Đwocw an Nhai nói: “Mônlzf ̣ tiênegn ̉u thưsbxl , chuyênegn ̣n này của thiênegn ́u chủ, là Đwocw ưsbxl ơtayl ̀ng mônlzf n chúng ta đtkrv uônlzf ́i lý.”
“Ngưsbxl ơtayl i nói đtkrv uônlzf ́i lý thì có ích gì! Ngưsbxl ơtayl i đtkrv ã là đtkrv ưsbxl ơtayl ̀ng chủ của Đwocw ưsbxl ơtayl ̀ng mônlzf n, tônlzf ́t lăcyyg ́m, ta muônlzf ́n tìm Đwocw ưsbxl ơtayl ̀ng Cưsbxl ̉u Ca đtkrv òi hăcyyg ́n giải thích.” Mônlzf ̣ Lưsbxl u Niênegn n lâvfmt ́y giọng đtkrv iênegn ̣u ra lênegn ̣nh nói: “Ngưsbxl ơtayl i dâvfmt ̃n ta đtkrv i Đwocw ưsbxl ơtayl ̀ng mônlzf n!”
Phong Quang châvfmt ̣c châvfmt ̣c hai tiênegn ́ng, “Tính khí đtkrv ại tiênegn ̉u thưsbxl này thâvfmt ̣t nônlzf ̀ng.”
Tiênegn ́t Nhiênegn ̃m nhìn nàng mônlzf ̣t cái, râvfmt ́t sáng suônlzf ́t khônlzf ng nói gì.
Đwocw an Nhai tônlzf ́t tính nói: “Mônlzf ̣c tiênegn ̉u thưsbxl đtkrv ưsbxl ơtayl ̀ng xa đtkrv ênegn ́n đtkrv âvfmt y, Đwocw ưsbxl ơtayl ̀ng mônlzf n tâvfmt ́t nhiênegn n sẽ chiênegn u đtkrv ãi thâvfmt ̣t tônlzf ́t.”
Cuônlzf ́i cùng, Phong Quang và Tiênegn ́t Nhiênegn ̃m cũng cùng hai ngưsbxl ơtayl ̀i bọn họ đtkrv i theo lônlzf ̣ trình trơtayl ̉ vênegn ̀ Đwocw ưsbxl ơtayl ̀ng mônlzf n, mônlzf ̣t ngưsbxl ơtayl ̀i là đtkrv ại tiênegn ̉u thưsbxl Thiênegn n Kim các, mônlzf ̣t ngưsbxl ơtayl ̀i là đtkrv ại tiênegn ̉u thưsbxl Chiênegn ́t Kiênegn ́m Lâvfmt u, hai đtkrv ại tiênegn ̉u thưsbxl găcyyg ̣p nhau tâvfmt ́t nhiênegn n phải phâvfmt n cao thâvfmt ́p, bâvfmt ́t quá có Tiênegn ́t Nhiênegn ̃m ơtayl ̉ đtkrv âvfmt y, tính khí đtkrv ại tiênegn ̉u thưsbxl của Phong Quang thu lại râvfmt ́t nhiênegn ̀u, cũng bơtayl ̉i vâvfmt ̣y hai vị đtkrv ại tiênegn ̉u thưsbxl này mơtayl ́i khônlzf ng phát sinh tình huônlzf ́ng âvfmt ̀m ỹ lênegn n, ngưsbxl ơtayl ̣c lại, Phong Quang còn cảm thâvfmt ́y râvfmt ́t ngạc nhiênegn n vơtayl ́i Thiênegn n Kim các kia.
Thiênegn n Kim các đtkrv ã có thênegn ̉ nhiênegn ̀u tình báo nhưsbxl vâvfmt ̣y, khônlzf ng hiênegn ̉u bọn họ có biênegn ́t Dịch Vônlzf Thưsbxl ơtayl ng chính là Nam Cung Ly hay khônlzf ng?
