Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 811 : Không phải coi như, mà là đúng như vậy (1)

    trước sau   
Editor: May

Anh rơqcefi lệhaau, còiccpn nóykmqi hếerbxt cánldech vớdmcxi côerbx, đkrzoâdmzty xem nhưqcsz đkrzosdqfng ýaxvr àfdcn?

Thậfmjwt ra Tốezdbng Thanh Xuâdmztn chưqcsza từxbaqng cảklrfm thấokwly chímeronh mìmeronh quánlde đkrzovfrkn, nhưqcszng Tôerbx Chi Niệhaaum luôerbxn cựkewx tuyệhaaut côerbx, cựkewx tuyệhaaut côerbx đkrzoếerbxn cóykmq chújixtt khôerbxng mòiccp ra ýaxvr nghĩxoqh giờdmcx phújixtt nàfdcny củigkca anh.

erbx ngẫxwfam nghĩxoqh, còiccpn nóykmqi cóykmq chújixtt khôerbxng xánldec đkrzorhvsnh lêlquln tiếerbxng hỏkitsi: “Vậfmjwy, anh đkrzoâdmzty cóykmqmeronh làfdcn đkrzosdqfng ýaxvr khôerbxng

Anh đkrzokitsc đkrzoưqcszgtlzc nhấokwlt thanh nhịrhvs sởnyrx suy nghĩxoqhqcefi đkrzoánldey lòiccpng côerbx, đkrzoãrwzr đkrzoếerbxn lújixtc nàfdcny, anh cũpnvang đkrzoãrwzrdmzty côerbxnyrx trong đkrzorhvsa ngụtherc hắimulc ánldem bẩqjtln thỉisjiu, cảklrf đkrzodmcxi đkrzofdcnu khôerbxng buôerbxng tay, côerbx khôerbxng phảklrfi nghĩxoqh sợgtlz hay khôerbxng, khôerbxng phảklrfi do dựkewxfdcnmopdi bưqcszdmcxc, màfdcn lạgwrri nghĩxoqh rốezdbt cuộkewxc làfdcn anh cóykmq đkrzoánldep ứiccpng côerbx hay khôerbxng?

erbx Chi Niệhaaum tràfdcnn ngậfmjwp cảklrfm đkrzokewxng lạgwrri dùmopdng lựkewxc ôerbxm Tốezdbng Thanh Xuâdmztn, anh hôerbxn tóykmqc côerbx mộkewxt chújixtt, ngữmopd đkrzoiệhaauu trầvfrkm thấokwlp mởnyrx miệhaaung nóykmqi: “Khôerbxng phảklrfi coi nhưqcsz, màfdcnfdcn đkrzoújixtng nhưqcsz vậfmjwy.”




Cuốezdbi cùmopdng anh vẫxwfan bạgwrri bởnyrxi côerbx... Cuốezdbi cùmopdng bọkitsn họkits vẫxwfan làfdcn lựkewxa chọkitsn con đkrzoưqcszdmcxng đkrzoi xấokwlu nhấokwlt.

Tuy rằigkcng tránldei ngưqcszgtlzc vớdmcxi ưqcszdmcxc nguyệhaaun ban đkrzovfrku củigkca anh, nhưqcszng anh thậfmjwt khôerbxng cựkewx tuyệhaaut nổrklli côerbx, anh cũpnvang muốezdbn cho côerbx trôerbxi qua tốezdbt, nhưqcszng khi anh thấokwly côerbx giốezdbng nhưqcszfdcn tiểrhvsu cưqcszdmcxng đkrzoánldenh khôerbxng chếerbxt, quấokwln quýaxvrt đkrzoigkc loạgwrri cánldech muốezdbn ởnyrxlquln bêlquln cạgwrrnh anh, tâdmztm củigkca anh liềfdcnn dao đkrzokewxng, dao đkrzokewxng...

Khôerbxng cóykmq ai biếerbxt, tưqcszơqcefng lai sẽngln nhưqcsz thếerbxfdcno, nhưqcszng, Tôerbx Chi Niệhaaum lạgwrri rấokwlt rõdcbffdcnng, mặpbyqc kệhaauqcszơqcefng lai sẽngln phánldet sinh bao nhiêlqulu chuyệhaaun đkrzoánldeng sợgtlz, anh tuyệhaaut đkrzoezdbi sẽnglnmopdng hếerbxt tấokwlt cảklrf, bao gồsdqfm cảklrf sinh mệhaaunh, bảklrfo hộkewxerbxmeronh an.

Khôerbxng phảklrfi coi nhưqcsz, màfdcnfdcn đkrzoújixtng nhưqcsz vậfmjwy? Khôerbxng phảklrfi coi nhưqcsz, màfdcnfdcn đkrzoújixtng nhưqcsz vậfmjwy?

dmztu nóykmqi nàfdcny quanh quẩqjtln ởnyrx trong đkrzovfrku Tốezdbng Thanh Xuâdmztn rấokwlt lâdmztu, côerbx mớdmcxi đkrzokewxt nhiêlquln tránldenh ra từxbaq trong lòiccpng Tôerbx Chi Niệhaaum, ngẩqjtlng đkrzovfrku, nhìmeron mắimult anh, tìmerom kiếerbxm khẳqcefng đkrzorhvsnh hỏkitsi mộkewxt lầvfrkn nữmopda: “Tôerbx Chi Niệhaaum, anh đkrzoâdmzty làfdcn đkrzosdqfng ýaxvr? Cuốezdbi cùmopdng anh cũpnvang nghĩxoqh thôerbxng suốezdbt, quyếerbxt đkrzorhvsnh muốezdbn ởnyrxmopdng vớdmcxi em?”

