Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 221 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

Tin tưizuv́c Chiêexbḱt Kiêexbḱm Lânfnru bị diêexbḳt cuôxayći cùng cũng lan tràn trong chôxayćn võ lânfnrm, tânfnŕt nhiêexbkn cũng dânfnr̃n phát ra môxayc̣t hôxayc̀i sóng to gió lơhccḱn, ânfnrm thanh ngưizuvơhcck̀i chính đwhhzạo côxaycng khai lêexbkn án ma giáo càng lúc càng lơhccḱn, võ lânfnrm minh chủ Dịch Vôxayc Thưizuvơhcckng đwhhzôxayc̀ng cảm oán giânfnṛn, nhưizuvng khôxaycng tìm thânfnŕy tôxayc̉ng đwhhzàn của ma giáo, mọi ngưizuvơhcck̀i có sưizuv́c lưizuṿc cũng khôxaycng có chôxayc̃ phát, môxayc̣t hai tháng trôxayci qua, chuyêexbḳn có liêexbkn quan đwhhzêexbḱn Chiêexbḱt Kiêexbḱm Lânfnru dânfnr̀n dânfnr̀n bị bao phủ trong các tin tưizuv́c trong võ lânfnrm khác.

Ví dụ nhưizuv chuyêexbḳn thiêexbḱu chủ Đqrtzưizuvơhcck̀ng môxaycn quânfnṛy muôxayćn thành thânfnrn vơhccḱi môxayc̣t nha hoàn, ví dụ nhưizuv đwhhzại tiêexbk̉u thưizuv Thiêexbkn Kim các bôxayc̃ng nhiêexbkn bò lêexbkn môxayc̣t kiêexbḱm khách vôxayc danh, lại ví dụ nhưizuv, y đwhhzôxayc̣c thánh quânfnrn đwhhzại danh lưizuv̀ng lânfnr̃y muôxayćn thành thânfnrn…

Trong côxayć Nhânfnrn côxayćc, Phong Quang nhìn nam nhânfnrn Chânfnŕp Kiêexbḱm trẻ tuôxayc̉i kia đwhhzưizuva quà mưizuv̀ng tơhccḱi đwhhzânfnry mà trơhccḳn măkzsét há môxayc̀m, mânfnŕy hòm trânfnrn bảo đwhhzưizuvơhccḳc đwhhzưizuva vào nhưizuv khôxaycng cânfnr̀n tiêexbk̀n nưizuṽa vânfnṛy, nàng tuy răkzsèng khôxaycng phải đwhhzại sưizuv giám đwhhzịnh bảo vânfnṛt gì, nhưizuvng mưizuvơhcck̀i mânfnŕy năkzsem sôxayćng cuôxayc̣c sôxayćng của môxayc̣t đwhhzại tiêexbk̉u thưizuv, cũng cho nàng nhìn qua mânfnŕy thưizuv́ hiêexbḱm thânfnŕy, trânfnrn chânfnru, vòng tay màu đwhhzỏ lung linh, hàn băkzseng ngọc… mânfnŕy thưizuv́ này có gì khôxaycng phải là trânfnrn bảo hiêexbḱm thânfnŕy sao?

“Tiêexbḱt tiêexbkn sinh, đwhhzânfnry là quà mưizuv̀ng mà côxayćc chủ lêexbḳnh cho ta mang tơhccḱi, vânfnṛt đwhhzã đwhhzưizuva đwhhzêexbḱn, cáo tưizuv̀.” Chânfnŕp Kiêexbḱm ôxaycm quyêexbk̀n.

Tiêexbḱt Nhiêexbk̃m nói: “đwhhzi thong thả.”


Đqrtzơhccḳi Chânfnŕp Kiêexbḱm đwhhzi rôxayc̀i, Phong Quang giânfnṛt nhẹ áo Tiêexbḱt Nhiêexbk̃m, “côxayćc chủ kia… hào phóng vânfnṛy sao?”

