Nữ Phụ Công Tâm Kế

Quyển 7-Chương 13 :

    trước sau   
Edit: Mộtgbqc

“Anh.” Diệevryp Tửkqwf đusyytgbqt nhiêquhhn thu lạpmfyi ýquhhvhaimxini, vẻonfh mặvbiut nghiêquhhm túxqxlc, “Nếfrnpu nhưvhai, nếfrnpu nhưvhai anh thựwtzkc sựwtzk thíwtzkch Bạpmfych Y Hàfrnpm thìgllj đusyymwkzng băwwmgn khoăwwmgn nhiềiiquu quáfvsi, cứwwmg thuậhjkon theo tâsdpbm ýquhh củkszza mìglljnh…”

“Em nóxlkyi gìgllj thếfrnp?” Diệevryp Hoa tỏqmkz vẻonfh bấtavot ngờmxin, gõgdjiquhhn tráfvsin côiiqu, “Sao em lạpmfyi luôiiqun cảyvjim thấtavoy anh thíwtzkch côiiqutavoy chứwwmg? Anh từmwkzng biểwacbu lộtgbq trưvhairztec mặvbiut em rằxhjtng anh cóxlky ýquhh tứwwmg vớrztei côiiqutavoy sao?”

Mắjzpft Diệevryp Tửkqwf cong cong, “Làfrnpknto hồkqwf cảyvjim thấtavoy đusyyưvhaifvsic.”

“Cảyvjim thấtavoy cáfvsii đusyywvkru!” Diệevryp Hoa nắjzpfm chặvbiut cáfvsinh tay côiiqu, “Giờmxinfrnpo rồkqwfi mớrztei vềiiqu hảyvji, nhanh tắjzpfm rửkqwfa đusyyi ngủkszz đusyyi.”

“A, đusyyau quáfvsi, anh nhẹfbng mộtgbqt chúxqxlt.” Vếfrnpt thưvhaiơkntong trêquhhn cáfvsinh tay đusyyau đusyyrzten, cảyvjivhaiơkntong mặvbiut nhỏqmkz nhắjzpfn Diệevryp Tửkqwf đusyyiiquu nhăwwmgn lạpmfyi.


xqxlc nàfrnpy Diệevryp Hoa mớrztei thấtavoy băwwmgng gạpmfyc trêquhhn tay côiiqu, nhấtavot thờmxini hốsklet hoảyvjing buôiiqung tay ra, “Đcjlwâsdpby làfrnp thếfrnpfrnpo? Sao lạpmfyi bịtgbq thưvhaiơkntong?”

Diệevryp Tửkqwf ngưvhaifvsing ngùkntong cưvhaimxini, xoay ngưvhaimxini đusyyi lêquhhn cầwvkru thang, “Em đusyyi tắjzpfm đusyyâsdpby!”

“Nàfrnpy, Diệevryp Tửkqwf!”

Khoảyvjing thờmxini gian gầwvkrn đusyyâsdpby Diệevryp Tửkqwf thưvhaimxinng câsdpbn nhắjzpfc cóxlkyquhhn thuậhjkon thếfrnp đusyyíwtzknh hôiiqun vớrztei Trầwvkrm Ngạpmfyn Hiêquhhn hay khôiiqung, bâsdpby giờmxin chắjzpfc chắjzpfn làfrnp anh cóxlky thiệevryn cảyvjim vớrztei côiiqu, nhưvhaing thiệevryn cảyvjim nàfrnpy mạpmfynh mẽwtzk đusyyếfrnpn mứwwmgc nàfrnpo? Đcjlwãjmio đusyypmfyt yêquhhu cầwvkru củkszza nhiệevrym vụskle chưvhaia? Đcjlwíwtzknh hôiiqun vớrztei anh cóxlky thểwacbwwmgng thiệevryn cảyvjim khôiiqung?

Chỉwwhgxlky đusyyiềiiquu, côiiqulryun chưvhaia kịtgbqp đusyyưvhaia ra quyếfrnpt đusyytgbqnh thìgllj Diệevryp Tuâsdpbn Hoa đusyyãjmio trựwtzkc tiếfrnpp ngăwwmgn chặvbiun tấtavot cảyvji đusyyưvhaimxinng lui thay côiiqu, khi ôiiqung ta ngồkqwfi trêquhhn ghếfrnp salon, lạpmfynh lùkntong thôiiqung báfvsio thờmxini gian thìglljiiquiiqukntong tứwwmgc giậhjkon.

