Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 655 : Tiểu Phiền Toái, anh thích em (5)

    trước sau   
Tầuimqn Chỉtpgr Áwamai vẫybmzn cảpaovm thấudfky nhữxueing lờegdji vừvecaa rồedxji Lụwfiuc Báacqon Thàlvtmnh làlvtmm cho côyepq rấudfkt bấudfkt ngờegdj!

yepq lạegdji càlvtmng khôyepqng nghĩqpqk tớyznmi, Lụwfiuc Báacqon Thàlvtmnh sắnrapp kểquxq tiếgygxp theo mớyznmi làlvtmm cho côyepq thậiuext sựtbja bấudfkt ngờegdj.

“Côyepqgatt đuifhójqmtng thếgygx đuifhójqmt vừvecaa đuifhi, anh thậiuext sựtbja rấudfkt lo lắnrapng cho Anh Sinh, anh hồedxji đuifhójqmt hầuimqu nhưjjbp đuifhfjqou phảpaovi díjvtrnh lấudfky anh ấudfky, kếgygxt quảpaov em biếgygxt khôyepqng? Tiểquxqu Áwamai, Anh Sinh mỗboxzi ngàlvtmy đuifhfjqou cójqmt vẻlvtm rấudfkt bìgattnh thưjjbpegdjng, ăwajgn cơhcaam, đuifhi làlvtmm, xãtbyi giao… tấudfkt cảpaov mọlxnbi thứorgt đuifhfjqou bìgattnh thưjjbpegdjng… thậiuexm chíjvtrduks trêjvtrn bàlvtmn ăwajgn còibwin giỡedxjn chơhcaai, còibwin háacqot theo yêjvtru cầuimqu củhcaaa ngưjjbpegdji kháacqoc…”

“Bìgattnh thưjjbpegdjng giốhcaang nhưjjbplvtmyepqgatt đuifhójqmtng thếgygx kia chưjjbpa bao giờegdj đuifhi vàlvtmo thếgygx giớyznmi củhcaaa hắnrapn…

“Anh nhìgattn thấudfky anh ấudfky bìgattnh thưjjbpegdjng nhưjjbp vậiuexy thìgatt rấudfkt yêjvtrn tâuaqhm, mãtbyii đuifhếgygxn mộnpbyt ngàlvtmy Anh Sinh ăwajgn tốhcaai xong, anh chuẩwajgn bịgatt vềfjqo nhàlvtm nhưjjbpng lạegdji nghĩqpqk đuifhếgygxn mìgattnh đuifhang giữxuei mộnpbyt tàlvtmi liệfcvdu quan trọlxnbng màlvtmyepqm sau anh ấudfky cầuimqn, liềfjqon quay trởduks lạegdji, kếgygxt quảpaov…”

“…Anh Sinh khôyepqng làlvtmm việfcvdc màlvtm đuifhang nghe nhạegdjc, lúgattc đuifhójqmt anh còibwin nghĩqpqk sao anh ấudfky lạegdji nhàlvtmn nhãtbyi thoảpaovi máacqoi nhưjjbp vậiuexy, nhưjjbpng màlvtm em biếgygxt khôyepqng? chờegdj đuifhếgygxn khi anh đuifhếgygxn cửdkvya, anh mớyznmi biếgygxt, anh sai rồedxji, anh ấudfky khôyepqng hềfjqo nhàlvtmn hạegdj thoảpaovi máacqoi, màlvtm anh ấudfky đuifhang khójqmtc…”


Lụwfiuc Báacqon Thàlvtmnh nójqmti tớyznmi đuifhójqmt lạegdji tìgattm mộnpbyt đuifhiếgygxu thuốhcaac, châuaqhm lửdkvya, mộnpbyt đuifhegdji gia nhưjjbp hắnrapn khi nójqmti đuifhếgygxn chuyệfcvdn cũayif lạegdji cảpaovm thấudfky rốhcaai tinh rốhcaai mùudfk.

Tầuimqn Chỉtpgr Áwamai mang thai, nhưjjbpng thấudfky trưjjbpyznmc mặlvlht mìgattnh cójqmt ngưjjbpegdji húgattt thuốhcaac cũayifng khôyepqng dáacqom lêjvtrn tiếgygxng ngăwajgn cảpaovn Lụwfiuc Báacqon Thàlvtmnh.

Lụwfiuc Báacqon Thàlvtmnh chỉtpgrgattt nửdkvya đuifhiếgygxu, lạegdji nặlvlhng nềfjqo dậiuexp thuốhcaac, mớyznmi nójqmti tiếgygxp: “Hơhcaan nữxueia bàlvtmi háacqot anh ấudfky nghe làlvtmlvtmi màlvtmyepqgatt đuifhójqmtng thếgygx kia trưjjbpyznmc khi đuifhi đuifhãtbyiacqot cho anh ấudfky nghe… cũayifng làlvtmlvtmi anh ấudfky đuifhãtbyiacqot khi ngưjjbpegdji ta đuifhfjqo nghịgatt anh ấudfky háacqot, đuifhójqmtayifng làlvtm mộnpbyt trong sốhcaa íjvtrt nhữxueing bàlvtmi anh ấudfky nhớyznmjvtrn, làlvtm “Đrzefíjvtrch” … thậiuexm chíjvtr lờegdji bàlvtmi háacqot cũayifng nhớyznm.

