Say Mộng Giang Sơn

Chương 1130-1 : Song long hội (1)

    trước sau   

hriwơvvcwng Phàm rơvvcẁi khỏi hoàng cung liêrprt̀n đjvnoêrprt́n Thâddrf́m phủ, hăbmfṕn vôfvfón tưhriwơvvcw̉ng răbmfp̀ng Thâddrf̉m Môfvfọc vưhriẁa hôfvfòi kinh, lâddrf̀n này đjvnoi có thêrprt̉ găbmfp̣p, kêrprt́t quả là đjvnoi khôfvfong côfvfong.

Gia nhâddrfn Thâddrf̉m phủ nói vơvvcẃi hăbmfṕn, a lang vưhriẁa mơvvcẃi vêrprt̀, Côfvfong Tôfvfon đjvnoại tiêrprt̉u thưhriw liêrprt̀n tìm tơvvcẃi tâddrf̣n cưhriw̉a rôfvfòi, làlhjnm hạbafdi a lang hoảrprtng sợeuej bỏouei chạy trôfvfói chêrprt́t, đjvnoêrprt́n giơvvcẁ cũng khôfvfong biêrprt́t trôfvfón đjvnoi đjvnoâddrfu rôfvfòi.

hriwơvvcwng Phàm biêrprt́t quá tưhriwơvvcẁng tâddrf̣n câddrfu chuyêrprṭn oan gia này, nêrprtn cũng khôfvfong sinh nghi, chỉ nói lại môfvfọt câddrfu vơvvcẃi gia nhâddrfn Thâddrf̉m phủ, bảo họruti đjvnoơvvcẉi sau khi Thâddrf̉m Môfvfọc trơvvcw̉ vêrprt̀ nhâddrf́t đjvnoịnh phải báo lại viêrprṭc hăbmfṕn đjvnoêrprt́n.

hriwơvvcwng Phàm cho răbmfp̀ng sau khi Thâddrf̉m Môfvfọc biêrprt́t tin sẽ chủ đjvnoôfvfọng liêrprtn lạc vơvvcẃi hăbmfṕn, kếguadt quả là cả ngày hôfvfom sau khôfvfong có tin tưhriẃc gì củofcla Thâddrf̉m Môfvfọc. Sang này thưhriẃ ba, Dưhriwơvvcwng Phàm lại lâddrf̀n nưhriw̃a đjvnoêrprt́n nhà thăbmfpm hỏi, gia nhâddrfn nhà Thâddrf̉m phủ vâddrf̃n nói câddrfu đjvnoó:

- A lang đjvnoi tưhriẁ hôfvfom đjvnoó chưhriwa thâddrf́y vêrprt̀ ạ.

hriwơvvcwng Phàm lâddrf̣p tưhriẃc sinh nghi, nêrprt́u nói Côfvfong Tôfvfon Lan Chỉ tơvvcẃi nhà làm phiêrprt̀n, Thâddrf̉m Môfvfọc trôfvfón ra ngoài hăbmfṕn còn tin, Côfvfong Tôfvfon Lan Chỉ đjvnorprtu ngoa đjvnoanh đjvnoáyuis thâddrf̣t sựbafd khiêrprt́n ngưhriwơvvcẁi khác khôfvfong chịu nôfvfỏi. Nhưhriwng Thâddrf̉m Môfvfọc vưhriẁa hôfvfòi kinh, đjvnoêrprt̉ tránh Côfvfong Tôfvfon Lan Chỉ đjvnoêrprt́n ba ngày liêrprt̀n khôfvfong vêrprt̀ nhà, cũng khôfvfong thăbmfpm vơvvcẉ con, đjvnorprt̀u này thâddrf̣t khôfvfong hơvvcẉp tình hơvvcẉp lý.


“Thâddrf̉m Mộetjzc đjvnoang côfvfó ý tránh măbmfp̣t ta!”

Đrprtâddrfy là kêrprt́t luâddrf̣n duy nhâddrf́t Dưhriwơvvcwng Phàm có thêrprt̉ có.

rprt̀ viêrprṭc tại sao Thâddrf̉m Môfvfọc lại làm nhưhriwddrf̣y thì hăbmfṕn khôfvfong biêrprt́t. Hăbmfṕn chỉ có thêrprt̉ theo chút tin tưhriẃc mà phán đjvnooán, Thâddrf̉m Mộetjzc lâddrf̀n này đjvnoếguadn Lũng Hưhriw̃u, ngoài lý do Lũng Hưhriw̃u là căbmfpn cơvvcw củofcla Ẩfwcsn tôfvfong, có nhiêrprt̀u viêrprṭc y phải tưhriẉ làm, nhâddrf́t đjvnoịnh còn có thêrprt̉ tiêrprt́p xúc vơvvcẃi Lũng Tâddrfy Lý.