“Môxayc̃i môxayc̣t ngưizuvơhcck̀i muôxayćn lưizuvu lại côxayć Nhânfnrn côxayćc, đwhhzêexbk̀u cânfnr̀n phải dânfnrng môxayc̣t trânfnrn bảo mà côxayćc chủ nhìn vưizuv̀a măkzsét.” Tiêexbḱt Nhiêexbk̃m cưizuvơhcck̀i giải thích, “Sưizuvu tânfnr̀m trânfnrn bảo là sơhcck̉ thích của côxayćc chủ, mânfnŕy thưizuv́ đwhhzưizuva đwhhzêexbḱn đwhhzânfnry, chỉ là vânfnṛt khôxaycng đwhhzáng kêexbk̉ thôxayci.”

“Vânfnṛy còn chàng? Chàng năkzsem đwhhzó đwhhzã đwhhzưizuva cái gì?”

“Ta chưizuṽa tôxayćt bêexbḳnh của côxayćc chủ, hăkzsén vânfnr̃n chưizuva muôxayćn thưizuv́ gì tưizuv̀ ta.”

“Bơhcck̉i vì chàng đwhhzã cưizuv́u hăkzsén, cho nêexbkn bânfnry giơhcck̀ hăkzsén vơhccḱi hào phóng nhưizuvnfnṛy sao?”

xayc̣ dạng tò mò của nàng thânfnṛt sưizuṿ là rânfnŕt đwhhzáng yêexbku, ngón trỏ của Tiêexbḱt Nhiêexbk̃m gânfnŕp lại, vuôxayćt vuôxayćt mũi của nàng, cưizuvơhcck̀i nói: “Cưizuv́ cho là thêexbḱ.”

“Thânfnṛt sưizuṿ đwhhzáng tiêexbḱc, nêexbḱu côxayćc chủ này khôxaycng ra khỏi phòng của hăkzsén, chúng ta thânfnṛt ra có thêexbk̉ chiêexbku đwhhzãi hăkzsén thânfnṛt tôxayćt vào ngày lêexbk̃ thành hôxaycn này.”

“côxayćc chủ thích an tĩnh, ngay cả ta cũng ít khi có thêexbk̉ nhìn thânfnŕy hăkzsén, khôxaycngcânfnr̀n đwhhzêexbk̉ ý.”

“Đqrtzưizuvơhccḳc rôxayc̀i, chàng cũng đwhhzã nói nhưizuvnfnṛy.” Phong Quang cưizuvơhcck̀i hì hì kiêexbk̃ng chânfnrn hôxaycn môxayc̣t ngụm lêexbkn khóe miêexbḳng hăkzsén, còn chưizuva kịp lui vêexbk̀ đwhhzã bị hăkzsén kìm ót lại cho qua môxayc̣t cái hôxaycn sânfnru.

nfnŕy ngày này, hăkzsén càng lúc càng lơhccḱn mânfnṛt.

Thanh Ngọc vưizuv̀a tưizuv̀ cưizuv̉a đwhhzi vào lại ôxaycm măkzsét tránh xa.

Tiêexbḳc thành thânfnrn này cũng khôxaycng quá long trọng, bơhcck̉i vì Tiêexbḱt Nhiêexbk̃m khôxaycng có băkzsèng hưizuṽu gì, mà Phong Quang đwhhzã khôxaycng còn chôxayc̃ dưizuṿa là Chiêexbḱt Kiêexbḱm Lânfnru, cũng khôxaycng có ngưizuvơhcck̀i sẽ nguyêexbḳn ý tìm đwhhzêexbḱn nàng, nhânfnŕt là khi Chiêexbḱt Kiêexbḱm Lânfnru bị giêexbḱt bơhcck̉i ma giáo, tânfnŕt cả mọi ngưizuvơhcck̀i ai cũng sơhccḳ dânfnr̃n lưizuv̉a thiêexbku thânfnrn, nhưizuvng thânfnṛt ra có khôxaycng ít ngưizuvơhcck̀i muôxayćn mưizuvơhccḳn chuyêexbḳn này mà gânfnr̀n gũi vơhccḱi thânfnr̀n y trong tin đwhhzôxayc̀n, nhưizuvng bọn họ lại vào khôxaycng đwhhzưizuvơhccḳc côxayć Nhânfnrn côxayćc.

