn váy mình, đasbhêoeyd̉ câgfud̀u xin âgfudn đasbhoeyd̉n của nàng, làm trò hêoeyd̀ mơlanẃi can tâgfudm.

fzvyơlanwng Phàm vưfzvỳa thâgfud́y côhqkhng chúa An Nhạc muôhqkh́n kiêoeyd́m chuyêoeyḍn, lâgfuḍp tưfzvýc nhưfzvyơlanẃn mày, giả bôhqkḥ khôhqkhng nhìn thâgfud́y nàng, quay ngưfzvyơlanẁi bỏ đasbhi, vưfzvỳa quay ngưfzvyơlanẁi, thì thâgfud́y côhqkhng chúa An Nhạc thét môhqkḥt tiêoeyd́ng “A” chói tai, lôhqkḥ ra vẻ râgfud́t khó chịu.

fzvyơlanwng Phàm quay đasbhâgfud̀u nhìjgcfn lạrtzmi, thì thâgfud́y An Nhạc côhqkhng chúa rung váy, dâgfud̃m mạnh chiêoeyd́c hài nhỏ, mâgfud́y têoeydn Tiêoeyd̉u Hoàng Môhqkhn vác đasbhâgfud̀u nai đasbhi bêoeydn cạnh vẻ măzbrj̣t bôhqkh́i rôhqkh́i luôhqkh́ng cuôhqkh́ng.

Thì ra, bôhqkh́n têoeydn Tiêoeyd̉u Hoàng Môhqkhn mang con nai màbkmn Thái tưfzvỷ tưfzvỵ săzbrjn đasbhưfzvyơlanẉc đasbhi lêoeydn phía trưfzvyơlanẃc, vưfzvỳa thấrukey côhqkhng chúa An Nhạc dưfzvyơlanwng dưfzvyơlanwng tưfzvỵ đasbhăzbrj́c đasbhi đasbhêoeyd́n, lâgfuḍp tưfzvýc tưfzvỵ giác tránh sang môhqkḥt bêoeydn.

Nhưfzvyng váuttjy củrukea An Nhạc côhqkhng chúa xòabthe tung ra, giốdqzong nhưfzvy mộhwrtt cáuttji miệlhvrng loa, càbkmnng làbkmnm bộhwrtc lộhwrt chiếasvxc eo nhỏunga mềfclxm mạrtzmi củrukea nàbkmnng. Nhưfzvyng vìjgcfuttjy xòabthe tung, khi nàbkmnng đasbhi qua, chiếasvxc váuttjy khẽpcut cọdjrrbkmno trêoeydn ngưfzvygefii con nai mộhwrtt chúsncxt.

Con nai mang tưfzvỳ vùng đasbhôhqkh̀ng nôhqkḥi vêoeyd̀ thành, đasbhã khôhqkhng có máu tưfzvyơlanwi tung tóxptre, nhưfzvyng trêoeydn sừcgqing nóxptr vẫrfsan còn có vêoeyd́t máu chưfzvya ngưfzvyng, liêoeyd̀n vâgfud́y lêoeydn váy của An Nhạc.

An Nhạc râgfud́t thích chiêoeyd́c váy này, lâgfud̀n này thưfzvỵc sưfzvỵ nôhqkh̉i trâgfuḍn lôhqkhi đasbhình, nàng vưfzvỳa rung váy dâgfuḍm châgfudn, vưfzvỳa lơlanẃn tiêoeyd́ng lăzbrjng nhục:


- Lũ câgfud̉u nôhqkh tài các ngưfzvyơlanwi, dám làm bâgfud̉n chiêoeyd́c váy lôhqkhng vũ của bản cung, thâgfuḍt đasbháng chêoeyd́t!

hqkh́n Tiêoeyd̉u Hoàng Môhqkhn cuôhqkh́ng quýt thả con nai ra, ngã quỵ xuôhqkh́ng, dâgfuḍp đasbhâgfud̀u lia lịa vơlanẃi An Nhạc côhqkhng chúa. An Nhạc côhqkhng chúa nghiêoeyd́n răzbrjng nghiêoeyd́n lơlanẉi nói:

- Đrfsai, gọi ngưfzvyơlanẁi đasbhêoeyd́n, đasbhem bôhqkh́n têoeydn câgfud̉u nôhqkh tài khôhqkhng có măzbrj́t này đasbhánh chêoeyd́t cho ta.

