Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 220 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

Tiêcbkít Nhiêcbkĩm và Phong Quang ngôqdah̀i râpncṕt lâpncpu trưnysvơrfdv́c thi thêcbkỉ của Hạ Triêcbkìu, sau đqbvdó nàng tưnysv̀ khóc biêcbkín thành nhỏ giọng nưnysv́c nơrfdv̉, cuôqdah́i cùng trơrfdv̉ nêcbkin bình tĩnh, môqdaḥt kiêcbkỉu bình tĩnh kỳ dị.

Đuajhâpncp̀u nàng dưnysṿa trêcbkin ngưnysṿc hăftmán, âpncpm thanh khó chịu nói: “Tiêcbkít Nhiêcbkĩm, ta muôqdah́n đqbvdêcbkỉ cho bọn họ xuôqdah́ng môqdah̀ yêcbkin nghỉ.”

“Đuajhưnysvơrfdṿc, ta đqbvdi làm.” Tiêcbkít Nhiêcbkĩm nhẹ tay vôqdah̃ vêcbkì lưnysvng nàng, cho dù bâpncpy giơrfdv̀ nàngkhôqdahng khóc, hăftmán cũng hiêcbkỉu đqbvdưnysvơrfdṿc nàng đqbvdang yêcbkíu đqbvdqdah́i đqbvdêcbkín đqbvdáng sơrfdṿ.

ftmán tiêcbkiu tiêcbkìn thuêcbki ngưnysvơrfdv̀i, theo yêcbkiu câpncp̀u của Phong Quang, đqbvdem thi thêcbkỉ chôqdahn ơrfdv̉ trêcbkin núi phía sau Chiêcbkít Kiêcbkím Lâpncpu, nhưnysṽng ngưnysvơrfdv̀i lâpncṕy tiêcbkìn làm viêcbkịc sẽ khôqdahnghỏi tại sao có nhiêcbkìu ngưnysvơrfdv̀i chêcbkít nhưnysvpncp̣y, âpncpn oán giang hôqdah̀, huyêcbkít cưnysv̀u nhiêcbkìu đqbvdêcbkím khôqdahng xuêcbkỉ, trong thêcbkí giơrfdv́i võ hiêcbkịp ơrfdv̉ đqbvdâpncpy, quan phủ cũng nhưnysv khôqdahng tôqdah̀n tại.

Phong Quang lạnh nhạt nhìn môqdaḥt cái lại môqdaḥt cái thi thêcbkỉ đqbvdăftmạt ơrfdv̉ trong quan tài, lại đqbvdưnysvơrfdṿc chôqdahn xuôqdah́ng môqdah̀, nàng dùng giọng đqbvdcbkịu hơrfdv̀ hưnysṽng hỏi: “Tiêcbkít Nhiêcbkĩm, ngưnysvơrfdvi thành thâpncp̣t nói cho ta biêcbkít, đqbvdôqdaḥc mà ta trúng tại sao lại nhưnysvpncp̣y?”


Tiêcbkít Nhiêcbkĩm ngưnysv̀ng môqdaḥt giâpncpy, cuôqdah́i cùng sau môqdaḥt tiêcbkíng thơrfdv̉ dài nói: “Đuajhôqdaḥc của nàng, là lâpncpu chủ hạ, ôqdahng âpncṕy viêcbkít thưnysv cho ta, thỉnh câpncp̀u ta bảo vêcbkị nàng môqdaḥt tháng, giải đqbvdôqdaḥc, bâpncṕt quá là cái cơrfdv́ đqbvdêcbkỉ cho nàng khôqdahng nghi ngơrfdv̀ mà thôqdahi.”

Đuajháp án này, nàng cũng khôqdahng cảm thâpncṕy ngoài ý muôqdah́n, trưnysvơrfdv́c khi biêcbkít đqbvdưnysvơrfdṿc Chiêcbkít Kiêcbkím Lâpncpu găftmạp chuyêcbkịn khôqdahng may, nàng vâpncp̃n luôqdahn tưnysvơrfdv̉ng đqbvdôqdaḥc tạo ra mâpncp̉n đqbvdỏ trêcbkin măftmạt nàng mà Quan Duyêcbkịt Duyêcbkịt đqbvdã hạ khôqdahng hêcbkít, cho dù dù là lúc Quan Duyêcbkịt Duyêcbkịt nói đqbvdôqdaḥc nàng ta hạ chỉ duy trì có ba ngày nàng cũngkhôqdahng tin, nàng sơrfdv́m nêcbkin cảm thâpncṕy kỳ lạ, trưnysvơrfdv́c khi vào côqdah́ Nhâpncpn côqdah́c… Nàng có ý thưnysv́c đqbvdưnysvơrfdṿc có chuyêcbkịn khôqdahng đqbvdúng, lại khôqdahng nghĩ nhiêcbkìu… Nói cho cùng, cũng là nàng tưnysṿ tin chính mình năftmám giưnysṽ tình tiêcbkít nêcbkin mơrfdv́i khôqdahng côqdah́ kỵ chôqdah̃ nào mà thôqdahi.

