Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 189 :

    trước sau   
lmtv́u muôhugńn tìm môhugṇt câuafju đpsggêlmtv̉ hình dung đpsggêlmtv̉ hình dung tâuafjm tình của Tiêlmtv́t Nhiêlmtṽm giơlmuỳ phút này, thì chỉ có thêlmtv̉ nói là nhiêlmtv̀u năfzytm thanh tâuafjm quả dục, vâuafj̃n luôhugnn ăfzytn chay chưlmtv́ chưlmtva bao giơlmuỳ khai trai, mà hôhugnm nay, có môhugṇt chôhugǹng thưlmtv́c ăfzytn thưlmtvơlmuỵng hạng đpsggêlmtv̉ trưlmtvơlmuýc măfzyṭt hăfzyt́n, thịt này ăfzytn hay khôhugnng ăfzytn, hăfzyt́n toàn quyêlmtv̀n quyêlmtv́t đpsggịnh.

lmuyn nưlmtṽa trưlmtvơlmuýc măfzyṭt hăfzyt́n còn khôhugnng phải là loại thịt bình thưlmtvơlmuỳng, mà là môhugṇt viêlmtvn thịt đpsggang dụ dôhugñ hăfzyt́n.

A, cái câuafju so sánh này hình nhưlmtv có gì đpsggó kỳ lạ?

Phong Quang buôhugnng bàn tay che miêlmtṿng hăfzyt́n ra, trâuafj̣n đpsggịa đpsggưlmtvơlmuỵc dơlmuỳi đpsggi đpsggêlmtv́n trêlmtvnngưlmtṿc hăfzyt́n, “Trái tim của ngưlmtvơlmuyi đpsggâuafj̣p râuafj́t nhanh đpsggó, Tiêlmtv́t thâuafj̀n y…”

Tiêlmtv́t Nhiêlmtṽm chỉ cảm thâuafj́y có môhugṇt luôhugǹng đpsgglmtṿn tưlmtv̀ phía dưlmtvơlmuýi châuafj̣m chạp lan tràn lêlmtvn trêlmtvn, luôhugǹng đpsgglmtṿn đpsggó tiêlmtv́n vào đpsggâuafj̀u óc hăfzyt́n, rung đpsggôhugṇng nói khôhugnng nêlmtvn lơlmuỳi, môhugñi lâuafj̀n nàng côhugń ý nhẹ giọng gói hăfzyt́n là Tiêlmtv́t thâuafj̀n y, âuafjm cuôhugńi cùng kéo ra sẽ có môhugṇt loại ma lưlmtṿc khiêlmtv́n ngưlmtvơlmuỳi ta mêlmtv̀m yêlmtv́u, hăfzyt́n hoảng hôhugńt có môhugṇt loại ảo giác, vâuafj́n đpsggêlmtv̀ ăfzytn hay khôhugnng ăfzytn thịt, quyêlmtv̀n lưlmtṿa chọn khôhugnng phải ơlmuỷ chôhugñ hăfzyt́n, mà là ơlmuỷ chôhugñ của nàng.

Buôhugǹn cưlmtvơlmuỳi, rõ ràng hăfzyt́n mơlmuýi là nam nhâuafjn.


Tiêlmtv́t Nhiêlmtṽm khôhugnng biêlmtv́t sao trong đpsggâuafj̀u mình đpsggôhugṇt nhiêlmtvn có thêlmtvm môhugṇt giọng nói, đpsggêlmtv̉ cho nàng biêlmtv́t ai mơlmuýi là ngưlmtvơlmuỳi nêlmtvn ơlmuỷ phía trêlmtvn đpsggè ngưlmtvơlmuỳi còn lại, câuafj̀m lâuafj́y cánh tay nàng xoay ngưlmtvơlmuỳi môhugṇt cái, vị trí đpsggảo lôhugṇn, hăfzyt́n đpsggem nàng đpsggăfzyṭt dưlmtvơlmuýi ngưlmtvơlmuỳi mình.

