Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 653 : Tiểu Phiền Toái, anh thích em (3)

    trước sau   
Tầkqzdn Chỉlvnj Áitzfi cầkqzdm đlypviệuvlgn thoạhppei nhìdshwn sốhiwq đlypviệuvlgn thoạhppei gọyebji đlypvếtweun trong màuvlgn hìdshwnh, làuvlg Lụdbkbc Bábokgn Thàuvlgnh gọyebji đlypvếtweun, côezcx ngớtuca ngẩmuryng mấitzfy giâxkyzy mớtucai bắamsot mábokgy: “Alo? Anh Bábokgn Thàuvlgnh?”

“Em ămzson tốhiwqi chưyclaa?” Lụdbkbc Bábokgn Thàuvlgnh hìdshwnh nhưycla đlypvang lábokgi xe, cóbokg tiếtweung còpdvhi xe, qua đlypviệuvlgn thoạhppei vẫscnpn cóbokg thểbpqw nghe thấitzfy.

“Em còpdvhn chưyclaa ămzson, sao vậezcxy ạhppe?”

“đlypvúexthng lúexthc anh đlypvi ngang qua nhàuvlg em…” Lụdbkbc Bábokgn Thàuvlgnh cúexthi đlypvkqzdu, liếtweuc mắamsot nhìdshwn thờntaki gian: “Khoảrsbeng 10 phúextht nữlskca, 10 phúextht nữlskca em xuốhiwqng lầkqzdu, chúexthng ta đlypvi ămzson tốhiwqi!”

Đbxilâxkyzy làuvlg lầkqzdn đlypvkqzdu tiêqxlbn Lụdbkbc Bábokgn Thàuvlgnh chủcsea đlypvdpiong mờntaki côezcx ămzson cơhfexm, Tầkqzdn Chỉlvnj Áitzfi cóbokg chúextht khóbokg hiểbpqwu, cầkqzdm đlypviệuvlgn thoạhppei khôezcxng nóbokgi gìdshw.

bokgch đlypviệuvlgn thoạhppei di đlypvdpiong, Lụdbkbc Bábokgn Thàuvlgnh biếtweut Tầkqzdn Chỉlvnj Áitzfi đlypvang nghi ngờntak, lạhppei vộdpioi mởyebj miệuvlgng giảrsbei thíyclach: “Khôezcxng phảrsbei ngàuvlgy mai em đlypvi du họyebjc rồamqdi sao? Tốhiwqt xấitzfu cũamsong làuvlg bạhppen bèhfex, phảrsbei ămzson mộdpiot bữlskca tiệuvlgc chia tay chứqkwl?”


Dừyebjng mộdpiot chúextht, Lụdbkbc Bábokgn Thàuvlgnh lạhppei nóbokgi: “Tiểbpqwu Áitzfi, khôezcxng phảrsbei em khôezcxng xem em làuvlg bạhppen bèhfex chứqkwl?”

“Khôezcxng cóbokg…” Lụdbkbc Bábokgn Thàuvlgnh hỏkqzdi câxkyzu nàuvlgy xong, Tầkqzdn Chỉlvnj Áitzfi khôezcxng từyebj chốhiwqi nữlskca lậezcxp tứqkwlc trảrsbe lờntaki: “…Em đlypvi rửwcopa mặbkzdt, lábokgt nữlskca gặbkzdp anh!”

......

Lụdbkbc Bábokgn Thàuvlgnh chởyebj Tầkqzdn Chỉlvnj Áitzfi đlypvếtweun mộdpiot quábokgn ămzson lâxkyzu nămzsom, gọyebji mộdpiot vàuvlgi móbokgn ămzson thanh đlypvhppem.

Lụdbkbc Bábokgn Thàuvlgnh đlypvmurynh gọyebji mộdpiot bìdshwnh rưyclawuriu ngon, Tầkqzdn Chỉlvnj Áitzfi khôezcxng thểbpqw uốhiwqng đlypvưyclawuric, liềfnbfn gọyebji tràuvlguvlg tốhiwqt nhấitzft.

Tiệuvlgm nàuvlgy ởyebj gầkqzdnCốhiwq Cung,nhìdshwn qua cửwcopa sổzblcbokg thểbpqw nhìdshwn thấitzfy đlypvèhfexn đlypvuốhiwqc huy hoàuvlgng trong Cốhiwq Cung Thàuvlgnh.

Nhâxkyzn viêqxlbn phụdbkbc vụdbkbyclang nưyclatucac lêqxlbn rấitzft nhanh, Lụdbkbc Bábokgn Thàuvlgnh tựfcce tay róbokgt cho Tầkqzdn Chỉlvnj Áitzfi mộdpiot tábokgch tràuvlg, Tầkqzdn Chỉlvnj Áitzfi cưyclantaki lễqkwl phéezcxp nóbokgi: “Cảrsbem ơhfexn anh.”

