Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 653 : Tiểu Phiền Toái, anh thích em (3)

    trước sau   
Tầxgmyn Chỉzrjr Áfydsi cầxgmym đdrnmiệuqlxn thoạsrgzi nhìlbkln sốsyqm đdrnmiệuqlxn thoạsrgzi gọtqmsi đdrnmếtzeon trong màuohkn hìlbklnh, làuohk Lụuohkc Bátqmsn Thàuohknh gọtqmsi đdrnmếtzeon, côvxrq ngớtqms ngẩjhsjng mấhebey giâfydsy mớtqmsi bắhkklt mátqmsy: “Alo? Anh Bátqmsn Thàuohknh?”

“Em ătzeon tốsyqmi chưjsfza?” Lụuohkc Bátqmsn Thàuohknh hìlbklnh nhưjsfz đdrnmang látqmsi xe, cóhwnq tiếtzeong còwiiri xe, qua đdrnmiệuqlxn thoạsrgzi vẫrldhn cóhwnq thểclcf nghe thấhebey.

“Em còwiirn chưjsfza ătzeon, sao vậukzhy ạsrgz?”

“đdrnmúuohkng lúuohkc anh đdrnmi ngang qua nhàuohk em…” Lụuohkc Bátqmsn Thàuohknh cúuohki đdrnmxgmyu, liếtzeoc mắhkklt nhìlbkln thờuscui gian: “Khoảpicvng 10 phúuohkt nữihbya, 10 phúuohkt nữihbya em xuốsyqmng lầxgmyu, chúuohkng ta đdrnmi ătzeon tốsyqmi!”

Đdohyâfydsy làuohk lầxgmyn đdrnmxgmyu tiêhkkln Lụuohkc Bátqmsn Thàuohknh chủuqlx đdrnmpexlng mờuscui côvxrq ătzeon cơssacm, Tầxgmyn Chỉzrjr Áfydsi cóhwnq chúuohkt khóhwnq hiểclcfu, cầxgmym đdrnmiệuqlxn thoạsrgzi khôvxrqng nóhwnqi gìlbkl.

tqmsch đdrnmiệuqlxn thoạsrgzi di đdrnmpexlng, Lụuohkc Bátqmsn Thàuohknh biếtzeot Tầxgmyn Chỉzrjr Áfydsi đdrnmang nghi ngờuscu, lạsrgzi vộpexli mởetpj miệuqlxng giảpicvi thídgadch: “Khôvxrqng phảpicvi ngàuohky mai em đdrnmi du họtqmsc rồhfrli sao? Tốsyqmt xấhebeu cũzkhang làuohk bạsrgzn bèsubm, phảpicvi ătzeon mộpexlt bữihbya tiệuqlxc chia tay chứjovw?”


Dừnfctng mộpexlt chúuohkt, Lụuohkc Bátqmsn Thàuohknh lạsrgzi nóhwnqi: “Tiểclcfu Áfydsi, khôvxrqng phảpicvi em khôvxrqng xem em làuohk bạsrgzn bèsubm chứjovw?”

“Khôvxrqng cóhwnq…” Lụuohkc Bátqmsn Thàuohknh hỏsrgzi câfydsu nàuohky xong, Tầxgmyn Chỉzrjr Áfydsi khôvxrqng từnfct chốsyqmi nữihbya lậukzhp tứjovwc trảpicv lờuscui: “…Em đdrnmi rửquxqa mặqkmlt, látqmst nữihbya gặqkmlp anh!”

......

Lụuohkc Bátqmsn Thàuohknh chởetpj Tầxgmyn Chỉzrjr Áfydsi đdrnmếtzeon mộpexlt quátqmsn ătzeon lâfydsu nătzeom, gọtqmsi mộpexlt vàuohki móhwnqn ătzeon thanh đdrnmsrgzm.

Lụuohkc Bátqmsn Thàuohknh đdrnmxtyrnh gọtqmsi mộpexlt bìlbklnh rưjsfzrldhu ngon, Tầxgmyn Chỉzrjr Áfydsi khôvxrqng thểclcf uốsyqmng đdrnmưjsfzrldhc, liềrlefn gọtqmsi tràuohkuohk tốsyqmt nhấhebet.

Tiệuqlxm nàuohky ởetpj gầxgmynCốsyqm Cung,nhìlbkln qua cửquxqa sổvlyohwnq thểclcf nhìlbkln thấhebey đdrnmèsubmn đdrnmuốsyqmc huy hoàuohkng trong Cốsyqm Cung Thàuohknh.

Nhâfydsn viêhkkln phụuohkc vụuohkjsfzng nưjsfztqmsc lêhkkln rấhebet nhanh, Lụuohkc Bátqmsn Thàuohknh tựovan tay róhwnqt cho Tầxgmyn Chỉzrjr Áfydsi mộpexlt tátqmsch tràuohk, Tầxgmyn Chỉzrjr Áfydsi cưjsfzuscui lễbitq phéebmyp nóhwnqi: “Cảpicvm ơssacn anh.”

Lụuohkc Bátqmsn Thàuohknh mởetpj mắhkklt, nhìlbkln Tầxgmyn Chỉzrjr Áfydsi mộpexlt chúuohkt, cúuohki đdrnmxgmyu, lạsrgzi róhwnqt cho mìlbklnh mộpexlt tátqmsch tràuohk, bưjsfzng lêhkkln thưjsfzetpjng thứjovwc, sau đdrnmóhwnq mởetpj miệuqlxng nóhwnqi: “Anh vốsyqmn đdrnmxtyrnh đdrnmêhkklm nay kéebmyo Anh Sinh theo nhưjsfzng màuohk nhàuohk anh ấhebey cóhwnq chúuohkt chuyệuqlxn, Chuộpexlt thìlbkl vẫrldhn cứjovw buồhfrln chuyệuqlxn củuqlxa Ôgpwsn Noãquxqn, hắhkkln ta đdrnmsyqmi xửquxq vớtqmsi Ôgpwsn Noãquxqn nhưjsfz vậukzhy, anh cũzkhang khôvxrqng muốsyqmn gặqkmlp mắhkklt hắhkkln ta. Cuốsyqmi cùcvzxng chỉzrjrhwnq thểclcf đdrnmi mộpexlt mìlbklnh tớtqmsi gặqkmlp đdrnmclcf mởetpj tiệuqlxc chia tay em.”

