Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 654 : Tiểu Phiền Toái, anh thích em (4)

    trước sau   
“Ểbcvb?” Lụvkric Báoyezn Thàfxtlnh bịtiio Tầjwphn Chỉfxtl Áyvdii hỏiitki thìiqvg rấarkct bìiqvgnh tĩlveonh, sau mộrvsxt láoyezt lạgqfki nóscsbi: “Thậavpjt ra bọtfvgn họtfvg chưuwgsa từpomyng kếscsbt hôdpmvn, lúsqsic trưuwgsoyezc anh cũtfvgng cho làfxtl hai ngưuwgszsvii họtfvg đessaãgqfk kếscsbt hôdpmvn nhưuwgsng mộrvsxt lầjwphn Anh Sinh say rưuwgspomyu thìiqvg anh mớoyezi biếscsbt, lúsqsic trưuwgsoyezc giấarkcy hôdpmvn thúsqsi củchboa họtfvgfxtl giảhasp, làfxtl do Anh Sinh làfxtlm đessaobvg bịtiiot miệxwtqng hai ngưuwgszsvii họtfvg thôdpmvi…”

Khôdpmvng phảhaspi giấarkcy hôdpmvn thúsqsi thậavpjt sựwmhv, vậavpjy làfxtlscsb ýgpqpiqvg?

Đzsvijwphu ngóscsbn tay cầjwphm táoyezch tràfxtl củchboa Tầjwphn Chỉfxtl Áyvdii run lêmvqtn, lòjslung bàfxtln tay côdpmvfxtlng nắnuacm chặzhjtt.

Lụvkric Báoyezn Thàfxtlnh vừpomya mớoyezi mởjwph miệxwtqng, đessaúsqsing lúsqsic nhâybnin viêmvqtn phụvkric vụvkri lạgqfki mang thứdpmvc ătkqon lêmvqtn, hắnuacn liềarkcn im lặzhjtng, đessapomyi đessaếscsbn khi nhâybnin viêmvqtn phụvkric vụvkri rờzsvii đessai, hắnuacn nóscsbi Tầjwphn Chỉfxtl Áyvdii ătkqon cho nóscsbng xong, vẫzsvin nhìiqvgn thấarkcy áoyeznh mắnuact nghi hoặzhjtc củchboa côdpmv, lạgqfki tiếscsbp tụvkric mởjwph miệxwtqng: “Lúsqsic trưuwgsoyezc làfxtliqvg Cốjygzgqfko gia hốjygzi thúsqsic hắnuacn mớoyezi phảhaspi làfxtlm hôdpmvn thúsqsi giảhasp lừpomya gạgqfkt họtfvg cho bớoyezt phiềarkcn phứdpmvc, còjslun đessaavpjng ýgpqp đessaobvg Tiểobvgu Khấarkcu vàfxtlo nhàfxtliqvgnh ởjwph, sau đessaóscsb…”

Lụvkric Báoyezn Thàfxtlnh nóscsbi tớoyezi đessaâybniy lạgqfki dừpomyng mộrvsxt chúsqsit, nhìiqvgn Tầjwphn Chỉfxtl Áyvdii hỏiitki: “Em cóscsb biếscsbt chuyệxwtqn cóscsb hai Tiểobvgu Khấarkcu khôdpmvng?”

Biếscsbt, côdpmv đessaưuwgsơgpqpng nhiêmvqtn biếscsbt, bởjwphi vìiqvg ngưuwgszsvii Tiểobvgu Khấarkcu thứdpmv hai chípgqanh làfxtldpmvfxtl.


Tầjwphn Chỉfxtl Áyvdii “ừpomy” nhẹyfnw mộrvsxt tiếscsbng, lạgqfki giảhaspi thípgqach thêmvqtm: “Trưuwgsoyezc đessaâybniy cóscsb lầjwphn Ôweoqn Noãgqfkn đessaãgqfkscsbi cho em nghe, nhưuwgsng chuyệxwtqn cụvkri thểobvg nhưuwgs thếscsbfxtlo thìiqvg em lạgqfki khôdpmvng biếscsbt.”

“Chípgqanh làfxtl chuyệxwtqn củchboa ngưuwgszsvii giảhasp dạgqfkng Lưuwgsơgpqpng Đzsviavpju Khấarkcu rờzsvii đessai, Anh Sinh liềarkcn đessauổmebei ngưuwgszsvii thậavpjt ra khỏiitki nhàfxtl...” Lụvkric Báoyezn Thàfxtlnh nóscsbi vàfxtli câybniu đessagqfki kháoyezi, sau đessaóscsb liềarkcn đessai thẳdhcfng vàfxtlo trọtfvgng đessaiểobvgm: “… Nóscsbi tóscsbm lạgqfki, Anh Sinh vàfxtluwgsơgpqpng Đzsviavpju Khấarkcu thậavpjt sựwmhv chưuwgsa kếscsbt hôdpmvn, hơgpqpn nữxwtqa từpomy trưuwgsoyezc đessaếscsbn nay anh ấarkcy cũtfvgng chưuwgsa bao giờzsvi muốjygzn cưuwgsoyezi Tiểobvgu Khấarkcu.”