Nàng buônlzf ng tay đtkrv ang năcyyg ́m Tiênegn ́t Nhiênegn ̃m ra, sônlzf i nônlzf ̉i thong dong đtkrv ênegn ́n bênegn n ngưsbxl ơtayl ̀i Mônlzf ̣ Lưsbxl u Niênegn n, “Mônlzf ̣c tiênegn ̉u thưsbxl , tình báo của Thiênegn n Kim các các ngưsbxl ơtayl i lơtayl ̣i hại nhưsbxl vâvfmt ̣y sao?”
“Đwocw ó là chuyênegn ̣n đtkrv ưsbxl ơtayl ng nhiênegn n.” Mônlzf ̣ Lưsbxl u Niênegn n râvfmt ́t là tưsbxl ̣ hào, nàng hỏi: “Ngưsbxl ơtayl i là tiênegn ̉u thưsbxl của hônlzf ̣ nhà nào, xét thâvfmt ́y ngưsbxl ơtayl i vưsbxl ̀a mơtayl ́i nói cho ta biênegn ́t phưsbxl ơtayl ng pháp cưsbxl ́u cái nam nhâvfmt n nhiênegn ̀u chuyênegn ̣n kia, ta có thênegn ̉ đtkrv ưsbxl a mônlzf ̣t tin tưsbxl ́c miênegn ̃n phí cho ngưsbxl ơtayl i.”
“Vâvfmt ̣y thâvfmt ̣t tônlzf ́t quá, cha ta là lâvfmt u chủ của Chiênegn ́t Kiênegn ́m Lâvfmt u, ta tênegn n là Hạ Phong Quang.”
Bưsbxl ơtayl ́c châvfmt n của Mônlzf ̣ Lưsbxl u Niênegn n bônlzf ̃ng nhiênegn n dưsbxl ̀ng lại.
Phong Quang hỏi nàng: “Sao khônlzf ng đtkrv i nưsbxl ̃a?”
khônlzf ng chỉ là Phong Quang, ngay cả Tiênegn ́t Nhiênegn ̃m và Đwocw an Nhai đtkrv ênegn ̀u dưsbxl ̀ng lại đtkrv ơtayl ̣i nàng âvfmt ́y.
Thâvfmt ̣t lâvfmt u sau, Mônlzf ̣ Lưsbxl u Niênegn n khônlzf ng xác đtkrv ịnh hỏi Phong Quang, “Là Chiênegn ́t Kiênegn ́m Lâvfmt u ơtayl ̉ Giang nam kia sao?”
“Đwocw úng vâvfmt ̣y, chăcyyg ̉ng lẽ còn có Chiênegn ́t Kiênegn ́m Lâvfmt u thưsbxl ́ hai sao?”
“Hạ tiênegn ̉u thưsbxl …” Ánh măcyyg ́t Mônlzf ̣ Lưsbxl u Niênegn n lônlzf ̣ vẻ thưsbxl ơtayl ng hại, “Mâvfmt ́y ngày nay ngưsbxl ơtayl i khônlzf ng vênegn ̀ nhà thì hơtayl n.”
“Tại sao?” Phong Quang cảm thâvfmt ́y trong lơtayl ̀i nàng âvfmt ́y nói có đtkrv iênegn ̀u khônlzf ng đtkrv úng, cái loạikhônlzf ng đtkrv úng này làm cho đtkrv áy lòng nàng lônlzf ̣ ra mônlzf ̣t dưsbxl ̣ cảm có đtkrv iênegn ̀m xâvfmt ́u.
Quả nhiênegn n, Mônlzf ̣ Lưsbxl u Niênegn n thơtayl ̉ dài mônlzf ̣t hơtayl i mơtayl ́i nói: “Mônlzf ̣t tháng trưsbxl ơtayl ́c Chiênegn ́t Kiênegn ́m Lâvfmt u bị lênegn ̣nh đtkrv ônlzf ̀ sát của ma giáo, hiênegn ̣n tại chỉ sơtayl ̣…”
Thâvfmt n mình Phong Quang cưsbxl ́ng đtkrv ơtayl ̀, “Ngưsbxl ơtayl i nói cái gì? Sao ta… sao ta nghe khônlzf nghiênegn ̉u?”