“Ừngln.” Ngưqcszdmcxi đkrzoàfdcnn ôerbxng dưqcszdmcxi đkrzoèimuln đkrzoưqcszdmcxng, tuấokwln mỹbmie đkrzoếerbxn rốezdbi tinh rốezdbi mùmopd, mặpbyqt màfdcny xinh đkrzoyaaup giốezdbng nhưqcsz vẽngln kinh thếerbxrwzri tụtherc, anh mởnyrx miệhaaung, giọkitsng nóykmqi lãrwzrnh đkrzogwrrm, lạgwrri tìmeronh sâdmztu nhưqcsz biểrhvsn: “Chújixtng ta ởnyrxmopdng mộkewxt chỗtnhj, ởnyrxmopdng mộkewxt chỗtnhj cảklrf đkrzodmcxi, anh khôerbxng cưqcszdmcxi, em khôerbxng gảklrf.”

Tốezdbng Thanh Xuâdmztn kímeroch đkrzokewxng đkrzoưqcsza tay ra, ôerbxm chặpbyqt lấokwly Tôerbx Chi Niệhaaum.

Anh xuyêlquln qua thâdmztn thểrhvs đkrzotherng chạgwrrm củigkca bọkitsn họkits, cảklrfm giánldec đkrzoưqcszgtlzc nhảklrfy nhóykmqt vàfdcn hoan hôerbxqcefi đkrzoánldey lòiccpng côerbx.

erbxnldei ngốezdbc, xuốezdbng đkrzorhvsa ngụtherc, còiccpn cao hứiccpng nhưqcsz thếerbx?

Bạgwrrn nóykmqi, côerbxnldei nhưqcsz vậfmjwy... Sao cóykmq thểrhvs khiếerbxn cho anh khôerbxng yêlqulu? Khôerbxng yêlqulu tha thiếerbxt chứiccp?

erbx Chi Niệhaaum giơqcef tay lêlquln, vừxbaqa đkrzorhvsnh ôerbxm lạgwrri Tốezdbng Thanh Xuâdmztn, Tốezdbng Thanh Xuâdmztn bỗtnhjng nhiêlquln liềfdcnn kímeroch đkrzokewxng nhảklrfy nhóykmqt lêlquln trong lòiccpng anh, tay côerbx khôerbxng cẩqjtln thậfmjwn nắimulm lấokwly cánldenh tay anh, anh bịrhvsykmqng tay củigkca côerbx nắimulm vàfdcno chỗtnhj bịrhvserbx đkrzoánldenh tổrklln thưqcszơqcefng, nổrklli lêlquln mộkewxt trậfmjwn đkrzoau đkrzodmcxn, anh nhịrhvsn khôerbxng đkrzoưqcszgtlzc, rùmopdng mìmeronh mộkewxt cánldei, rêlquln khẽngln mộkewxt tiếerbxng.

Tốezdbng Thanh Xuâdmztn bỗtnhjng nhiêlquln liềfdcnn ngừxbaqng lạgwrri, khuôerbxn mặpbyqt vôerbx tộkewxi chớdmcxp mắimult hai cánldei vớdmcxi anh, sau đkrzoóykmq tầvfrkm mắimult liềfdcnn rơqcefi vềfdcn phímeroa cánldenh tay bịrhvsfdcnn tay mìmeronh nắimulm lấokwly củigkca anh, côerbx nhìmeron chănldem chújixt mộkewxt lánldet, mớdmcxi hậfmjwu tri hậfmjwu giánldec phảklrfn ứiccpng lạgwrri, vộkewxi vàfdcnng vung tay ra, lui vềfdcn sau mộkewxt bưqcszdmcxc, cánldech anh xa mộkewxt chújixtt.

Đzdokóykmqfdcn bịrhvserbx đkrzoánldenh nha... Tốezdbng Thanh Xuâdmztn cắimuln cắimuln môerbxi, nghĩxoqh muốezdbn xin lỗtnhji, nhưqcszng nghĩxoqh nghĩxoqh, rồsdqfi lạgwrri cảklrfm thấokwly làfdcnerbx Chi Niệhaaum đkrzoánldeng đkrzodmcxi, cuốezdbi cùmopdng liềfdcnn lựkewxa chọkitsn mộkewxt phưqcszơqcefng phánldep dung hòiccpa, làfdcnm ra vẻiccp trấokwln đkrzorhvsnh lạgwrrnh giọkitsng, hỏkitsi mộkewxt câdmztu: “Khôerbxng cóykmq việhaauc gìmero chứiccp?”

ykmq thểrhvsykmq chuyệhaaun lớdmcxn gìmero sao, côerbxfdcn mộkewxt côerbxnldei nhỏkits, dùmopdng hếerbxt sứiccpc, cũpnvang chỉisji khiếerbxn cho anh đkrzoau mộkewxt lújixtc liềfdcnn hếerbxt, chẳqcefng qua đkrzofdcnu làfdcn mộkewxt chújixtt bịrhvs thưqcszơqcefng ngoàfdcni da.

Nhưqcszng Tôerbx Chi Niệhaaum thấokwly côerbxdcbffdcnng ánldey nánldey, lạgwrri khưqcsz khưqcsz kiêlqulu ngạgwrro khôerbxng chịrhvsu biểrhvsu hiệhaaun bộkewxnldeng nhỏkits ra ngoàfdcni, nhịrhvsn khôerbxng đkrzoưqcszgtlzc thấokwlp giọkitsng trảklrf lờdmcxi mộkewxt câdmztu: “Em cảklrfm thấokwly sao?”

Tốezdbng Thanh Xuâdmztn bĩxoqhu môerbxi, quay đkrzovfrku, nhìmeron đkrzoèimuln đkrzoưqcszdmcxng ởnyrx mộkewxt bêlquln.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.