Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 219 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

Sau khi trơwjdc̉ lại Đlqhjưaemeơwjdc̀ng môaxutn, Phong Quang có nghĩ đwjdcêydvŕn chuyêydvṛn trưaemẹc tiêydvŕp đwjdcitìm Nam Cung Ly, nhưaemeng Nam Cung Ly và Quan Duyêydvṛt Duyêydvṛt lại khôaxutng trơwjdc̉ vêydvr̀ Đlqhjưaemeơwjdc̀ng môaxutn, chỉ có môaxuṭt mình Thanh Ngọc quay vêydvr̀, hăalmén nói Quan Duyêydvṛt Duyêydvṛt và Dịch Vôaxut Thưaemeơwjdcng rơwjdc̀i khỏi Ba Thục trưaemeơwjdćc, thâablg̣t ra mọi ngưaemeơwjdc̀i đwjdcêydvr̀u đwjdcoán đwjdcưaemeơwjdc̣c, Quan Duyêydvṛt Duyêydvṛt khôaxutng muôaxut́n trơwjdc̉ vêydvr̀ côaxut́ Nhâablgn côaxut́c, cho nêydvrn mơwjdćiđwjdci trưaemeơwjdćc môaxuṭt bưaemeơwjdćc.

Phong Quang hêydvŕt cách, lòng nhơwjdć nhà đwjdcã nhưaemeydvrn tưaemẹ băalmén, thâablg̀m nghĩ trơwjdc̉ vêydvr̀ xác nhâablg̣n sưaemẹ tình thâablg̣t giả, may mà có Tiêydvŕt Nhiêydvr̃m giúp nàng chuâablg̉n bị hêydvŕt thảy, nêydvŕu khôaxutng nói khôaxutng chưaemèng nàng thâablg̣t sưaemẹ có thêydvr̉ đwjdci bôaxuṭ trơwjdc̉ vêydvr̀, Tiêydvŕt Nhiêydvr̃m nhơwjdc̀ Đlqhjan Nhai phái ngưaemeơwjdc̀i đwjdcưaemea Thanh Ngọc trơwjdc̉ vêydvr̀ côaxut́ Nhâablgn côaxut́c, hăalmén cùng Phong Quang hai ngưaemeơwjdc̀i đwjdci Giang Nam, trưaemeơwjdćc khi đwjdci, Tiêydvŕt Nhiêydvr̃m dăalmẹn dò nói: “Thanh Ngọc, thuôaxut́c của Duyêydvṛt Duyêydvṛt đwjdcêydvr̉ ơwjdc̉ trong thưaeme phòng của ta, Duyêydvṛt Duyêydvṛt trơwjdc̉ vêydvr̀ thì nhơwjdć đwjdcem thuôaxut́c đwjdcưaemea cho Duyêydvṛt Duyêydvṛt.”

“Vâablgng, sưaeme phụ.” Thanh Ngọc gâablg̣t gâablg̣t đwjdcâablg̀u, lại nhìn Phong Quang, cuôaxut́i cùng mọi chuyêydvṛn đwjdcã xong mơwjdći cùng ngưaemeơwjdc̀i mà Đlqhjan Nhai phái tơwjdći đwjdci mâablǵt.

axut̃i đwjdcau diêydvṛt môaxutn, ngưaemeơwjdc̀i ngoài có nói gì đwjdci nưaemẽa cũng khôaxutng có cách nào giảm bơwjdćt tâablgm tình thôaxut́ng khôaxut̉ đwjdcó, Thanh Ngọc râablǵt hiêydvr̉u cảm giác âablǵy.

Phong Quang đwjdcâablg̀u óc trôaxut́ng rôaxut̃ng nghe đwjdcưaemeơwjdc̣c lơwjdc̀i của Tiêydvŕt Nhiêydvr̃m, bôaxut̃ng nhiêydvrn hỏi: “Quan Duyêydvṛt Duyêydvṛt vì sao phải uôaxut́ng thuôaxut́c?”


“Duyêydvṛt Duyêydvṛt bị bêydvṛnh tim tưaemè nhỏ, môaxut̃i thàng đwjdcêydvr̀u phải uôaxut́ng thuôaxut́c.”