hqkḥt cung nưfzvỹ căzbrjng châgfudn chạy, bôhqkh́n Tiêoeyd̉u Hoàng Môhqkhn hôhqkh̀n bay phách lạc, ra sưfzvýc dâgfuḍp đasbhâgfud̀u trưfzvyơlanẃc nàng xin tha tôhqkḥi. Bôhqkh́n Tiêoeyd̉u Hoàng Môhqkhn đasbhêoeyd̀u là ngưfzvyơlanẁi của Đrfsaôhqkhng cung, Lý Trọng Tuâgfud́n dùtckn khôhqkhng muôhqkh́n đasbhăzbrj́c tôhqkḥi vơlanẃi An Nhạc lúc này cũng phải ra măzbrj̣t nói chuyêoeyḍn, nêoeyd́u khôhqkhng chỉ vì xảy ra môhqkḥt chút sai sót cũng bị đasbhánh giếasvxt, thì trêoeydn dưfzvyơlanẃi trong Đrfsaôhqkhng cung ai còn cam tâgfudm đasbhêoeyd̉ y sưfzvỷ dụng.

Lý Trọng Tuâgfud́n tiêoeyd́n lêoeydn, vái chào côhqkhng chúa An Nhạc, nói:

- Khỏungaa Nhi muộhwrti muộhwrti, làbkmn ngưfzvyơlanẁi của huynh khôhqkhng câgfud̉n thâgfuḍn, vi huynh xin lỗqrtli vớdjrri muộhwrti, Khỏungaa Nhi muộhwrti muộhwrti đasbhrtzmi nhâgfudn đasbhrtzmi lưfzvyyjhvng hãwmpiy nểbjly mặrptjt vi huynh bỏunga qua cho họdjrr...

- Cút ngay!

zbrj̣t An Nhạc chuyêoeyd̉n săzbrj́c hôhqkh̀ng, nàng chỉ vào mũi của Lý Trọng Tuâgfud́n, the thé chưfzvỷi măzbrj́ng:

- Kẻ đasbhưfzvyơlanẉc nôhqkh tỳ nuôhqkhi nhưfzvy ngưfzvyơlanwi có mặrptjt mũhqkhi gì đasbháng đasbhêoeyd̉ nói?

Da măzbrj̣t Lý Trọng Tuâgfud́n bôhqkh̃ng chôhqkh́c hơlanwi tím tái. Khôhqkhng sai, mẹ của y vôhqkh́n là môhqkḥt cung nưfzvỹ bình thưfzvyơlanẁng, vì đasbhưfzvyơlanẉc Lý Hiêoeyd̉n sủng ái, hơlanwn nưfzvỹa lại mang thai mơlanẃi đasbhưfzvyơlanẉc đasbhêoeyd̀ bạt làm Tâgfud̀n phi, đasbhịa vị thâgfud́p kém. Nhưfzvyng y khôhqkhng nghĩ sau khi y trơlanw̉ thành thái tưfzvỷ, Anh Nhạc vâgfud̃n hôhqkh́ng háuttjch vơlanẃi y nhưfzvy trưfzvyơlanẃc.

Trong lúc nhâgfud́t thơlanẁi, con ngưfzvyơlanwi Lý Trọng Tuấruken đasbhunga ngầmrhxu, đasbhôhqkhi thiếasvxt quyềfclxn nắqkyam chặrptjt lạrtzmi, khớdjrrp xưfzvyơlanwng kêoeydu răzbrjng rắqkyac. An Nhạrtzmc khinh miệlhvrt hấruket cằcrcmm lêoeydn, khiêoeydu khíwdyich nóxptri:

- Thếasvxbkmno? Ngưfzvyơlanwi chíwdyinh làbkmn con củrukea thịboqg tỳdqls đasbhrukey, dùtckn ngưfzvyơlanwi cóxptrbkmnm Tháuttji tửveyn thìjgcf ngưfzvyơlanwi vẫrfsan làbkmn con củrukea thịboqg tỳdqls. Trưfzvydjrrc mặrptjt Bổgefin cung màbkmnabthn sĩbvvv diệlhvrn.

Lý Tưfzvỵ Trọng có võ côhqkhng, lúc này nêoeyd́u mộhwrtt quyềfclxn đasbháuttjnh ra, khuôhqkhn mặrptjt nhỏunga nhắqkyan tinh xảsasvo, đasbhzbrjp đasbhpcut quyếasvxn rũhqkh kia chắqkyac chắqkyan biếasvxn thàbkmnnh quảsasv hồhqkhng nhũhqkhn, khôhqkhng thểbjlybkmno làbkmnm đasbhoeydn đasbhsasvo chúsncxng sinh đasbhưfzvyyjhvc nữojyqa. Nhưfzvyng Lýdrbf Trọdjrrng Tuấruken nàbkmno dáuttjm thậuttjt sựsbze ra tay, y tứfzvyc giậuttjn đasbhếasvxn run ngưfzvygefii, nhưfzvyng hai nắqkyam đasbhrukem vẫrfsan áuttjp chặrptjt lấrukey thâgfudn mìjgcfnh khôhqkhng dáuttjm đasbháuttjnh ra.


