Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 804 : Bạo lực gia đình (4)

    trước sau   
Editor: May

Khôpvtxng biếzffnt têtqmbn ăafjkn xin làarnp bịvsxx Tốvcejng Thanh Xuâbuxtn đaoiozucqt nhiêtqmbn chạdiury qua hỏvsxxi mìosjlnh cópudb xinh đaoiovhxip khôpvtxng dọbpsua đaoioếzffnn, hay làarnp bởkqaui vìosjlpvtx thậbpsut rấgnxbt xinh đaoiovhxip khiếzffnn anh ta nhìosjln đaoioếzffnn ngâbuxty ngốvcejc, tópudbm lạdiuri, sau khi anh ta mưcbkialzcn đaoioèhfemn đaoioưcbkitqmbng mờtqmbarnpng, ávjkbnh mắofbkt trợalzcn ngưcbkialzcc nhìosjln chăafjkm chúsmlfpvtxvjkbi trưcbkindvzc mặgkwit thậbpsut lâbuxtu, cũrbuqng khôpvtxng cópudb phảkcwon ứlpwkng.

Tuy rằofbkng Tốvcejng Thanh Xuâbuxtn ngồlpwki xổjkfkm ởkqau trưcbkindvzc mặgkwit têtqmbn ăafjkn xin, nhưcbking lựotpvc chúsmlf ýtfez lạdiuri luôpvtxn đaoiogkwit ởkqau trêtqmbn ngưcbkitqmbi Tôpvtx Chi Niệzpfnm, thẳsmlfng đaoioếzffnn khi côpvtx nhìosjln thấgnxby anh đaoiolpwkng lêtqmbn, đaoioi tớndvzi đaoiovceji diệzpfnn, đaoioávjkby lòuaxlng mớndvzi hơicwzi ổjkfkn đaoiovsxxnh mộzucqt chúsmlft, sau đaoioópudb tiếzffnp tụvtumc mặgkwit màarnpy cong cong cưcbkitqmbi vớndvzi têtqmbn ăafjkn xin, nghiêtqmbng đaoiopvtxu, lạdiuri hỏvsxxi mộzucqt lầpvtxn: “Anh cảkcwom thấgnxby tôpvtxi đaoiovhxip mắofbkt khôpvtxng?”

tqmbn ăafjkn xin cũrbuqng khôpvtxng nhávjkby mắofbkt màarnp nhìosjln chằofbkm chằofbkm Tốvcejng Thanh Xuâbuxtn, sữlgpsng sờtqmb khẽvjkb gậbpsut đaoiopvtxu vớndvzi côpvtx, mởkqau miệzpfnng lờtqmbi nópudbi cópudb chúsmlft nópudbi lắofbkp: “Đzhdevhxip, đaoiovhxip mắofbkt.”

“Vậbpsuy anh cópudb thíxhmlch diệzpfnn mạdiuro củnreia tôpvtxi khôpvtxng?” Tốvcejng Thanh Xuâbuxtn mềxhmlm mạdiuri mởkqau miệzpfnng, lạdiuri hỏvsxxi.

“Thíxhmlch, thíxhmlch.” Têtqmbn ăafjkn xin đaoioávjkbp lờtqmbi Tốvcejng Thanh Xuâbuxtn xong, mặgkwit lặgkwing yêtqmbn khôpvtxng mộzucqt tiếzffnng đaoiozucqng đaoiovsxxtqmbn, cópudb chúsmlft thẹvhxin thùpvtxng hơicwzi cúsmlfi đaoiopvtxu.




pvtx Chi Niệzpfnm nghe đaoioưcbkialzcc ràarnpnh mạdiurch rõvyawarnpng đaoiovceji thoạdiuri củnreia bọbpsun họbpsu, bưcbkindvzc châbuxtn nhịvsxxn khôpvtxng đaoioưcbkialzcc tăafjkng nhanh hơicwzn.

“Tôpvtxi têtqmbn Tốvcejng Thanh Xuâbuxtn, anh têtqmbn gìosjl?” Tốvcejng Thanh Xuâbuxtn dùpvtxng dưcbki quang khópudbe mắofbkt, rõvyawarnpng bắofbkt giữlgps đaoioưcbkialzcc bưcbkindvzc châbuxtn nhanh chópudbng củnreia Tôpvtx Chi Niệzpfnm, tâbuxtm tìosjlnh trởkqautqmbn càarnpng vui mừzffnng, hai tay chốvcejng cằofbkm, tiếzffnp tụvtumc távjkbn gẫoajwu vớndvzi têtqmbn ăafjkn xin.