“Đcjlwâsdpby làfrnpiiqun lễvhai củkszza con, sao lạpmfyi do ba quyếfrnpt đusyytgbqnh?”

Diệevryp Tuâsdpbn Hoa lạpmfynh nhạpmfyt liếfrnpc côiiqu, giọkqwfng nàfrnpo tràfrnpo phúxqxlng, “Khôiiqung phảyvjii anh côiiquxlkyi gầwvkrn đusyyâsdpby côiiqu thay đusyyfbngi rấtavot nhiềiiquu sao? Tôiiqui khôiiqung cảyvjim thấtavoy vậhjkoy, vẫpwomn làfrnpfvsii dáfvsing vẻonfhiiqu lễvhai khôiiqung biếfrnpt trêquhhn dưvhairztei.” Dừmwkzng mộtgbqt chúxqxlt, ôiiqung ta lậhjkot tờmxin tạpmfyp chíwtzk kinh tếfrnp trong tay, “Tiệevryc đusyyíwtzknh hôiiqun tổfbng chứwwmgc vàfrnpo mưvhaimxini ba tháfvsing sau, tôiiqui đusyyãjmio gửkqwfi thiệevryp mờmxini rồkqwfi, tốsklet nhấtavot côiiququhhn chuẩzimcn bịtgbq mộtgbqt chúxqxlt đusyyi!”

“Chuẩzimcn bịtgbq mộtgbqt chúxqxlt?” Diệevryp Tửkqwfvhaimxini lạpmfynh mộtgbqt tiếfrnpng, “Từmwkzfvsiu năwwmgm trưvhairztec khi tôiiqui ra nưvhairztec ngoàfrnpi cho tớrztei bâsdpby giờmxin, ngay mộtgbqt cuộtgbqc đusyyiệevryn thoạpmfyi ôiiqung cũatfjng khôiiqung gọkqwfi, tôiiqui vềiiquvhairztec ôiiqung cũatfjng khôiiqung thèbzeom hỏqmkzi mộtgbqt câsdpbu. Giờmxin ôiiqung lạpmfyi nóxlkyi tôiiqui hãjmioy chuẩzimcn bịtgbq mộtgbqt chúxqxlt, ôiiqung khôiiqung cảyvjim thấtavoy quáfvsi buồkqwfn cưvhaimxini sao? Ba.”

Mộtgbqt chữzdbc cuốsklei cùkntong kia côiiqu nhấtavon rấtavot mạpmfynh, đusyywacb lộtgbq ra sựwtzk châsdpbm chọkqwfc vàfrnpwwmgm hậhjkon.

Diệevryp Tuâsdpbn Hoa khôiiqung nóxlkyi gìgllj, ngẩzimcng đusyywvkru lêquhhn nhìglljn côiiqu mộtgbqt cáfvsii, áfvsinh mắjzpft lạpmfynh lùkntong đusyyếfrnpn tậhjkon xưvhaiơkntong, “Tôiiqui chưvhaia từmwkzng quêquhhn gửkqwfi tiềiiqun vàfrnpo tàfrnpi khoảyvjin cho côiiqu. Trưvhairztec đusyyâsdpby khôiiqung phảyvjii sốskleng chếfrnpt cũatfjng muốsklen ởzdbc cạpmfynh Trầwvkrm Ngạpmfyn Hiêquhhn sao? Hiệevryn giờmxinxlkyknto hộtgbqi rồkqwfi, khôiiqung cầwvkrn làfrnpm tròlryu kháfvsic ngưvhaimxini nữzdbca, đusyysklei vớrztei côiiqufrnpiiqung ty đusyyiiquu tốsklet cảyvji. Con gáfvsii ạpmfy.”

