Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 810 : Bạo lực gia đình (10)

    trước sau   
Editor: May

“En biếjbozt rấfjjxt rõubon, em đrkhiang nóznxji cáevayi gìphfk.” Tốzfdpng Thanh Xuânzgan chờpsei giânzgay láevayt, khôupnxng cóznxj chờpsei đrkhiưpznnpseic Tôupnx Chi Niệcytqm nóznxji chuyệcytqn, lạqrani mởnzga miệcytqng, cóznxj mấfjjxy lờpseii, côupnx từthzqng nóznxji vớkpjai Tầovggn Dĩguyk Nam, lạqrani chưpznna nóznxji vớkpjai anh, côupnx khôupnxng ngạqrani lặphfkp lạqrani vớkpjai anh lầovggn nữcifta: “Em chưpznna bao giờpsei tỉoxfdnh táevayo hơnmqvn bânzgay giờpsei, Tôupnx Chi Niệcytqm, em muốzfdpn ởnzgadhtnng vớkpjai anh.”

“Ởwwtz trêwyvwn thếjboz giớkpjai nàtjcny, anh làtjcn ngưpznnpseii đrkhizfdpi tốzfdpt vớkpjai em nhấfjjxt, anh khôupnxng thểthzq sau khi nuôupnxi dưpznnydrcng em lớkpjan, liềzfdpn khôupnxng chịypzfu tráevaych nhiệcytqm chứwyvw.”

“Toàtjcnn bộqtmz thếjboz giớkpjai títqeonh làtjcnevayi gìphfk, toàtjcnn bộqtmz thếjboz giớkpjai cộqtmzng lạqrani, đrkhizfdpu khôupnxng sáevaynh bằkpjang mộqtmzt mìphfknh anh...”

Theo từthzqng cânzgau vang dộqtmzi củgsara Tốzfdpng Thanh Xuânzgan, trong đrkhiovggu óznxjc Tôupnx Chi Niệcytqm lạqrani nghĩguyk đrkhiếjbozn nhữciftng lờpseii đrkhinmqvc đrkhiưpznnpseic từthzq đrkhiáevayy lòciftng Tầovggn Dĩguyk Nam vàtjcno lúqranc sáevayng sớkpjam.

-- Cóznxjupnx Chi Niệcytqm, em liềzfdpn khôupnxng sợpsei.




-- Bởnzgai vìphfk toàtjcnn bộqtmz thếjboz giớkpjai, đrkhizfdpi vớkpjai em màtjcnznxji, đrkhizfdpu khôupnxng sáevaynh bằkpjang mộqtmzt mìphfknh Tôupnx Chi Niệcytqm.

-- Em khôupnxng muốzfdpn toàtjcnn thếjboz giớkpjai, em chỉoxfd cầovggn Tôupnx Chi Niệcytqm.

-- Tôupnx Chi Niệcytqm chítqeonh làtjcn cuộqtmzc đrkhipseii củgsara em.

upnx Chi Niệcytqm rõubontjcnng cảnzgam giáevayc đrkhiưpznnpseic máevayu trong cơnmqv thểthzqphfknh trởnzgawyvwn đrkhiphfkc biệcytqt dao đrkhiqtmzng, anh mởnzga miệcytqng, ngữcift khítqeo tậbrorn lựbffyc bảnzgao trìphfkphfknh ổjbozn, lạqrani vẫqzfun biểthzqu lộqtmz ra từthzqng sợpseii run sợpsei: “Đqqgnìphfknh Đqqgnìphfknh, vậbrory nếjbozu nhưpznn anh nóznxji vớkpjai em, mộqtmzt khi anh gậbrort đrkhiovggu đrkhiwwtzng ýbffynzgadhtnng vớkpjai em, đrkhipseii nàtjcny kiếjbozp nàtjcny, em cũsnksng đrkhithzqng vọnmqvng tưpznnnzgang rờpseii đrkhii từthzqwyvwn cạqrannh em, dùdhtnpznnơnmqvng lai em hốzfdpi hậbrorn, anh cũsnksng sẽmrvm khôupnxng thảnzga em đrkhii, em sợpsei khôupnxng?”

“Em khôupnxng sợpsei.” Tốzfdpng Thanh Xuânzgan hồwwtzi đrkhiáevayp vẫqzfun làtjcnubontjcnng nhưpznn vậbrory, côupnx giốzfdpng nhưpznntjcn sợpsei anh khôupnxng tin tưpznnnzgang, còciftn rấfjjxt dùdhtnng sứwyvwc lắqranc đrkhiovggu hai cáevayi vớkpjai anh.

“Khôupnxng chỉoxfd nhưpznn thếjboz, anh khôupnxng thểthzq giốzfdpng nhưpznn ngưpznnpseii kháevayc, cho em mộqtmzt nghi thứwyvwccầovggu hôupnxn lãuarxng mạqrann, khôupnxng thểthzq giốzfdpng nhưpznn ngưpznnpseii kháevayc, cho em mộqtmzt tỏtratphfknh khiếjbozn ngưpznnpseii kháevayc hânzgam mộqtmztjcno lễvksrphfknh nhânzgan, càtjcnng khôupnxng thểthzq giốzfdpng nhưpznn ngưpznnpseii kháevayc, cho em mộqtmzt lễvksrpznnkpjai thịypzfnh thếjboz, em khôupnxng hốzfdpi hậbrorn chứwyvw?”

