Edit: Nhi Huỳnh
Hôqggm m nay y phục của Phong Quang so vơqggm ́i bình thưjcob ơqggm ̀ng cũng khôqggm ng có gì khác nhau, nàng cưjcob ơqggm ̀i bưjcob ng chén rưjcob ơqggm ̣u lêucta n, “Duyêucta ̣t Duyêucta ̣t à…”
Quan Duyêucta ̣t Duyêucta ̣t vưjcob ̀a nghe nàng gọi mình nhưjcob vâcdjr ̣t liêucta ̀n rùng mình rét lạnh môqggm ̣t chút.
“Muôqggm ́n găuwzq ̣p ngưjcob ơqggm i môqggm ̣t lâcdjr ̀n cũng thâcdjr ̣t khôqggm ng dêucta ̃.” Lơqggm ̀i này của Phong Quang nhưjcob có thâcdjr m ý, nhưjcob ng tỉ mỉ ngâcdjr ̃m lại, cũng khôqggm ng có gì khôqggm ng đppng úng, nàng nói: “Tục ngưjcob ̃ có câcdjr u môqggm ̣t chén rưjcob ơqggm ̣u hóa giải âcdjr n cưjcob ̀u, tuy nói trưjcob ơqggm ́c kia chúng ta có râcdjr ́t nhiêucta ̀u hiêucta ̉u lâcdjr ̀m, bâcdjr ́t quá, hiêucta ̣n tại ta là trưjcob ơqggm ̉ng bôqggm ́i của ngưjcob ơqggm i, vâcdjr ̣y cho dù ngưjcob ơqggm i đppng ã nói cái gì, đppng ã làm chuyêucta ̣n gì, ta đppng êucta ̀u khôqggm ng nêucta n so đppng o vơqggm ́i ngưjcob ơqggm i, bơqggm ̉i vì, ta là sưjcob nưjcob ơqggm ng của ngưjcob ơqggm i.”
Lúc nói xong lơqggm ̀i cuôqggm ́i, tiêucta ́ng cưjcob ơqggm ̀i trong lòng Phong Quang cơqggm hôqggm ̀ săuwzq ́p ưjcob ́c chêucta ́ khôqggm ng đppng ưjcob ơqggm ̣c mà phát ra miêucta ̣ng, nói thêucta ́ nào đppng âcdjr y? Chính là có loại cảm giác nôqggm ng nôqggm nôqggm ̉i dâcdjr ̣y ca hát ăuwzq n mưjcob ̀ng.
Hiêucta ̣n tại thâcdjr n phâcdjr ̣n của ta cao hơqggm n ngưjcob ơqggm i môqggm ̣t bâcdjr ̣c, cho dù ngưjcob ơqggm i có là nhâcdjr n vâcdjr ̣t chính thì đppng ã sao, còn khôqggm ng phải ngoan ngoãn gọi ta môqggm ̣t tiêucta ́ng sưjcob nưjcob ơqggm ng à?
Săuwzq ́c măuwzq ̣c Quan Duyêucta ̣t Duyêucta ̣t đppng ại biêucta ́n, nàng ta nhìn Tiêucta ́t Nhiêucta ̃m, chỉ thâcdjr ́y Tiêucta ́t Nhiêucta ̃mđppng ang vì tâcdjr n nưjcob ơqggm ng tưjcob ̉ của mình lưjcob ̀a xưjcob ơqggm ng cá, coi nhưjcob khôqggm ng thâcdjr ́y đppng ưjcob ơqggm ̣c khôqggm ng khí sóng ngâcdjr ̀m mãnh liêucta ̣t của hai nưjcob ̃ nhâcdjr n này, nàng ta khẽ căuwzq ́n môqggm i, nưjcob ̉a ngày mơqggm ́i nói đppng ưjcob ơqggm ̣c ra môqggm ̣t câcdjr u, “Ta bị bêucta ̣nh tim, khôqggm ng thêucta ̉ uôqggm ́ng rưjcob ơqggm ̣u… sưjcob nưjcob ơqggm ng.”
Nói ra hai chưjcob ̃ cuôqggm ́i cùng, cũng có nghĩa là nàng ta chịu thua.
“Thiêucta ́u chút nưjcob ̃a đppng ã quyêucta ̣n chuyêucta ̣n Duyêucta ̣t Duyêucta ̣t bị bêucta ̣nh tim, ngưjcob ơqggm i khôqggm ng thêucta ̉ uôqggm ́ng rưjcob ơqggm ̣u, vâcdjr ̣y môqggm ̣t ly này ta kính ngưjcob ơqggm i.” Phong Quang nói xong, môqggm ̣t hơqggm i uôqggm ́ng cạn chén rưjcob ơqggm ̣u, trong lòng đppng êucta ̉ môqggm ̣t tưjcob ̀ trong ngoăuwzq ̣c kép, “sảng khoái”!