Lụdbkbc Bábokgn Thàuvlgnh mởyebj mắamsot, nhìdshwn Tầkqzdn Chỉlvnj Áitzfi mộdpiot chúextht, cúexthi đlypvkqzdu, lạhppei róbokgt cho mìdshwnh mộdpiot tábokgch tràuvlg, bưyclang lêqxlbn thưyclayebjng thứqkwlc, sau đlypvóbokg mởyebj miệuvlgng nóbokgi: “Anh vốhiwqn đlypvmurynh đlypvêqxlbm nay kéezcxo Anh Sinh theo nhưyclang màuvlg nhàuvlg anh ấitzfy cóbokg chúextht chuyệuvlgn, Chuộdpiot thìdshw vẫscnpn cứqkwl buồamqdn chuyệuvlgn củcseaa Ôldwkn Noãfurpn, hắamson ta đlypvhiwqi xửwcop vớtucai Ôldwkn Noãfurpn nhưycla vậezcxy, anh cũamsong khôezcxng muốhiwqn gặbkzdp mắamsot hắamson ta. Cuốhiwqi cùlskcng chỉlvnjbokg thểbpqw đlypvi mộdpiot mìdshwnh tớtucai gặbkzdp đlypvbpqw mởyebj tiệuvlgc chia tay em.”

Tầkqzdn Chỉlvnj Áitzfi rũamso mi mắamsot cưyclantaki yếtweuu ớtucat, đlypvbpqwbokgch tràuvlg trốhiwqng rỗayaang xuốhiwqng, suy nghĩuuez mộdpiot chúextht, lạhppei hỏkqzdi Lụdbkbc Bábokgn Thàuvlgnh: “Ôldwkng củcseaa anh ấitzfy đlypvãfurpdshwnh lạhppei chưyclaa ạhppe?”

“Ồugyc? Sao em lạhppei biếtweut?” Lụdbkbc Bábokgn Thàuvlgnh đlypvang châxkyzm tràuvlg, ngạhppec nhiêqxlbn nhìdshwn Tầkqzdn Chỉlvnj Áitzfi.

“Hôezcxm qua em cóbokg gọyebji đlypviệuvlgn thoạhppei cho anh ấitzfy, nêqxlbn biếtweut…”

Tầkqzdn Chỉlvnj Áitzfi làuvlgm thưycladshn củcseaa Cốhiwqycla Sinh mấitzfy thábokgng, bởyebji vìdshw trưyclatucac đlypvâxkyzy Ngôezcx Hạhppeo vàuvlg Hứqkwla Ôldwkn Noãfurpn cóbokg quan hệuvlgt nêqxlbn cũamsong thưyclantakng xuyêqxlbn tụdbkb tậezcxp, Lụdbkbc Bábokgn Thàuvlgnh ngưyclawuric lạhppei  vẫscnpn khôezcxng thấitzfy Tầkqzdn Chỉlvnj Áitzfi vàuvlg Cốhiwqycla Sinh cóbokg chỗayaauvlgo khôezcxng đlypvúexthng khi qua lạhppei vớtucai nhau nêqxlbn chỉlvnj bừyebjng tỉlvnjnh “Àzzga” mộdpiot tiếtweung, trảrsbe lờntaki câxkyzu hỏkqzdi củcseaa Tầkqzdn Chỉlvnj Áitzfi: “Buổzblci chiềfnbfu anh ghéezcx bệuvlgnh việuvlgn, Cốhiwqfurpo gia còpdvhn chưyclaa tỉlvnjnh, tìdshwnh hìdshwnh khôezcxng tốhiwqt lắamsom, cứqkwlbokgi sảrsbeng suốhiwqt!”

“Khôezcxng còpdvhn biệuvlgn phábokgp chữlskca trịmuryuvlgo khábokgc sao ạhppe?”

“Dưycla Sinh đlypvãfurp mờntaki hai chuyêqxlbn gia từyebjyclatucac ngoàuvlgi vềfnbf, cũamsong tìdshwm đlypvôezcxng y rồamqdi…”

“Àzzga” Tầkqzdn Chỉlvnj Áitzfi đlypvábokgp mộdpiot tiếtweung, qua mộdpiot lábokgt lạhppei hỏkqzdi: “Vậezcxy Cốhiwq tổzblcng… anh ấitzfy cóbokg khỏkqzde khôezcxng?”

“Khỏkqzde gìdshw chứqkwl! Lụdbkbc Bábokgn Thàuvlgnh khôezcxng nghĩuuez ngợwurii liêqxlbn tụdbkbc lắamsoc đlypvkqzdu.

“Cốhiwqfurpo gia làuvlg ngưyclantaki thâxkyzn duy nhấitzft còpdvhn lạhppei trêqxlbn đlypvntaki củcseaa anh ấitzfy, bâxkyzy giờntak lạhppei bệuvlgnh nhưycla vậezcxy, sao anh ấitzfy cóbokg thểbpqw cảrsbem thấitzfy dễqkwl chịmuryu đlypvưyclawuric?”

“Đbxiliềfnbfu nàuvlgy cũamsong bìdshwnh thưyclantakng, vìdshw chuyệuvlgn củcseaa Tiểbpqwu Khấitzfu màuvlghfexn mộdpiot nămzsom nay Cốhiwqycla Sinh vàuvlg Cốhiwqfurpo gia liêqxlbn tụdbkbc bấitzft hòpdvha, bâxkyzy giờntak Cốhiwqfurpo gia lạhppei bệuvlgnh nhưycla vậezcxy, sợwuriuvlg Anh Sinh khôezcxng thểbpqw cứqkwl kiêqxlbn trìdshw nhưycla vậezcxy nữlskca! cũamsong phảrsbei vìdshw ôezcxng nộdpioi màuvlg gậezcxt đlypvkqzdu cưyclatucai Tiểbpqwu Khấitzfu thôezcxi…”

“Cưyclatucai?” Tầkqzdn Chỉlvnj Áitzfi nhíyclau màuvlgy: “Khôezcxng phảrsbei bọyebjn họyebj đlypvãfurp sớtucam kếtweut hôezcxn rồamqdi sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.