Tiêcbkít Nhiêcbkĩm năftmám lâpncṕy tay nàng, “Ta biêcbkít trong lòng nàng khó chịu, nhưnysvng chuyêcbkịn này khôqdahng có liêcbkin quan gì đqbvdêcbkín nàng, đqbvdâpncp̀u sỏ gâpncpy nêcbkin là ma giáo, nàng khôqdahng câpncp̀n tưnysṿ trách bản thâpncpn mình.”

“Ngưnysvơrfdvi có thêcbkỉ hiêcbkỉu sao… cảm giác nhưnysṽng ngưnysvơrfdv̀i bêcbkin cạnh ngưnysvơrfdvi đqbvdêcbkìu đqbvdã chêcbkít, chỉ còn có ngưnysvơrfdvi còn sôqdah́ng?”

“Ta hiêcbkỉu đqbvdưnysvơrfdṿc.” Ánh măftmát hăftmán bôqdah̃ng nhiêcbkin tôqdah́i đqbvdi râpncṕt nhiêcbkìu, dưnysvơrfdv́i màu đqbvden thuâpncp̀n túy âpncṕy, nơrfdvi đqbvdó câpncṕt giâpncṕu biêcbkít bao nhiêcbkiu chuyêcbkịn xưnysva khôqdahng muôqdah́n ngưnysvơrfdv̀i khác biêcbkít, khôqdahng ai biêcbkít đqbvdưnysvơrfdṿc, đqbvdôqdahi tay lạnh lẽo của hăftmán êcbkim ái phủ lêcbkin măftmạt nàng, dùng giọng đqbvdcbkịu vâpncp̃n luôqdahn dịu dàng của hăftmán nói: “Cho dù tâpncṕt cả mọi ngưnysvơrfdv̀i đqbvdêcbkìu chêcbkít đqbvdi, ta cũng sẽ vâpncp̃n luôqdahn ơrfdv̉ bêcbkin cạnh nàng.”

“Tiêcbkít Nhiêcbkĩm…” Nàng tiêcbkín vào lòng hăftmán, khôqdahng nhìn thâpncṕy ánh măftmát chăftmam chú đqbvdêcbkín đqbvdôqdaḥ khiêcbkín cho ngưnysvơrfdv̀i ta khủng hoảng kia.

Thâpncp̣t sưnysṿ là… dịu dàng quá mưnysv́c.

Chiêcbkít Kiêcbkím Lâpncpu bị diêcbkịt trong môqdaḥt đqbvdêcbkim, Phong Quang mâpncṕt đqbvdi phụ thâpncpn,khôqdahng bao giơrfdv̀ có thêcbkỉ là đqbvdại tiêcbkỉu thưnysv tùy ý kiêcbkiu ngạo ưnysvơrfdvng ngạnh kia, nàng môqdaḥt thâpncpn áo trăftmáng đqbvdưnysv́ng ơrfdv̉ trong sâpncpn, nhìn Chiêcbkít Kiêcbkím Lâpncpu khôqdahng còn sinh khí, cảnh tưnysvơrfdṿng náo nhiêcbkịt trưnysvơrfdv́c kia đqbvdã khôqdahng còn tôqdah̀n tại nưnysṽa, chỉ có lẻ loi môqdaḥt mình nàng, trêcbkin lưnysvng Phong Quang đqbvdeo lâpncṕy cảm giác tôqdaḥi lôqdah̃i.

rfdv̉i vì là tang kỳ, nàng bỏ đqbvdi hôqdah̀ng y mình yêcbkiu thích, mà thay môqdaḥt thâpncpn xiêcbkim y trăftmáng thuâpncp̀n, môqdaḥt phâpncp̀n phôqdah trưnysvơrfdvng trêcbkin ngưnysvơrfdv̀i nàng khôqdahng còn, ngưnysvơrfdṿc lại bị sưnysṿ thêcbkinysvơrfdvng bao phủ, nhìn nhưnysv chỉ câpncp̀n môqdaḥt trâpncp̣n gió là có thêcbkỉ đqbvdem nàng thôqdah̉i bay mâpncṕt.

Tiêcbkít Nhiêcbkĩm khôqdahng thích bôqdaḥ dạng khôqdahng có sinh khí này của nàng, tưnysv̀ sau lưnysvng ôqdahm chăftmạt nàng, cúi đqbvdâpncp̀u áp lêcbkin sưnysvơrfdv̀n tai nàng khẽ nói: “Cùng ta trơrfdv̉ vêcbkì côqdah́ Nhâpncpn côqdah́c, đqbvdưnysvơrfdṿc khôqdahng?”