Giọkqwfng đusyyiệevryu y nhưvhai Diệevryp Tửkqwf, thậhjkom chíwtzklryun lộtgbq ra ýquhh tứwwmg uy hiếfrnpp. Diệevryp Tửkqwf đusyytgbqt nhiêquhhn cảyvjim thấtavoy nhàfrnpm cháfvsin đusyyếfrnpn cựwtzkc đusyytgbq, hừmwkz lạpmfynh mộtgbqt tiếfrnpng, xoay ngưvhaimxini lêquhhn tầwvkrng. Làfrnpm nhiềiiquu nhiệevrym vụskle nhưvhai vậhjkoy nhưvhaing côiiqu vẫpwomn khôiiqung họkqwfc đusyyưvhaifvsic cáfvsich sốskleng vớrztei ngưvhaimxini thâsdpbn, rõgdjifrnpng cóxlkyiiqu sốskle biệevryn pháfvsip đusyywacb cảyvjii thiệevryn quan hệevry giữzdbca bọkqwfn họkqwf, nhưvhaing côiiqu vẫpwomn luôiiqun chốskleng đusyysklei khôiiqung làfrnpm.

Kểwacb cảyvjifrnp Diệevryp Hoa, côiiquatfjng dùkntong cáfvsich thứwwmgc tấtavon côiiqung mộtgbqt ngưvhaimxini đusyyàfrnpn ôiiqung đusyywacbxlky thiệevryn cảyvjim vớrztei anh chứwwmg khôiiqung phảyvjii làfrnpfvsich tiếfrnpp xúxqxlc vớrztei mộtgbqt ngưvhaimxini anh trai.

Diệevryp Tửkqwf nằxhjtm trêquhhn giưvhaimxinng, hai mắjzpft vôiiqu thầwvkrn nhìglljn lêquhhn trầwvkrn nhàfrnp. Đcjlwãjmio vậhjkoy thìgllj cứwwmg đusyyíwtzknh hôiiqun đusyyi. Côiiqu sao cũatfjng đusyyưvhaifvsic cảyvji, cha củkszza thâsdpbn thểwacbfrnpy đusyyãjmio ra lệevrynh rồkqwfi, côiiquatfjng khôiiqung muốsklen lãjmiong phíwtzk khoảyvjing thờmxini gian íwtzkt ỏqmkzi còlryun lạpmfyi vớrztei ôiiqung ta.


Gầwvkrn đusyyâsdpby Trầwvkrm Ngạpmfyn Hiêquhhn luôiiqun nhớrzte tớrztei áfvsinh mắjzpft củkszza Diệevryp Tửkqwf, áfvsinh mắjzpft ấtavoy cóxlky thểwacb khiếfrnpn ngưvhaimxini ta chìglljm xuốskleng đusyyáfvsiy biểwacbn, tráfvsii tim bịtgbq đusyyèbzeo nặvbiung đusyyếfrnpn nỗevryi khôiiqung cáfvsich nàfrnpo hôiiqu hấtavop, tràfrnpn đusyywvkry tìglljnh cảyvjim màfrnp anh khôiiqung thểwacb phâsdpbn biệevryt nổfbngi, sâsdpbu thẳcjlwm mêquhh ngưvhaimxini, làfrnpm ngưvhaimxini ta khôiiqung thểwacb quêquhhn đusyyi.

Anh nghe mộtgbqt bảyvjin piano sẽwtzk nghĩskle tớrztei côiiqu, khi đusyyi trêquhhn đusyyưvhaimxinng, tâsdpbm tưvhaiknto lửkqwfng sẽwtzk nghĩskle tớrztei côiiqu, ngồkqwfi trưvhairztec bàfrnpn xem tàfrnpi liệevryu cũatfjng sẽwtzk nghĩskle tớrztei côiiqu. Lầwvkrn đusyywvkru tiêquhhn gặvbiup nhau khi côiiqu vềiiquvhairztec, mỗevryi lầwvkrn gặvbiup mặvbiut, mỗevryi việevryc côiiqufrnpm, mỗevryi câsdpbu côiiquxlkyi ra, mỗevryi nụsklevhaimxini củkszza côiiqu, cứwwmg trảyvjii dầwvkrn ra, cuốsklei cùkntong dừmwkzng lạpmfyi ởzdbcsdpbu  nóxlkyi mơknto hồkqwf đusyyau xóxlkyt “Em cũatfjng muốsklen biếfrnpt, vìgllj sao em lạpmfyi khôiiqung làfrnpm nhưvhai thếfrnp”.

Mỗevryi lầwvkrn hồkqwfi tưvhaizdbcng lạpmfyi, đusyyáfvsiy lòlryung anh lạpmfyi lắjzpfng thêquhhm mộtgbqt phầwvkrn cảyvjim tìglljnh khôiiqung rõgdjifrnpng, vìgllj vậhjkoy cứwwmg nghĩskle tớrztei côiiqufrnp tráfvsii tim lạpmfyi trởzdbcquhhn nặvbiung nềiiqu, khiếfrnpn anh chua xóxlkyt, rồkqwfi lạpmfyi yêquhhn tâsdpbm.

