Trong tâvrom ̉m cung chỉ còn lại Phong Quang và Tiêlcre ̀n Tù, côcmtc ́ Ngôcmtc n vưmynw ̀a đaecs i, Phong Quang chỉ căcask ́n môcmtc i côcmtc ́ găcask ́ng khôcmtc ng khóc thành tiêlcre ́ng.
Tiêlcre ̀n Tù năcask ́m căcask ̀m nàng, ánh măcask ́t âvrom m u, ngay khi Phong Quang tưmynw ơdrxr ̉ng hăcask ́n sẽ làm chút chuyêlcre ̣n gì vơdrxr ́i mình, Tiêlcre ̀n Tù lại đaecs ôcmtc ̣t nhiêlcre n buôcmtc ng nàng ra, Phong Quang ngã xuôcmtc ́ng đaecs âvrom ́t.
“Đunzv êlcre ̀u nghe rõ cho ta!” Tiêlcre ̀n Tù phâvrom n phó thuôcmtc ̣c hạ, “Thâvrom n thêlcre ̉ bêlcre ̣ hạ khôcmtc ng khỏe, khôcmtc ng thêlcre ̉ rơdrxr ̀i khỏi tâvrom m cung, toàn bôcmtc ̣ ngưmynw ơdrxr ̀i ơdrxr ̉ đaecs âvrom y đaecs êlcre ̀u bảo vêlcre ̣ cho tôcmtc ́t, đaecs ưmynw ̀ng đaecs êlcre ̉ cho nhưmynw ̃ng ngưmynw ơdrxr ̀i tạp nham tiêlcre ́n vào quâvrom ̃y nhiêlcre ̃u sưmynw ̣ thanh tịnh của bêlcre ̣ hạ.”
Nhưmynw ̃ng ngưmynw ơdrxr ̀i còn lại cúi đaecs âvrom ̀u, “Dạ!”
Tiêlcre ̀n Tù lạnh nghiêlcre m măcask ̣t đaecs i ra tâvrom ̉m cung, lúc này cuôcmtc ́i cùng cũng chỉ còn lại có môcmtc ̣t mình Phong Quang.
Nàng ngôcmtc ̀i dưmynw ơdrxr ́i đaecs âvrom ́t, môcmtc ̣t măcask ̣t may măcask ́n Tiêlcre ̀n Tù khôcmtc ng làm gì vơdrxr ́i nàng, môcmtc ̣t măcask ̣t lại ôcmtc m đaecs âvrom ̀u gôcmtc ́i rơdrxr i nưmynw ơdrxr ́c măcask ́t, thút tha thút thít hỏi: “Hêlcre ̣ thôcmtc ́ng, kịch bản ngưmynw ơdrxr i đaecs ưmynw a cho ta… khôcmtc ng có… cũng khôcmtc ng có nói qua sẽ có đaecs oạn bưmynw ́c cung nào…”
Hêlcre ̣ thôcmtc ́ng lạnh lùng nói: “trêlcre n kịch bản cũng khôcmtc ng có viêlcre ́t qua là côcmtc ́ Ngôcmtc n sẽ thích Hạ Phong Quang.”
Là vì nàng đaecs êlcre ́n đaecs âvrom y, cho nêlcre n mọi thưmynw ́ đaecs êlcre ̀u phát sinh biêlcre ́n hóa.
Phong Quang ôcmtc ́m yêlcre ́u nói: “Hiêlcre ̣u ưmynw ́ng bưmynw ơdrxr m bưmynw ơdrxr ́m thâvrom ̣t sưmynw ̣ lơdrxr ́n đaecs êlcre ́n vâvrom ̣y sao? Băcask ́t đaecs âvrom ̀u tưmynw ̀ thêlcre ́ giơdrxr ́i trưmynw ơdrxr ́c, môcmtc ̃i tình tiêlcre ́t vôcmtc ́n có đaecs êlcre ̀u thoát ly quỹ đaecs ạo môcmtc ̣t cách nghiêlcre m trọng…”
Vưmynw ̀a nghĩ đaecs êlcre ́n Tiêlcre ́t Nhiêlcre ̃m, nàng lâvrom ̣p tưmynw ́c có cảm giác tưmynw ơdrxr ng lai khôcmtc ng thêlcre ̉ khôcmtc ́ng chêlcre ́ thâvrom ̣t đaecs áng sơdrxr ̣, nhâvrom ́t là lúc này, khả năcask ng biêlcre ́t trưmynw ơdrxr ́c tình tiêlcre ́t của nàng đaecs ã hoàn toàn vôcmtc tác dụng.
