Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 809 : Bạo lực gia đình (9)

    trước sau   
Editor: May

Hốaylec mắhimit củgrgga Tốayleng Thanh Xuâeyfqn, khôkojsng khắhimic chếgrgg nổhhhgi liềyxwvn đfcjuiotexzeen, côkojs mởynxu miệfdgang, âeyfqm đfcjuiệfdgau khôkojsng quậzsett cưjddgpomhng giốayleng nhưjddg trưjddghcpnc, cũhhhgng khôkojsng tùdamty hứfgrnng giốayleng nhưjddg trưjddghcpnc, cólzso chỉfbtfhcpn mềyxwvm mạfkwfi ôkojsn nhu vàhcpngrggy khuấkfcgt nhàhcpnn nhạfkwft: “Vậzsety còrnhnn anh? Anh cólzso biếgrggt hay khôkojsng, hai ngàhcpny nàhcpny, anh luôkojsn đfcjuang tổhhhgn thưjddgơtscyng em...”

“Anh biếgrggt em phásfrnt đfcjuwaofng bao nhiêxzeeu dũhhhgng khíhnao, mớhcpni làhcpnm ra quyếgrggt đfcjuhvjqnh ởynxudamtng vớhcpni anh khôkojsng?”

“Em phấkfcgn đfcjukfcgu quêxzeen mìmmsvnh dùdamtng dũhhhgng khíhnao toàhcpnn thâeyfqn nólzsoi vớhcpni anh, em đfcjuếgrggn đfcjuhvjqa ngụfgrnc cũhhhgng anh đfcjuưjddghcpnc khôkojsng?”

“Nhưjddgng anh lạfkwfi khôkojsng nólzsoi mộwaoft tiếgrggng xoay ngưjddgpomhi khólzsoa em ởynxu trong biệfdgat thựkfym, mặmwzcc cho em phẫmmsvn nộwaof, phásfrnt đfcjuxzeen, gàhcpno théozvet, từvoeh đfcjuhhhgu đfcjuếgrggn cuốaylei đfcjuyxwvu khôkojsng cólzso cho em chútkzlt phảbfubn ứfgrnng nàhcpno.”

Đioteásfrny mắhimit củgrgga Tốayleng Thanh Xuâeyfqn dâeyfqng đfcjuhhhgy sưjddgơtscyng mùdamt.




kojs Chi Niệfdgam ôkojsm chặmwzct côkojs, cútkzli khéozvep míhnao mắhimit, che lạfkwfi thầhhhgn thásfrni xin lỗfbtfi nơtscyi đfcjuásfrny mắhimit, trầhhhgm mặmwzcc khôkojsng tiếgrggng đfcjuwaofng tùdamty ýhdumkojs chỉfbtf tríhnaoch.

“Suy nghĩwepw đfcjuhhhgu tiêxzeen khi em ra khỏiotei biệfdgat thựkfym củgrgga anh, chíhnaonh làhcpn muốaylen đfcjui tìmmsvm anh, thửtscy đfcjui thuyếgrggt phụfgrnc anh, nhưjddgng anh lạfkwfi khôkojsng cho em bấkfcgt kỳrmsatscy hộwaofi mởynxu miệfdgang nàhcpno, mặmwzcc kệfdga em vàhcpn anh đfcjuếgrggn nơtscyi nàhcpno, đfcjuyxwvu muốaylen kéozveo ba theo bêxzeen cạfkwfnh anh, thậzsetm chíhnao cuốaylei cùdamtng còrnhnn nólzsoi muốaylen cưjddghcpni ngưjddgpomhi khásfrnc...”

jddghcpnc mắhimit theo gòrnhnsfrn Tốayleng Thanh Xuâeyfqn, chậzsetm rãkfcgi chảbfuby xuôkojsi xuốayleng, ngữrrpk khíhnaokojs vốaylen mềyxwvm mạfkwfi, liềyxwvn trởynxuxzeen cólzso chútkzlt phẫmmsvn hậzsetn: “... Tôkojs Chi Niệfdgam, anh cólzso biếgrggt khôkojsng, cho dùdamt em khôkojsng thểdvao gảbfub cho anh, em cũhhhgng khôkojsng bằrooung lòrnhnng nhìmmsvn ngưjddgpomhi phụfgrn nữrrpk khásfrnc gảbfub cho anh, em khôkojsng làhcpnm đfcjuưjddghcpnc giốayleng nhưjddg anh, nhìmmsvn ngưjddgpomhi mìmmsvnh thíhnaoch kếgrggt hôkojsn, dùdamt bứfgrnc đfcjuxzeen chíhnaonh mìmmsvnh, cũhhhgng hờpomh hữrrpkng lạfkwfnh nhạfkwft.”

“Anh biếgrggt.” Tôkojs Chi Niệfdgam lãkfcgnh đfcjufkwfm mởynxu miệfdgang.

Anh luôkojs biếgrggt anh đfcjuang tổhhhgn thưjddgơtscyng em, nhưjddgng màhcpn, đfcjuplmqng thờpomhi lútkzlc anh tổhhhgn thưjddgơtscyng em, em đfcjuau bao nhiêxzeeu, anh liềyxwvn đfcjuau hơtscyn em gấkfcgp mưjddgpomhi lầhhhgn.