Anh cảyvjim thấtavoy mìglljnh rấtavot kìgllj lạpmfy, rõgdjifrnpng trưvhairztec đusyyâsdpby cháfvsin ghémwkzt côiiqu, căwwmgm hậhjkon côiiqusdpby dưvhaia mìglljnh, nhưvhaing vìgllj sao khi nhớrzte lạpmfyi dáfvsing vẻonfhfrnpn rỡrzyq kiêquhhu ngạpmfyo củkszza côiiquxqxlc côiiqu đusyyuổfbngi nhữzdbcng nữzdbc sinh bêquhhn cạpmfynh anh đusyyi, thỉwwhgnh thoảyvjing anh lạpmfyi khôiiqung kiềiiqum chếfrnp đusyyưvhaifvsic cưvhaimxini lêquhhn.

“Thằxhjtng nhóxlkyc nàfrnpy, ôiiqung đusyyãjmio đusyytgbqnh ngàfrnpy đusyyíwtzknh hôiiqun vớrztei ba củkszza Diệevryp Tửkqwf rồkqwfi, cũatfjng sắjzpfp xếfrnpp ngưvhaimxini đusyyi chuẩzimcn bịtgbq tiệevryc ởzdbc kháfvsich sạpmfyn, chừmwkzng nàfrnpo thìgllj cháfvsiu vàfrnp con bémwkz đusyyi chọkqwfn lễvhai phụsklec.” Ôqoyeng Trầwvkrm vui vẻonfh đusyyếfrnpn mứwwmgc ria mémwkzp đusyyiiquu sắjzpfp nhếfrnpch hếfrnpt lêquhhn, mắjzpft híwtzkp lạpmfyi thàfrnpnh mộtgbqt khe nhỏqmkz.

Trầwvkrm Ngạpmfyn Hiêquhhn nhíwtzku màfrnpy, “Diệevryp Tửkqwf đusyykqwfng ýquhh đusyyíwtzknh hôiiqun rồkqwfi sao?”

“Đcjlwưvhaiơkntong nhiêquhhn làfrnp con bémwkz đusyykqwfng ýquhh rồkqwfi.” Ôqoyeng Trầwvkrm tỏqmkz vẻonfh đusyyjzpfc ýquhh nhưvhairzten màfrnpy vớrztei anh, “Trưvhairztec đusyyâsdpby khi con bémwkzfrnpm nũatfjng vớrztei ôiiqung đusyywacb mắjzpfng cháfvsiu, ôiiqung đusyyãjmioxlkyi vớrztei nóxlky, sớrztem muộtgbqn gìglljatfjng cóxlky ngàfrnpy nóxlky theo đusyyuổfbngi đusyyưvhaifvsic cháfvsiu. Thấtavoy khôiiqung, quảyvji nhiêquhhn cháfvsiu đusyyãjmio chấtavop nhậhjkon.”

Anh khôiiqung biếfrnpt tâsdpbm trạpmfyng củkszza mìglljnh làfrnp thếfrnpfrnpo, chỉwwhg lạpmfynh nhạpmfyt lêquhhn tiếfrnpng, “Cháfvsiu biếfrnpt.”

Đcjlwi ra khỏqmkzi phòlryung, anh gọkqwfi đusyyiệevryn cho Diệevryp Tửkqwf, giọkqwfng côiiqu vẫpwomn mềiiqum mạpmfyi ôiiqun hòlryua nhưvhai trưvhairztec, “Lễvhai phụsklec àfrnp? Anh cóxlky thờmxini gian đusyyi chọkqwfn vớrztei em sao? Nếfrnpu bậhjkon thìgllj khôiiqung cầwvkrn đusyyâsdpbu, em đusyyi thửkqwf thôiiqui cũatfjng đusyyưvhaifvsic.”

“Anh cóxlky thờmxini gian.”

Diệevryp Tửkqwfvhaimxini khẽwtzk, “Thờmxini gian đusyyíwtzknh hôiiqun làfrnpfrnpo tháfvsing sau liệevryu cóxlky vộtgbqi vàfrnpng khôiiqung.”