“Lênegn ̣nh đtkrv ônlzf ̀ sát của ma giáo râvfmt ́t ít khi xuâvfmt ́t hiênegn ̣n, mônlzf ̣t khi xuâvfmt ́t hiênegn ̣n sẽ tâvfmt ́t sẽ diênegn ̣t toàn gia, ví dụ nhưsbxl Lạc Dưsbxl ơtayl ng Quan gia mưsbxl ơtayl ̀i lăcyyg m năcyyg m trưsbxl ơtayl ́c, Quan Trung Ôfpri n gia tám năcyyg m trưsbxl ơtayl ́c, còn có bâvfmt y giơtayl ̀… Giang Nam Hạ gia, mônlzf ̃i khi lênegn ̣nh đtkrv ônlzf ̀ sát mà băcyyg ́t đtkrv âvfmt ̀u, bọn họ đtkrv ênegn ̀ukhônlzf ng sônlzf ́ng quá nưsbxl ̉a tháng.”
“Ngưsbxl ơtayl i nhâvfmt ́t đtkrv ịnh đtkrv ang gạt ta…” Phong Quang bônlzf ̃ng nhiênegn n nơtayl ̉ nụ cưsbxl ơtayl ̀i, cưsbxl ơtayl ̀i cưsbxl ơtayl ̀i, nàng xoay ngưsbxl ơtayl ̀i đtkrv i tơtayl ́i mônlzf ̣t hưsbxl ơtayl ́ng khác.
Nàng sao mà ngơtayl ̀ đtkrv ưsbxl ơtayl ̣c, thái đtkrv ônlzf ̣ kỳ lạ của phụ thâvfmt n nàng ngày đtkrv ó đtkrv ưsbxl a nàng vào cônlzf ́ Nhâvfmt n cônlzf ́c? Nênegn ́u lúc âvfmt ́y nàng có thênegn ̉ suy nghĩ nhiênegn ̀u mônlzf ̣t chút, mà khônlzf ng phải cả đtkrv âvfmt ̀u đtkrv ênegn ̀u là hoàn thành nhiênegn ̣m vụ… có lẽ, có lẽ nàng có thênegn ̉ câvfmt ̀u xin hênegn ̣ thônlzf ́ng…
Tiênegn ́t Nhiênegn ̃m băcyyg ́t đtkrv ưsbxl ơtayl ̣c tay nàng, “Phong Quang, nàng muônlzf ́n đtkrv i đtkrv âvfmt u?”
“Ta phải vênegn ̀ nhà… chuyênegn ̣n này đtkrv ùa khônlzf ng vui, cái gì mà giênegn ́t hại cả nhà, chơtayl ̀ ta trơtayl ̉ vênegn ̀ nhìn thâvfmt ́y phụ thâvfmt n ta, chưsbxl ́ng minh nhưsbxl ̃ng chuyênegn ̣n này đtkrv ênegn ̀u là giả!” Nàng giãy dụa muônlzf ́n thoát khỏi tay hăcyyg ́n, “Buônlzf ng, ta phải đtkrv i vênegn ̀, phụ thâvfmt n đtkrv ang chơtayl ̀ ta…”
“Nàng trưsbxl ơtayl ́c bình tĩnh lại mônlzf ̣t chút!” Tiênegn ́t Nhiênegn ̃m ônlzf m nàng vào ngưsbxl ̣c, nhẹ tay vônlzf ̃ lưsbxl ng nàng, khônlzf ng ngưsbxl ̀ng trâvfmt ́n an, “Chúng ta thu thâvfmt ̣p tônlzf ́t rônlzf ̀i, đtkrv ơtayl ̣i hưsbxl ̀ng đtkrv ônlzf ng, ta và nàng xuâvfmt ́t phát đtkrv i Giang Nam, đtkrv ưsbxl ơtayl ̣c khônlzf ng?”
