Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1794 : Thiếu

    trước sau   
*Chưxbxpơbwlhng nàybyhy cófevi nộdqopi dung ảymphnh, nếoogxu bạpawhn khôfpptng thấfpdyy nộdqopi dung chưxbxpơbwlhng, vui lògiagng bậazwut chếoogx đmeimdqop hiệqdmtn hìaouunh ảymphnh củofwca trìaouunh duyệqdmtt đmeimpxzl đmeimeixqc.

Edit: kaylee

Nhưxbxpng màybyh, đmeimtznai vớlenfi Cốtzna Uyểpxzln Bạpawhch tíyhewnh tìaouunh thẳxqnxng thắdxqxn nàybyhy, Phưxbxpqvsqng Thiêanltn Huyễvbxjn nhưxbxpng làybyh rấfpdyt cảymphm tìaouunh.

Nếoogxu, mấfpdyy nătfdmm nay mìaouunh vẫszzpn luôfpptn ởswfvanltn ngưxbxpfxpoi cha nưxbxpơbwlhng, nófevii khôfpptng chừdxqxng cũhovhng sẽbgxt hoạpawht báhwakt thẳxqnxng thắdxqxn giốtznang nhưxbxp Cốtzna Uyểpxzln Bạpawhch.

Đxcpqáhwakng tiếoogxc……

ybyhng đmeimqymyu tiêanltn làybyhaouu cứlxgdu mẫszzpu thâtbkln bịtzna mấfpdyt thâtbkln thểpxzl, linh hồpawhn xuyêanltn qua đmeimếoogxn phiếoogxn đmeimpawhi lụdxqxc nàybyhy, lạpawhi du đmeimãlenfng ởswfv trêanltn đmeimpawhi lụdxqxc rấfpdyt nhiềfeviu nătfdmm, mớlenfi tìaouum đmeimưxbxpqvsqc rồpawhi mộdqopt cáhwaki thâtbkln thểpxzlfevi thểpxzlybyhm nàybyhng mưxbxpqvsqn xáhwakc hoàybyhn hồpawhn.


Mấfpdyy nătfdmm nay, nàybyhng nhìaouun ngưxbxpfxpoi muôfpptn hìaouunh muôfpptn vẻoinb, cũhovhng hiểpxzlu rõfxpo, chỉqdmtfevi thờfxpoi đmeimiểpxzlm mìaouunh nắdxqxm giữhswc tuyệqdmtt đmeimtznai, mớlenfi cófevi thểpxzl khôfpptng bịtzna ngưxbxpfxpoi ứlxgdc hiếoogxp!

ybyhng đmeimãlenf khôfpptng cògiagn làybyh tiểpxzlu nha đmeimqymyu nătfdmm đmeimófevi tráhwaknh ởswfv mẫszzpu thâtbkln trong lògiagng làybyhm nũhovhng kia!

“Liễvbxju phi.”

Phưxbxpqvsqng Thiêanltn Huyễvbxjn giốtznang nhưxbxp nhớlenf tớlenfi cáhwaki gìaouu, đmeimôfppti con ngưxbxpơbwlhi huyếoogxt hồpawhng dầqymyn dầqymyn chuyểpxzln vềfevi phíyhewa Liễvbxju phi tráhwaknh ởswfv trong gófevic, mặanrnt màybyhy xẹahavt qua mộdqopt chúanltt sáhwakt khíyhew.

“Vìaouu sao ngưxbxpơbwlhi phảymphi hạpawh đmeimdqopc Thầqymyn Nhi?”

Thâtbkln mìaouunh Liễvbxju phi hơbwlhi hơbwlhi chấfpdyn đmeimdqopng, lui vềfevi phíyhewa sau vàybyhi bưxbxplenfc, cắdxqxn chặanrnt môfppti, nófevii: “Bổibynn cung đmeimãlenf sớlenfm khôfpptng quen nhìaouun hai tiểpxzlu tiệqdmtn nhâtbkln cáhwakc ngưxbxpơbwlhi! Cho nêanltn, bổibynn cung muốtznan Táhwak Thầqymyn chếoogxt!”

Phưxbxpqvsqng Thiêanltn Huyễvbxjn hơbwlhi hơbwlhi nheo mắdxqxt lạpawhi, đmeimáhwaky mắdxqxt hiệqdmtn lêanltn mộdqopt chúanltt sáhwakt khíyhew, nàybyhng nệqdmtn bưxbxplenfc chậazwum rãlenfi tớlenfi gầqymyn Liễvbxju phi, bêanltn môfppti nhếoogxch mộdqopt nụdxqxxbxpfxpoi lạpawhnh.

“Nếoogxu ngưxbxpơbwlhi làybyhm ra loạpawhi chuyệqdmtn nàybyhy, nhấfpdyt đmeimtznanh phảymphi phảymphi vìaouu vậazwuy trảymph giáhwak thậazwut lớlenfn!”

eixqm!

ybyhn tay Phưxbxpqvsqng Thiêanltn Huyễvbxjn hung hătfdmng dừdxqxng ởswfv trêanltn ngưxbxpfxpoi Liễvbxju phi, tứlxgdc khắdxqxc, thâtbkln thểpxzl Liễvbxju phi đmeimãlenf bịtzna bắdxqxn ra ngoàybyhi, hung hătfdmng ngãlenfswfv phíyhewa trêanltn váhwakch tưxbxpfxpong.

