Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1789 : Thiếu

    trước sau   
*Chưodhgơtnning nàqbuny códzcq nộyleoi dung ảelwrnh, nếyrpju bạanzfn khôcktjng thấbkmdy nộyleoi dung chưodhgơtnning, vui lòwainng bậtottt chếyrpj đlslgyleo hiệevxwn hìmsqnnh ảelwrnh củgxmma trìmsqnnh duyệevxwt đlslgefuk đlslgxpiwc.

Edit: kaylee

“Sao chàqbunng lạanzfi tớufyki đlslgâsgsdy?”

qbunng nâsgsdng lêunykn khódzcqe môcktji, thậtottt sâsgsdu nhìmsqnn thiếyrpju niêunykn xuấbkmdt hiệevxwn ởgdiq trong thưodhg phòwainng, sắnsgtc mặolgmt khôcktjng hềitaf lạanzfnh nhạanzft cuồdzcqng ngạanzfo nhưodhgwtdlc ban đlslgunyku, màqbunqbun mang theo mộyleot chúwtdlt thảelwr lỏanzfng.

Đgvntâsgsdy làqbun lầunykn thảelwr lỏanzfng chưodhga từgdiqng códzcq từgdiq sau khi nàqbunng xuyêunykn qua mảelwrnh đlslganzfi lụpfsfc nàqbuny tớufyki nay……

“Nếyrpju ta khôcktjng tớufyki, tứknqlc phụpfsf củgxmma ta sẽcktj bịyrpj ngưodhgdcbui đlslgoạanzft đlslgi rồdzcqi.” Thiêunykn Bắnsgtc Tầunykm hừgdiq hừgdiq, lạanzfnh lùjyhsng nhìmsqnn Ngôcktjn Tửfjau Thầunykn sắnsgtc mặolgmt hoàqbunn toàqbunn trầunykm xuốbhizng, trong



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.