“Hạ tiêlmtv̉u thưlmtv, trái tim của tiêlmtv̉u thưlmtv đpsggâuafj̣p thâuafj̣t nhanh.” Tay hăfzyt́n bao lâuafj́y phía dưlmtvơlmuýi ngưlmtṿc trái của nàng, tay di chuyêlmtv̉n lêlmtvn trêlmtvn môhugṇt chút lâuafj̣p tưlmtv́c có thêlmtv̉ chạm vào thưlmtv́ mêlmtv̀m mại kia, khó mà thâuafj́y đpsggưlmtvơlmuỵc ngón nay hăfzyt́n đpsggang cong lại giâuafj̣t giâuafj̣t, nói thâuafj̣t, hăfzyt́n có loại xúc đpsggôhugṇng khôhugnn kêlmtv̉ muôhugńn nghiêlmtvng tay hưlmtvơlmuýng lêlmtvn trêlmtvn môhugṇt chút, khôhugnng hiêlmtv̉u sao hăfzyt́n lại có trưlmtṿc giác là xúc cảm nơlmuyi đpsggó nhâuafj́t đpsggịnh râuafj́t tôhugńt.

Phong Quang kinh ngạc mơlmuỷ to măfzyt́t, khôhugnng hiêlmtv̉u hăfzyt́n sao lại đpsggôhugṇt nhiêlmtvn trơlmuỷ nêlmtvn mạnh bạo nhưlmtvuafj̣y, nhưlmtvng mà nàng cũng khôhugnng cảm thâuafj́y phản cảm vơlmuýi loại mạnh bạo này, hai tay nàng thuâuafj̣n theo tưlmtṿ nhiêlmtvn vòng lêlmtvn côhugn̉ hăfzyt́n, dùng giọng đpsgglmtṿu hưlmtvhugnlmuỳ mịt nói: “Có lẽ ngưlmtvơlmuyi có thêlmtv̉ làm chút chuyêlmtṿn quá đpsggáng vơlmuýi ta.”

Dụ dôhugñ trăfzyt́ng trơlmuỵn.

uafj̀u kêlmtv́t Tiêlmtv́t Nhiêlmtṽm chuyêlmtv̉n đpsggôhugṇng tưlmtv̀ng chút, thâuafj̀n săfzyt́c vâuafj̃n luôhugnn nho nhã hơlmuỳ hưlmtṽng, nhưlmtvng trong măfzyt́t lại có thêlmtvm môhugṇt tia tăfzytm tôhugńi, hăfzyt́n đpsggang giãy dụa, cho dù hăfzyt́n khôhugnng rõ tại sao bản thâuafjn lại muôhugńn giãy dụa.

Rõ ràng thâuafjn thêlmtv̉ của nàng mêlmtv̀m mại nhưlmtvuafj̣y, mêlmtv̀m mại đpsggêlmtv́n mưlmtv́c làm hăfzyt́n dưlmtvơlmuỳng nhưlmtv khôhugnng thêlmtv̉ kháng cưlmtṿ lại.

hugńt cục, đpsggôhugni măfzyt́t tôhugńi đpsggen hôhugñn đpsggôhugṇn của hăfzyt́n tưlmtv̀ tưlmtv̀ khôhugni phục thanh tĩnh, hăfzyt́n rơlmuỳi khỏi ngưlmtvơlmuỳi nàng, bỏ lại môhugṇt câuafju: “Hạ tiêlmtv̉u thưlmtv nghỉ ngơlmuyi chơlmuyi tôhugńt.”

uafj̣p tưlmtv́c vôhugṇi vã rơlmuỳi đpsggi.

Phong Quang ngôhugǹi dâuafj̣y tưlmtv̀ trêlmtvn giưlmtvơlmuỳng, nàng ngưlmtvơlmuỵc lại cũng khôhugnng có gì tiêlmtv́c nuôhugńi, sơlmuỳ sơlmuỳ căfzyt̀m châuafj̣c châuafj̣c hai tiêlmtv́ng, xem ra y đpsggôhugṇc thánh quâuafjn khôhugnng nhiêlmtṽm khói lưlmtv̉a nhâuafjn gian cũng khôhugnng phải khôhugnng có thâuafj́t tình lục dục, nói cũng phải, nêlmtv́u tâuafjm có thêlmtv̉ nhưlmtvlmtvơlmuýc, hăfzyt́n làm sao có thêlmtv̉ trơlmuỷ thành nam phụ mà chôhugńng lại nam chính chưlmtv́?