“Tôpvtxi, tôpvtxi, tôpvtxi...” Têtqmbn ăafjkn xin liêtqmbn tụvtumc “Tôpvtxi” nhiềxhmlu tiếzffnng, trêtqmbn mặgkwit liềxhmln hiệzpfnn ra mộzucqt chúsmlft tựotpv ti, rấgnxbt nhỏvsxx giọbpsung nópudbi: “Tôpvtxi... Tôpvtxi khôpvtxng cópudbtqmbn tuổjkfki, bọbpsun họbpsu đaoioxhmlu gọbpsui tôpvtxi làarnp Nhịvsxx Đzhdekcwon.”

Vẻarnp mặgkwit Tốvcejng Thanh Xuâbuxtn sửyvwcng sốvcejt, đaoiovceji vớndvzi cávjkbi têtqmbn “Nhịvsxx Đzhdekcwon” nàarnpy, cópudb chúsmlft khópudbarnp mởkqau miệzpfnng, cảkcwom thấgnxby quávjkb khôpvtxng tôpvtxn trọbpsung ngưcbkitqmbi, ngẫoajwm nghĩxhml, do đaoioópudb liềxhmln mởkqau miệzpfnng nópudbi: “Vậbpsuy tôpvtxi gọbpsui anh làarnp nhịvsxx ca đaoioưcbkialzcc khôpvtxng?”

uaxln nhịvsxx ca? Tốvcejc đaoiozucqcbkindvzc đaoioi củnreia Tôpvtx Chi Niệzpfnm, đaoioãarnppudb thểgqno so vớndvzi tốvcejc đaoiozucq chạdiury chậbpsum.

tqmbn ăafjkn xin bịvsxx mộzucqt tiếzffnng “Nhịvsxx ca” nàarnpy củnreia Tốvcejng Thanh Xuâbuxtn gọbpsui đaoioếzffnn cópudb chúsmlft ngạdiuri ngùpvtxng gãarnpi gãarnpi đaoiopvtxu, cưcbkitqmbi hắofbkc hắofbkc ngâbuxty ngôpvtx hai tiếzffnng.

Tốvcejng Thanh Xuâbuxtn ngồlpwki xổjkfkm ởkqau trưcbkindvzc mặgkwit têtqmbn ăafjkn xin, trầpvtxm mặgkwic mộzucqt lávjkbt, thẳsmlfng đaoioếzffnn khi nghe đaoioếzffnn tiếzffnng bưcbkindvzc châbuxtn củnreia Tôpvtx Chi Niệzpfnm, mớndvzi lạdiuri mởkqau miệzpfnng: “Nhịvsxx ca, anh cảkcwom thấgnxby tôpvtxi xinh đaoiovhxip, anh cũrbuqng thíxhmlch diệzpfnn mạdiuro củnreia tôpvtxi, vậbpsuy nếzffnu nhưcbkipvtxi nópudbi vớndvzi anh, chúsmlfng ta kếzffnt hôpvtxn đaoioi, anh bằofbkng lòuaxlng sao?”

cbkindvzc châbuxtn củnreia Tôpvtx Chi Niệzpfnm, bỗoajwng dưcbking dừzffnng ởkqau phíxhmla sau cávjkbch chỗoajw Tốvcejng Thanh Xuâbuxtn ngồlpwki xổjkfkm khoảkcwong năafjkm méotpvt.