Thanh Ngọc im lăuwzq ̣ng nhìn hai nưjcob ̃ nhâcdjr n chiêucta ́n đppng âcdjr ́u, cuôqggm ́i cùng lâcdjr ́y thăuwzq ́ng lơqggm ̣i của Phong Quang mà châcdjr ́m dưjcob ́t, hăuwzq ́n chỉ có thêucta ̉ đppng ánh giá là: Ngâcdjr y thơqggm .
Dù sao cũng là đppng êucta m tâcdjr n hôqggm n, Tôqggm n Nhâcdjr ́t Đtmcr ao có măuwzq ́t nhìn nêucta n khôqggm ng lưjcob u lại lâcdjr u lăuwzq ́m, nói môqggm ̣t câcdjr u: “Trăuwzq m năuwzq m hảo hơqggm ̣p, sơqggm ́m sinh quý tưjcob ̉”, ôqggm m vò rưjcob ơqggm ̣u lâcdjr ̣p tưjcob ́c dùng khinh côqggm ngkhôqggm ng biêucta ́t đppng ã bay tơqggm ́i chôqggm ̃ nào rôqggm ̀i.
Quan Duyêucta ̣t Duyêucta ̣t liêucta ̀n thảm, Phong Quang thưjcob ơqggm ̀ng xuyêucta n tìm nàng ta nói chuyêucta ̣n, dù sao nói đppng êucta ́n cuôqggm ́i cùng chính là chơqggm ̀ nàng gọi môqggm ̣t tiêucta ́ng sưjcob nưjcob ơqggm ng, Tiêucta ́t Nhiêucta ̃m măuwzq ̣t kêucta ̣ nàng, Thanh Ngọc cũng là chuyêucta ̣n khôqggm ng liêucta n quan đppng êucta ́n mình, nàng ta tưjcob ́ côqggm ́ vôqggm thâcdjr n bị băuwzq ́t vâcdjr ng lơqggm ̀i gọi vài tiêucta ́ng sưjcob nưjcob ơqggm ng, sau đppng ó cuôqggm ́i cùng cũng khôqggm ng nhịn đppng ưjcob ơqggm ̣c đppng ưjcob ́ng dâcdjr ̣y nói: “Thanh Ngọc, tỷ ăuwzq n xong rôqggm ̀i, đppng êucta ̣ theo giúp tỷ đppng i lâcdjr ́y dưjcob ơqggm ̣c đppng i.”
“Hả… đppng ưjcob ơqggm ̣c.” Thanh Ngọc sưjcob ̉ng sôqggm ́t môqggm ̣t chút cũng đppng ưjcob ́ng lêucta n, trưjcob ơqggm ́c khi đppng i nói: “Bát đppng ũa ngày mai con lại tơqggm ́i thu dọn.”
Đtmcr ơqggm ̣i đppng êucta ́n khi khôqggm ng thâcdjr ́y bóng dáng tỷ đppng êucta ̣ họ nưjcob ̃a, Phong Quang môqggm ̣t phen dưjcob ̣a vào ngưjcob ơqggm ̀i Tiêucta ́t Nhiêucta ̃m, đppng ánh ơqggm ̣ môqggm ̣t hơqggm i rưjcob ơqggm ̣u nói: “Ta quả nhiêucta n khôqggm ng nhìn lâcdjr ̀m, Thanh Ngọc thâcdjr ̣t sưjcob ̣ là râcdjr ́t hiêucta ̀n tuêucta ̣, ơqggm ̉ nhà nôqggm ̣i trơqggm ̣.”
Vì làm cho Quan Duyêucta ̣t Duyêucta ̣t khôqggm ng thoải mái, nàng liêucta n tục câcdjr ̀m chén rưjcob ơqggm ̣u kính nàng ta vài lâcdjr ̀n rưjcob ơqggm ̣u, hiêucta ̣n giơqggm ̀ gưjcob ơqggm ng măuwzq ̣t của nàng đppng ỏ hôqggm ̀ng, đppng ã say chuêucta ́ch choáng.
“Tiêucta ́t Nhiêucta ̃m, hôqggm m nay sao chàng đppng êucta ̀u khôqggm ng nói lơqggm ̀i nào thêucta ́?” Nàng say khưjcob ơqggm ́t gơqggm ̃ môqggm ̣t lọn tóc dài của hăuwzq ́n, môqggm ̃i lâcdjr ̀n nhìn thâcdjr ́y châcdjr ́t tóc hăuwzq ́n tôqggm ́t nhưjcob vâcdjr ̣y, nàng sơqggm ́m đppng ã muôqggm ́n xả ra môqggm ̣t lâcdjr ̀n rôqggm ̀i.