“Khôiiqung đusyyâsdpbu.” Dừmwkzng mộtgbqt chúxqxlt, anh khôiiqung nhịtgbqn đusyyưvhaifvsic hỏqmkzi, “Em… Khôiiqung phảyvjii làfrnp em khôiiqung muốsklen chứwwmg…”

Đcjlwiệevryn thoạpmfyi bêquhhn kia im lặvbiung mộtgbqt lúxqxlc, sau đusyyóxlky Diệevryp Tửkqwffrnpo phóxlkyng nóxlkyi, “Anh nghĩskle thếfrnpfrnpo? Bởzdbci vìgllj ba em vàfrnp ôiiqung Trầwvkrm nêquhhn em bịtgbq buộtgbqc đusyyíwtzknh hôiiqun, hay làfrnpknto em cốskle gắjzpfng thếfrnpfrnpo cũatfjng khôiiqung thểwacbxlkyi ra hai chữzdbc từmwkz chốsklei đusyyưvhaifvsic. Dùknto sao thìgllj đusyyíwtzknh hôiiqun, kếfrnpt hôiiqun vớrztei anh cũatfjng làfrnp giấtavoc mơknto từmwkz ngàfrnpy còlryun nhỏqmkz củkszza em. Anh nghĩskle thếfrnpfrnpo thìglljfrnp nhưvhai thếfrnp.”


“Diệevryp Tửkqwf.” Trầwvkrm Ngạpmfyn Hiêquhhn đusyytgbqt nhiêquhhn cảyvjim thấtavoy cổfbng họkqwfng hơkntoi khóxlky chịtgbqu, “Khôiiqung phảyvjii làfrnp anh nghĩskle thếfrnpfrnpo, anh muốsklen nghe em nóxlkyi, thậhjkot ra em nghĩsklegllj?”

“Trưvhairztec khi em trảyvji lờmxini anh, anh cóxlky thểwacb trảyvji lờmxini em mộtgbqt chuyệevryn khôiiqung? Anh thíwtzkch em nêquhhn mớrztei đusyykqwfng ýquhh đusyyíwtzknh hôiiqun vớrztei em sao?”

Trầwvkrm Ngạpmfyn Hiêquhhn hơkntoi ngẩzimcn ngưvhaimxini, sau đusyyóxlky nhẹfbng nhàfrnpng ừmwkz mộtgbqt tiếfrnpng, “Phảyvjii.”

“Trầwvkrm Ngạpmfyn Hiêquhhn.” Giọkqwfng Diệevryp Tửkqwf chợfvsit trầwvkrm xuốskleng, “Đcjlwâsdpby làfrnpknto hộtgbqi cuốsklei cùkntong màfrnp em cho bảyvjin thâsdpbn mìglljnh, vậhjkoy nêquhhn anh nhấtavot đusyytgbqnh khôiiqung đusyyưvhaifvsic lừmwkza em, nhấtavot đusyytgbqnh khôiiqung đusyyưvhaifvsic.”

Trầwvkrm Ngạpmfyn Hiêquhhn nhạpmfyy bémwkzn pháfvsit hiệevryn ra giọkqwfng côiiquzimcn chứwwmga tâsdpbm tìglljnh mãjmionh liệevryt nhưvhaixlkyng biểwacbn dâsdpbng tràfrnpo, liềiiqun míwtzkm môiiqui, “Anh khôiiqung lừmwkza em.”

Dừmwkzng mộtgbqt chúxqxlt, cuốsklei cùkntong anh nóxlkyi ra câsdpbu màfrnpglljnh vẫpwomn giữzdbc trong lòlryung, “Diệevryp Tửkqwf, xin lỗevryi.”

Diệevryp Tửkqwfvhaimxini khẽwtzk, “Vìgllj sao xin lỗevryi?”

“Vìgllj tấtavot cảyvji mọkqwfi chuyệevryn đusyyãjmio từmwkzng làfrnpm vớrztei em.” Trầwvkrm Ngạpmfyn Hiêquhhn híwtzkt sâsdpbu mộtgbqt hơkntoi, “Tạpmfym thờmxini anh chưvhaia cóxlkyfvsich nàfrnpo thíwtzkch em nhưvhai em thíwtzkch anh, nhưvhaing anh thậhjkot sựwtzk muốsklen sốskleng tốsklet vớrztei em.”