“Ta nói rôcmtc ̀i, mong ký chủ khi hoàn thành nhiêlcre ̣m vụ tưmynw ̣ thâvrom n năcask ́m chăcask ́c thành côcmtc ng.”
Cảm giác lúc này và khi nhìn thâvrom ́y môcmtc ̣t cái quảng cái trêlcre n TV, ơdrxr ̉ môcmtc ̣t góc còn đaecs êlcre ̀ mâvrom ́y cái chưmynw ̃ to, lâvrom ́y sản phâvrom ̉m thưmynw ̣c têlcre ́ làm tiêlcre u chuâvrom ̉n, khôcmtc ng khác nhau là mâvrom ́y.
“Hêlcre ̣ thôcmtc ́ng… ta phải làm thêlcre ́ nào mơdrxr ́i có thêlcre ̉ cưmynw ́u côcmtc ́ Ngôcmtc n, ta khôcmtc ng muôcmtc ́n hăcask ́n chêlcre ́t.” Nguyêlcre n nhâvrom n khôcmtc ng phải vì hăcask ́n là ngưmynw ơdrxr ̀i phải tiêlcre ́n côcmtc ng chiêlcre ́m đaecs óng, mà là vì nàng thuâvrom ̀n túy khôcmtc ng muôcmtc ́n hăcask ́n chêlcre ́t, “Hăcask ́n vì ta… đaecs âvrom m bản thâvrom n hai kiêlcre ́m, ta thâvrom ́y… ta thích hăcask ́n…”
Bơdrxr ̉i vì thêlcre ́ giơdrxr ́i trưmynw ơdrxr ́c nhiêlcre ̣m vụ thâvrom ́t bại nêlcre n nàng bị kích thích, lại bơdrxr ̉i vì đaecs iêlcre ̉m hêlcre ̣ thôcmtc ́ng sạch bách nêlcre n khôcmtc ng có chôcmtc ̃ nào phải sơdrxr ̣, nêlcre n trong thêlcre ́ giơdrxr ́i này, nàng vâvrom ̃n luôcmtc n sôcmtc ́ng khôcmtc ng tim khôcmtc ng phôcmtc ̉i, cho dù muôcmtc ́n tiêlcre ́n côcmtc ng chiêlcre ́m đaecs óng côcmtc ́ Ngôcmtc n, nàng cũng chỉ áp dụng phưmynw ơdrxr ng pháp đaecs ơdrxr n giản thôcmtc bạo nhâvrom ́t, đaecs ó là thưmynw ơdrxr ̀ng xuyêlcre n trêlcre u chọc môcmtc ̣t chút, nói râvrom ́t nhiêlcre ̀u lơdrxr ̀i nói mạnh dạn trăcask ́ng trơdrxr ̣n, còn chuyêlcre ̣n thưmynw ̣c sưmynw ̣ đaecs ôcmtc ̣ng tâvrom m, chính là lúc này.
Nghe xong lơdrxr ̀i của nàng, hêlcre ̣ thôcmtc ́ng im ăcask ́ng môcmtc ̣t hôcmtc ̀i lâvrom u, qua môcmtc ̣t lát mơdrxr ́i nói: “Hăcask ́n sẽ khôcmtc ng có chuyêlcre ̣n gì.”
Phong Quang nâvrom ng măcask ́t, “Ngưmynw ơdrxr i nói vâvrom ̣y là có ý gì.”
Nhưmynw ng hêlcre ̣ thôcmtc ́ng đaecs ã khôcmtc ng muôcmtc ́n trả lơdrxr ̀i nàng nưmynw ̃a.
Nàng có chút khó chịu, hêlcre ̣ thôcmtc ́ng của ngưmynw ơdrxr ̀i ta có thêlcre ̉ tùy ý khai thôcmtc ng vưmynw ơdrxr ́ng măcask ́c, ngưmynw ơdrxr ̣c nam nưmynw ̃ chính khăcask ́p nơdrxr i, đaecs êlcre ́n lưmynw ơdrxr ̣t nàng, cho dù muôcmtc ́n hỏi môcmtc ̣t vâvrom ́n đaecs êlcre ̀ cũng phải lưmynw ̣a lúc hêlcre ̣ thôcmtc ́ng có tâvrom m tình tôcmtc ́t, lạnh lùng kiêlcre u ngạo đaecs êlcre ́n mưmynw ́c khiêlcre ́n nàng cảm thâvrom ́y bâvrom ́t lưmynw ̣c môcmtc ̣t cách sâvrom u săcask ́c.
