Giang Hồ Bất Ai Đao

Chương 64 : Vì ai chịu một đao

    trước sau   
Tiếjcpdt Bắvpzqc Hảaayri bịbjut thưegedơhyweng rấsdjpt nặvpzqng, chỉzpfksdjpo Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm, “Vôbenv Ưnxteu, lôbenvi hắvpzqn qua đpgucâbjuty, ta phảaayri cắvpzqn thêjcpdm vàsdjpi lầqoqmn nữzcpxa mớnzzgi thàsdjpnh côbenvng!”

Phong Vôbenv Ưnxteu mỉzpfkm cưegedsdjpi, “Ta vẫtinpn còwzwsn muốiuhin làsdjpm chủzbrq mẫtinpu châbjutn chíwnsenh củzbrqa Bắvpzqc Hảaayri pháiuhii!”

“Đzbrqưegedơhyweng nhiêjcpdn, khôbenvng phảaayri đpgucãdllwkszai xong rồnxuyi. . . . A!”

Tiếjcpdt Bắvpzqc Hảaayri còwzwsn chưegeda nókszai dứfgjbt lờsdjpi, bỗjcpdng nhiêjcpdn cảaayrm thấsdjpy trưegednzzgc ngựqeojc mộvapit trậrckhn gióksza lạujfwnh, cúzbrqi đpgucqoqmu nhìvpzqn, chỉzpfk thấsdjpy tay củzbrqa Phong Vôbenv Ưnxteu mang theo máiuhiu, đpgucãdllw xuyêjcpdn qua ngựqeojc hắvpzqn, tay bớnzzgi mókszac mộvapit hồnxuyi, chạujfwm ngay tráiuhii tim củzbrqa hắvpzqn.

Tiểvtldu Đzbrqao híwnset mộvapit ngụzcpxm khíwnse lạujfwnh, Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm kéwnseo nàsdjpng ra phíwnsea sau, cốiuhi sứfgjbc đpgucfgjbng lêjcpdn.

Trêjcpdn gưegedơhyweng mặvpzqt trắvpzqng nhưeged tuyếjcpdt củzbrqa Phong Vôbenv Ưnxteu, máiuhiu tưegedơhywei bắvpzqn tung tókszae, nhìvpzqn tráiuhii tim trong tay, “Nhâbjutn gia muốiuhin làsdjpm chủzbrq mẫtinpu, muốiuhin gảaayr cho chưegedvtldng môbenvn củzbrqa Bắvpzqc Hảaayri pháiuhii, cóksza đpguciềwvaiu. . . .”


Phong Vôbenv Ưnxteu nókszai xong, tiếjcpdn đpgucếjcpdn bêjcpdn tai Tiếjcpdt Bắvpzqc Hảaayri vẻmgyi mặvpzqt đpgucang kinh ngạujfwc, “Ngưegedsdjpi đpgucóksza. . . . Khôbenvng phảaayri ngưegedơhywei!”

kszai xong, chỉzpfk thấsdjpy nàsdjpng cưegedsdjpi lạujfwnh mộvapit tiếjcpdng, vẻmgyiiuhin hậrckhn tàsdjpn bạujfwo trêjcpdn mặvpzqt khiếjcpdn ngưegedsdjpi kháiuhic kinh tâbjutm, năvtldm ngókszan tay dùwnseng sứfgjbc bókszap lạujfwi, “Bốiuhip” mộvapit tiếjcpdng, máiuhiu bắvpzqn tứfgjb phíwnsea.

Tráiuhii tim củzbrqa Tiếjcpdt Bắvpzqc Hảaayri bịbjutkszap náiuhit.

Phong Vôbenv Ưnxteu hung tợwzwsn buôbenvng tay, vẫtinpy máiuhiu trêjcpdn tay, “Ngưegedơhywei thậrckht đpgucúzbrqng làsdjp khiếjcpdn ta ghêjcpd tởvtldm!”

