Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 806 : Bạo lực gia đình (6)

    trước sau   
Editor: May

Biếmiset rõnclk anh đskktãzlbm tứokvrc đskktếmisen cựhpxfc hạucnln, Tốmiseng Thanh Xuâuhzgn còqtqcn cốmise ýardsvjmhng thêktswm lêktswn trêktswn mộmylpt trậujjbn lửvgvva, quay đskkteafnu, mởohzy miệuhzgng gọmaaui Tôvarj Chi Niệuhzgm mộmylpt tiếmiseng anh thậujjbt nhiềohzyn tìvecxnh: “Anh, anh cảebxhm thấphvby vịdxisvarjn phu củwhfda em nhưynun thếmiseuqyuo? Cóvios phảebxhi rấphvbt vừvarja lòqtqcng khôvarjng?”

Vừvarja lòqtqcng cálpoei rắhpxfm! Tôvarj Chi Niệuhzgm tứokvrc đskktếmisen khôvarjng thểxzdaviosi ra mộmylpt câuhzgu, anh giơyora tay lêktswn nóviosng nảebxhy lôvarji kéauveo càuqyu-vạucnlt, tâuhzgm tưynun muốmisen giếmiset ngưynunrxjei đskktohzyu đskktãzlbmvios!

Thếmiseuqyuo, còqtqcn cóvios thểxzda bảebxho trìvecxvecxnh thảebxhn?

Nếmiseu mộmylpt trậujjbn lửvgvva vừvarja rồqqcui chưynuna thêktswm đskktwhfd lớpcwnn, côvarj khôvarjng ngạucnli lạucnli tiếmisep tụvjmhc thêktswm mộmylpt câuhzgy củwhfdi!

Tốmiseng Thanh Xuâuhzgn nghiêktswng đskkteafnu, cưynunrxjei ôvarjn nhu xinh đskktqtqcp vớpcwni Tôvarj Chi Niệuhzgm: “Anh, anh khôvarjng nóviosi lờrxjei nàuqyuo, cóvios phảebxhi đskktucnli biểxzdau anh ngầeafnm đskktqqcung ýards vịdxisvarjn phu nàuqyuy củwhfda em khôvarjng?”




“Nhịdxis ca, thậujjbt tốmiset, anh trai em anh ấphvby đskktãzlbm đskktálpoep ứokvrng, chúmmvsng ta cóvios thểxzda kếmiset hôvarjn...”

“Nhịdxis ca, anh đskktokvrng ngốmisec ởohzy đskktóviosuqyum gìvecx, còqtqcn khôvarjng mau cảebxhm ơyoran anh trai em!”

“Àgzdg, nhịdxis ca, đskktâuhzgy làuqyu anh trai em, tuy rằrzsjng anh thoạucnlt nhìvecxn lớpcwnn tuổhehsi hơyoran anh trai em, nhưynunng anh cũktjbng phảebxhi gọmaaui làuqyu anh!”

ynunpcwni sựhpxf giựhpxft dâuhzgy củwhfda Tốmiseng Thanh Xuâuhzgn, têktswn ăvjmhn xin dùauveng hếmiset dũktjbng khíqtbfvarj mộmylpt tiếmiseng “anh” vềohzy phíqtbfa Tôvarj Chi Niệuhzgm, chỉrodvuqyu âuhzgm đskktiệuhzgu củwhfda anh ta còqtqcn chưynuna phálpoet xong, liềohzyn bịdxis álpoenh mắhpxft réauvet lạucnlnh củwhfda Tôvarj Chi Niệuhzgm trừvarjng đskktếmisen khôvarjng phálpoet ra âuhzgm thanh, đskktếmisen châuhzgn cũktjbng bắhpxft đskkteafnu run rẩvnmjy lêktswn.

auveng mộmylpt thâuhzgn khíqtbf tràuqyung gặvecxp may mắhpxfn bắhpxft nạucnlt mộmylpt bálpoech tíqtbfnh ăvjmhn màuqyuy, tíqtbfnh làuqyu bảebxhn lĩviosnh gìvecx!

Tốmiseng Thanh Xuâuhzgn tứokvrc giậujjbn xoay tròqtqcn mắhpxft, thấphvby Tôvarj Chi Niệuhzgm còqtqcn ngừvarjng ởohzy chỗevisktjb, khôvarjng cóviosvarjng lêktswn, âuhzgm thầeafnm cắhpxfn cắhpxfn răvjmhng, chuẩvnmjn bịdxisynunpcwni mộmylpt phen dầeafnu đskktiểxzdam mấphvbu chốmiset cuốmisei cùauveng ra ngoàuqyui.

varj khôvarjng tin, côvarj đskktãzlbmuqyum chuyệuhzgn tuyệuhzgt đskktếmisen trìvecxnh đskktmylp nhưynun vậujjby, Tôvarj Chi Niệuhzgm anh vẫamqnn còqtqcn cóvios thểxzda bảebxho trìvecxvecxnh thảebxhn!

ynunpcwni đskktálpoey lòqtqcng, Tốmiseng Thanh Xuâuhzgn phồqqcung dũktjbng khíqtbf cho chíqtbfnh mìvecxnh, sau đskktóvios liềohzyn lạucnli giòqtqcn giãzlbm giòqtqcn khíqtbf mởohzy miệuhzgng nóviosi vớpcwni têktswn ăvjmhn xin: “Nhịdxis ca, nếmiseu anh trai củwhfda em đskktãzlbm đskktqqcung ýardsvarjn sựhpxf củwhfda hai chúmmvsng ta, vậujjby cóvios phảebxhi chúmmvsng ta cầeafnn hôvarjn đskktdxisnh tìvecxnh khôvarjng?”

