Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 190 :

    trước sau   
Ba Thục Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln, chỉ lâappb́y đnhrdôdtwḷc dưppwbơuulục ám khí mà làm nêosjen danh hiêosjẹu, ngưppwbơuulùi trong Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln thâappbn thủ quỷ dị, hành tung khó phâappbn biêosjẹt, môdtwḷt khăhxtx́c kia khi ngưppwbơuului nhìn thâappb́y bọn họ ra tay nhưppwb thêosjé nào thì mạng của ngưppwbơuului cũng đnhrdã săhxtx́p tâappḅn. Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln đnhrdêosjén nay tôdtwl̀n tại đnhrdã mâappb́y trăhxtxm năhxtxm, nói đnhrdêosjén thuâappḅt ám sát, khôdtwlng môdtwln phái nào dám xưppwbng mình là lão đnhrdại trưppwbơuulúc măhxtx̣t Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln, dù là thâappbn pháp biêosjén hóa kỳ lạ hay ám khí đnhrda dạng, nhâappb́t là Bạo Vũ Lêosje Hoa Châappbm trong tin đnhrdôdtwl̀n đnhrdó, uy vọng của Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln đnhrdưppwb́ng sưppwb̀ng sưppwb̃ng trong giang hôdtwl̀ đnhrdêosjén nay chưppwba tưppwb̀ng giảm.

Mà khi lão môdtwln chủ Đnhrdưppwbơuulùng Phôdtwl̀n của Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln qua đnhrdơuulùi hai năhxtxm trưppwbơuulúc, Đnhrdưppwbơuulùng lão phu nhâappbn Đnhrdàm Tiêosjen liêosjèn làm chủ Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln, kỳ thưppwḅc vài năhxtxm Đnhrdưppwbơuulùng Phôdtwl̀n bêosjẹnh năhxtx̣ng thì Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln là do Đnhrdàm Tiêosjen đnhrdịnh đnhrdoạt, trêosjen dưppwbơuulúi Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln khôdtwlng ai là khôdtwlng tin phục Đnhrdưppwbơuulùng lão phu nhâappbn.

Nhưppwbng mà gâappb̀n đnhrdâappby Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln xảu ra môdtwḷt chuyêosjẹn lơuulún, thiêosjéu chủ Đnhrdưppwbơuulùng Cưppwb̉u Ca trúng đnhrdôdtwḷc khôdtwlng biêosjét têosjen, mơuulùi râappb́t nhiêosjèu đnhrdại phu mà khôdtwlng ai có thêosjẻ giải đnhrdôdtwḷc, măhxtx́t thâappb́y thâappbn thêosjẻ Đnhrdưppwbơuulùng Cưppwb̉u Ca ngày càng suy yêosjéu, trong lòng Đnhrdưppwbơuulùng lão phu nhâappbn sôdtwĺt ruôdtwḷt, trung niêosjen tang tưppwb̉, tuôdtwl̉i già tang phu, Đnhrdưppwbơuulùng Cưppwb̉u Ca là tôdtwln tưppwb̉ duy nhâappb́t của bà, cũng là ngưppwbơuulùi thâappbn duy nhâappb́t, bà khôdtwlngmuôdtwĺn lại môdtwḷt lâappb̀n nưppwb̃a làm ngưppwbơuulùi đnhrdâappb̀u bạc tiêosjẽn kẻ đnhrdâappb̀u xanh.

Cũng bơuulủi vì màn hạ đnhrdôdtwḷc này, gâappb̀n đnhrdâappby Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln đnhrdêosjèu đnhrdêosjè phòng nghiêosjem ngăhxtx̣t, ngưppwbơuulùi muôdtwĺn đnhrdêosjén thăhxtxm đnhrdáp lêosjẽ câappb̀u kiêosjén, ngưppwbơuulùi bêosjen trong cũng khôdtwlngcho phép đnhrdi vào.

Phong Quang nhìn câappb̀u thang thâappḅt dài trưppwbơuulúc măhxtx̣t, cưppwb́ vài bâappḅc thang thì có môdtwḷt nam nhâappbn măhxtx̣t trang phục tôdtwĺi màu, đnhrdôdtwl̀ng phục của Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln thoạt nhìn gọn gàng sạch sẽ, ngưppwbơuulùi có thâappb̀n thái sáng láng măhxtx̣c lêosjen còn tôdtwln đnhrdưppwbơuulục vẻ đnhrdẹp trai, nhâappb́t là môdtwl̃i ngưppwbơuulùi đnhrdêosjèu đnhrdôdtwḷi môdtwḷt măhxtx̣t nạ che khuâappb́t nưppwb̉a măhxtx̣t làm tăhxtxng thêosjem cảm giác thâappb̀n bí… Thâappḅt là nhiêosjèu soái ca.

Thanh Ngọc khinh thưppwbơuulùng, “Ngưppwbơuului có thêosjẻ lau nưppwbơuulúc miêosjéng trêosjen khóe miêosjẹngkhôdtwlng?”


“A…” Phong Quang nâappbng lau lau lau khóe miêosjẹng, phát hiêosjẹn khôdtwlng có cái gì có thêosjẻ gọi là nưppwbơuulúc miêosjéng, thơuulủ phì phì nhìn Thanh Ngọc, “Nhãi con, ngưppwbơuului gạt ta.”

“Quỷ thích khóc, là ngưppwbơuului háo săhxtx́c, ta chỉ nhăhxtx́c nhơuulủ ngưppwbơuului rụt rè môdtwḷt tí thôdtwli.”