Thâbjutn thểvtld Tiếjcpdt Bắvpzqc Hảaayri lảaayro đpgucaayro mạujfwnh, chậrckhm rãdllwi ngãdllw xuốiuhing đpgucsdjpt. . . . trong nháiuhiy mắvpzqt khi ngãdllw xuốiuhing đpgucsdjpt, hai mắvpzqt hắvpzqn nhìvpzqn Phong Vôbenv Ưnxteu, cưegedsdjpi gưegedwzwsng, vưegedơhywen ngókszan tay khôbenvwnseo chỉzpfksdjpo nàsdjpng, “Đzbrqvapic nhấsdjpt. . . . tâbjutm đpgucàsdjpn. . . . bàsdjp.”

“Đzbrqa tạujfw đpgucãdllw khíwnsech lệhwwi.” Phong Vôbenv Ưnxteu cũgzytng khôbenvng liếjcpdc mắvpzqt nhìvpzqn Tiếjcpdt Bắvpzqc Hảaayri mộvapit cáiuhii, quay đpgucqoqmu lạujfwi, hai mắvpzqt giốiuhing nhưeged đpgucvapic xàsdjp nhìvpzqn vềwvai phíwnsea Tiểvtldu Đzbrqao cùwnseng Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm.

“Bắvpzqc Phàsdjpm, bịbjut thưegedơhyweng cóksza nặvpzqng khôbenvng?” Phong Vôbenv Ưnxteu lộvapi ra vẻmgyi mặvpzqt thâbjutn thiếjcpdt, Tiểvtldu Đzbrqao nhìvpzqn thấsdjpy xem ra cũgzytng hếjcpdt sứfgjbc quỷtwrv dịbjut.

Thấsdjpy Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm cũgzytng khôbenvng cóksza ýlhxd cảaayrm tạujfwvpzqnh, hơhywen nữzcpxa gắvpzqt gao bảaayro vệhwwi Nhan Tiểvtldu Đzbrqao phíwnsea sau, trong mắvpzqt Phong Vôbenv Ưnxteu lộvapi ra hung quang, “Giếjcpdt nha đpgucqoqmu phíwnsea sau chàsdjpng đpguci!”

Tiểvtldu Đzbrqao tứfgjbc giậrckhn đpgucếjcpdn nỗjcpdi muốiuhin giơhywe châbjutn mắvpzqng chửisuii ngưegedsdjpi.

Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm lắvpzqc đpgucqoqmu, “Khôbenvng bao giờsdjp.”

“Ta thay chàsdjpng giếjcpdt đpgucujfwi ca chàsdjpng!” Phong Vôbenv Ưnxteu vỗjcpd ngựqeojc, “Chàsdjpng cóksza biếjcpdt ta vìvpzq chàsdjpng trảaayr giáiuhi bao nhiêjcpdu khôbenvng?”

Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm bậrckht cưegedsdjpi, “Ngưegedơhywei khôbenvng phảaayri vìvpzq ta, làsdjpvpzq bảaayrn thâbjutn ngưegedơhywei.”

“Ngưegedơhywei nókszai cáiuhii gìvpzq?!” Phong Vôbenv Ưnxteu rúzbrqt chủzbrqy thủzbrq ra, “Trưegednzzgc hếjcpdt ta phảaayri giếjcpdt chếjcpdt nha đpgucqoqmu chếjcpdt tiệhwwit phíwnsea sau ngưegedơhywei đpgucãdllw!” Nókszai xong nhảaayry tớnzzgi bêjcpdn cạujfwnh Tiểvtldu Đzbrqao.


Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm cùwnseng Tiểvtldu Đzbrqao đpgucwvaiu giậrckht mìvpzqnh, thìvpzq ra côbenvng phu củzbrqa Phong Vôbenv Ưnxteu tốiuhit nhưeged vậrckhy.

Tiểvtldu Đzbrqao lôbenvi kéwnseo Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm bịbjut thưegedơhyweng trốiuhin đpguci, tráiuhinh thoáiuhit đpgucưegedwzwsc chủzbrqy thủzbrq đpgucang đpgucâbjutm tớnzzgi củzbrqa Phong Vôbenv Ưnxteu, đpgucnxuyng thờsdjpi chúzbrq ýlhxd tớnzzgi cổjirp tay khôbenv cằqndln củzbrqa nàsdjpng ta.

“Ngưegedơhywei năvtldm nay bao nhiêjcpdu tuổjirpi rồnxuyi?” Tiểvtldu Đzbrqao đpgucvapit nhiêjcpdn hỏrgrci.

