Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 287 :

    trước sau   
“May mà còn Lam nhị côeitfng tưwvzw̉.” Tiêexcl̀n Tù nói: “Nêexcĺu khôeitfng vì Lam Thính Vũ trâwvzẁm mêexclwvzw̃ sărtkb́c, hărtkb́n làm sao có thêexcl̉ trúng bâwvzw̃y của ta đsadoưwvzwơifzf̣c, bị ta khôeitf́ng chêexcĺ mạng sôeitf́ng đsadoâwvzwy?”

eitf́ Ngôeitfn nói: “Thì ra vị Tôeitf Bích kia là ngưwvzwơifzf̀i của Tiêexcl̀n thôeitf́ng lĩnh.”

“Tôeitf Bích đsadoúng là môeitf̣t ngưwvzwơifzf̀i hưwvzw̃u dụng, khôeitfng phụ kỳ vọng của ta, cũng ít nhiêexcl̀u nhơifzf̀ có Tôeitf Bích, ta mơifzf́i có cơifzfeitf̣i hạ đsadoôeitf̣c vơifzf́i Lam Thính Vũ, nay nêexcĺu khôeitfng có giải dưwvzwơifzf̣c của ta, Lam Thính Vũ sẽ lâwvzẉp tưwvzẃc nôeitf̉ tan xác mà chêexcĺt.” Tiêexcl̀n Tù tàn nhâwvzw̃n cưwvzwơifzf̀i to vài tiêexcĺng, “khôeitfng ngơifzf̀ đsadoưwvzwơifzf̣c, Trâwvzẃn quôeitf́c côeitfng ngày thưwvzwơifzf̀ng khôeitfng thích đsadoưwvzẃa tôeitfn tưwvzw̉ hay gâwvzwy chuyêexcḷn thị phi này, đsadoêexcĺn lúc nói đsadoêexcĺn chuyêexcḷn sôeitf́ng còn, hărtkb́n nói sao cũng luyêexcĺn tiêexcĺc đsadoêexcl̉ Lam Thính Vũ đsadoi tìm chêexcĺt.”

eitf́ Ngôeitfn cưwvzwơifzf̀i vơifzf́i Phong Quang, “Trâwvzẃn quôeitf́c côeitfng là vì sôeitf́t ruôeitf̣t bảo vêexcḷ tôeitfn tưwvzw̉, bêexcḷ hạ, ngưwvzwơifzf̀i thua khôeitfng oan ưwvzẃc.”

Phong Quang mêexcĺu máo hưwvzẁ môeitf̣t tiêexcĺng, nàng biêexcĺt quyêexcl̀n mưwvzwu bản thâwvzwn khôeitfng tôeitf́t! Nhưwvzwng lúc này nàng đsadoã bị bărtkb́t rôeitf̀i, hărtkb́n có câwvzẁn phải bình tĩnh nói mát nhưwvzwwvzẉy khôeitfng?

“Ngọc tỷ ta cũng đsadoã lâwvzẃy đsadoêexcĺn, nêexcĺu ngày hôeitfm nay tuyêexcln bôeitf́ bêexcḷ hạ bêexcḷnh nărtkḅng, đsadoêexcl̉ ta giám quôeitf́c, tin rărtkb̀ng khôeitfng ai dám có gan mà phản đsadoôeitf́i.” Tiêexcl̀n Tù tình thêexcĺ bărtkb́t buôeitf̣c nói: “Vì Hạ thị mà làm thâwvzẁn tưwvzw̉ hơifzfn mưwvzwơifzf̀i nărtkbm, hôeitfm nay cũng đsadoã đsadoêexcĺn lúc tơifzf́i phiêexcln ta ngôeitf̀i lêexcln ngôeitfi vị hoàng đsadoêexcĺ.”


Phong Quang cărtkb́n rărtkbng, “Ngọc tỷ đsadoărtkḅt ơifzf̉ trong mâwvzẉt các, ngưwvzwơifzfi làm sao mà tìm đsadoưwvzwơifzf̣c?”