“Dùauve sao buổhehsi sálpoeng ngàuqyuy mai chúmmvsng ta cũktjbng phảebxhi đskkti lĩviosnh chứokvrng, đskktêktswm nay em cũktjbng khôvarjng ngạucnli ởohzyauveng vớpcwni anh, chờrxje sau khi chúmmvsng ta hôvarjn đskktdxisnh tìvecxnh xong, chúmmvsng ta liềohzyn đskkti thuêktsw mộmylpt phòqtqcng, anh tắhpxfm rửvgvva mộmylpt cálpoei, ngàuqyuy mai đskkti lĩviosnh chứokvrng, anh nóviosi đskktưynundphcc hay khôvarjng?”

Tốmiseng Thanh Xuâuhzgn càuqyung nóviosi, âuhzgm đskktiệuhzgu càuqyung ngọmaaut, âuhzgm đskktiệuhzgu củwhfda côvarjuqyung ngọmaaut, đskktuqyun lửvgvva bốmisec chálpoey trong đskktálpoey lòqtqcng Tôvarj Chi Niệuhzgm càuqyung đskktktswn cuồqqcung.

“Tốmiseng Thanh Xuâuhzgn, anh đskktếmisem ba tiếmiseng, nếmiseu nhưynun em khôvarjng trởohzy lạucnli cho anh, em...”

varj Chi Niệuhzgm còqtqcn chưynuna nóviosi xong lờrxjei uy hiếmisep, Tốmiseng Thanh Xuâuhzgn bỗevisng nhiêktswn liềohzyn kiễdpwong châuhzgn lêktswn, đskktếmisen gầeafnn môvarji củwhfda têktswn ăvjmhn xin

Lờrxjei nóviosi hung bạucnlo củwhfda Tôvarj Chi Niệuhzgm biếmisen mấphvbt ởohzy chỗevis cổhehs họmaaung, anh khẽobzn nguyềohzyn rủwhfda mộmylpt tiếmiseng, cảebxh ngưynunrxjei cũktjbng khôvarjng cóvios thờrxjei gian đskktxzda lo hiệuhzgn tạucnli côvarj đskktang bứokvrc anh đskkti vàuqyuo khuôvarjn khổhehs nữtmfoa, cũktjbng khôvarjng cóvios thờrxjei gian đskktxzda lo đskktálpoey lòqtqcng luôvarjn kiêktswn trìvecx củwhfda mìvecxnh nữtmfoa, híqtbfp mắhpxft lạucnli, khốmiseng chếmisektswn ăvjmhn xin quay mặvecxt đskkti, néauve trálpoenh môvarji củwhfda Tốmiseng Thanh Xuâuhzgn, sau đskktóvios cảebxh ngưynunrxjei liềohzyn ba bưynunpcwnc hai bưynunpcwnc đskkti lêktswn phíqtbfa trưynunpcwnc, kéauveo cálpoenh tay Tốmiseng Thanh Xuâuhzgn mộmylpt cálpoei, kéauveo côvarj ra từvarj trưynunpcwnc mặvecxt têktswn ăvjmhn xin.

“Anh, anh làuqyum cálpoei gìvecx đskktphvby! Anh, sao anh lạucnli ngăvjmhn trởohzy em vàuqyu vịdxisvarjn phu củwhfda em hôvarjn đskktdxisnh tìvecxnh...”

varj Chi Niệuhzgm tứokvrc đskktếmisen bộmylp ngựhpxfc nhấphvbp nhôvarj khôvarjng ổhehsn đskktdxisnh, anh mòqtqc từvarj trong túmmvsi mìvecxnh ra mộmylpt xấphvbp tiềohzyn, néauvem cho têktswn ăvjmhn xin, sau đskktóvios liềohzyn đskktoạucnlt từvarj trong tay anh ta cálpoei cúmmvsc álpoeo Tốmiseng Thanh Xuâuhzgn đskktãzlbm đskktưynuna cho anh ta kia, kéauveo cổhehs tay Tốmiseng Thanh Xuâuhzgn, liềohzyn đskkti vềohzy phíqtbfa nơyorai xe đskktevis.

“Em khôvarjng muốmisen đskkti theo anh, em muốmisen ởohzyauveng mộmylpt chỗevis vớpcwni vịdxisvarjn phu củwhfda em, em khôvarjng muốmisen đskkti...” Tốmiseng Thanh Xuâuhzgn giốmiseng nhưynun khóviosc lóviosc om sòqtqcm ngồqqcui xổhehsm trêktswn mặvecxt đskktphvbt, chốmiseng cựhpxf lựhpxfc đskktucnlo Tôvarj Chi Niệuhzgm kéauveo mìvecxnh đskkti vềohzy phíqtbfa trưynunpcwnc.

varj Chi Niệuhzgm quay đskkteafnu, hung tợdphcn trừvarjng mắhpxft Tốmiseng Thanh Xuâuhzgn khôvarjng đskktxzda ýardsvecxnh tưynundphcng, đskktvecxt môvarjng ngồqqcui dưynunpcwni đskktphvbt mộmylpt cálpoei, sau đskktóvios trêktswn cổhehs tay đskktmylpt nhiêktswn dùauveng sứokvrc mộmylpt cálpoei, kéauveo côvarjktswn, trựhpxfc tiếmisep gálpoenh ởohzy trêktswn vai, sảebxhi bưynunpcwnc đskktvecxt châuhzgn lêktswn lốmisei qua đskktưynunrxjeng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.