Tầxgmyn Chỉzrjr Áfydsi rũzkha mi mắhkklt cưjsfzuscui yếtzeou ớtqmst, đdrnmclcftqmsch tràuohk trốsyqmng rỗjmprng xuốsyqmng, suy nghĩrjuh mộpexlt chúuohkt, lạsrgzi hỏsrgzi Lụuohkc Bátqmsn Thàuohknh: “Ôgpwsng củuqlxa anh ấhebey đdrnmãquxqlbklnh lạsrgzi chưjsfza ạsrgz?”

“Ồbqwv? Sao em lạsrgzi biếtzeot?” Lụuohkc Bátqmsn Thàuohknh đdrnmang châfydsm tràuohk, ngạsrgzc nhiêhkkln nhìlbkln Tầxgmyn Chỉzrjr Áfydsi.

“Hôvxrqm qua em cóhwnq gọtqmsi đdrnmiệuqlxn thoạsrgzi cho anh ấhebey, nêhkkln biếtzeot…”

Tầxgmyn Chỉzrjr Áfydsi làuohkm thưjsfzsrgz củuqlxa Cốsyqmjsfz Sinh mấhebey thátqmsng, bởetpji vìlbkl trưjsfztqmsc đdrnmâfydsy Ngôvxrq Hạsrgzo vàuohk Hứjovwa Ôgpwsn Noãquxqn cóhwnq quan hệuqlxt nêhkkln cũzkhang thưjsfzuscung xuyêhkkln tụuohk tậukzhp, Lụuohkc Bátqmsn Thàuohknh ngưjsfzrldhc lạsrgzi  vẫrldhn khôvxrqng thấhebey Tầxgmyn Chỉzrjr Áfydsi vàuohk Cốsyqmjsfz Sinh cóhwnq chỗjmpruohko khôvxrqng đdrnmúuohkng khi qua lạsrgzi vớtqmsi nhau nêhkkln chỉzrjr bừnfctng tỉzrjrnh “Àizox” mộpexlt tiếtzeong, trảpicv lờuscui câfydsu hỏsrgzi củuqlxa Tầxgmyn Chỉzrjr Áfydsi: “Buổvlyoi chiềrlefu anh ghéebmy bệuqlxnh việuqlxn, Cốsyqmquxqo gia còwiirn chưjsfza tỉzrjrnh, tìlbklnh hìlbklnh khôvxrqng tốsyqmt lắhkklm, cứjovwhwnqi sảpicvng suốsyqmt!”

“Khôvxrqng còwiirn biệuqlxn phátqmsp chữihbya trịxtyruohko khátqmsc sao ạsrgz?”

“Dưjsfz Sinh đdrnmãquxq mờuscui hai chuyêhkkln gia từnfctjsfztqmsc ngoàuohki vềrlef, cũzkhang tìlbklm đdrnmôvxrqng y rồhfrli…”

“Àizox” Tầxgmyn Chỉzrjr Áfydsi đdrnmátqmsp mộpexlt tiếtzeong, qua mộpexlt látqmst lạsrgzi hỏsrgzi: “Vậukzhy Cốsyqm tổvlyong… anh ấhebey cóhwnq khỏsrgze khôvxrqng?”

“Khỏsrgze gìlbkl chứjovw! Lụuohkc Bátqmsn Thàuohknh khôvxrqng nghĩrjuh ngợrldhi liêhkkln tụuohkc lắhkklc đdrnmxgmyu.

“Cốsyqmquxqo gia làuohk ngưjsfzuscui thâfydsn duy nhấhebet còwiirn lạsrgzi trêhkkln đdrnmuscui củuqlxa anh ấhebey, bâfydsy giờuscu lạsrgzi bệuqlxnh nhưjsfz vậukzhy, sao anh ấhebey cóhwnq thểclcf cảpicvm thấhebey dễbitq chịxtyru đdrnmưjsfzrldhc?”

“Đdohyiềrlefu nàuohky cũzkhang bìlbklnh thưjsfzuscung, vìlbkl chuyệuqlxn củuqlxa Tiểclcfu Khấhebeu màuohkssacn mộpexlt nătzeom nay Cốsyqmjsfz Sinh vàuohk Cốsyqmquxqo gia liêhkkln tụuohkc bấhebet hòwiira, bâfydsy giờuscu Cốsyqmquxqo gia lạsrgzi bệuqlxnh nhưjsfz vậukzhy, sợrldhuohk Anh Sinh khôvxrqng thểclcf cứjovw kiêhkkln trìlbkl nhưjsfz vậukzhy nữihbya! cũzkhang phảpicvi vìlbkl ôvxrqng nộpexli màuohk gậukzht đdrnmxgmyu cưjsfztqmsi Tiểclcfu Khấhebeu thôvxrqi…”

“Cưjsfztqmsi?” Tầxgmyn Chỉzrjr Áfydsi nhídgadu màuohky: “Khôvxrqng phảpicvi bọtqmsn họtqms đdrnmãquxq sớtqmsm kếtzeot hôvxrqn rồhfrli sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.