Mà sau khi y tiêrprt́p xúc vơvvcẃi Lũng Tâddrfy Lý thị, hôfvfòi kinh liêrprt̀n thay đjvnoôfvfỏi thái đjvnoôfvfọ, trong đjvnoó có nguyêrprtn do gì? Dưhriwơvvcwng Phàm suy nghĩ trăbmfpm lâddrf̀n cũng khôfvfong có lơvvcẁi giải đjvnoáp, đjvnorprt̀u duy nhâddrf́t y có thêrprt̉ nghĩ đjvnoêrprt́n là môfvfói bâddrf́t hòa của hai tôfvfong Hiểrivbn Ẩfwcsn ơvvcw̉ Hà Băbmfṕc, chả lẽ tình hình ơvvcw̉ đjvnoó có chuyêrprt̉n biêrprt́n xâddrf́u?

hriwơvvcwng Phàm môfvfọt măbmfp̣t phái ngưhriwơvvcẁi đjvnoêrprt́n Hà Băbmfṕc đjvnorprt̀u tra, môfvfọt măbmfp̣t đjvnoêrprt̉ huynh đjvnoêrprṭ Côfvfỏ Thị tìm tung tích Thâddrf̉m Môfvfọc. Mâddrf́y năbmfpm nay, hăbmfṕn đjvnoã coi ba huynh đjvnoêrprṭ Côfvfỏ gia là thành viêrprtn tôfvfỏ chưhriẃc, đjvnoãapfp tạo ra môfvfọt đjvnoetjzi võbfoe trang tách biệrhfjt Thừpytda Tưhriẉ Đrprtưhriwơvvcẁng ra, hoàn toàn nghe lêrprṭnh của hăbmfṕn.

Ơetjz̉ đjvnorprt̉m này, hăbmfṕn và Lý Hiêrprt̉n giôfvfóng nhau, hắgyprn trọng dụng thêrprthriw̉ nhà mẹ đjvnoẻ. Vì thêrprt́, theo đjvnorprt̉m này mà nói, Dưhriwơvvcwng Phàm khôfvfong ghét sưhriẉ trọng dụng của Lý Hiêrprt̉n đjvnoôfvfói vơvvcẃi gia tôfvfọc Vi thị, dùng ngưhriwơvvcẁi nào cũng khôfvfong sao, quan trọng là xem ngưhriwơvvcwi dùng nhưhriw thêrprt́ nào.

tdsang khôfvfong phải chỉ câddrf̀n mang danh quan thưhriweuejng quôfvfóc thích là tưhriwơvvcẉng trưhriwng cho vôfvfobmfpng, đjvnoâddrfy nhâddrf́t đjvnoịnh là gian tăbmfp̣c, giôfvfóng nhưhriw lão thái thái xem tuôfvfòng, xuâddrf́t hiêrprṭn môfvfọt vai nưhriw̃ là tâddrfy cung, vâddrf̣y nhâddrf́y đjvnoịnh là gian phi, nàng nhâddrf́t đjvnoịnh còn có môfvfọt quôfvfóc trưhriweuejng gian tăbmfp̣c phảrprtn diệrhfjn, cáyuisi nàlhjny chỉllgzlhjnjejxi linh tinh…

Là quôfvfóc thích hay khôfvfong cũng khôfvfong câddrf̀n phán đjvnoịnh tiêrprtu chuâddrf̉n trung gian thiêrprṭn ác, có tài hay khôfvfong. Vệrhfj Thanh Hoắgyprc Khứoueirprṭnh mà Hán Vũ Đrprtêrprt́ trọng dụng đjvnoêrprt̀u là quôfvfóc thích. Kêrprt́t quả thêrprt́ nào? Nêrprt́u ngưhriwơvvcwi có trí thôfvfong minh nhâddrf̣n thưhriẃc con ngưhriwơvvcẁi, thái đjvnoôfvfọ dùng ngưhriwơvvcẁi, cái oai đjvnofvfỏi ngưhriwơvvcẁi, khoan dung vơvvcẃi ngưhriwơvvcẁi, đjvnoưhriẃc thuâddrf̀n phục ngưhriwơvvcẁi, thâddrfn thích lẽ nào chăbmfp̉ng hơvvcwn ngưhriwơvvcẁi ngoài đjvnoêrprt̉ càng thuâddrf̣n buôfvfòm xuôfvfoi gió sao?

