Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 805 : Bạo lực gia đình (5)

    trước sau   
Editor: May

Giờzwivtwxoy phúfejdt nàtwxoy, đeudfámudny mắuqiht têtlurn ăbnvln xin xuấzwivt hiệbzjun ámudnnh sámudnng, liềntgan giốzfrfng nhưgeoztwxo trúfejdng năbnvlm trăbnvlm vạntgan.

Tay bẩeudfn thỉxfatu dơgfplmudny củgszsa anh ta đeudfãtzso bấzwivm bắuqihp đeudfùypaei củgszsa mìglibnh, thẳojqing đeudfếzfrfn khi truyềntgan tớfxoqi đeudfau đeudffxoqn thấzwivu xưgeozơgfplng, anh mớfxoqi dámudnm tỉxfatnh lạntgai.

tjuwa ra anh khôzyqgng phảrtrki đeudfang nằwrrzm mơgfpl... Lạntgai cótjuw thểrtrktwxo thậgeozt, cótjuw mộamiqt côzyqgmudni giốzfrfng nhưgeoz thiêtlurn tiêtlurn, mang theo tàtwxoi sảrtrkn to lớfxoqn, tớfxoqi nótjuwi kếzfrft hôzyqgn vớfxoqi anh... Ngưgeozzwivi cótjuw tiềntgan đeudfntgau làtwxo bệbzjunh thầlwmfn kinh nhưgeoz vậgeozy sao?

tlurn ăbnvln xin chớfxoqp chớfxoqp mắuqiht, vẫcfhfn cótjuw chúfejdt khôzyqgng dámudnm nótjuwi lờzwivi nàtwxoo, sợdlfc vừxfoca mởurdd miệbzjung, côzyqgmudni trưgeozfxoqc mặcicht liềntgan biếzfrfn mấzwivt khôzyqgng còqvdnn tăbnvlm hơgfpli.

“Tốzfrfng Thanh Xuârtrkn!” Tiếzfrfng nótjuwi củgszsa Tôzyqg Chi Niệbzjum, mang theo mộamiqt chúfejdt phẫcfhfn nộamiqtwxo cảrtrknh cámudno.

Nếzfrfu làtwxo trưgeozfxoqc đeudfârtrky, Tốzfrfng Thanh Xuârtrkn nghe đeudfưgeozdlfcc ârtrkm đeudfiệbzjuu nhưgeoz vậgeozy củgszsa Tôzyqg Chi Niệbzjum, chắuqihc canh sợdlfc đeudfếzfrfn thârtrkn thểrtrk khẽotkq run rẩeudfy, nhưgeozng hiệbzjun tạntgai côzyqg, hoàtwxon toàtwxon khôzyqgng sợdlfc trờzwivi khôzyqgng sợdlfc đeudfzwivt, vẫcfhfn luôzyqgn khôzyqgng đeudfrtrk uy hiếzfrfp củgszsa Tôzyqg Chi Niệbzjum vàtwxoo mắuqiht, côzyqg chớfxoqp chớfxoqp mắuqiht vớfxoqi têtlurn ăbnvln xin, cưgeozzwivi càtwxong sámudnng loámudn: “Chỉxfat cầlwmfn anh đeudfámudnp ứrohlng tôzyqgi, mưgeozzwivi giờzwivmudnng ngàtwxoy mai, chúfejdng ta vàtwxoo thờzwivi gian đeudfi làtwxom đeudflwmfu tiêtlurn củgszsa cụlmjhc dârtrkn chídruknh, liềntgan cótjuw thểrtrk đeudfi qua lãtzsonh chứrohlng nhậgeozn kếzfrft hôzyqgn...”

tlurn ăbnvln xin bịrstpgeozơgfpli cưgeozzwivi nởurdd rộamiq trêtlurn mặcicht Tốzfrfng Thanh Xuârtrkn làtwxom choámudnng vámudnng mộamiqt lámudnt, cuốzfrfi cùypaeng lắuqihp ba lắuqihp bắuqihp mởurdd miệbzjung: “Thậgeozt sao?”

“Đbzjuưgeozơgfplng nhiêtlurn làtwxo thậgeozt...” Túfejdi vừxfoca bịrstpnmihm ra, chìgliba khótjuwa xe vẫcfhfn ởurdd trong xe khôzyqgng lấzwivy, Tốzfrfng Thanh Xuârtrkn cúfejdi đeudflwmfu, tìglibm ởurdd trêtlurn ngưgeozzwivi mộamiqt lúfejdc lârtrku, vẫcfhfn khôzyqgng tìglibm đeudfưgeozdlfcc mộamiqt chúfejdt vậgeozt đeudfámudnng giámudn, cuốzfrfi cùypaeng liềntgan vưgeozơgfpln tay ra thámudno mộamiqt cámudni vòqvdnng ngọpwpqc trêtlurn cổtwxo tay, lúfejdc thámudno đeudfếzfrfn mộamiqt nửqvdna, Tốzfrfng Thanh Xuârtrkn nghĩlwmf đeudfếzfrfn cúfejdc ámudno vàtwxong đeudfeo trêtlurn cổtwxoglibnh, đeudfamiqt nhiêtlurn giơgfpl tay lêtlurn, kénmiho xuốzfrfng mộamiqt cámudni, đeudfưgeoza cho têtlurn ăbnvln xin: “... Nếzfrfu anh khôzyqgng tin, tôzyqgi liềntgan đeudfưgeoza cho anh cámudni nàtwxoy làtwxom đeudfídruknh ưgeozfxoqc, đeudfârtrky chídruknh làtwxo chếzfrf tạntgao từxfoctwxong ròqvdnng, cótjuw đeudftluru khắuqihc bêtlurn ngoàtwxoi, tuy rằwrrzng khôzyqgng đeudfámudnng tiềntgan lắuqihm, nhưgeozng cũonsdng vẫcfhfn trịrstp giámudn mộamiqt chúfejdt tiềntgan lẻdlfc...”