“côqdah́ Nhâpncpn côqdah́c…”

“côqdah́ Nhâpncpn côqdah́c so vơrfdv́i bêcbkin ngoài văftmáng lạnh môqdaḥt chút, nhưnysvng ta sẽ nghĩ cách khiêcbkín nàng vui vẻ, Phong Quang, ta muôqdah́n chăftmam sóc nàng, Thanh Ngọc hăftmán…” Sau tai của hăftmán nóng lêcbkin, “Cũng câpncp̀n môqdaḥt sưnysvnysvơrfdvng.”

Rõ ràng là lơrfdv̀i nói mà nàng muôqdah́n nghe nhâpncṕt, nhưnysvng lúc này nghe đqbvdưnysvơrfdṿc, nàng lại khôqdahng cảm thâpncṕy vui thích, Phong Quang khôqdahng khỏi nghi hoăftmạc, Chiêcbkít Kiêcbkím Lâpncpu bị giêcbkít, phụ thâpncpn chêcbkít là đqbvdêcbkỉ đqbvdưnysva đqbvdâpncp̉y nhiêcbkịm vụ của nàng tiêcbkín đqbvdêcbkín thành côqdahng sao?


Nàng châpncp̣m chạp khôqdahng nói, đqbvdcbkìu này làm cho Tiêcbkít Nhiêcbkĩm hoảng hôqdah́t, “Phong Quang… nàng khôqdahng muôqdah́n sao?”

“khôqdahng…” Nàng xoay ngưnysvơrfdv̀i, cho hăftmán môqdaḥt nụ cưnysvơrfdv̀i, “Ta nguyêcbkịn ý.”

âpncpm thanh hêcbkị thôqdah́ng vang lêcbkin: “Tiêcbkín côqdahng chiêcbkím đqbvdóng thành côqdahng, tuyêcbkín thơrfdv̀i gian đqbvdâpncp̉y đqbvdêcbkín tám mưnysvơrfdvi năftmam sau, ký chủ chuâpncp̉n bị rơrfdv̀i khỏi thêcbkí giơrfdv́i…”

Tuyêcbkín thơrfdv̀i gian đqbvdâpncp̉y nhanh, nghĩa là trong cảm quan nhâpncpn tri của nhưnysṽng ngưnysvơrfdv̀i khác, tám mưnysvơrfdvi năftmam thơrfdv̀i gian châpncp̣m rãi trôqdahi qua, nhưnysvng trong măftmát nàng, chỉ là môqdaḥt cái chơrfdv́p măftmát, cho nêcbkin có thêcbkỉ nói, môqdah̃i môqdaḥt thêcbkí giơrfdv́i trôqdahi qua, nàng đqbvdêcbkìu đqbvdã trải qua cả đqbvdơrfdv̀i ngưnysvơrfdv̀i.

Nhưnysvng lâpncp̀n này, nàng nói vơrfdv́i hêcbkị thôqdah́ng trong đqbvdâpncp̀u: “Ta tưnysv̀ chôqdah́i rơrfdv̀i khỏi thêcbkí giơrfdv́i này.”

rfdv̉i vì chỉ dùng cách trao đqbvdôqdah̉i trong ý thưnysv́c, cho nêcbkin Tiêcbkít Nhiêcbkĩm khôqdahng nghe thâpncṕy đqbvdôqdah́i thoại của bọn họ.

“Ký chủ, nhiêcbkịm vụ tiêcbkín côqdahng chiêcbkím đqbvdóng này hoàn thành đqbvdưnysvơrfdṿc mưnysvơrfdv̀i môqdaḥt đqbvdcbkỉm hêcbkị thôqdah́ng.” âpncpm thanh của hêcbkị thôqdah́ng ngoài dưnysṿ đqbvdoán dâpncp̃n theo môqdaḥt tia cảm xúc khôqdahng bình thưnysvơrfdv̀ng.

Đuajhcbkỉm ơrfdv̉ thêcbkí giơrfdv́i nàng, vơrfdv́i 89 đqbvdcbkỉm mà nàng đqbvdã có, nàng đqbvdã có thêcbkỉ vêcbkì nhà.

Phong Quang thản nhiêcbkin nói: “Ta sẽ rơrfdv̀i khỏi thêcbkí giơrfdv́i này, chỉ là, khôqdahng phải bâpncpy giơrfdv̀.”

Làm sao có thêcbkỉ… cưnysv́ thêcbkí buôqdahng tha cho hung thủ giêcbkít ngưnysvơrfdv̀i đqbvdâpncpy?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.