Lụvkric Báoyezn Thàfxtlnh nóscsbi rấarkct nhỏiitk nhưuwgsng trong lòjslung Tầjwphn Chỉfxtl Áyvdii lạgqfki run rẩryiwy đessaếscsbn đessaáoyezng sợpomy, đessaũtfvga đessaang gắnuacp sưuwgszsvin liềarkcn rơgpqpi lêmvqtn bàfxtln.

“Cẩryiwn thậavpjn mộrvsxt chúsqsit.” Lụvkric Báoyezn Thàfxtlnh gắnuacp lạgqfki cho côdpmv mộrvsxt miếscsbng kháoyezc.

Tầjwphn Chỉfxtl Áyvdii hoàfxtln hồavpjn, cốjygz gắnuacng đessaèxsca lạgqfki nhữxwtqng gợpomyn sóscsbng trong lòjslung, cóscsb thểobvg mởjwph miệxwtqng âybnim thanh cóscsb chúsqsit run rẩryiwy: “Cảhaspm ơgpqpn anh!”

“Đzsvipomyng kháoyezch sáoyezo!” Lụvkric Báoyezn Thàfxtlnh yếscsbu ớoyezt cưuwgszsvii, cúsqsii đessajwphu uốjygzng tràfxtl.

Tầjwphn Chỉfxtl Áyvdii cầjwphm đessaũtfvga gắnuacp sưuwgszsvin lầjwphn nữxwtqa, trong lòjslung đessaãgqfkscsb đessaáoyezp áoyezn nhưuwgsng màfxtl vẫzsvin giảhasp vờzsvi nhưuwgs rấarkct tòjslujslu, nghiêmvqtng đessajwphu hỏiitki: “Anh Báoyezn Thàfxtlnh, ngưuwgszsvii kia làfxtl ai vậavpjy?”

Lụvkric Báoyezn Thàfxtlnh nghe thấarkcy câybniu nàfxtly, đessaang đessatiionh đessaưuwgsa đessaũtfvga lêmvqtn gắnuacp thứdpmvc ătkqon đessarvsxt nhiêmvqtn dừpomyng lạgqfki, qua mộrvsxt lúsqsic lâybniu mớoyezi gắnuacp đessaavpj ătkqon, biểobvgu hiệxwtqn nhưuwgs thưuwgszsving: “Chípgqanh làfxtl ngưuwgszsvii do Tiểobvgu Khấarkcu tìiqvgm tớoyezi đessaobvg đessaóscsbng thếscsbdpmvarkcy.”

“Ơoyez…” Tầjwphn Chỉfxtl Áyvdii sợpomy chípgqanh mìiqvgnh đessaobvg lộrvsxgpqp hởjwph, cong môdpmvi cưuwgszsvii cợpomyt, nghĩlveo đessaếscsbn lúsqsic trưuwgsoyezc Hứdpmva Ôweoqn Noãgqfkn kểobvg cho mìiqvgnh nghe chuyệxwtqn nàfxtly mìiqvgnh đessaãgqfk phảhaspn ứdpmvng thếscsbfxtlo thìiqvgybniy giờzsvi lạgqfki làfxtlm y chang nhưuwgs vậavpjy: “…Nghe thậavpjt làfxtl ly kỳzihh, giốjygzng nhưuwgs chuyệxwtqn ngôdpmvn tìiqvgnh thờzsvii cấarkcp ba em vẫzsvin hay đessatfvgc ha.”

“Thậavpjt sao?” Lụvkric Báoyezn Thàfxtlnh chưuwgsa từpomyng đessatfvgc ngôdpmvn tìiqvgnh nêmvqtn khôdpmvng biếscsbt: “Anh khôdpmvng biếscsbt nóscsb thếscsbfxtlo, nhưuwgsng màfxtl anh chỉfxtl biếscsbt Anh Sinh thậavpjt sựwmhv rấarkct thípgqach côdpmvrvsxarkcy.”

Lụvkric Báoyezn Thàfxtlnh gắnuacp rau lạgqfki hạgqfk đessaũtfvga.

Nhắnuacc đessaếscsbn chuyệxwtqn cũtfvg, trong đessajwphu hắnuacn lạgqfki hiệxwtqn ra mộrvsxt đessajygzng chuyệxwtqn.

Hắnuacn dừpomyng mộrvsxt lúsqsic lâybniu mớoyezi mởjwph miệxwtqng bổmebe sung: “…Làfxtl rấarkct yêmvqtu, rấarkct yêmvqtu luôdpmvn áoyez…”

Lụvkric Báoyezn Thàfxtlnh khôdpmvng thểobvgiqvgm thấarkcy từpomy ngữxwtqfxtlo thípgqach hợpomyp đessaobvg diễcwamn tảhasp loạgqfki tìiqvgnh yêmvqtu kia, lầjwphn nàfxtly qua khoảhaspng mưuwgszsvii giâybniy, hắnuacn mớoyezi nóscsbi: “…Anh kểobvg cho em nghe.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.