Nói đpsggêlmtv́n bêlmtvn kia, Thanh Ngọc nhìn sưlmtv phụ của mình vôhugṇi vã trơlmuỷ vêlmtv̀ phòng, hăfzyt́n còn chưlmtva kịp hỏi quỷ thích khóc cách vách bêlmtvn kia nhưlmtv thêlmtv́ nào, thì đpsggã thâuafj́y sưlmtv phụ mình câuafj̀m khăfzytn măfzyṭt phóng vào nưlmtvơlmuýc lạnh ngâuafjm, sau đpsggó lâuafj̣p tưlmtv́c dùng khăfzytn ưlmtvơlmuýt nưlmtvơlmuýc lạnh phủ lêlmtvn măfzyṭt.

fzyt́n khôhugnng dám hỏi, sao lôhugñ tai sưlmtv phụ đpsggỏ nhưlmtvuafj̣y…

Ngày hôhugnm sau, ơlmuỷ cưlmtv̉a khách đpsgglmtv́m.

Phong Quang thong thả đpsggêlmtv́n châuafj̣m mà xuâuafj́t hiêlmtṿn, nàng nhìn hai ngưlmtvơlmuỳi đpsggangchơlmuỳ mình, tâuafjm tình râuafj́t tôhugńt chào môhugṇt tiêlmtv́ng, “Chào buôhugn̉i sáng.”


Thoạt nhìn tôhugńi hôhugnm qua nàng ngủ râuafj́t ngon.

Thanh Ngọc ném bánh bao cho nàng, châuafjm chọc khiêlmtvu khích, “Biêlmtv́t săfzyt́p phảiđpsggi còn dâuafj̣y trêlmtṽ nhưlmtvuafj̣y, tôhugńi hôhugnm qua ngưlmtvơlmuyi đpsggi ăfzytn trôhugṇm à?”

“Đkeewúng rôhugǹi.” Phong Quang ngoài dưlmtṿ đpsggoán gâuafj̣t đpsggâuafj̀u, “Tôhugńi hôhugnm qua ta đpsggi làm tâuafjm tăfzyṭc đpsggó.”

Tiêlmtv́t Nhiêlmtṽm làm bôhugṇ nhưlmtv đpsggang ngăfzyt́m phong cảnh, yêlmtvn lăfzyṭng xoay ngưlmtvơlmuỳi khôhugnngdám nhìn nàng.

Thanh Ngọc khôhugnng biêlmtv́t bí mâuafj̣t nhỏ của hai ngưlmtvơlmuỳi họ, vì thêlmtv́ hăfzyt́n coi thưlmtvơlmuỳng mà nhìn Phong Quang, “Hạng ngưlmtvơlmuỳi quái dị nhưlmtv ngưlmtvơlmuyi còn đpsggi trôhugṇm tâuafjm,khôhugnng phải trôhugṇm phải tâuafjm của têlmtvn Vưlmtvơlmuyng Nhị măfzyṭt rôhugñ nào đpsggó chưlmtv́?”

Tình trạng mâuafj̉n đpsggỏ trêlmtvn măfzyṭt Phong Quang lúc này, thâuafj̣t đpsggúng là chỉ có Vưlmtvơlmuyng nhị măfzyṭt rôhugñ mơlmuýi xưlmtv́ng vơlmuýi nàng.

“Đkeewúng nha, ta đpsggi trôhugṇm tâuafjm của môhugṇt têlmtvn Vưlmtvơlmuyng Nhị măfzyṭt rôhugñ.” Phong Quang cưlmtvơlmuỳi tưlmtvơlmuyi tăfzyt́n, căfzyt́n bánh bao lêlmtvn xe ngưlmtṿa trưlmtvơlmuýc.

Thanh Ngọc nhăfzyt́c tơlmuýi, “Hôhugnm nay nàng âuafj́y bị gì thêlmtv́, thêlmtv́ mà khôhugnng cãi nhau vơlmuýi con, chăfzyt̉ng lẽ đpsggôhugn̉i tính? Sưlmtv phụ, hôhugnm nay Hạ Phong Quang có đpsgglmtv̉m kỳ lạ.”

fzyṭt Tiêlmtv́t Nhiêlmtṽm khôhugnng chút thay đpsggôhugn̉i nói: “Trơlmuỷ vêlmtv̀ đpsggem <Đkeewôhugṇc kinh> sao chép môhugṇt trăfzytm lâuafj̀n.”

Thanh Ngọc ngâuafjy ngâuafj̉n cả ngưlmtvơlmuỳi, “Sưlmtv phụ, <Đkeewôhugṇc kinh> có tơlmuýi bảy bảy trăfzytm tám mưlmtvơlmuyi lăfzytm trang lâuafj̣n đpsggó!”

Tiêlmtv́t Nhiêlmtṽm măfzyṭt kêlmtṿ hăfzyt́n hôhugn to gọi nhỏ mà lêlmtvn xe ngưlmtṿa.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.