Phong Vôbenv Ưnxteu sửisuing sốiuhit, trêjcpdn mặvpzqt hiệhwwin lêjcpdn vẻmgyiiuhin đpgucvapic, “Câbjutm miệhwwing!”

“A!” Nhan Tiểvtldu Đzbrqao bừkkqcng tỉzpfknh đpgucujfwi ngộvapi, “Ngưegedơhywei làsdjpdllwo yêjcpdu quáiuhii! Ngưegedơhywei căvtldn bảaayrn làsdjp đpgucãdllwvtldm sáiuhiu mưegedơhywei tuổjirpi rồnxuyi cóksza phảaayri khôbenvng?! Ngưegedơhywei nhìvpzqn da trêjcpdn cáiuhinh tay ngưegedơhywei đpguci đpgucwvaiu nhăvtldn nheo hếjcpdt rồnxuyi!”

“Nha đpgucqoqmu chếjcpdt tiệhwwit kia, ngưegedơhywei câbjutm miệhwwing!” Phong Vôbenv Ưnxteu thẹmtmvn quáiuhikszaa giậrckhn.

“Ha ha, khôbenvng biếjcpdt xấsdjpu hổjirp, lớnzzgn tuổjirpi nhưeged vậrckhy rồnxuyi còwzwsn dâbjuty dưegeda trai trẻmgyi, cỏrgrc giàsdjp ăvtldn trâbjutu non, khôbenvng đpgucúzbrqng, câbjuty khôbenv ăvtldn trâbjutu non mớnzzgi đpgucúzbrqng!” Tiểvtldu Đzbrqao cốiuhivpzqnh nókszai đpgucvtld chọcpljc giậrckhn Phong Vôbenv Ưnxteu, hai hàsdjpng lôbenvng màsdjpy củzbrqa Phong Vôbenv Ưnxteu dựqeojng thẳfgjbng lêjcpdn, “Xúzbrq nha đpgucqoqmu, hôbenvm nay ta khôbenvng xéwnseiuhit cáiuhii miệhwwing ngưegedơhywei. . . .”

“Phong Vôbenv Ưnxteu!” Tiểvtldu Đzbrqao khôbenvng đpgucwzwsi nàsdjpng nókszai xong, hưegednzzgng nàsdjpng nhăvtldn mặvpzqt, “Đzbrqnxuy xấsdjpu xíwnse, lãdllwo quáiuhii vậrckht!”

Phong Vôbenv Ưnxteu vôbenvwnseng tứfgjbc giậrckhn, đpgucao trong tay đpgucâbjutm tớnzzgi, Tiểvtldu Đzbrqao chớnzzgp mộvapit cáiuhii liềwvain tráiuhinh đpgucưegedwzwsc, khôbenvng cầqoqmn Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm che chởvtld, khẽujfw nhấsdjpc châbjutn đpgucujfwp lêjcpdn mộvapit chỗjcpd trêjcpdn mặvpzqt đpgucsdjpt.

Nhan Tiểvtldu Đzbrqao tạujfwi thờsdjpi khắvpzqc nguy hiểvtldm nàsdjpy, còwzwsn nókszai lờsdjpi khiêjcpdu khíwnsech Phong Vôbenv Ưnxteu, tấsdjpt nhiêjcpdn làsdjpksza nguyêjcpdn nhâbjutn, nàsdjpng đpgucãdllw nghĩcqse ra mộvapit kếjcpd hoạujfwch, dẫtinpn Phong Vôbenv Ưnxteu vàsdjpo cuộvapic, lấsdjpy tốiuhic đpgucvapi nhanh nhấsdjpt giảaayri quyếjcpdt nàsdjpng ta, sau đpgucóksza dẫtinpn theo Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm rờsdjpi khỏrgrci nơhywei nàsdjpy.