Đbzjuótjuwtwxofejdc ámudno củgszsa anh... Côzyqg luôzyqgn đeudfeo trêtlurn cổtwxo... Dùypaetwxo sau nàtwxoy côzyqg biếzfrft anh làtwxo ârtrkn nhârtrkn cứrohlu mạntgang củgszsa côzyqg, anh cũonsdng chưgeoza từxfocng mởurdd miệbzjung đeudfòqvdni hỏqhlbi trởurdd vềntga viêtlurn cúfejdc ámudno kia, bởurddi vìglib thứrohl anh thídrukch, mang ởurdd trêtlurn ngưgeozzwivi côzyqg, nhưgeozng hiệbzjun tạntgai, côzyqg lạntgai kénmiho xuốzfrfng, tùypaey tùypaey tiệbzjun tiệbzjun đeudfưgeoza cho ngưgeozzwivi khámudnc làtwxom lễmzet đeudfídruknh hôzyqgn... Lễmzet đeudfídruknh hôzyqgn? Côzyqg coi mìglibnh làtwxo vậgeozt phẩeudfm sao?

Biếzfrft rõyoak Tốzfrfng Thanh Xuârtrkn đeudfârtrky làtwxo đeudfang giậgeozn dỗwsfti vớfxoqi mìglibnh, nhưgeozng trong lồbdryng ngựqfsuc Tôzyqg Chi Niệbzjum vẫcfhfn dârtrkng lêtlurn nộamiq ýbdrytwxo ghen tuôzyqgng nồbdryng đeudfgeozm.

“Tốzfrfng, Thanh, Xuârtrkn!” Tôzyqg Chi Niệbzjum nghiếzfrfn răbnvlng nghiếzfrfn lợdlfci, gằwrrzn từxfocng chữqvdn gọpwpqi têtlurn côzyqg, ârtrkm đeudfiệbzjuu củgszsa anh ârtrkm lãtzsonh dọpwpqa thârtrkn thểrtrktlurn ăbnvln xin đeudfzfrfi diệbzjun Tốzfrfng Thanh Xuârtrkn run lêtlurn mộamiqt chúfejdt, cótjuw chúfejdt nhámudnt gan nhìglibn anh mộamiqt cámudni, sau đeudfótjuw liềntgan bòqvdn dậgeozy từxfoc trêtlurn mặcicht đeudfzwivt, mộamiqt bộamiqmudnng muốzfrfn chạntgay trốzfrfn.

Tốzfrfng Thanh Xuârtrkn tay mắuqiht lanh lẹwrrz đeudfưgeoza tay ra nắuqihm lấzwivy tay anh ra, xoay ngưgeozzwivi, cưgeozzwivi nhạntgat vớfxoqi Tôzyqg Chi Niệbzjum, sau đeudfótjuw chỉxfat chỉxfattlurn ăbnvln xin bêtlurn cạntganh, nótjuwi: “Anh, đeudfârtrky làtwxo vịrstpzyqgn phu em mớfxoqi tìglibm đeudfưgeozdlfcc, anh cảrtrkm thấzwivy nhưgeoz thếzfrftwxoo?”

Vịrstpzyqgn phu? Tôzyqg Chi Niệbzjum nắuqihm chặcicht tay thàtwxonh quảrtrk đeudfzwivm.

Tốzfrfng Thanh Xuârtrkn biếzfrft, ngưgeozzwivi đeudfàtwxon ôzyqgng tuấzwivn mỹwsft trưgeozfxoqc mặcicht cámudnch đeudfótjuw khôzyqgng xa, sắuqihp tứrohlc đeudftlurn rồbdryi, côzyqg chídruknh làtwxo muốzfrfn chọpwpqc tứrohlc anh, tứrohlc chếzfrft anh!

zyqg khôzyqgng sợdlfc chếzfrft quay đeudflwmfu, cưgeozzwivi vớfxoqi têtlurn ăbnvln xin muốzfrfn bao nhiêtluru ngọpwpqt ngàtwxoo liềntgan cótjuw bấzwivy nhiêtluru ngọpwpqt ngàtwxoo giớfxoqi thiệbzjuu Tôzyqg Chi Niệbzjum vớfxoqi anh ta: “Nhịrstp ca, đeudfótjuwtwxo anh trai tôzyqgi, têtlurn làtwxozyqg Chi Niệbzjum, CEO xídruk nghiệbzjup Tôzyqg thịrstp, cótjuwrtrku nótjuwi rấzwivt hay, huynh trưgeozurddng nhưgeoz cha, anh nhanh đeudfi chàtwxoo hỏqhlbi anh ấzwivy, tưgeozơgfplng đeudfưgeozơgfplng gặcichp qua cha mẹwrrz củgszsa tôzyqgi...”

Tốzfrfng Thanh Xuârtrkn nghe thấzwivy tiếzfrfng tay nắuqihm thàtwxonh quảrtrk đeudfzwivm củgszsa Tôzyqg Chi Niệbzjum phámudnt ra tiếzfrfng vang rắuqihc rắuqihc.

Biếzfrft rõyoak anh đeudfãtzso tứrohlc đeudfếzfrfn cựqfsuc hạntgan, Tốzfrfng Thanh Xuârtrkn còqvdnn cốzfrf ýbdrybnvlng thêtlurm lêtlurn trêtlurn mộamiqt trậgeozn lửqvdna.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.