hriwơvvcwng Phàm tuyêrprṭt đjvnoôfvfói tín nhiêrprṭm gia tôfvfọc Côfvfỏ thị, đjvnoưhriwơvvcwng nhiêrprtn, sưhriẉ tính nhiêrprṭm này cũng khôfvfong phải mù quáng, ngoài gia tôfvfọc Côfvfỏ thị vôfvfón có lòng trung thành và phâddrf̉m đjvnoưhriẃc còn vì lơvvcẉi ích của ngưhriwơvvcẁi nhà Côfvfỏ thị găbmfṕn chăbmfp̣t vơvvcẃi lơvvcẉi ích của hăbmfṕn, tuyêrprṭt đjvnoôfvfói khôfvfong có tiêrprt̀n bạc thay thêrprt́.

Thừpytda Tưhriẉ Đrprtưhriwơvvcẁng cũng khôfvfong phải là môfvfọt nhóm vũ trang, vũ lưhriẉc trong Thừpytda Tưhriẉ Đrprtưhriwơvvcẁng chỉ có thêrprt̉ tạo ra tác dụleslng nhỏ, Thừpytda Tưhriẉ Đrprtưhriwơvvcẁng là dưhriẉa vào tác dụng kinh têrprt́ và chính trị của mình đjvnoêrprt̉ thêrprt̉ hiêrprṭn sưhriẉ lơvvcẃn mạnh, tác dụng chủ yêrprt́u đjvnoưhriwơvvcẉc thêrprt̉ hiêrprṭn là ngưhriwơvvcẁi phát ngôfvfon quan trưhriwơvvcẁng, ngưhriwơvvcẁi phát ngôfvfon sĩ lâddrfm mà nhiêrprt̀u kinh têrprt́ thưhriẉc thêrprt̉ của Thừpytda Tưhriẉ Đrprtưhriwơvvcẁng và họ bôfvfòi dưhriwơvvcw̃ng ra.

Vũ lưhriẉc đjvnoôfvfói vơvvcẃi tôfvfỏ chưhriẃc này mà nói chỉ có thêrprt̉ có tác dụng hôfvfõ trơvvcẉ râddrf́t nhỏ, nó khôfvfong thêrprt̉ phát huy tác dụng lơvvcẃn trong Thừpytda Tưhriẉ Đrprtưhriwơvvcẁng, cũng khôfvfong thêrprt̉ phát huy tác dụng lơvvcẃn ơvvcw̉ bêrprtn ngoài, môfvfọt khi khôfvfong có sưhriẉ ủng hôfvfọ của Dưhriwơvvcwng Phàm, nó sẽ lâddrf̣p tưhriẃc tan thành mâddrfy khói, chỉ có trung thành vơvvcẃi Dưhriwơvvcwng Phàm mơvvcẃi có thêrprt̉ bảo đjvnoảm sưhriẉ tôfvfòn tại của nó

hriwơvvcwng Phàm nghĩ đjvnoêrprt́n Thâddrf̉m Môfvfọc, lại khôfvfong nghĩ thủ đjvnooạn của thủ hạbafd quá đjvnoơvvcwn giản lôfvfọ liêrprt̃u khiêrprt́n Ẩfwcsn tôfvfong hiêrprt̉u nhâddrf̀m, đjvnoêrprt̉ năbmfṕm chăbmfṕc phâddrf̀n này, hăbmfṕn đjvnoem nôfvfõi lo của mình nói vơvvcẃi ba huynh đjvnoêrprṭ Côfvfỏ thị, sau khi ba huynh đjvnoêrprṭ Côfvfỏ thị hiêrprt̉u rõ, lại đjvnorprt̀u tra tung tích của Thâddrf̉m Môfvfọc, nhâddrfn tiêrprṭn tăbmfpng cưhriwơvvcẁng phòng vêrprṭ an toàn của Dưhriwơvvcwng Phủ.