“A!” Phong Vôbenv Ưnxteu bưegednzzgc lêjcpdn mộvapit bưegednzzgc, hoảaayrng sợwzws cảaayrm nhậrckhn đpgucưegedwzwsc dưegednzzgi châbjutn đpgucfgjbng khôbenvng vữzcpxng, biếjcpdt mìvpzqnh giẫtinpm phảaayri cơhywe quan, lậrckhp tứfgjbc nhảaayry lêjcpdn. Nàsdjpng biếjcpdt Tiểvtldu Đzbrqao tinh thôbenvng cơhywe quan, bảaayrn thâbjutn cóksza lẽujfw đpgucãdllw trúzbrqng kếjcpd, nhưegedng đpgucãdllw quáiuhi muộvapin. Tiểvtldu Đzbrqao canh đpgucúzbrqng lúzbrqc nàsdjpng ta bay đpgucếjcpdn giữzcpxa khôbenvng trung trưegednzzgc khôbenvng thôbenvn sau khôbenvng đpguciếjcpdm hoàsdjpn toàsdjpn khôbenvng cóksza chỗjcpd đpgucvtldegedwzwsn lựqeojc, trởvtld thàsdjpnh mộvapit cáiuhii bia ngắvpzqm sốiuhing, nâbjutng tay, chủzbrqy thủzbrqegednzzgng viêjcpdn gạujfwch trêjcpdn đpguczpfknh thuyềwvain néwnsem tớnzzgi.

Sau mộvapit tiếjcpdng “Cạujfwch”, khắvpzqp nơhywei yêjcpdn tĩcqsenh.

Tiểvtldu Đzbrqao vọcpljt đpgucếjcpdn trưegednzzgc mặvpzqt Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm, “Tạujfwch” mộvapit tiếjcpdng, mởvtld ra Hồnxuyng Chỉzpfk Bảaayro Táiuhin đpgucem theo bêjcpdn mìvpzqnh.


Nháiuhiy mắvpzqt. . . . Trậrckhn têjcpdn nhưegedegeda bắvpzqn tớnzzgi.

“AAAAAA!” Tiếjcpdng kêjcpdu thảaayrm thiếjcpdt củzbrqa Phong Vôbenv Ưnxteu truyềwvain đpgucếjcpdn, Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm liềwvain nhìvpzqn mưegeda têjcpdn xung quanh khôbenvng ngừkkqcng hạujfw xuốiuhing, cóksza thểvtld thấsdjpy đpgucưegedwzwsc vừkkqca rồnxuyi Tiểvtldu Đzbrqao đpgucãdllw khởvtldi đpgucvaping cơhywe quan, Hồnxuyng Chỉzpfk Bảaayro Táiuhin đpgucao thưegedơhyweng bấsdjpt nhậrckhp, cáiuhich nàsdjpy rấsdjpt hay!

Thậrckht ra Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm bịbjut thưegedơhyweng khôbenvng quáiuhi nặvpzqng, chỉzpfksdjpksza chúzbrqt choáiuhing váiuhing, chờsdjp trậrckhn mưegeda têjcpdn kếjcpdt thúzbrqc, Tiểvtldu Đzbrqao thu lạujfwi ôbenv, Phong Vôbenv Ưnxteu đpgucãdllw ngãdllw xuốiuhing mộvapit bêjcpdn, bịbjut bắvpzqn giốiuhing nhưeged con nhíwnsem.

Tiểvtldu Đzbrqao quay đpgucqoqmu lạujfwi nhìvpzqn Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm, “Chàsdjpng khôbenvng cóksza việhwwic gìvpzq. . . .”

kszai còwzwsn chưegeda dứfgjbt lờsdjpi, đpgucãdllw bịbjut Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm mộvapit phen đpgucèvpxi xuốiuhing đpgucsdjpt. Đzbrqvapit nhiêjcpdn, mộvapit thanh phi đpgucao đpgucâbjutm xuyêjcpdn qua vai Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm, máiuhiu tưegedơhywei tanh nồnxuyng, nhưeged kim châbjutm vàsdjpo hai mắvpzqt Tiểvtldu Đzbrqao.

“Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm!”

Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm nhặvpzqt mộvapit mũgzyti têjcpdn gầqoqmn mìvpzqnh, xoay tay phókszang đpguci, chợwzwst nghe mộvapit tiếjcpdng héwnset thảaayrm truyềwvain đpgucếjcpdn. . . . Từkkqc trêjcpdn đpguczpfknh thuyềwvain, Tiếjcpdt Phúzbrqc vừkkqca rồnxuyi đpgucáiuhinh léwnsen hai ngưegedsdjpi bịbjut bắvpzqn hạujfw.

“Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm!” Tiểvtldu Đzbrqao đpgucwvai lấsdjpy đpgucqoqmu vai bịbjut bắvpzqn thủzbrqng củzbrqa Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm, tay đpgucqoqmy máiuhiu, khiếjcpdn cho nàsdjpng khôbenvng biếjcpdt làsdjpm sao.

Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm khàsdjpn giọcpljng cưegedsdjpi, “Sao lúzbrqc nàsdjpy nàsdjpng còwzwsn gọcplji cảaayrjcpdn lẫtinpn họcplj nữzcpxa, mộvapit chúzbrqt khôbenvng thâbjutn thiếjcpdt, tốiuhit xấsdjpu gìvpzqgzytng tiếjcpdng kêjcpdu mộvapit tiếjcpdng Bắvpzqc Phàsdjpm rồnxuyi hôbenvn nhẹmtmvvpzq đpgucóksza mộvapit chúzbrqt. . . .”

Tiểvtldu Đzbrqao sụzcpxt sịbjutt, “Chàsdjpng còwzwsn cốiuhi đpgucùwnsea giỡwvain lưegedu manh nữzcpxa hảaayr? Đzbrqkkqcng nókszai nữzcpxa. . . .”

“Kỳeryp thậrckht, giang hồnxuy khôbenvng chịbjutu đpgucao gìvpzq đpgucóksza, khôbenvng cókszavpzqsdjpi giỏrgrci cảaayr, mộvapit chúzbrqt cũgzytng khôbenvng khiếjcpdn ngưegedsdjpi ta vui vẻmgyi. . . .” Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm vẫtinpn cốiuhi gắvpzqng nókszai trong vôbenv thứfgjbc, “Còwzwsn khôbenvng bằqndlng vìvpzqsdjpng chịbjutu mộvapit đpgucao nàsdjpy, cảaayrm giáiuhic rấsdjpt tốiuhit.”

egednzzgc mắvpzqt Tiểvtldu Đzbrqao rơhywei trêjcpdn mặvpzqt hắvpzqn, “Chàsdjpng ngốiuhic quáiuhi!”

Đzbrqang nókszai đpgucếjcpdn đpgucóksza, bỗjcpdng nhiêjcpdn chợwzwst nghe thanh âbjutm “Vùwnsewnse” truyềwvain đpgucếjcpdn.


Chỉzpfk thấsdjpy cáiuhich đpgucóksza khôbenvng xa, mộvapit thâbjutn ngưegedsdjpi màsdjpu đpgucen khôbenvwnseo chậrckhm rãdllwi đpgucfgjbng lêjcpdn, giốiuhing nhưegeddllw thúzbrq, bốiuhin châbjutn bòwzws rạujfwp trêjcpdn đpgucsdjpt, hưegednzzgng chỗjcpd bọcpljn họcplj đpguci tớnzzgi.

Tiểvtldu Đzbrqao sợwzwsdllwi ―― Làsdjp Tiếjcpdt Bắvpzqc Hảaayri! Khôbenvng thểvtldsdjpo, khôbenvng cóksza tim vậrckhy màsdjp Tiếjcpdt Bắvpzqc Hảaayri vẫtinpn còwzwsn sốiuhing?

Tiểvtldu Đzbrqao mộvapit bêjcpdn nắvpzqm lấsdjpy Hồnxuyng Chỉzpfk Bảaayro Táiuhin, mộvapit tay ngăvtldn chặvpzqn Tiếjcpdt Bắvpzqc Hảaayri, khẩcmgnn trưegedơhyweng nhìvpzqn hắvpzqn.

“Máiuhiu!” Tiếjcpdt Bắvpzqc Hảaayri giốiuhing nhưeged áiuhic quỷtwrv, đpgucvapit nhiêjcpdn nhảaayry lêjcpdn, “Cho ta máiuhiu. . . .”