Tiêucta ́t Nhiêucta ̃m bâcdjr ́t lưjcob ̣c, “Lơqggm ̀i đppng êucta ̀u bị nàng cưjcob ơqggm ́p nói mâcdjr ́t rôqggm ̀i, ta còn có thêucta ̉ nói cái gì nưjcob ̃a đppng âcdjr u?”
“A… hình nhưjcob là vâcdjr ̣y.” Nàng gâcdjr ̣t gâcdjr ̣t đppng âcdjr ̀u, trong măuwzq ́t môqggm ng lung men say giôqggm ́ng nhưjcob phủ môqggm ̣t tâcdjr ̀ng hơqggm i nưjcob ơqggm ́c, “Vâcdjr ̣y hiêucta ̣n tại mọi ngưjcob ơqggm ̀i đppng i hêucta ́t rôqggm ̀i, chúng ta đppng ôqggm ̣ng phòng đppng i!”
Tiêucta ́t Nhiêucta ̃m bị nàng dùng âcdjr m thanh lơqggm ́n nhưjcob vâcdjr ̣y nói ra hai chưjcob ̃ đppng ôqggm ̣ng phòng dọa đppng êucta ́n, hăuwzq ́n theo bản năuwzq ng bịt miêucta ̣ng nàng lại, lại khôqggm ng nghĩ răuwzq ̀ng nàng nhưjcob đppng ang chơqggm i đppng ùa mà vưjcob ơqggm n ra đppng âcdjr ̀u lưjcob ơqggm ̃i liêucta ́m liêucta ́m lòng bàn tay hăuwzq ́n, hăuwzq ́n nhưjcob bị đppng iêucta ̣n giâcdjr ̣t mà tránh ra, “Phong Quang… nàng uôqggm ́ng say.”
“Phong Quang cái gì, gọi nưjcob ơqggm ng tưjcob ̉!”
Tiêucta ́t Nhiêucta ̃m dưjcob ̀ng môqggm ̣t hôqggm ̀i lâcdjr u mơqggm ́i nhỏ giọng gọi: “Nưjcob ơqggm ng tưjcob ̉…”
Gọi xong rôqggm ̀i, măuwzq ̣t hăuwzq ́n khôqggm ng thêucta ̉ khôqggm ́ng chêucta ́ mà nóng lêucta n.
Phong Quang vưjcob ̀a lòng nơqggm ̉ nụ cưjcob ơqggm ̀i, kéo hăuwzq ́n đppng ưjcob ́ng dâcdjr ̣y, bơqggm ̉i vì say nêucta n thâcdjr n thêucta ̉ của nàng đppng ong đppng ong đppng ưjcob a đppng ưjcob a, may mà có Tiêucta ́t Nhiêucta ̃m đppng ơqggm ̃ lâcdjr ́y nàng.
Nàng lôqggm i kéo hăuwzq ́n nghiêucta ng đppng ôqggm ng lêucta ̣ch tâcdjr y quay quay đppng i vào trong phòng, hào khí ngâcdjr ́t trơqggm ̀i nói: “đppng i, chúng ta đppng ôqggm ̣ng phòng, ta đppng ã sơqggm ́m muôqggm ́n thưjcob ơqggm ̣ng chàng!”
“Phong Quang, nàng là nưjcob ̃ tưjcob ̉, khôqggm ng thêucta ̉ nói chuyêucta ̣n…” Tiêucta ́t Nhiêucta ̃m nghẹn đppng ỏ măuwzq ̣t, “khôqggm ng thêucta ̉ rõ ràng nhưjcob vâcdjr ̣y.”
Nàng môqggm ̣t phen đppng âcdjr ̉y ngã hăuwzq ́n xuôqggm ́ng giưjcob ơqggm ̀ng, tiêucta ́p theo chính nàng cũng bò lêucta n giưjcob ơqggm ̀ng ngôqggm ̀i bêucta n hôqggm ng hăuwzq ́n, dùng tay nâcdjr ng căuwzq ̀m hăuwzq ́n lêucta n, cúi đppng âcdjr ̀u vưjcob ơqggm n đppng âcdjr ̀u lưjcob ơqggm ̃i liêucta ́m môqggm i hăuwzq ́n môqggm ̣t chút, mưjcob ơqggm ̀i phâcdjr ̀n côqggm ng kích nói: “Tiêucta ́t Nhiêucta ̃m, ta muôqggm ́n cưjcob ơqggm ̀ng chàng đppng êucta ́n phát khóc.”
Hô
Quan Duyê
“Muô
Lúc nói xong lơ
Hiê
Să
Nói ra hai chư
“Thiê
Thanh Ngọc im lă
Dù sao cũng là đ
Quan Duyê
“Hả… đ
Đ
Vì làm cho Quan Duyê
“Tiê
Tiê
“A… hình như
Tiê
“Phong Quang cái gì, gọi nư
Tiê
Gọi xong rô
Phong Quang vư
Nàng lô
“Phong Quang, nàng là nư
Nàng mô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.