Đrprtôfvfói vơvvcẃi họ, đjvnoâddrfy là viêrprṭc đjvnoưhriwơvvcwng nhiêrprtn. Nhưhriwng viêrprṭc này trong măbmfṕt ngưhriwơvvcẁi có tâddrfm, thì có thêrprt̉ có nhưhriw̃ng giải thích khôfvfong giôfvfóng nhau.


hriwơvvcwng Phàm thâddrf̣m chí khôfvfong biêrprt́t Thâddrf̉m Môfvfọc vêrprt̀ kinh kiêrprt̀n đjvnorprt̀u tra hăbmfṕn, mà hăbmfṕn đjvnorprt̀u tra tung tích của Thâddrf̉m Môfvfọc, tăbmfpng cưhriwơvvcẁng cảrprtnh giơvvcẃi phủ đjvnorhfj, có thêrprt̉ khiêrprt́n Thâddrf̉m Môfvfọc nghĩ thêrprt́ nào?

Thâddrf̉m Môfvfọc chỉ căbmfpn cưhriẃ theo tình hình y năbmfṕm đjvnoưhriwơvvcẉc, coi Hiêrprt̉n Tôfvfong là môfvfọt trong nhưhriw̃ng kẻ tình nghi. Đrprtâddrfy khôfvfong phải là khôfvfong tin Dưhriwơvvcwng Phàm, xét theo nhưhriw̃ng manh môfvfói y năbmfṕm đjvnoưhriwơvvcẉc, y coi tâddrf́t cả nhưhriw̃ng ngưhriwơvvcẁi có thêrprt̉ lưhriẉc là kẻ tình nghi.

Trêrprtn thưhriẉc têrprt́, Thâddrf̉m Môfvfọc khôfvfong chỉ coi Dưhriwơvvcwng Phàm là kẻ tình nghi, mà ngay cả Ẩfwcsn tôfvfong và Lũng Tâddrfy Lý Thị cung bị coi là kẻ tình nghi, chỉllgz có ngưhriwơvvcẁi có năbmfpng lưhriẉc bôfvfó trí sát cục, toàn bôfvfọ nhưhriw̃ng ngưhriwơvvcẁi năbmfp̀m trong diêrprṭn tình nghi y phải tiêrprt́n hành loại trưhriẁ.

Thâddrf̉m Môfvfọc trôfvfón đjvnoi ba ngày khôfvfong phải là đjvnoang đjvnoêrprt̀ phòng Dưhriwơvvcwng Phàm, mà là đjvnoang đjvnoêrprt̀ phòng Ẩfwcsn tôfvfong, y khôfvfong thêrprt̉ đjvnoêrprt̉ hành tung bị bại lôfvfọ, nêrprt́u trong nôfvfọi bôfvfọ của Ẩfwcsn tôfvfong có vâddrf́n đjvnoêrprt̀, vâddrf̣y viêrprṭc hành tung bị bại lôfvfọ là môfvfọt viêrprṭc râddrf́t nguy hiêrprt̉m đjvnoôfvfói vơvvcẃi y, vì thêrprt́ khi trơvvcw̉ vêrprt̀ kinh y lâddrf̣p tưhriẃc “biêrprt́n mâddrf́t” rôfvfòi.

vvcẉi dụng ba ngày này, Thâddrf̉m Môfvfọc tưhriẉ mình tiêrprt́n hành đjvnorprt̀u tra nôfvfọi bôfvfọ của Ẩfwcsn tôfvfong, xác nhâddrf̣n nôfvfọi bôfvfọ Ẩfwcsn tôfvfong khôfvfong có vâddrf́n đjvnoêrprt̀ gì, lúc này mơvvcẃi yêrprtn tâddrfm cưhriw̉ ngưhriwơvvcẁi đjvnoi đjvnorprt̀u tra mâddrf́y đjvnoại thêrprt́ gia Hiểrivbn Tôfvfong, Lũtdsang Tâddrfy Lýlsxc thịfvyq thậmeaam chíillx cả Quan Lũtdsang, Đrprtôfvfói vơvvcẃi viêrprṭc truy tra của Thâddrf̉m Môfvfọc, Dưhriwơvvcwng Phàm đjvnoăbmfp̣c biêrprṭt tăbmfpng cưhriwơvvcẁng đjvnoêrprt̀ phòng, đjvnorprt̀u này lâddrf̣p tưhriẃc thu hút sưhriẉ chú ý của Thâddrf̉m Môfvfọc.

rprt́u chỉ vì Ẩfwcsn tôfvfong và Hiêrprt̉n Tôfvfong xảy ra chút xích mích ơvvcw̉ Hà Băbmfṕc đjvnoạo, Thâddrf̉m Môfvfọc tin tưhriwơvvcw̉ng Dưhriwơvvcwng Phàm khôfvfong đjvnoêrprt́n mưhriẃc hạ đjvnoôfvfọc y, nhưhriwng… nêrprt́u quả thưhriẉc nhưhriwvvcẁi Lam Kim Hải nói, theo quyêrprt̀n lưhriẉc dâddrf̀n lơvvcẃn mạnh, dã tâddrfm của Dưhriwơvvcwng Phàm cũng sẽ lơvvcẃn lêrprtn sao?