Ngay lúzbrqc hắvpzqn nhàsdjpo tớnzzgi giữzcpxa khôbenvng trung, Tiểvtldu Đzbrqao cho làsdjp thờsdjpi đpguciểvtldm sinh mệhwwinh mìvpzqnh kếjcpdt thúzbrqc đpgucãdllw đpgucếjcpdn, chỉzpfk thấsdjpy mộvapit bókszang ngưegedsdjpi từkkqc trêjcpdn trờsdjpi vọcpljt tớnzzgi, kim đpgucao ra khỏrgrci vỏrgrc đpgucaayro qua mộvapit cáiuhii, cáiuhii đpgucqoqmu dữzcpx tợwzwsn củzbrqa Tiếjcpdt Bắvpzqc Hảaayri bịbjut chéwnsem lìvpzqa cổjirp, “Lạujfwch cạujfwch” mộvapit tiếjcpdng rơhywei xuốiuhing, lộvapic cộvapic lăvtldn đpgucếjcpdn bêjcpdn châbjutn Tiểvtldu Đzbrqao.

Thâbjutn ảaayrnh bạujfwch sắvpzqc cũgzytng đpgucãdllw tớnzzgi, mộvapit cưegednzzgc đpgucujfwp lêjcpdn thi thểvtld củzbrqa Tiếjcpdt Bắvpzqc Hảaayri. . . . Thâbjutn mìvpzqnh khôbenvng cóksza tim khôbenvng cóksza đpgucqoqmu kia liềwvain rơhywei xuốiuhing biểvtldn. Khôbenvng lâbjutu sau, máiuhiu chảaayry lêjcpdnh láiuhing, vôbenv sốiuhiiuhi lớnzzgn cáiuhi nhỏrgrc lậrckhp tứfgjbc tụzcpx tậrckhp đpgucếjcpdn, quay cuồnxuyng ăvtldn sạujfwch xáiuhic Tiếjcpdt Bắvpzqc Hảaayri.

“Tiểvtldu Đzbrqao!”

Tiểvtldu Đzbrqao ngẩcmgnng đpgucqoqmu, thấsdjpy Lâbjutu Hiểvtldu Nguyệhwwit rơhywei nhảaayry xuốiuhing bêjcpdn cạujfwnh nàsdjpng.

“Hiểvtldu Nguyệhwwit?” Tiểvtldu Đzbrqao nhìvpzqn thấsdjpy liềwvain hiểvtldu đpgucưegedwzwsc, vừkkqca rồnxuyi chéwnsem đpgucqoqmu Tiếjcpdt Bắvpzqc Hảaayri, đpgucáiuhi thi thểvtld hắvpzqn xuốiuhing nưegednzzgc, đpgucúzbrqng làsdjpiuhich Kim Phong cùwnseng Trọcpljng Hoa.

“Mọcplji ngưegedsdjpi làsdjpm sao. . . .” Tiểvtldu Đzbrqao kinh ngạujfwc.

“Ba ngưegedsdjpi chúzbrqng ta phâbjutn côbenvng nhau đpguci theo ba ngưegedsdjpi Phong Vôbenv Ưnxteu, Tôbenvhywewnseng Tiếjcpdt Phúzbrqc ba ngưegedsdjpi, tìvpzqm đpgucếjcpdn nơhywei nàsdjpy.”

iuhich Kim Phong cùwnseng Trọcpljng Hoa nâbjutng Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm lêjcpdn, “Đzbrqi, chúzbrqng ta biếjcpdt lốiuhii ra!”

Tiểvtldu Đzbrqao lúzbrqc nàsdjpy mớnzzgi khẽujfw thởvtld ra, cảaayrm giáiuhic dưegednzzgi châbjutn cóksza chúzbrqt vôbenv lựqeojc, Hiểvtldu Nguyệhwwit dìvpzqu nàsdjpng giậrckhn dỗjcpdi, “Hai ngưegedsdjpi vìvpzq sao cũgzytng khôbenvng nókszai mộvapit tiếjcpdng liềwvain tựqeojvpzqnh đpgucếjcpdn đpgucâbjuty, xem chúzbrqng ta làsdjp ngưegedsdjpi ngoàsdjpi sao!”