Thờpomhi khắhimic đfcjuen tốaylei nhấkfcgt trong cuộwaofc đfcjupomhi củgrgga anh, gặmwzcp gỡzrzd em - ásfrnnh sásfrnng rựkfymc rỡzrzd nhấkfcgt, cho tớhcpni hôkojsm nay, đfcjuãkfcg qua hai mưjddgơtscyi năhnaom, em vẫmmsvn làhcpn tồplmqn tạfkwfi tinh khiếgrggt nhấkfcgt ởynxu trong thếgrgg giớhcpni củgrgga anh, anh thậzsett khôkojsng muốaylen nhuộwaofm đfcjuen em, cho dùdamt đfcjuásfrny lòrnhnng anh giấkfcgu mộwaoft ýhdum nghĩwepw đfcjuxzeen cuồplmqng, rấkfcgt muốaylen nhuộwaofm đfcjuen em, đfcjudvao cho em ởynxu lạfkwfi trong đfcjuhvjqa ngụfgrnc, hoàhcpnn hoàhcpnn toàhcpnn toàhcpnn thuộwaofc vềyxwv anh.

Đioteìmmsvnh Đioteìmmsvnh, em xem, anh rấkfcgt tàhcpnn nhẫmmsvn, rấkfcgt hắhimic ásfrnm?

Trêxzeen mặmwzct lạfkwfnh nhạfkwft củgrgga Tôkojs Chi Niệfdgam, cólzso bi ai nhàhcpnn nhạfkwft dâeyfqng lêxzeen: “... Anh luôkojsn biếgrggt, từvoeh nhiềyxwvu năhnaom trưjddghcpnc, vàhcpno thờpomhi khắhimic anh biếgrggt em làhcpn em gásfrni ruộwaoft củgrgga anh đfcjuólzso, anh liềyxwvn đfcjuãkfcg tổhhhgn thưjddgơtscyng em.”

“Hiệfdgan tạfkwfi thìmmsv sao? Hiệfdgan tạfkwfi anh vẫmmsvn muốaylen tiếgrggp tụfgrnc tổhhhgn thưjddgơtscyng em sao?” Tốayleng Thanh Xuâeyfqn nhìmmsvn Tôkojs Chi Niệfdgam chăhnaom chútkzl, đfcjuásfrny mắhimit mang theo nưjddghcpnc mắhimit, nổhhhgi lêxzeen từvoehng sợhcpni khẩahzbn trưjddgơtscyng.

Anh ôkojsm côkojs, biếgrggt rõqrlz sợhcpnkfcgi.

Sợhcpn anh lạfkwfi cựkfym tuyệfdgat lầhhhgn nữrrpka.

Anh còrnhnn đfcjuxzeec đfcjuưjddghcpnc từvoeh trong đfcjuásfrny lòrnhnng côkojs, côkojs đfcjuang tíhnaonh toásfrnn nếgrggu anh cựkfym tuyệfdgat, tiếgrggp theo côkojsxzeen dùdamtng phưjddgơtscyng phásfrnp nhưjddg thếgrgghcpno.

kojs đfcjuâeyfqy làhcpn mặmwzcc cho anh cựkfym tuyệfdgat nhưjddg thếgrgghcpno, cũhhhgng quyếgrggt tâeyfqm muốaylen theo tiếgrggt tấkfcgu vớhcpni anh sao?

Kiêxzeen trìmmsv củgrgga côkojs, cốayle chấkfcgp củgrgga côkojs, quấkfcgn quýhdumt làhcpnm phiềyxwvn củgrgga côkojs...

sfrnc loạfkwfi cảbfubm xútkzlc mãkfcgnh liệfdgat, cấkfcgp tốaylec va chạfkwfm ởynxu trong lồplmqng ngựkfymc củgrgga anh, liêxzeen tụfgrnc khuấkfcgy đfcjuwaofng, đfcjuhhhgu ngólzson tay Tôkojs Chi Niệfdgam vuốaylet ve Tốayleng Thanh Xuâeyfqn đfcjuyxwvu run rẩahzby lêxzeen theo, anh nhìmmsvn mắhimit côkojs chăhnaom chútkzl, gằrooun từvoehng chữrrpk hỏiotei: “Tốayleng Thanh Xuâeyfqn, em biếgrggt hiệfdgan tạfkwfi em đfcjuang nólzsoi cásfrni gìmmsv khôkojsng?”

Ápijunh mắhimit Tốayleng Thanh Xuâeyfqn nhìmmsvn lạfkwfi anh, trong suốaylet sásfrnng ngờpomhi, khôkojsng cólzso chútkzlt xíhnaou chầhhhgn chờpomh: “Em biếgrggt.”

Anh dựkfyma vàhcpno thâeyfqn thểdvao tiếgrggp xútkzlc củgrgga côkojs, cólzso thểdvao đfcjuxzeec đfcjuưjddghcpnc ràhcpnnh mạfkwfch rõqrlzhcpnng ýhdumjddgynxung châeyfqn thậzsett nhấkfcgt ởynxu trong đfcjuásfrny lòrnhnng côkojs, cho đfcjuásfrnp ásfrnn giốayleng nhưjddg trêxzeen miệfdgang côkojs.

Nhưjddgtkzlc mớhcpni quen biếgrggt, côkojs cho anh tíhnaon nhiệfdgam sạfkwfch sẽmmsv thuầhhhgn tútkzly khôkojsng cólzso bấkfcgt kỳrmsa tạfkwfp chấkfcgt nàhcpno, anh trai nólzsoi chútkzlhcpn ngưjddgpomhi xấkfcgu, chútkzl chíhnaonh làhcpn ngưjddgpomhi xấkfcgu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.