“Chỉ câwvzẁn có Tôeitf Nhưwvzẃ côeitf nưwvzwơifzfng, trêexcln đsadoơifzf̀i này khôeitfng có mâwvzẉt các nào mà khôeitfng qua đsadoưwvzwơifzf̣c.”

“Ngưwvzwơifzfi có ý gì?”

Tiêexcl̀n Tù râwvzẃt đsadoărtkb́c ý, “Tôeitf́ Linh Hiêexcln Tôeitf Nhưwvzẃ côeitf nưwvzwơifzfng bói cho ta môeitf̣t quẻ, nói ta mơifzf́i là châwvzwn chính thiêexcln tưwvzw̉, tâwvzẃt nhiêexcln, nàng cũng biêexcĺt mâwvzẉt các ơifzf̉ nơifzfi nào, hôeitf̃ trơifzf̣ ta lâwvzẃy đsadoưwvzwơifzf̣c ngọc tỷ.”

“Bà đsadoôeitf̀ng kia!” Phong Quang tưwvzẃc giâwvzẉn đsadoêexcĺn giơifzf châwvzwn, chărtkb̉ng lẽ Tôeitf Nhưwvzẃ kia thâwvzẉt sưwvzẉ có bản lãnh xem bói hỏi mêexcḷnh? Chìa khóa mâwvzẉt các chỉ có nàng mơifzf́i có!

Tiêexcl̀n Tù thưwvzwơifzf̉ng thưwvzẃc bôeitf̣ dạng nàng thơifzf̉ phì phì trong chôeitf́c lát, lại nhìn côeitf́ Ngôeitfn, bình châwvzwn nhưwvzw vại nói câwvzwu: “Khiêexclm vưwvzwơifzfng, ngưwvzwơifzf̀i đsadoơifzf̀i đsadoêexcl̀u nói ngưwvzwơifzfi có tài hơifzfn ngưwvzwơifzf̀i, trí tuêexcḷ nhưwvzw thâwvzẁn, nay ta môeitf̣t đsadoưwvzwơifzf̀ng an bài tính kêexcĺ, ngưwvzwơifzfi có phục khôeitfng?”

“khôeitfng thêexcl̉ khôeitfng phục.” Mărtkb́t đsadoen xẹt qua môeitf̣t tia sáng.

Tiêexcl̀n Tù lại nói: “Nêexcĺu nhưwvzw thêexcĺ, Khiêexclm vưwvzwơifzfng trưwvzwơifzf́c tiêexcln phêexcĺ đsadoi tay phải của chính ngưwvzwơifzfi đsadoi.”

Phong Quang kinh sơifzf̣, “Tiêexcl̀n Tù ngưwvzwơifzfi còn muôeitf́n gì nưwvzw̃a?”

“Bêexcḷ hạ khôeitfng câwvzẁn sôeitf́t ruôeitf̣t, chỉ là phêexcĺ đsadoi môeitf̣t bàn tay của vưwvzwơifzfng gia mà thôeitfi, hărtkb́n thâwvzwn mang võ côeitfng, là môeitf̣t phiêexcl̀n toái, chỉ có phêexcĺ đsadoi môeitf̣t bàn tay, ta mơifzf́i có thêexcl̉ an tâwvzwm.”

“côeitf́ Ngôeitfn ngưwvzwơifzfi đsadoưwvzẁng nghe hărtkb́n!” Thâwvzẃy côeitf́ Ngôeitfn cũng khôeitfng phản bác, Phong Quang đsadoã gâwvzẃp đsadoêexcĺn mưwvzẃc hôeitf to, nhưwvzwng nàng vưwvzẁa hôeitfexcln môeitf̣t câwvzwu, côeitf̉ nàng liêexcl̀n bị Tiêexcl̀n Tù hung hărtkbng bóp chărtkḅt.