Diệevryp Tửkqwf lẳcjlwng lặvbiung nghe, cóxlky chúxqxlt chếfrnp giễvhaiu nhếfrnpch môiiqui. Giọkqwfng côiiqu lạpmfyi ra vẻonfh ngưvhaifvsing ngùkntong, “Cáfvsii gìgllj vậhjkoy, ai sẽwtzk tin anh chứwwmg, tháfvsii đusyytgbq thay đusyyfbngi nhanh nhưvhai dậhjkop đusyywvkru vậhjkoy.”

Lễvhai đusyyíwtzknh hôiiqun củkszza bọkqwfn họkqwf đusyyang đusyyưvhaifvsic chuẩzimcn bịtgbq.

Khi Diệevryp Hoa biếfrnpt chuyệevryn, Diệevryp Tửkqwf đusyyang vui vẻonfhxlkyi chuyệevryn đusyyiệevryn thoạpmfyi vớrztei Trầwvkrm Ngạpmfyn Hiêquhhn, giọkqwfng nóxlkyi đusyywvkry vui sưvhairzteng khôiiqung thểwacb che giấtavou, côiiqu tỏqmkz ra dịtgbqu dàfrnpng thôiiqung cảyvjim, “Khôiiqung sao đusyyâsdpbu, nếfrnpu anh bậhjkon nhưvhai khôiiqung cầwvkrn phảyvjii đusyyi vớrztei em đusyyâsdpbu.”

Khôiiqung biếfrnpt Trầwvkrm Ngạpmfyn Hiêquhhn nóxlkyi gìgllj, môiiqui côiiqu lạpmfyi càfrnpng cong lêquhhn, “Anh hỏqmkzi em àfrnp, trưvhairztec đusyyâsdpby em ảyvjio tưvhaizdbcng rằxhjtng sẽwtzk nhảyvjiy mộtgbqt bàfrnpi trong hôiiqun lễvhai, đusyyưvhaiơkntong nhiêquhhn anh sẽwtzk đusyyevrym đusyyàfrnpn piano. Sau đusyyóxlky lạpmfyi thấtavoy vậhjkoy thìgllj ngốsklec quáfvsi, làfrnpm gìglljxlkyiiqusdpbu nàfrnpo mặvbiuc váfvsiy cưvhaimxini rồkqwfi nhảyvjiy nhóxlkyt chứwwmg. Hay làfrnp lễvhai đusyyíwtzknh hôiiqun lầwvkrn nàfrnpy chúxqxlng ta cùkntong chơkntoi đusyyàfrnpn đusyyi.” Hìglljnh nhưvhai nhớrzte tớrztei chuyệevryn gìgllj đusyyfbngp đusyywtzk đusyyãjmio qua đusyyi, áfvsinh mắjzpft côiiqu dịtgbqu dàfrnpng, “Lạpmfyi nóxlkyi, cũatfjng vìgllj anh nêquhhn em mớrztei đusyyi họkqwfc đusyyàfrnpn piano đusyytavoy…”

Diệevryp Hoa đusyywwmgng mộtgbqt bêquhhn lắjzpfng nghe, áfvsinh mắjzpft nhìglljn côiiqufrnpng lúxqxlc càfrnpng sâsdpbu thẳcjlwm, hồkqwfi lâsdpbu sau, anh buôiiqung lỏqmkzng ra bàfrnpn tay nắjzpfm chặvbiut thàfrnpnh đusyytavom, ýquhhvhaimxini trêquhhn môiiqui dịtgbqu dàfrnpng nhưvhaivhairztec.

Anh đusyyãjmio nhìglljn côiiqugllj ngưvhaimxini đusyyàfrnpn ôiiqung nàfrnpy màfrnp đusyyquhhn rồkqwf thốskleng khổfbng, hôiiqum nay bọkqwfn họkqwf thậhjkot sựwtzk muốsklen ởzdbcquhhn nhau. Nếfrnpu nhưvhai… Côiiqu thậhjkot sựwtzkxlky đusyyưvhaifvsic hạpmfynh phúxqxlc màfrnpiiqu mong đusyyfvsii, vậhjkoy thìglljfrnp mộtgbqt ngưvhaimxini anh trai, anh nêquhhn chúxqxlc phúxqxlc cho côiiqu mớrztei đusyyúxqxlng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.