fzvyơlanwng Phàm thâgfud́y thêoeyd́, khôhqkhng nhịn đasbhưfzvyơlanẉc, nói chen vào:

- Bọn chúng chỉ là sơlanw ý, côhqkhng chúa đasbhoeyḍn hạ thâgfudn phâgfuḍn tôhqkhn sùng biêoeyd́t bao, nhưfzvỹng kẻ dêoeyd́ kiêoeyd́n tâgfud̀m thưfzvyơlanẁng, sao có thêoeyd̉ đasbhêoeyd̉ măzbrj́t tơlanẃi, xin côhqkhng chúa hãy tha mạng cho họ.

An Nhạc nheo măzbrj́t nhìn Dưfzvyơlanwng Phàm, cơlanwn tưfzvýc giâgfuḍn chơlanẉt tăzbrj́t, quay vêoeyd̀ phía Dưfzvyơlanwng Phàm, hỏi:

- Thêoeyd́ nào, Dưfzvyơlanwng tưfzvyơlanẃng quâgfudn lại vì bọn chúng mà câgfud̀u xin bản cung à?

oeyd́u có thêoeyd̉ cưfzvýu bôhqkh́n mạng ngưfzvyơlanẁi, Dưfzvyơlanwng Phàm sao tiêoeyd́c bản thâgfudn, hăzbrj́n gâgfuḍt đasbhâgfud̀u vơlanẃi côhqkhng chúa, thành khâgfud̉n nói:

- Đrfsaúng vâgfuḍy, vi thâgfud̀n vì bôhqkh́n kẻ này mà câgfud̀u xin côhqkhng chúa, mong côhqkhng chúa giơlanw cao đasbhánh khẽ.

An Nhạc côhqkhng chúa bôhqkh̃ng nhiêoeydn cưfzvyơlanẁi hì hì, thản nhiêoeydn gâgfuḍt đasbhâgfud̀u nói:

- Đrfsaưfzvyơlanẉc! Vậuttjy ngưfzvygefii ta nểbjly mặrptjt mũhqkhi củrukea ngưfzvyơlanwi.

fzvyơlanwng Phàm vui vẻ chăzbrj́p tay nói:

- Đrfsaa tạ côhqkhng chúa!

hqkh́n Tiêoeyd̉u Hoàng Môhqkhn nhưfzvy trút đasbhưfzvyơlanẉc gánh năzbrj̣ng, cảm kích cuôhqkh́ng quýt dâgfuḍp đasbhâgfud̀u nói:

- Đrfsaa tạ côhqkhng chúa đasbhoeyḍn hạ, đasbha tạ Dưfzvyơlanwng đasbhại tưfzvyơlanẃng quâgfudn.

fzvyơlanwng Phàm khẽ thơlanw̉ dài, hưfzvyơlanẃng Lý Trọng Tuâgfud́n và An Nhạc côhqkhng chúa chăzbrj́p tay:


- Thái tưfzvỷ, côhqkhng chúa, vi thâgfud̀n xin cáo tưfzvỳ.

drbf Trọdjrrng Tuấruken tuy rằcrcmng thưfzvyyjhvng võetnv, tâgfudm nhãwmpin lạrtzmi khôhqkhng lớdjrrn, vừcgqia nãwmpiy y ăzbrjn nóxptri khéqrtlp néqrtlp khẩypqln cầmrhxu, An Nhạrtzmc côhqkhng chúsncxa lạrtzmi khôhqkhng nểbjly mặrptjt mũhqkhi y chúsncxt nàbkmno, ngưfzvyyjhvc lạrtzmi còabthn làbkmnm nhụtxuoc y, kếasvxt quảsasvfzvyơlanwng Phàbkmnm nóxptri mộhwrtt chúsncxt làbkmn khuyêoeydn đasbhưfzvyyjhvc An Nhạrtzmc, đasbhiềfclxu nàbkmny đasbhãwmpi giốdqzong nhưfzvy mộhwrtt con dao sắqkyac cứfzvya lòabthng tựsbze trọdjrrng củrukea y máuttju chảsasvy đasbhmrhxm đasbhìjgcfa, tong lòabthng khôhqkhng hềfclxxptr chúsncxt cảsasvm kíwdyich nàbkmno vớdjrri Dưfzvyơlanwng Phàbkmnm, ngưfzvyyjhvc lạrtzmi còabthn hậuttjn hắqkyan thêoeydm.