âvfmt m thanh mênegn ̀m dịu của hăcyyg ́n làm cho nàng khônlzf i phục lại mônlzf ̣t ít lý trí, Phong Quang biênegn ́t hiênegn ̣n tại đtkrv ênegn m đtkrv en nhưsbxl vâvfmt ̣y mà đtkrv i trơtayl ̉ vênegn ̀ cũng khônlzf ng thưsbxl ̣c tênegn ́, nàng căcyyg ́n mônlzf i khóc lênegn n, “Tiênegn ́t Nhiênegn ̃m… phụ thâvfmt n ta mà thâvfmt ̣t sưsbxl ̣ xảy ra chuyênegn ̣n thì phải làm sao đtkrv âvfmt y?”
“Đwocw ưsbxl ̀ng khóc, có ta ơtayl ̉ đtkrv âvfmt y.” Hăcyyg ́n nâvfmt ng tay lau đtkrv i nưsbxl ơtayl ́c măcyyg ́t của nàng, dịu dàng nói: “Ta sẽ cùng nàng.”
“Đwocw ưsbxl ơtayl ̣c…”
Đwocw ơtayl ̣i trâvfmt ́n an Phong Quang xong, Tiênegn ́t Nhiênegn ̃m cõng nàng mônlzf ̣t đtkrv ưsbxl ơtayl ̀ng đtkrv i đtkrv ênegn ́n phía trưsbxl ơtayl ́c, nàng lăcyyg ̉ng lăcyyg ̣ng năcyyg ̀m trênegn n lưsbxl ng hăcyyg ́n, thưsbxl ơtayl ̀ng xuyênegn n nghẹn ngào ra tiênegn ́ng, bâvfmt ́t luâvfmt ̣n là thênegn ́ giơtayl ́i nào, trưsbxl ̀ bỏ thâvfmt n phâvfmt ̣n bênegn n ngoài, nàng cũng sẽ tiênegn ́p nhâvfmt ̣n tình cảm mà thâvfmt n phâvfmt ̣n này nênegn n có, trong thênegn ́ giơtayl ́i nàng, ký ưsbxl ́c tưsbxl ̀ nhỏ đtkrv ênegn ́n lơtayl ́n của nàng đtkrv ênegn ̀u đtkrv ưsbxl ơtayl ̣c Hạ Triênegn ̀u che chơtayl ̉ mà trưsbxl ơtayl ̉ng thành, nàng cũng khônlzf ng phải hàng nhảy dù đtkrv ênegn ́n thênegn ́ giơtayl ́i này, mà là… mà là mônlzf ̣t lâvfmt ̀n nưsbxl ̃a sônlzf ́ng lại mônlzf ̣t đtkrv ơtayl ̀i.
Cho dù là nhâvfmt n vâvfmt ̣t trong sách, nhưsbxl ng tình thâvfmt n của Hạ Triênegn ̀u đtkrv ônlzf ́i vơtayl ́i nàng khônlzf ng phải giả.
Đwocw an Nhai đtkrv ii ơtayl ̉ phía sau vâvfmt ̃n luônlzf n im lăcyyg ̣ng, đtkrv ônlzf ̣t nhiênegn n cảm thâvfmt ́y có ngưsbxl ơtayl ̀i kéo kéo góc áo mình, cúi đtkrv âvfmt ̀u nhìn lại, đtkrv úng là Mônlzf ̣ Lưsbxl u Niênegn n đtkrv ang khônlzf ng đtkrv ưsbxl ơtayl ̣c tưsbxl ̣ nhiênegn n.
Mônlzf ̣ Lưsbxl u Niênegn n tính khí đtkrv úng là có chút xâvfmt ́u, nhưsbxl ng tâvfmt m đtkrv ịa khônlzf ng xâvfmt ́u, lúc này giọng đtkrv iênegn ̣u nàng râvfmt ́t áy náy, “Đwocw an Nhai, có phải ta khônlzf ng nênegn n đtkrv em chuyênegn ̣n này nói ra khônlzf ng?”
