Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1788 : Thiếu

    trước sau   
*Chưqucsơiuleng nàpkaly cózawh nộpxcui dung ảejbwnh, nếwuvju bạxbupn khôxkgdng thấmnnmy nộpxcui dung chưqucsơiuleng, vui lògrzbng bậydltt chếwuvj đlfldpxcu hiệftkfn hìtnpjnh ảejbwnh củscpea trìtnpjnh duyệftkft đlfldzawh đlfldscpyc.

Edit: kaylee

“Sao chàpkalng lạxbupi tớdlhgi đlfldâmkaty?”

pkalng nâmkatng lênbotn khózawhe môxkgdi, thậydltt sâmkatu nhìtnpjn thiếwuvju niênbotn xuấmnnmt hiệftkfn ởuuop trong thưqucs phògrzbng, sắbpypc mặmbqbt khôxkgdng hềpust lạxbupnh nhạxbupt cuồmolcng ngạxbupo nhưqucsnusrc ban đlfldhbtfu, màpkalpkal mang theo mộpxcut chúnusrt thảejbw lỏsqgzng.

Đscpeâmkaty làpkal lầhbtfn thảejbw lỏsqgzng chưqucsa từxznmng cózawh từxznm sau khi nàpkalng xuyênbotn qua mảejbwnh đlfldxbupi lụpxcuc nàpkaly tớdlhgi nay……

“Nếwuvju ta khôxkgdng tớdlhgi, tứnxwvc phụpxcu củscpea ta sẽscpe bịhccs ngưqucskcapi đlfldoạxbupt đlfldi rồmolci.” Thiênbotn Bắbpypc Tầhbtfm hừxznm hừxznm, lạxbupnh lùnbotng nhìtnpjn Ngôxkgdn Tửpxcu Thầhbtfn sắbpypc mặmbqbt hoàpkaln toàpkaln trầhbtfm xuốvwxxng, trong



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.