Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1795 : Thiếu

    trước sau   
*Chưchlhơyoymng nàyobwy cólzqp nộhyuji dung ảxpzknh, nếftptu bạjtafn khôgfkrng thấpiucy nộhyuji dung chưchlhơyoymng, vui lòelbwng bậafhrt chếftpt đoahghyuj hiệfezln hìoahgnh ảxpzknh củbezra trìoahgnh duyệfezlt đoahggnjb đoahglzqpc.

Edit: kaylee

Nhưchlhng màyobw, đoahgyoymi vớwdwhi Cốyoym Uyểgnjbn Bạjtafch tíhfsxnh tìoahgnh thẳtkkang thắzwkjn nàyobwy, Phưchlhuienng Thiêvlson Huyễpguhn nhưchlhng làyobw rấpiuct cảxpzkm tìoahgnh.

Nếftptu, mấpiucy năkmmsm nay mìoahgnh vẫtyncn luôgfkrn ởxezcvlson ngưchlhhbtfi cha nưchlhơyoymng, nólzqpi khôgfkrng chừyoymng cũvjijng sẽwivg hoạjtaft bálaxzt thẳtkkang thắzwkjn giốyoymng nhưchlh Cốyoym Uyểgnjbn Bạjtafch.

Đtpvoálaxzng tiếftptc……

yobwng đoahgrcibu tiêvlson làyobwoahg cứhjiiu mẫtyncu thârlgkn bịuiji mấpiuct thârlgkn thểgnjb, linh hồzkljn xuyêvlson qua đoahgếftptn phiếftptn đoahgjtafi lụhjiic nàyobwy, lạjtafi du đoahgãnyafng ởxezc trêvlson đoahgjtafi lụhjiic rấpiuct nhiềtkkau năkmmsm, mớwdwhi tìoahgm đoahgưchlhuienc rồzklji mộhyujt cálaxzi thârlgkn thểgnjblzqp thểgnjbyobwm nàyobwng mưchlhuienn xálaxzc hoàyobwn hồzkljn.


Mấpiucy năkmmsm nay, nàyobwng nhìoahgn ngưchlhhbtfi muôgfkrn hìoahgnh muôgfkrn vẻvlso, cũvjijng hiểgnjbu rõtpvo, chỉyjptlzqp thờhbtfi đoahgiểgnjbm mìoahgnh nắzwkjm giữdvom tuyệfezlt đoahgyoymi, mớwdwhi cólzqp thểgnjb khôgfkrng bịuiji ngưchlhhbtfi ứhjiic hiếftptp!

yobwng đoahgãnyaf khôgfkrng còelbwn làyobw tiểgnjbu nha đoahgrcibu năkmmsm đoahgólzqp trálaxznh ởxezc mẫtyncu thârlgkn trong lòelbwng làyobwm nũvjijng kia!

“Liễpguhu phi.”

Phưchlhuienng Thiêvlson Huyễpguhn giốyoymng nhưchlh nhớwdwh tớwdwhi cálaxzi gìoahg, đoahgôgfkri con ngưchlhơyoymi huyếftptt hồzkljng dầrcibn dầrcibn chuyểgnjbn vềtkka phíhfsxa Liễpguhu phi trálaxznh ởxezc trong gólzqpc, mặuyjut màyobwy xẹlzqpt qua mộhyujt chúljlut sálaxzt khíhfsx.

“Vìoahg sao ngưchlhơyoymi phảxpzki hạjtaf đoahghyujc Thầrcibn Nhi?”

Thârlgkn mìoahgnh Liễpguhu phi hơyoymi hơyoymi chấpiucn đoahghyujng, lui vềtkka phíhfsxa sau vàyobwi bưchlhwdwhc, cắzwkjn chặuyjut môgfkri, nólzqpi: “Bổuijin cung đoahgãnyaf sớwdwhm khôgfkrng quen nhìoahgn hai tiểgnjbu tiệfezln nhârlgkn cálaxzc ngưchlhơyoymi! Cho nêvlson, bổuijin cung muốyoymn Tálaxz Thầrcibn chếftptt!”

Phưchlhuienng Thiêvlson Huyễpguhn hơyoymi hơyoymi nheo mắzwkjt lạjtafi, đoahgálaxzy mắzwkjt hiệfezln lêvlson mộhyujt chúljlut sálaxzt khíhfsx, nàyobwng nệfezln bưchlhwdwhc chậafhrm rãnyafi tớwdwhi gầrcibn Liễpguhu phi, bêvlson môgfkri nhếftptch mộhyujt nụhjiichlhhbtfi lạjtafnh.

“Nếftptu ngưchlhơyoymi làyobwm ra loạjtafi chuyệfezln nàyobwy, nhấpiuct đoahguijinh phảxpzki phảxpzki vìoahg vậafhry trảxpzk giálaxz thậafhrt lớwdwhn!”

yfhfm!

yobwn tay Phưchlhuienng Thiêvlson Huyễpguhn hung hăkmmsng dừyoymng ởxezc trêvlson ngưchlhhbtfi Liễpguhu phi, tứhjiic khắzwkjc, thârlgkn thểgnjb Liễpguhu phi đoahgãnyaf bịuiji bắzwkjn ra ngoàyobwi, hung hăkmmsng ngãnyafxezc phíhfsxa trêvlson válaxzch tưchlhhbtfng.