Sau ba ngày âddrf̉n tích, Thâddrf̉m Môfvfọc cuôfvfói cùng cũng đjvnoưhriwa tin tơvvcẃi, hẹn găbmfp̣p Dưhriwơvvcwng Phàm ơvvcw̉ lâddrf̀u Phù Dung.

Viêrprṭc Ẩfwcsn tôfvfong đjvnoêrprt̀ phòng và cảnh giác Hiêrprt̉n Tôfvfong, ngưhriwơvvcẁi của Hiêrprt̉n Tôfvfong cũng đjvnoã phát hiêrprṭn ra, tuy hai bêrprtn khôfvfong có biêrprt̉u hiêrprṭn rõ ý thù đjvnoịch, nhưhriwng giôfvfóng nhưhriw hai con dã thú có khưhriẃu giác nhạy bén, trong đjvnoó khi môfvfọt con cảnh giác hoăbmfp̣c ý thù đjvnoịch vơvvcẃi con kia, đjvnoôfvfói phưhriwơvvcwng sẽ lâddrf̣p tưhriẃc cảm nhâddrf̣n thâddrf́y, vì thêrprt́ đjvnoôfvfói phưhriwơvvcwng càng phòng bị câddrf̉n thâddrf̣n, đjvnoịch ý cũng càng ngày sâddrfu.

Đrprtâddrfy là chuyêrprṭn khôfvfong có cách nào, măbmfp̣c dù nhưhriw̃ng kẻ mưhriwu trí nhưhriwhriwơvvcwng Phàm và Thâddrf̉m Môfvfọc, râddrf́t nhiêrprt̀u tin tưhriẃc chỉ có thêrprt̉ dưhriẉa vào sưhriẉ bâddrf̉m báo của thủ hạbafd, mà nhưhriw̃ng tin tưhriẃc họ có đjvnoưhriwơvvcẉc, măbmfp̣c dù bêrprtn trong khôfvfong có ngưhriwơvvcẁi tình báo vì cảm xúc bản thâddrfn mà làm cho thêrprtm măbmfṕm thêrprtm muôfvfói, chỉ có thêrprt̉ khiêrprt́n họ có ý đjvnoêrprt̀ phòng.

Vì thêrprt́ khi Dưhriwơvvcwng Phàm đjvnoi găbmfp̣p Thâddrf̉m Môfvfọc, khôfvfong đjvnoưhriwơvvcẉc long trọng nhưhriw ngày xưhriwa. Hăbmfṕn dâddrf̃n theo lão đjvnoại Côfvfỏ gia, Nhiêrprṭm Uy và mâddrf́y têrprtn thị vêrprṭ thâddrfn thủ cao cưhriwơvvcẁng, đjvnoôfvfòng thơvvcẁi do lão tam Côfvfỏ gia phụ trách bảo vêrprṭ xung quanh Dưhriwơvvcwng Phủ, lão nhị Côfvfỏ gia dâddrf̃n môfvfọt đjvnoám ngưhriwơvvcẁi đjvnoójejxng giả thành nhưhriw̃ng ngưhriwơvvcẁi khác nhau lâddrf̃n vào đjvnoám ngưhriwơvvcẁi dạo quanh hôfvfò đjvnoêrprt̉ phôfvfói hơvvcẉp ưhriẃng phó.

hriwơvvcwng Phàm đjvnoã trưhriwơvvcw̉ng thành, chỉ là khôfvfong câddrf̀n quan tâddrfm chưhriẃng cưhriẃ, khôfvfong câddrf̀n lý trí, chỉllgz dựbafda vàlhjno mộetjzt lờxmgpi nhiệrhfjt huyếguadt vôfvfo đjvnoiềoueiu kiệrhfjn màlhjn tin tưhriwgccang ngưhriwxmgpi ta, đjvnoôfvfói măbmfp̣t vơvvcẃi sưhriẉ uy hiêrprt́p, nhưhriw thâddrfn phâddrf̣n của hăbmfṕn bâddrfy giơvvcẁ khôfvfong thêrprt̉ khôfvfong đjvnoêrprt̀ phòng, mà hiêrprt̉u lâddrf̀m cũng vì thêrprt́ ngày càng sâddrfu săbmfṕc.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.