Giờfxpo phúanltt nàybyhy sắdxqxc mặanrnt Liễvbxju phi cófevi chúanltt táhwaki nhợqvsqt, mặanrnt lộdqop vẻoinb kinh ngạpawhc nhìaouun vềfevi phíyhewa Phưxbxpqvsqng Thiêanltn Huyễvbxjn.

Đxcpqúanltng lúanltc nàybyhy, Phưxbxpqvsqng Thiêanltn Huyễvbxjn lạpawhi lạpawhi lầqymyn nữhswca tớlenfi trưxbxplenfc mặanrnt nàybyhng ta, đmeimôfppti tay kékwtbo lấfpdyy cáhwaknh tay củofwca nàybyhng ta, ‘xẹahavt’ mộdqopt chúanltt, lậazwup tứlxgdc xékwtbhwakch cáhwaknh tay củofwca Liễvbxju phi xuốtznang.

“A!”


Mộdqopt tiếoogxng kêanltu to thêanltxbxpơbwlhng chợqvsqt truyềfevin đmeimếoogxn, Liễvbxju phi đmeimau cảymph ngưxbxpfxpoi đmeimfeviu ngấfpdyt qua đmeimi, trêanltn đmeimoạpawhn tay cụdxqxt chảymphy máhwaku đmeimgiagxbxpơbwlhi, nhìaouun vôfpptaouung ghêanlt ngưxbxpfxpoi ——

Con ngưxbxpơbwlhi Phưxbxpqvsqng Thiêanltn Huyễvbxjn rấfpdyt làybyh lạpawhnh nhạpawht, trong mắdxqxt màybyhu đmeimgiag mang theo thịtzna huyếoogxt, giốtznang nhưxbxphovhng khôfpptng cófevi đmeimanrnt Liễvbxju phi ởswfv trong mắdxqxt.

Phanh!

Châtbkln củofwca nàybyhng, hung hătfdmng dẫszzpm lêanltn phíyhewa trêanltn cổibyn tay mộdqopt cáhwaki tay kháhwakc củofwca Liễvbxju phi, Liễvbxju phi vốtznan đmeimãlenf ngấfpdyt xỉqdmtu lạpawhi đmeimau đmeimếoogxn tỉqdmtnh lạpawhi, áhwaknh mắdxqxt nàybyhng ta rốtznat cuộdqopc lộdqop ra vẻoinb sợqvsqlenfi, bưxbxplenfc châtbkln khôfpptng ngừdxqxng thốtznai lui vềfevi phíyhewa sau.

“Ta biếoogxt sai rồpawhi, ngưxbxpơbwlhi thảymph ta, ta cầqymyu ngưxbxpơbwlhi thảymph ta……”

Phưxbxpqvsqng Thiêanltn Huyễvbxjn cưxbxpfxpoi lạpawhnh mộdqopt tiếoogxng: “Khi ngưxbxpơbwlhi hạpawh đmeimdqopc Táhwak Thầqymyn, nhưxbxp thếoogxybyho khôfpptng nghĩnyoe tớlenfi sẽbgxtfevi kếoogxt cụdxqxc nhưxbxpfpptm nay? Buôfpptng tha ngưxbxpơbwlhi? Ta buôfpptng tha ngưxbxpơbwlhi đmeimpxzl ngưxbxpơbwlhi tiếoogxp tụdxqxc đmeimi tai họeixqa nhữhswcng ngưxbxpfxpoi kháhwakc?”

Liễvbxju phi khôfpptng rảymphnh lo đmeimau đmeimlenfn chỗjdqc tay cụdxqxt, nàybyhng ta quỳwnkg gốtznai trưxbxplenfc mặanrnt Phưxbxpqvsqng Thiêanltn Huyễvbxjn, hung hătfdmng dậazwup đmeimqymyu thậazwut vang.

Ngay từdxqx đmeimqymyu, nàybyhng ta cògiagn tựamli cao tựamli đmeimpawhi ởswfv trưxbxplenfc mặanrnt Phưxbxpqvsqng Thiêanltn Huyễvbxjn, đmeimófeviybyh bởswfvi vìaouuswfv trong lògiagng nàybyhng ta cho rằqymyng Phưxbxpqvsqng Thiêanltn Huyễvbxjn khôfpptng cófevi khảymphtfdmng ra tay vớlenfi nàybyhng ta.

Ai biếoogxt, nữhswc nhâtbkln nàybyhy nófevii vôfpptaouunh chíyhewnh làybyhfpptaouunh nhưxbxp vậazwuy, mộdqopt chúanltt đmeimưxbxpfxpong sốtznang đmeimfeviu khôfpptng lưxbxpu lạpawhi cho nàybyhng ta.

Sớlenfm biếoogxt nhưxbxp vậazwuy, ban đmeimqymyu lậazwup tứlxgdc nhậazwun sai, nófevii khôfpptng chừdxqxng cògiagn khôfpptng cầqymyn chịtznau trừdxqxng phạpawht nhưxbxp vậazwuy……

“Biếoogxt sai rồpawhi?” Phưxbxpqvsqng Thiêanltn Huyễvbxjn mắdxqxt lạpawhnh nhìaouun quỳwnkg gốtznai Liễvbxju phi trưxbxplenfc mặanrnt, bêanltn môfppti nhếoogxch lêanltn mộdqopt đmeimdqop cong tràybyho phúanltng: “Đxcpqáhwakng



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.