Tiêexcl̀n Tù châwvzẉm rãi dùng thêexclm sưwvzẃc, khuôeitfn mărtkḅt nhỏ nhărtkb́n của nàng dâwvzẁn dâwvzẁn trărtkb́ng bêexcḷch, sôeitf́ng chêexcĺt xiêexcĺt tay hărtkb́n lại khôeitfng tránh thoát đsadoưwvzwơifzf̣c, Tiêexcl̀n Tù vôeitf́n là xuâwvzẃt thâwvzwn võ tưwvzwơifzf́ng, thâwvzwn thêexcl̉ nhỏ nhărtkb́n của nàng khôeitfng có mâwvzẃy sưwvzẃc, đsadoưwvzwơifzfng nhiêexcln khôeitfng thêexcl̉ chôeitf́ng lại hărtkb́n.

Tiêexcl̀n Tù nói vơifzf́i côeitf́ Ngôeitfn: “Khiêexclm vưwvzwơifzfng có thêexcl̉ tưwvzwơifzf̉ng tưwvzwơifzf̣ng đsadoi, bêexcḷ hạ đsadoưwvzwơifzf̣c nuôeitfng chìu tưwvzẁ bé, chỉ sơifzf̣ khôeitfng mâwvzẃy chôeitf́c nưwvzw̃a, cáicôeitf̉ yêexcĺu ơifzf́t này sẽ bị chărtkḅt đsadoưwvzẃt.”

eitf́ Ngôeitfn hơifzf̀ hưwvzw̃ng nói: “Tiêexcl̀n thôeitf́ng lĩnh khôeitfng phải muôeitf́n phêexcĺ đsadoi môeitf̣t bàn tay của ta sao? Ta làm theo là đsadoưwvzwơifzf̣c.”

“khôeitfng...” Phong Quang khó khărtkbn nghẹn ra môeitf̣t chưwvzw̃, bơifzf̉i vì Tiêexcl̀n Tù lại bóp côeitf̉ nàng chărtkḅt hơifzfn, nàng chỉ có thêexcl̉ côeitf́ gărtkb́ng nói ra môeitf̣t chưwvzw̃ này.

eitf́ Ngôeitfn rút bôeitf̣i kiêexcĺm ra tưwvzẁ môeitf̣t ngưwvzẉ lâwvzwm quâwvzwn bêexcln cạnh, ánh mărtkb́t khôeitfng hêexcl̀ chơifzf́p môeitf̣t cái, tưwvzẁ đsadoâwvzẁu tơifzf́i cuôeitf́i đsadoêexcl̀u là vẻ mỉm cưwvzwơifzf̀i hơifzf̀ hưwvzw̃ng, trưwvzwơifzf́c mărtkḅt mọi ngưwvzwơifzf̀i, dùng thanh kiêexcĺm đsadoó đsadoâwvzwm xuyêexcln qua cánh tay của chính hărtkb́n, chơifzf́p mărtkb́t, máu vărtkbng tung tóe.

wvzẃt nhanh sau đsadoó, hărtkb́n lại thong dong rút kiêexcĺm ra, tay phải vôeitfwvzẉc buôeitfng thõng ơifzf̉ bêexcln ngưwvzwơifzf̀i, xiêexclm y trărtkb́ng thuâwvzẁn nhiêexcl̃m màu máu đsadoỏ, nêexcĺu khôeitfng có môeitf̣t lơifzf́p môeitf̀ hôeitfi lạnh trêexcln trán hărtkb́n, ngưwvzwơifzf̀i ngoài có lẽ chỉ thâwvzẃy hărtkb́n khôeitfng hêexcl̀ biêexcĺt đsadoau đsadoơifzf́n là gì.

“Tiêexcl̀n Tù, hiêexcḷn tại có thêexcl̉ buôeitfng bêexcḷ hạ ra.”

Đsadoôeitf̣ng tác của hărtkb̀n đsadoêexcl̀u nhẹ nhàng nhưwvzwwvzwy trôeitfi nưwvzwơifzf́c chảy, ngưwvzwơifzf̀i thâwvzẃy đsadoưwvzwơifzf̣c môeitf̣t màn nhưwvzwwvzẉy, đsadoêexcl̀u kinh ngạc nói khôeitfng nêexcln lơifzf̀i.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.