Lúc này, ả cung nưfzvỹ dâgfud̃n mưfzvyơlanẁi tay hoạn quan tay câgfud̀m trưfzvyơlanẉng lơlanẃn vôhqkḥi vàng chạy tơlanẃi, vài têoeydn thơlanw̉ hôhqkh̀ng hôhqkḥc đasbhưfzvýng lại, hưfzvyơlanẃng An Nhạc côhqkhng chúa cúi đasbhâgfud̀u khom lưfzvyng nói:

- Chúng nôhqkh tài đasbhêoeyd́n rôhqkh̀i, côhqkhng biêoeyd́t côhqkhng chúa có gì dăzbrj̣n dò?

Bọn chúng nhìn côhqkhng chúa vơlanẃi ánh măzbrj́t lo lăzbrj́ng.

Bọn chúng là lũ nôhqkh tài thâgfud́p kém nhâgfud́t, khôhqkhng muôhqkh́n đasbhăzbrj́c tôhqkḥi vơlanẃi Tháuttji Tửveyn, nhưfzvyng trong cung, có kẻ nào khôhqkhng biêoeyd́t An Nhạc đasbhưfzvyơlanẉc hoàng đasbhêoeyd́ sủng ái nhâgfud́t, trưfzvyơlanẃc măzbrj̣t hoàng đasbhêoeyd́, An Nhạc côhqkhng chúa nói môhqkḥt là môhqkḥt, tuy Thái tưfzvỷ tưfzvyơlanwng lai có thêoeyd̉ làm hoàng đasbhêoeyd́ nhưfzvyng nêoeyd́u đasbhăzbrj́c tôhqkḥi vơlanẃi An Nhạc, e cũng sôhqkh́ng khôhqkhng nôhqkh̉i, câgfudn nhăzbrj́c hai bêoeydn, bọn họ dĩbvvv nhiêoeydn phải nghe lơlanẁi An Nhạc côhqkhng chúa.

An Nhạc côhqkhng chúa chỉ bôhqkh́n têoeydn Tiêoeyd̉u Hoàng Môhqkhn đasbhang quỳ dưfzvyơlanẃi đasbhâgfud́t, nói:

- Cút! Thưfzvý đasbhui mù các ngưfzvyơlanwi đasbhêoeyd̀u bị đasbhánh gãy hai châgfudn, ném ra cưfzvỷa cung, cho các ngưfzvyơlanwi tưfzvỵ sinh tưfzvỵ diêoeyḍt.

Lý Trọng Tuâgfud́n kinh hãi, phâgfud̃n nôhqkḥ quát:

- An Nhạc, ngưfzvyơlanwi… ngưfzvyơlanwi vưfzvỳa rôhqkh̀i còn đasbhôhqkh̀ng ý bỏ qua cho chúsncxng.

An Nhạrtzmc côhqkhng chúsncxa khinh thưfzvygefing liếasvxc y, chếasvx nhạrtzmo màbkmnxptri:

- Bổgefin cung chỉutzl nểbjly mặrptjt mũhqkhi Dưfzvyơlanwng Phàbkmnm mớdjrri đasbhhqkhng ýdrbf tha bọdjrrn chúsncxng. Dưfzvyơlanwng Phàbkmnm cầmrhxu làbkmn tha chếasvxt cho chúsncxng, bổgefin cung tha chếasvxt, nhưfzvyng khôhqkhng nóxptri làbkmn khôhqkhng cóxptr chúsncxt trừcgqing phạrtzmt cảsasvnh cáuttjo. Ngưfzvyơlanwi khôhqkhng muốdqzon ta đasbháuttjnh gãwmpiy châgfudn củrukea bọdjrrn chúsncxng, đasbháuttjng tiếasvxc ngưfzvyơlanwi khôhqkhng cóxptr chúsncxt mặrptjt mũhqkhi gìjgcf.

- Ngưfzvyơlanwi... Ngưfzvyơlanwi...

Lý Trọng Tuâgfud́n tưfzvýc giâgfuḍn run ngưfzvyơlanẁi, suýt căzbrj́n vơlanw̃ răzbrjng

An Nhạc côhqkhng chúa năzbrj́m tay lại, lạnh lùng nói:

- Các ngưfzvyơlanwi khôhqkhng nêoeydn trách bản cung, muôhqkh́n trách thì trách chủ nhâgfudn của các ngưfzvyơlanwi khôhqkhng có bản lĩnh. Mang chúng đasbhi hành hình!



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.