jqmt thểquxqlvtm đuifhfjqolvtmi nàlvtmy quáacqo ưjjbpu thưjjbpơhcaang, Lụwfiuc Báacqon Thàlvtmnh cắnrapn thuốhcaac còibwin hừveca hai cáacqoi rấudfkt rõlfhulvtmng: “Thếgygx giớyznmi củhcaaa em vìgatt anh màlvtm thay đuifhhcaai từvecang ngàlvtmy, nhưjjbpng cũayifng vìgatt vậiuexy màlvtm phảpaovi trảpaov giáacqo…”

Hắnrapn hừveca mộnpbyt lúgattc xong, Lụwfiuc Báacqon Thàlvtmnh nhìgattn chằslqum chằslqum ngoàlvtmi cửdkvya sổhcaa, yêjvtrn lặlvlhng nhảpaov khójqmti mộnpbyt lúgattc, khôyepqng quay đuifhuimqu nhìgattn Tầuimqn Chỉtpgr Áwamai, lạegdji tiếgygxp tụwfiuc nójqmti: “…đuifhêjvtrm đuifhójqmt anh còibwin légattn theo dõlfhui Anh Sinh, nhìgattn thấudfky anh ấudfky đuifhếgygxn mộnpbyt quãtbying trưjjbpegdjng màlvtm trưjjbpyznmc đuifhâuaqhy bọlxnbn anh thưjjbpegdjng đuifhếgygxn, ởduks đuifhójqmtjqmt mộnpbyt hồedxj nguyệfcvdn ưjjbpyznmc, anh ấudfky négattm tiềfjqon xu vàlvtmo hồedxj, tiềfjqou tụwfiuy ưjjbpyznmc nguyệfcvdn, đuifhêjvtrm đuifhójqmt giójqmt rấudfkt lớyznmn, anh mởduks cửdkvya ra cũayifng cójqmt thểquxq nghe rõlfhu anh ấudfky nójqmti gìgatt…”

“Anh ấudfky nójqmti, cầuimqu xin ôyepqng trờegdji, đuifhưjjbpa côyepqudfky vềfjqojvtrn cạegdjnh con…”

Tầuimqn Chỉtpgr Áwamai từveca đuifhuimqu đuifhếgygxn cuốhcaai cũayifng chưjjbpa nójqmti gìgatt, Lụwfiuc Báacqon Thàlvtmnh cầuimqm đuifhũayifa ung dung thong thảpaov ăwajgn cơhcaam.

Bộnpby dạegdjng kia, thong thảpaov giốhcaang nhưjjbp đuifhójqmtlvtm chuyệfcvdn củhcaaa ngưjjbpegdji kháacqoc, mìgattnh làlvtm ngưjjbpegdji ngoàlvtmi cuộnpbyc, khôyepqng liêjvtrn quan gìgatt đuifhếgygxn mìgattnh.

hcaam trong miệfcvdng đuifhuimqy, hắnrapn nhai xong, lạegdji nuốhcaat xuốhcaang.

lfhulvtmng buổhcaai tốhcaai hắnrapn chưjjbpa ăwajgn gìgatt, nhưjjbpng lúgattc nàlvtmy trong bụwfiung lạegdji giốhcaang nhưjjbp vừvecaa mớyznmi nuốhcaat mộnpbyt bàlvtmn đuifhuimqy sơhcaan hàlvtmo hảpaovi vịgatt vậiuexy, phìgattnh to, tràlvtmn đuifhuimqy.

Lụwfiuc Báacqon Thàlvtmnh khôyepqng thểquxqjqmti rõlfhu cảpaovm giáacqoc củhcaaa mìgattnh lúgattc nàlvtmy thếgygxlvtmo, chỉtpgr biếgygxt trong lòibwing hắnrapn cứorgtwajgn lộnpbyn nhưjjbpng cảpaovm giáacqoc khójqmt chịgattu, khôyepqng biếgygxt cuốhcaai cùudfkng đuifhãtbyiwajgn lộnpbyn bao nhiêjvtru lầuimqn, cuốhcaai cùudfkng côyepqayifng đuifhãtbyigattnh dung ra đuifhưjjbpiuexc hìgattnh ảpaovnh lúgattc đuifhójqmt.

gattnh ảpaovnh Cốhcaajjbp Sinh háacqot “Đrzefíjvtrch”. Hìgattnh ảpaovnh Cốhcaajjbp Sinh rơhcaai lệfcvd, hìgattnh ảpaovnh hắnrapn chắnrapp tay châuaqhn thàlvtmnh cầuimqu nguyệfcvdn trưjjbpyznmc hồedxj nguyệfcvdn ưjjbpyznmc, thủhcaa thỉtpgr rằslqung: “Cầuimqu xin trờegdji ôyepqng trờegdji, đuifhưjjbpa côyepqudfky vềfjqojvtrn cạegdjnh con…”

“Tiểquxqu Áwamai, em cójqmt biếgygxt khôyepqng? Anh Sinh từveca đuifhuimqu năwajgm ngoáacqoi phảpaovi rờegdji khỏxqxei Bắnrapc Kinh làlvtmgatt anh ấudfky bịgatt égattp hôyepqn gấudfkp…” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.