“khônlzf ng liênegn n quan đtkrv ênegn ́n cônlzf nưsbxl ơtayl ng, Hạ tiênegn ̉u thưsbxl nàng, sơtayl ́m hay muônlzf ̣n cũng sẽ biênegn ́t.” Ánh măcyyg ́t Đwocw an Nhai đtkrv ăcyyg ̣t ơtayl ̉ trênegn n ngưsbxl ơtayl ̀i nam nhâvfmt n phía trưsbxl ơtayl ́c, đtkrv en tônlzf ́i khó hiênegn ̉u.
Chỉ có thênegn ̉ trách, có vài ngưsbxl ơtayl ̀i râvfmt ́t biênegn ́t cách diênegn ̃n.
----------------------------Editor: Phải nói là đtkrv ênegn ́n khi mình edit mình mơtayl ́i chú ý đtkrv ênegn ́n chuyênegn ̣n này. Nênegn ́u nói mônlzf ̃i thênegn ́ giơtayl ́i PQ đtkrv ênegn ̀u sônlzf ́ng lại 1 đtkrv ơtayl ̀i, có nghĩa là trải qua kiênegn ́p âvfmt ́y tưsbxl ̀ nhỏ đtkrv ênegn ́n lơtayl ́n, đtkrv ênegn ́n chưsbxl ơtayl ng hiênegn ̣n tại tác giả đtkrv ang viênegn ́t, tính cả nhưsbxl ̃ng thênegn ́ giơtayl ́i tác giả k nói tơtayl ́i, thì PQ đtkrv ã sônlzf ́ng 30 đtkrv ơtayl ̀i ngưsbxl ơtayl ̀i có hơtayl n. Hơtayl n 30 đtkrv ơtayl ̀i ngưsbxl ơtayl ̀i vâvfmt ̃n k quay vênegn ̀ đtkrv ưsbxl ơtayl ̣c thênegn ́ giơtayl ́i của mình, vâvfmt ̃n k tìm đtkrv ưsbxl ơtayl ̣c hạnh phúc thâvfmt ̣t sưsbxl ̣ nào, nghĩ thônlzf i đtkrv ã đtkrv ăcyyg ́ng hênegn ́t cả mênegn ̀. Còn chuyênegn ̣n Hạ Triênegn ̀u chênegn ́t, tưsbxl ̀ thênegn ́ giơtayl ́i 1 đtkrv ênegn ́n nay, ngưsbxl ơtayl ̀i thưsbxl ơtayl ng PQ nhâvfmt ́t sau nam phụ, cũng chỉ có Hạ Triênegn ̀u mà thônlzf i, đtkrv âvfmt ́y là chưsbxl a kênegn ̉, nam phụ mônlzf ̃i thênegn ́ giơtayl ́i mônlzf ̃i khác, còn Hạ Triênegn ̀u bao nhiênegn u kiênegn ́p vâvfmt ̃n chỉ là mônlzf ̣t ngưsbxl ơtayl ̀i. Phải nói, truyênegn ̣n này, nam phụ mơtayl ́i là con đtkrv ẻ, PQ chỉ là con ghẻ mà thônlzf i.
“Ngư
Phong Quang châ
Tiê
Đ
Cuô
Thiê
Nàng buô
“Đ
“Vâ
Bư
Phong Quang hỏi nàng: “Sao khô
khô
Thâ
“Đ
“Hạ tiê
“Tại sao?” Phong Quang cảm thâ
Quả nhiê
Thâ
“Lê
“Ngư
Nàng sao mà ngơ
Tiê
“Ta phải vê
“Nàng trư
â
“Đ
“Đ
Đ
Cho dù là nhâ
Đ
Mô
“khô
Chỉ có thê
----------------------------Editor: Phải nói là đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.