Chúsmlfng ta kếzffnt hôpvtxn đaoioi?

pvtx lạdiuri cópudb thểgqnopvtxy tiệzpfnn tìosjlm mộzucqt têtqmbn ăafjkn xin ởkqau trêtqmbn đaoioưcbkitqmbng cávjkbi, nópudbi muốvcejn kếzffnt hôpvtxn, côpvtx đaoioâbuxty làarnp đaoioang giậbpsun dỗoajwi vớndvzi anh sao?

tqmbn ăafjkn xin nghiễosjlm nhiêtqmbn làarnp khôpvtxng nghĩxhml tớndvzi, chíxhmlnh mìosjlnh ăafjkn màarnpy cảkcwo đaoiotqmbi, từzffnng nhậbpsun đaoiolpwk ăafjkn, từzffnng nhậbpsun tiềxhmln tàarnpi, lầpvtxn đaoiopvtxu tiêtqmbn nhậbpsun đaoioưcbkialzcc bàarnparnp... Anh ta giốvcejng nhưcbki đaoiopvtxn đaoiozucqn, nhìosjln chằofbkm chằofbkm Tốvcejng Thanh Xuâbuxtn ngâbuxty ngốvcejc.

pvtx Chi Niệzpfnm anh dừzffnng lạdiuri làarnp ýtfez tứlpwkosjl? Chẳsmlfng lẽvjkbpvtxpvtxng phưcbkiơicwzng thứlpwkc tùpvtxy tiệzpfnn tìosjlm mộzucqt ngưcbkitqmbi gảkcwo ra ngoàarnpi, lạdiuri khôpvtxng thểgqno bứlpwkc anh đaoiozucqng sao?

Đzhdeávjkby lòuaxlng Tốvcejng Thanh Xuâbuxtn hơicwzi trầpvtxm xuốvcejng, trêtqmbn mặgkwit vẫoajwn làarnp loạdiuri vẻarnp mặgkwit ôpvtxn nhu mềxhmlm mạdiuri kia, thấgnxbp giọbpsung dịvsxxu dàarnpng nópudbi vớndvzi têtqmbn ăafjkn xin: “Tôpvtxi làarnp thiêtqmbn kim xíxhml nghiệzpfnp Tốvcejng thịvsxx, anh trai tôpvtxi làarnp CEO xíxhml nghiệzpfnp Tôpvtx thịvsxx, nópudbi tớndvzi cópudb lẽvjkbuaxln chưcbkia cópudb ngưcbkitqmbi biếzffnt, anh trai tôpvtxi đaoiovceji vớndvzi tôpvtxi rấgnxbt tốvcejt, anh ta cho tôpvtxi távjkbm căafjkn hộzucqarnpm đaoiolpwkcbkindvzi, toàarnpn bộzucq đaoioxhmlu làarnp khu vựotpvc tốvcejt nhấgnxbt thàarnpnh Bắofbkc Kinh...”

Sao anh cópudb thểgqno nghe khôpvtxng hiểgqnou, trong lờtqmbi nópudbi nàarnpy củnreia côpvtx tràarnpn ngậbpsup tràarnpo phúsmlfng... Tôpvtx Chi Niệzpfnm đaoiolpwkng ởkqau chỗoajw khôpvtxng xa, ngữlgps đaoioiệzpfnu lạdiurnh lẽvjkbo réotpvt buốvcejt, bỗoajwng dưcbking mởkqau miệzpfnng: “Tốvcejng Thanh Xuâbuxtn, đaoiozffnng hồlpwk nhávjkbo, trởkqau lạdiuri cho anh!”

Tốvcejng Thanh Xuâbuxtn giốvcejng nhưcbkiarnp hoàarnpn toàarnpn khôpvtxng cópudb nghe đaoioưcbkialzcc lờtqmbi nópudbi củnreia Tôpvtx Chi Niệzpfnm, vẫoajwn âbuxtm đaoioiệzpfnu ôpvtxn ôpvtxn nópudbi vớndvzi têtqmbn ăafjkn xin: “Àmxcg, anh trai tôpvtxi ngưcbkialzcc lạdiuri cho tôpvtxi ba mưcbkiơicwzi phầpvtxn trăafjkm cổjkfk phầpvtxn xíxhml nghiệzpfnp Tôpvtx thịvsxx, chỉsvsh cầpvtxn anh chịvsxxu cưcbkindvzi tôpvtxi, nhữlgpsng tiềxhmln nàarnpy liềxhmln sẽvjkb biếzffnn thàarnpnh chúsmlfng ta cùpvtxng sởkqau hữlgpsu, đaoioếzffnn lúsmlfc đaoioópudb, anh khôpvtxng cầpvtxn xin ăafjkn nữlgpsa, anh bằofbkng lòuaxlng khôpvtxng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.