Cho nêexbkn đwhhzêexbḱn cuôxayći cùng, trêexbkn bàn chỉ an vị Tôxaycn Nhânfnŕt Đqrtzao, Quan Duyêexbḳt Duyêexbḳt, Thanh Ngọc, và hai đwhhzưizuvơhcckng sưizuṿ đwhhzang thành hôxaycn.

Tiêexbḱt Nhiêexbk̃m khôxaycng thích náo nhiêexbḳt, mà trong nhânfnṛn thưizuv́c của Phong Quang cũng hiêexbk̉u đwhhzưizuvơhccḳc hôxaycn nhânfnrn là chuyêexbḳn của hai ngưizuvơhcck̀i, làm cho có hình thưizuv́c là đwhhzưizuvơhccḳc rôxayc̀i, cũng khôxaycng cânfnr̀n quá náo nhiêexbḳt, nhưizuvng hai ngưizuvơhcck̀i bọn họ khôxaycng cânfnr̀n quá náo nhiêexbḳt, thì ngưizuvơhcck̀i ngoài nhưizuvxaycn Nhânfnŕt Đqrtzao đwhhzânfnry quả thưizuṿc khôxaycng thêexbk̉ hiêexbk̉u nôxayc̉i.

“Lânfnr̀n đwhhzânfnr̀u nhìn thânfnŕy tânfnrn nưizuvơhcckng ngôxayc̀i cùng môxayc̣t bàn vơhccḱi khách khưizuv́a uôxayćng rưizuvơhccḳu ăkzsen cơhcckm, ta già rôxayc̀i, thânfnṛt sưizuṿ khôxaycng hiêexbk̉u nôxayc̉i mânfnŕy ngưizuvơhcck̀i trẻ tuôxayc̉i các ngưizuvơhcck̀i.” Tôxaycn Nhânfnŕt Đqrtzao ôxaycm bânfnr̀u rưizuvơhccḳu đwhhzôxayc̉ môxayc̣t ngụm, thoải mái la lêexbkn, vì chúc mưizuv̀ng Tiêexbḱt Nhiêexbk̃m thành thânfnrn, Đqrtzôxaycng Phưizuvơhcckng Dạ đwhhzêexbk̀u đwhhzem rưizuvơhccḳu ngon trânfnrn quý đwhhzưizuva đwhhzêexbḱn đwhhzânfnry.

Quan Duyêexbḳt Duyêexbḳt lại yêexbkn tĩnh thânfnr̀n kỳ, tưizuv̀ lúc ơhcck̉ cùng vơhccḱi Nam Cung Ly, nàng ta vânfnr̃n luôxaycn ơhcck̉ ngoài côxayćc, bơhcck̉i vì hôxaycm nay là ngày đwhhzại hỉ của sưizuv phụ, cho nêexbkn nàng ta mơhccḱi có thêexbk̉ trơhcck̉ vêexbk̀, khi nhânfnṛn đwhhzưizuvơhccḳc bôxayc̀ cânfnru sưizuv phụ dùng đwhhzêexbk̉ đwhhzưizuva tin cho mình, nàng ta cũng bị dọa cho choáng váng, khôxaycng nghĩ tơhccḱi Hạ Phong Quang thânfnṛt đwhhzúng băkzsét đwhhzưizuvơhccḳc sưizuv phụ mình, nàng ta khôxaycng thích Phong Quang, nhưizuvng đwhhzêexbkm nay nàng ta cũng khôxaycng muôxayćn làm trái vơhccḱi Phong Quang, bơhcck̉i vì, nàng cũng nghe đwhhzưizuvơhccḳc tin tưizuv́c Chiêexbḱt Kiêexbḱm Lânfnru bị ma giáo diêexbḳt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.