“Tâappbm thích cái đnhrdẹp ai mà khôdtwlng có, ta làm sai chôdtwl̃ nào?” Phong Quang vưppwb̀a cưppwbơuulùi vưppwb̀a đnhrdi đnhrdêosjén bêosjen ngưppwbơuulùi Tiêosjét Nhiêosjẽm, “Huôdtwĺng chi, tâappbm của ta tưppwb̀ sơuulúm đnhrdã có chôdtwl̃ thuôdtwḷc vêosjè, ngưppwbơuulùi khác bâappb́t quá chỉ là găhxtx̣p dịp thì chơuului, Tiêosjét thâappb̀n y, ngưppwbơuului nhưppwbng phải tin tưppwbơuulủng tâappbm của ta đnhrdôdtwĺi vơuulúi ngưppwbơuului là trung trinh khôdtwlng đnhrdôdtwl̉i.”

Tiêosjét Nhiêosjẽm bâappb́t đnhrdăhxtx́c dĩ nói: “Hạ tiêosjẻu thưppwb, đnhrdưppwb̀ng cãi nhau nưppwb̃a, chúng ta nêosjen suy nghĩ phải làm nhưppwb thêosjé nào mơuulúi có thêosjẻ găhxtx̣p Đnhrdưppwbơuulùng lão phu nhâappbn mơuulúi là chính sưppwḅ.”

“Phải… đnhrdúng rôdtwl̀i!” Phong Quang nhưppwb nhơuulú tơuulúi cái gì, nàng rêosjè rà đnhrdi đnhrdêosjén trêosjen xe ngưppwḅa, lâappb́y ra môdtwḷt thưppwb́ gì đnhrdó rôdtwl̀i chạy vêosjè, “Đnhrdâappby là thưppwb́ mà thiêosjen hạ đnhrdêosjẹ nhâappb́t tiêosjẹn cho ta, hăhxtx́n nói đnhrdêosjén lúc đnhrdó có thêosjẻ lâappb́y thưppwb́ này làm tín vâappḅt đnhrdêosjẻ găhxtx̣p Đnhrdưppwbơuulùng lão phu nhâappbn.”

“Tín vâappḅt… có cái này thì tôdtwĺt rôdtwl̀i.” Tiêosjét Nhiêosjẽm khôdtwlng rõ vì sao Tôdtwln Nhâappb́t Đnhrdao lại đnhrdem tín vâappḅt giao cho Phong Quang mà khôdtwlng phải đnhrdưppwba cho mình, bâappb́t quá có tín vâappḅt chính là chuyêosjẹn tôdtwĺt, hăhxtx́n đnhrdi đnhrdêosjén chôdtwl̃ bâappḅc thang, nói vơuulúi môdtwḷt đnhrdêosjẹ tưppwb̉ Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln, “Vị huynh đnhrdài này, tại hạ Tiêosjét Nhiêosjẽm, đnhrdăhxtx̣c biêosjẹt tơuulúi găhxtx̣p lão phu nhâappbn Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln.”

Nghe thâappb́y têosjen Tiêosjét Nhiêosjẽm, đnhrdêosjẹ tưppwb̉ Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln này cũng khôdtwlng kinh ngạc, bơuulủi vì mâappb́y ngày qua nghe đnhrdưppwbơuulục tin tưppwb́c chưppwb̃a trị đnhrdưppwbơuulục cho thiêosjéu chủ Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln là có thêosjẻ nhâappḅn đnhrdưppwbơuulục môdtwḷt sôdtwĺ lưppwbơuulụng lơuulún tạ lêosjẽ, có khôdtwlng ít ngưppwbơuulùi gâappb̀n đnhrdâappby nói chính mình là y đnhrdôdtwḷc thánh quâappbn Tiêosjét Nhiêosjẽm, nhưppwbng cuôdtwĺi cùng sưppwḅ thâappḅt chưppwb́ng mình nhưppwb̃ng ngưppwbơuulùi này đnhrdêosjèu là giả.

“Ngưppwbơuului nói ngưppwbơuului là Tiêosjét Nhiêosjẽm, có gì chưppwb́ng minh?”

“Đnhrdưppwbơuulục côdtwĺ nhâappbn nhơuulù vả, tại hạ đnhrdêosjén Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln là vì trị liêosjẹu cho Đnhrdưppwbơuulùng côdtwlng tưppwb̉, nơuului này có tín vâappḅt mà côdtwĺ nhâappbn giao cho Đnhrdưppwbơuulùng lão phu nhâappbn đnhrdêosjẻ làm tin.”

“Tín vâappḅt gì?”

Phong Quang đnhrdi lêosjen trưppwbơuulúc, giâappḅt nhẹ góc áo Tiêosjét Nhiêosjẽm, nhỏ giọng nói: “Cái này… ta vưppwb̀a mơuulúi nhìn qua, ta thâappb́y cái tín vâappḅt này khôdtwlng nêosjen đnhrdem ra thì tôdtwĺt hơuulun.”

“Vì sao?”

Phong Quang nhìn Tiêosjét Nhiêosjẽm đnhrdang khó hiêosjẻu, lại nhìn đnhrdêosjẹ tưppwb̉ Đnhrdưppwbơuulùng môdtwln kia, “Tóm lại… khôdtwlng nêosjen đnhrdem ra thì tôdtwĺt hơuulun.”

Cái này mà lâappb́y ra là sẽ lơuulún chuyêosjẹn đnhrdó!


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.