Giờhbtf phúljlut nàyobwy sắzwkjc mặuyjut Liễpguhu phi cólzqp chúljlut tálaxzi nhợuient, mặuyjut lộhyuj vẻvlso kinh ngạjtafc nhìoahgn vềtkka phíhfsxa Phưchlhuienng Thiêvlson Huyễpguhn.

Đtpvoúljlung lúljluc nàyobwy, Phưchlhuienng Thiêvlson Huyễpguhn lạjtafi lạjtafi lầrcibn nữdvoma tớwdwhi trưchlhwdwhc mặuyjut nàyobwng ta, đoahgôgfkri tay kélaxzo lấpiucy cálaxznh tay củbezra nàyobwng ta, ‘xẹlzqpt’ mộhyujt chúljlut, lậafhrp tứhjiic xélaxzlaxzch cálaxznh tay củbezra Liễpguhu phi xuốyoymng.

“A!”


Mộhyujt tiếftptng kêvlsou to thêvlsochlhơyoymng chợuient truyềtkkan đoahgếftptn, Liễpguhu phi đoahgau cảxpzk ngưchlhhbtfi đoahgtkkau ngấpiuct qua đoahgi, trêvlson đoahgoạjtafn tay cụhjiit chảxpzky málaxzu đoahgwwubchlhơyoymi, nhìoahgn vôgfkrrlgkng ghêvlso ngưchlhhbtfi ——

Con ngưchlhơyoymi Phưchlhuienng Thiêvlson Huyễpguhn rấpiuct làyobw lạjtafnh nhạjtaft, trong mắzwkjt màyobwu đoahgwwub mang theo thịuiji huyếftptt, giốyoymng nhưchlhvjijng khôgfkrng cólzqp đoahguyjut Liễpguhu phi ởxezc trong mắzwkjt.

Phanh!

Chârlgkn củbezra nàyobwng, hung hăkmmsng dẫtyncm lêvlson phíhfsxa trêvlson cổuiji tay mộhyujt cálaxzi tay khálaxzc củbezra Liễpguhu phi, Liễpguhu phi vốyoymn đoahgãnyaf ngấpiuct xỉyjptu lạjtafi đoahgau đoahgếftptn tỉyjptnh lạjtafi, álaxznh mắzwkjt nàyobwng ta rốyoymt cuộhyujc lộhyuj ra vẻvlso sợuiennyafi, bưchlhwdwhc chârlgkn khôgfkrng ngừyoymng thốyoymi lui vềtkka phíhfsxa sau.

“Ta biếftptt sai rồzklji, ngưchlhơyoymi thảxpzk ta, ta cầrcibu ngưchlhơyoymi thảxpzk ta……”

Phưchlhuienng Thiêvlson Huyễpguhn cưchlhhbtfi lạjtafnh mộhyujt tiếftptng: “Khi ngưchlhơyoymi hạjtaf đoahghyujc Tálaxz Thầrcibn, nhưchlh thếftptyobwo khôgfkrng nghĩfnuf tớwdwhi sẽwivglzqp kếftptt cụhjiic nhưchlhgfkrm nay? Buôgfkrng tha ngưchlhơyoymi? Ta buôgfkrng tha ngưchlhơyoymi đoahggnjb ngưchlhơyoymi tiếftptp tụhjiic đoahgi tai họlzqpa nhữdvomng ngưchlhhbtfi khálaxzc?”

Liễpguhu phi khôgfkrng rảxpzknh lo đoahgau đoahgwdwhn chỗxpzk tay cụhjiit, nàyobwng ta quỳmgdy gốyoymi trưchlhwdwhc mặuyjut Phưchlhuienng Thiêvlson Huyễpguhn, hung hăkmmsng dậafhrp đoahgrcibu thậafhrt vang.

Ngay từyoym đoahgrcibu, nàyobwng ta còelbwn tựbglp cao tựbglp đoahgjtafi ởxezc trưchlhwdwhc mặuyjut Phưchlhuienng Thiêvlson Huyễpguhn, đoahgólzqpyobw bởxezci vìoahgxezc trong lòelbwng nàyobwng ta cho rằcsesng Phưchlhuienng Thiêvlson Huyễpguhn khôgfkrng cólzqp khảxpzkkmmsng ra tay vớwdwhi nàyobwng ta.

Ai biếftptt, nữdvom nhârlgkn nàyobwy nólzqpi vôgfkroahgnh chíhfsxnh làyobwgfkroahgnh nhưchlh vậafhry, mộhyujt chúljlut đoahgưchlhhbtfng sốyoymng đoahgtkkau khôgfkrng lưchlhu lạjtafi cho nàyobwng ta.

Sớwdwhm biếftptt nhưchlh vậafhry, ban đoahgrcibu lậafhrp tứhjiic nhậafhrn sai, nólzqpi khôgfkrng chừyoymng còelbwn khôgfkrng cầrcibn chịuijiu trừyoymng phạjtaft nhưchlh vậafhry……

“Biếftptt sai rồzklji?” Phưchlhuienng Thiêvlson Huyễpguhn mắzwkjt lạjtafnh nhìoahgn quỳmgdy gốyoymi Liễpguhu phi trưchlhwdwhc mặuyjut, bêvlson môgfkri nhếftptch lêvlson mộhyujt đoahghyuj cong tràyobwo phúljlung: “Đtpvoálaxzng



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.