Phong Quang liêlcre n tục bị nhôcmtc ́t trong tâvrom ̉m cung hơdrxr n nưmynw ̉a tháng, mâvrom ́y ngày này, nàng vâvrom ̃n còn có ngưmynw ơdrxr ̀i hâvrom ̀u hạ, nhưmynw ng mà cung nưmynw ̃ thái giám hâvrom ̀u hạ nàng đaecs êlcre ̀u thay đaecs ôcmtc ̉i, nàng đaecs ưmynw ơdrxr ng nhiêlcre n cũng khôcmtc ng găcask ̣p qua mâvrom ́y ngưmynw ơdrxr ̀i Tiêlcre ̉u Ngã, cho dù muôcmtc ́n tìm môcmtc ̣t ngưmynw ơdrxr ̀i đaecs êlcre ̉ hỏi môcmtc ̣t chút xem côcmtc ́ Ngôcmtc n thêlcre ́ nào, cũng khôcmtc ng có ai trả lơdrxr ̀i nàng.
Nưmynw ̃ hoàng là nàng đaecs âvrom y, trưmynw ơdrxr ́c kia có bao nhiêlcre u thong dong, bâvrom y giơdrxr ̀ chỉ còn lại sưmynw ̣ ngôcmtc ̣t ngạt.
Môcmtc ̣t thái giám có gưmynw ơdrxr ng măcask ̣t yêlcre u dã đaecs êlcre ̉ đaecs ôcmtc ̀ ăcask n xuôcmtc ́ng, khi cảm nhâvrom ̣n đaecs ưmynw ơdrxr ̣c tâvrom ̀m măcask ́t kia hôcmtc m nay cũng khôcmtc ng ngoại lêlcre ̣ mà nhìn mình chăcask ̀m chăcask ̀m, hăcask ́n hỏi: “Bêlcre ̣ hạ sao lại nhìn ta nhưmynw vâvrom ̣y?”
Phong Quang căcask ́n chiêlcre ́c đaecs ũa môcmtc ̣t chút, khôcmtc ng ngơdrxr ̀ là hăcask ́n sẽ đaecs ôcmtc ̣t nhiêlcre n quan tâvrom m đaecs êlcre ́n nàng, “Ta thâvrom ́y… ngưmynw ơdrxr i râvrom ́t quen măcask ̣t.”
Nàng hình nhưmynw đaecs ã găcask ̣p qua hăcask ́n, đaecs âvrom y là vâvrom ́n đaecs êlcre ̀ mà nàng suy nghĩ tưmynw ̀ mâvrom ́y ngày trưmynw ơdrxr ́c.
“Tiêlcre ̉u nhâvrom n têlcre n là Tôcmtc Bích.”
“À… chăcask ́c là trùng têlcre n trùng họ thôcmtc i.” Nàng găcask ́p môcmtc ̣t đaecs ũa thịt bỏ vào miêlcre ̣ng.
“Chính là Tôcmtc Bích đaecs ã tưmynw ̀ng găcask ̣p măcask ̣t bêlcre ̣ hạ môcmtc ̣t lâvrom ̀n.” Hăcask ́n nói: “Lúc đaecs ó, tiêlcre ̉u nhâvrom n đaecs ưmynw ́ng bêlcre n cạnh Lam nhị côcmtc ng tưmynw ̉.”
“Khụ khụ!” Nàng bị săcask ̣c, uôcmtc ́ng môcmtc ̣t ngụm nưmynw ơdrxr ́c hơdrxr n nưmynw ̉a ngày mơdrxr ́i trơdrxr ̉ lại bình thưmynw ơdrxr ̀ng, “Ngưmynw ơdrxr i nói ngưmynw ơdrxr i chính là Tôcmtc Bích đaecs ó sao!?”
Tiê
“Đ
Như
Tiê
Nàng ngô
Hê
Là vì nàng đ
Phong Quang ô
Vư
“Ta nói rô
Cảm giác lúc này và khi nhìn thâ
“Hê
Bơ
Nghe xong lơ
Phong Quang nâ
Như
Nàng có chút khó chịu, hê
Phong Quang liê
Nư
Mô
Phong Quang că
Nàng hình như
“Tiê
“À… chă
“Chính là Tô
“Khụ khụ!” Nàng bị să
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.