Tiểvtldu Đzbrqao cũgzytng cóksza chúzbrqt áiuhiy náiuhiy, lầqoqmn nàsdjpy thậrckht sựqeojsdjp đpgucujfwi nạujfwn khôbenvng chếjcpdt, nhìvpzqn Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm phíwnsea trưegednzzgc, cóksza thểvtld bởvtldi vìvpzq mấsdjpt máiuhiu quáiuhi nhiềwvaiu, hoặvpzqc làsdjp tảaayrng đpgucáiuhi lớnzzgn trong ngựqeojc đpgucãdllwhywei xuốiuhing đpgucsdjpt, hắvpzqn đpgucãdllw mấsdjpt đpguci tri giáiuhic, nặvpzqng nềwvai ngủzbrq.

. . . .

Chờsdjp đpgucếjcpdn thờsdjpi đpguciểvtldm Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm tỉzpfknh lạujfwi, mởvtld mắvpzqt ra, thứfgjb nhìvpzqn thấsdjpy chíwnsenh làsdjp đpguczpfknh giưegedsdjpng trong quáiuhin trọcplj, giậrckht giậrckht bảaayr vai, liềwvain cảaayrm thấsdjpy đpgucau nhưeged bịbjut kim châbjutm, ngẩcmgnng đpgucqoqmu, chỉzpfk thấsdjpy mộvapit ngưegedsdjpi chốiuhing cằqndlm đpgucang nhìvpzqn hắvpzqn.

“Ốsddei!” Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm kinh ngạujfwc đpgucếjcpdn nỗjcpdi nhảaayry dựqeojng, vừkkqca đpgucfgjbng lêjcpdn, chạujfwm tớnzzgi miệhwwing vếjcpdt thưegedơhyweng, đpgucau đpgucếjcpdn nhe răvtldng.

Ngưegedsdjpi ngồnxuyi cạujfwnh bàsdjpn đpgucưegedwzwsc hảaayr giậrckhn cưegedsdjpi ha ha, “Nếjcpdu ngưegedơhywei tỉzpfknh rồnxuyi, lãdllwo tửisuigzytng đpguci thôbenvi.”

Ngồnxuyi ởvtld cạujfwnh bàsdjpn đpgucang nókszai chuyệhwwin vớnzzgi hắvpzqn, khôbenvng phảaayri Tiểvtldu Đzbrqao cũgzytng khôbenvng phảaayri Trọcpljng Hoa, màsdjpsdjpegedơhyweng Bíwnsech Ba.

Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm vuốiuhit miệhwwing vếjcpdt thưegedơhyweng, đpgucãdllwvtldng bóksza xong, khóksza hiểvtldu nhìvpzqn hắvpzqn, “Sao ngưegedơhywei lạujfwi ởvtld chỗjcpdsdjpy? Tiểvtldu Đzbrqao nhàsdjp ta đpgucâbjutu?”

egedơhyweng Bíwnsech Ba bĩcqseu môbenvi, “Tiểvtldu Đzbrqao nhàsdjp ngưegedơhywei cùwnseng Háiuhich Kim Phong quay vềwvai Giang Nam rồnxuyi.”

“Cáiuhii gìvpzq?” Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm cảaayr kinh, bỗjcpdng nhiêjcpdn nhớnzzg lạujfwi, “Lãdllwo tửisuibenvn mêjcpd bao lâbjutu rồnxuyi? Mộvapit năvtldm rưegedwvaii rồnxuyi sao?”

egedơhyweng Bíwnsech Ba nhìvpzqn hắvpzqn, khókszae miệhwwing giậrckht giậrckht, vưegedơhywen ba ngókszan tay, “Ba ngàsdjpy màsdjp thôbenvi.”

“Thếjcpd. . . . Trọcpljng Hoa cùwnseng Lâbjutu Hiểvtldu Nguyệhwwit?”

“Quay vềwvai nhàsdjp Trọcpljng Hoa lo hỉzpfk sựqeoj rồnxuyi.” Vưegedơhyweng Bíwnsech Ba sờsdjp sờsdjp cằqndlm, “Tiểvtldu Đzbrqao bảaayro ta chăvtldm sókszac ngưegedơhywei, chờsdjp ngưegedơhywei tỉzpfknh, ta cóksza thểvtld rờsdjpi đpguci.”

Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm cháiuhin nảaayrn, “Vôbenvvpzqnh nhưeged vậrckhy sao. . . . Cũgzytng khôbenvng chờsdjp ta mộvapit chúzbrqt.” Nókszai xong, xoay ngưegedsdjpi đpgucbjutnh rờsdjpi giưegedsdjpng.

“Ngưegedơhywei muốiuhin đpguci đpgucâbjutu?”

“Đzbrqi tìvpzqm Tiểvtldu Đzbrqao.”

“Đzbrqkkqcng.” Vưegedơhyweng Bíwnsech Ba khoáiuhit tay chặvpzqn lạujfwi, “Tiểvtldu Đzbrqao dặvpzqn ngưegedơhywei tạujfwm thờsdjpi đpguckkqcng tìvpzqm nàsdjpng.”

Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm nhíwnseu màsdjpy, “Vìvpzq sao. . . .”

“Nàsdjpng dặvpzqn ngưegedơhywei dưegedwvaing thưegedơhyweng cho tốiuhit, xửisuiwnse xong xuôbenvi mọcplji chuyệhwwin rồnxuyi hãdllwy quyếjcpdt đpgucbjutnh đpguci.” Nókszai xong, đpgucfgjbng lêjcpdn.

Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm ngồnxuyi ởvtldjcpdn giưegedsdjpng ngẩcmgnn ngưegedsdjpi.

egedơhyweng Bíwnsech Ba đpguci tớnzzgi cửisuia, “Đzbrqúzbrqng rồnxuyi, trưegednzzgc đpgucóksza thưegedơhyweng thếjcpd củzbrqa ngưegedơhywei đpgucwvaiu do Tiểvtldu Đzbrqao xửisuilhxd.”

Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm sờsdjp sờsdjp miếjcpdng vảaayri băvtldng bóksza vếjcpdt thưegedơhyweng.

“Còwzwsn nữzcpxa.” Vưegedơhyweng Bíwnsech Ba rấsdjpt khôbenvng tìvpzqnh nguyệhwwin chỉzpfk chỉzpfk phíwnsea dưegednzzgi chiếjcpdc gốiuhii đpgucqoqmu, “Nha đpgucqoqmu kia nókszai đpgucvtld lạujfwi đpgucnxuy vậrckht gìvpzq đpgucóksza cho ngưegedơhywei.” Nókszai xong, thởvtldsdjpi, “Ai, đpgucáiuhing thưegedơhyweng cho ta. . . . Côbenv gia quảaayr nhâbjutn.”

Vừkkqca lẩcmgnm bẩcmgnm, vừkkqca ủzbrqgzyt, từkkqc từkkqcegednzzgc đpguci .

Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm khóksza hiểvtldu, vưegedơhywen tay sờsdjpegednzzgi gốiuhii đpgucqoqmu, lấsdjpy ra mộvapit cáiuhii túzbrqi. Túzbrqi làsdjpm từkkqc nhung rấsdjpt tinh xảaayro, trêjcpdn đpgucóksza thêjcpdu mộvapit con mèvpxio hoa nhỏrgrc, bộvapi dạujfwng nhưeged thậrckht, Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm nhìvpzqn chằqndlm chằqndlm, liềwvain cảaayrm thấsdjpy cựqeojc kỳeryp, cựqeojc kỳeryp giốiuhing Tiểvtldu Đzbrqao.

Mởvtldzbrqi ra, cầqoqmm trong tay, dốiuhic ngưegedwzwsc. . . .

Mộvapit chuỗjcpdi ngọcpljc nhỏrgrchywei vàsdjpo tay Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm. Mãdllwdllwo màsdjpu lam, đpgucwvaiu đpgucvpzqn đpgucmtmvp mắvpzqt cóksza khắvpzqc hoa văvtldn, khôbenvng giốiuhing nhưeged đpgucnxuy đpgucvpzqt tiềwvain, nhưegedng màsdjp rấsdjpt tinh xảaayro, bêjcpdn trêjcpdn cóksza khắvpzqc ba chữzcpx ―― Lụzcpxc Lưegedwvaing Tâbjutm.

Tiếjcpdt Bắvpzqc Phàsdjpm sửisuing sốiuhit rấsdjpt lâbjutu, nhìvpzqn chuỗjcpdi ngọcpljc, cưegedsdjpi ngâbjuty ngôbenv.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.