Phong Quang bôaxut̃ng nhiêydvrn cảm thâablǵy môaxuṭt trâablg̣n khủng hoảng, nàng đwjdcã xem trưaemeơwjdćc xem sau râablǵt nhiêydvr̀u lâablg̀n nguyêydvrn văalmen mà hêydvṛ thôaxut́ng đwjdcưaemea cho nàng, khôaxutnghêydvr̀ có tình tiêydvŕt Chiêydvŕt Kiêydvŕm Lâablgu bị diêydvṛt, tâablǵt nhiêydvrn cũng khôaxutng có đwjdcoạn Quan Duyêydvṛt Duyêydvṛt bị bêydvṛnh tim, đwjdcúng vâablg̣y, bâablǵt luâablg̣n là thêydvŕ giơwjdći nào, bơwjdc̉i vì mọi chuyêydvṛn phát sinh, Hạ Phong Quang sẽ khôaxutng là Hạ Phong Quang ban đwjdcâablg̀u, cho nêydvrn ít nhiêydvr̀u sẽ sinh ra hiêydvṛu ưaeméng bưaemeơwjdcm bưaemeơwjdćm dâablg̃n đwjdcêydvŕn tình tiêydvŕt thay đwjdcôaxut̉i, nhưaemeng loại thay đwjdcôaxut̉i ảnh hưaemeơwjdc̉ng đwjdcêydvŕn thiêydvŕt lâablg̣p của nưaemẽ chính nhưaeme thêydvŕ này, là chưaemea tưaemèng có.

“Phong Quang, sao vâablg̣y?” Tiêydvŕt Nhiêydvr̃m thâablǵy trêydvrn trán nàng toát ra môaxut̀ hôaxuti lạnh, khôaxutng khỏi quan tâablgm hỏi.

Nàng lăalméc đwjdcâablg̀u, “Ta chỉ là… muôaxut́n vêydvr̀ nhà nhanh chút thôaxuti.”

“Chúng ta ra roi thúc ngưaemẹa, khôaxutng đwjdcêydvŕn mưaemeơwjdc̀i ngày là đwjdcêydvŕn.”

“Ưlbaà…”

Phong Quang vôaxut́n tưaemeơwjdc̉ng, dọc theo đwjdcưaemeơwjdc̀ng đwjdci khôaxutng nghe thâablǵy tin tưaeméc chuyêydvṛn Chiêydvŕt Kiêydvŕm Lâablgu găalmẹp chuyêydvṛn khôaxutng may tưaemè ngưaemeơwjdc̀i đwjdci đwjdcưaemeơwjdc̀ng, tưaeméc chưaeméng minh tin lêydvṛnh đwjdcôaxut̀ sát này là giải, chỉ là Môaxuṭc Lưaemeu Niêydvrn thích thú côaxut́ ý đwjdcùa nàng, nhưaemeng đwjdcêydvŕn khi nàng đwjdcưaeméng trưaemeơwjdćc cưaemẻa lơwjdćn của Chiêydvŕt Kiêydvŕm Lâablgu, cảm giác vôaxutaemẹc và đwjdcau thưaemeơwjdcng âablǵy căalmén nuôaxut́t cả ngưaemeơwjdc̀i nàng.

Mùi máu tưaemeơwjdci… mùi máu tưaemeơwjdci nôaxut̀ng năalmẹc…

Tiêydvŕt Nhiêydvr̃m đwjdcơwjdc̃ nàng, hai măalmét lôaxuṭ ra thưaemeơwjdcng xót, “Phong Quang, nàng khôaxutngcâablg̀n đwjdci vào, đwjdcêydvr̉ ta vào là đwjdcưaemeơwjdc̣c rôaxut̀i.”

“khôaxutng… ta muôaxut́n vào!” Nàng hâablǵt tay hăalmén ra, do dưaemẹ hôaxut̀i lâablgu mơwjdći đwjdcêydvr̉ tay lêydvrntrêydvrn cưaemẻa lơwjdćn, chỉ đwjdcâablg̉y nhẹ nhưaemeablg̣y, cưaemẻa mơwjdc̉.

Máu rải trêydvrn măalmẹt đwjdcâablǵt đwjdcã khôaxut, âablgm thanh ruôaxut̀i bọ ong ong bị máu tưaemeơwjdci hâablǵp dâablg̃n mà đwjdcêydvŕn quâablǵy râablg̀y ngưaemeơwjdc̀i khác, ngay tại trong vũng máu, thi thêydvr̉ khăalmép nơwjdci.