“Em khôupnxng hốzfdpi hậbrorn.”

“Chúqranng ta khôupnxng thểthzq giốzfdpng nhưpznnphfknh nhânzgan bìphfknh thưpznnpseing, ôupnxm ấfjjxp quang minh chítqeonh đrkhiqrani, nóznxji yêwyvwu lẽmrvm thẳpznnng khítqeodhtnng, cảnzga đrkhipseii chúqranng ta đrkhizfdpu chỉoxfdznxj thểthzq trốzfdpn tráevaynh ởnzga trong hắqranc áevaym, em xáevayc đrkhiypzfnh đrkhiânzgay làtjcn thứwyvw em muốzfdpn sao?”

“Em xáevayc đrkhiypzfnh.” Tốzfdpng Thanh Xuânzgan cưpznnpseii dịypzfu dàtjcnng vớkpjai Tôupnx Chi Niệcytqm, tiếjbozng nóznxji nhưpznn áevaynh trămexzng ôupnxn nhu, ngữcift khítqeo lạqrani cứwyvwng rắqrann nhưpznn tảnzgang đrkhiáevay.

“Anh khôupnxng cóznxjevaych nàtjcno danh chítqeonh ngôupnxn thuậbrorn viếjbozt têwyvwn em ởnzgawyvwn cạqrannh têwyvwn anh, thậbrorm chítqeo anh khôupnxng thểthzq cho em mộqtmzt đrkhiwyvwa béqxmg... Đqqgnìphfknh Đqqgnìphfknh, em nghĩguyk kỹtrat chưpznna?”

“Em nghĩguyk kỹtrat rồwwtzi, vàtjcno tốzfdpi hôupnxm qua khi em đrkhii tìphfkm anh Dĩguyk Nam, liềzfdpn nghĩguyk kỹtrat rồwwtzi.”

upnx Chi Niệcytqm cũsnksng khôupnxng đrkhipseii tiếjbozng nóznxji Tốzfdpng Thanh Xuânzgan rơnmqvi xuốzfdpng, mãuarxnh mẽmrvm đrkhiưpznna tay ra, kéqxmgo côupnxtjcno trong lòciftng, ôupnxm chặphfkt lấfjjxy.

znxj biếjbozt khôupnxng? Trờpseii cao đrkhizfdpi vớkpjai mỗkmrri mộqtmzt ngưpznnpseii đrkhizfdpu rấfjjxt côupnxng bằkpjang, trờpseii cao cho anh, siêwyvwu nămexzng lựbffyc ngưpznnpseii kháevayc khôupnxng cóznxj đrkhiưpznnpseic, cũsnksng cho anh côupnx đrkhiqtmzc vàtjcn đrkhiau đrkhikpjan màtjcn ngưpznnpseii kháevayc khôupnxng thểthzqznxj đrkhiưpznnpseic, nhưpznnng cuốzfdpi cùdhtnng anh lạqrani may mắqrann hơnmqvn nhữciftng ngưpznnpseii kháevayc, bởnzgai vìphfk anh cóznxj mộqtmzt Tốzfdpng Thanh Xuânzgan.

upnx Chi Niệcytqm dùdhtnng sứwyvwc ấfjjxn Tốzfdpng Thanh Xuânzgan vàtjcno trong lòciftng, lạqrani cảnzgam thấfjjxy xa xa khôupnxng đrkhigsar, anh dùdhtnng sứwyvwc lầovggn nữcifta, mộqtmzt bộqtmzevayng nghĩguyk hậbrorn khôupnxng thểthzqdhtni côupnxtjcno trong tậbrorn xưpznnơnmqvng máevayu.

Cảnzgam giáevayc ôupnxm côupnx thậbrort tốzfdpt, giốzfdpng nhưpznntjcn ôupnxm toàtjcnn bộqtmz thếjboz giớkpjai.

upnx Chi Niệcytqm cảnzgam đrkhiqtmzng đrkhitrat cảnzgatjcnnh mắqrant, anh dùdhtnng sứwyvwc ôupnxm côupnx, lạqrani ôupnxm côupnx, sau đrkhióznxjznxj mộqtmzt giọnmqvt lệcytq, liềzfdpn theo gòciftevay chậbrorm rãuarxi rơnmqvi xuốzfdpng, rơnmqvi ởnzga trong cổjbozupnx, anh dáevayn bêwyvwn tai côupnx, giọnmqvng nóznxji cóznxj chúqrant khàtjcnn khàtjcnn nóznxji: “Đqqgnìphfknh Đqqgnìphfknh, thậbrort làtjcn hếjbozt cáevaych vớkpjai em màtjcn...”

pznnkpjac mắqrant tuy nhẹqwnv, nhưpznnng rơnmqvi ởnzga trêwyvwn da thịypzft, lạqrani rấfjjxt nặphfkng.

Thânzgan thểthzq Tốzfdpng Thanh Xuânzgan nhẹqwnv nhàtjcnng co rúqranm lạqrani mộqtmzt chúqrant, giơnmqv tay lêwyvwn, nhốzfdpt chặphfkt eo Tôupnx Chi Niệcytqm.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.