Nha hoàn của nàng, vú nuôaxuti của nàng, nưaemẽ đwjdcâablg̀u bêydvŕp trong phòng bêydvŕp… Tâablǵt cả mọi ngưaemeơwjdc̀i nàng đwjdcêydvr̀u nhâablg̣n ra, nàng run râablg̉y, tưaemèng bưaemeơwjdćc môaxuṭt đwjdci đwjdcêydvŕn đwjdcại sảnh, phụ thâablgn nàng vâablg̃n nhưaeme trưaemeơwjdćc đwjdcâablgy ngôaxut̀i ơwjdc̉ trêydvrn ghêydvŕ, chỉ là, ôaxutng sẽ khôaxutng bao giơwjdc̀ có thêydvr̉ dùng cái loại biêydvr̉u tình uy nghiêydvrm kia mà thơwjdc̉ dài vì khôaxutng thêydvr̉ làm gì nàng nưaemẽa.

Phong Quang vôaxutaemẹc ngôaxut̀i xôaxut̉m xuôaxut́ng trưaemeơwjdćc măalmẹt Hạ Triêydvr̀u, thâablg̣t câablg̉n thâablg̣n dùng tay chạm vào ôaxutng, “Cha… con vêydvr̀ rôaxut̀i… măalmẹt của con tôaxut́t lăalmém, cha khôaxutng câablg̀n lo lăalméng con khôaxutng gả đwjdci đwjdcưaemeơwjdc̣c… cha, cha mơwjdc̉ măalmét nhìn con đwjdcưaemeơwjdc̣c khôaxutng...”

“Phong Quang…” Tiêydvŕt Nhiêydvr̃m ôaxutm nàng vào lòng, hăalmén vôaxut́n khôaxutng giỏi nói chuyêydvṛn, trưaemeơwjdćc cảnh tưaemeơwjdc̣ng nhưaeme thêydvŕ, hăalmén lại khôaxutng biêydvŕt nêydvrn nói gì đwjdcêydvr̉ có thêydvr̉ an ủi nàng, chỉ có thêydvr̉ ôaxutm nàng vào lòng, nói cho nàng biêydvŕt bâablǵt luâablg̣n nhưaeme thêydvŕ nào, đwjdcêydvr̀u có hăalmén ơwjdc̉ đwjdcâablgy.

“Ta khôaxutng hiêydvr̉u…” Phong Quang nghẹn ngào, nàng xiêydvŕt chăalmẹt y phục của hăalmén, nưaemeơwjdćc măalmét lã chã rơwjdci xuôaxut́ng, “Vì sao hăalmén muôaxut́n giêydvŕt cả nhà ta… là vì… là vì ta đwjdcăalméc tôaxuṭi vơwjdći hăalmén sao?”

“khôaxutng liêydvrn quan đwjdcêydvŕn nàng.” Bôaxuṭ dạng nàng khóc làm cho cõi lòng ngưaemeơwjdc̀i ta tan nát, Tiêydvŕt Nhiêydvr̃m chỉ cảm thâablǵy trái tim mình bị níu lại năalmẹng nêydvr̀, hăalmén lau đwjdcinưaemeơwjdćc măalmét của nàng, dịu dàng nói: “Cách ma giáo làm viêydvṛc luôaxutn luôaxutn nhưaeme thêydvŕ, Chiêydvŕt Kiêydvŕm Lâablgu là danh môaxutn chính phái, nhâablǵt đwjdcịnh cũng là cái đwjdcinh trong măalmét của Nam Cung Ly.”

“khôaxutng phải… ngưaemeơwjdci khôaxutng hiêydvr̉u…” khôaxutng hiêydvr̉u Dịch Vôaxut Thưaemeơwjdcng chính là Nam Cung Ly, khôaxutng hiêydvr̉u Nam Cung Ly chán ghét nàng, “Là ta hại nhiêydvr̀u ngưaemeơwjdc̀i nhưaemeablg̣y, là ta sai…”

Cuôaxut́i cùng, nàng gào khóc trong lòng hăalmén.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.