Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 653 : Tiểu Phiền Toái, anh thích em (3)
Tầkqzd n Chỉlvnj Áitzf i cầkqzd m đlypv iệuvlg n thoạhppe i nhìdshw n sốhiwq đlypv iệuvlg n thoạhppe i gọyebj i đlypv ếtweu n trong màuvlg n hìdshw nh, làuvlg Lụdbkb c Bábokg n Thàuvlg nh gọyebj i đlypv ếtweu n, côezcx ngớtuca ngẩmury ng mấitzf y giâxkyz y mớtuca i bắamso t mábokg y: “Alo? Anh Bábokg n Thàuvlg nh?”
“Em ămzso n tốhiwq i chưycla a?” Lụdbkb c Bábokg n Thàuvlg nh hìdshw nh nhưycla đlypv ang lábokg i xe, cóbokg tiếtweu ng còpdvh i xe, qua đlypv iệuvlg n thoạhppe i vẫscnp n cóbokg thểbpqw nghe thấitzf y.
“Em còpdvh n chưycla a ămzso n, sao vậezcx y ạhppe ?”
“đlypv úexth ng lúexth c anh đlypv i ngang qua nhàuvlg em…” Lụdbkb c Bábokg n Thàuvlg nh cúexth i đlypv ầkqzd u, liếtweu c mắamso t nhìdshw n thờntak i gian: “Khoảrsbe ng 10 phúexth t nữlskc a, 10 phúexth t nữlskc a em xuốhiwq ng lầkqzd u, chúexth ng ta đlypv i ămzso n tốhiwq i!”
Đbxil âxkyz y làuvlg lầkqzd n đlypv ầkqzd u tiêqxlb n Lụdbkb c Bábokg n Thàuvlg nh chủcsea đlypv ộdpio ng mờntak i côezcx ămzso n cơhfex m, Tầkqzd n Chỉlvnj Áitzf i cóbokg chúexth t khóbokg hiểbpqw u, cầkqzd m đlypv iệuvlg n thoạhppe i khôezcx ng nóbokg i gìdshw .
Cábokg ch đlypv iệuvlg n thoạhppe i di đlypv ộdpio ng, Lụdbkb c Bábokg n Thàuvlg nh biếtweu t Tầkqzd n Chỉlvnj Áitzf i đlypv ang nghi ngờntak , lạhppe i vộdpio i mởyebj miệuvlg ng giảrsbe i thíycla ch: “Khôezcx ng phảrsbe i ngàuvlg y mai em đlypv i du họyebj c rồamqd i sao? Tốhiwq t xấitzf u cũamso ng làuvlg bạhppe n bèhfex , phảrsbe i ămzso n mộdpio t bữlskc a tiệuvlg c chia tay chứqkwl ?”
Dừyebj ng mộdpio t chúexth t, Lụdbkb c Bábokg n Thàuvlg nh lạhppe i nóbokg i: “Tiểbpqw u Áitzf i, khôezcx ng phảrsbe i em khôezcx ng xem em làuvlg bạhppe n bèhfex chứqkwl ?”
“Khôezcx ng cóbokg …” Lụdbkb c Bábokg n Thàuvlg nh hỏkqzd i câxkyz u nàuvlg y xong, Tầkqzd n Chỉlvnj Áitzf i khôezcx ng từyebj chốhiwq i nữlskc a lậezcx p tứqkwl c trảrsbe lờntak i: “…Em đlypv i rửwcop a mặbkzd t, lábokg t nữlskc a gặbkzd p anh!”
......
Lụdbkb c Bábokg n Thàuvlg nh chởyebj Tầkqzd n Chỉlvnj Áitzf i đlypv ếtweu n mộdpio t quábokg n ămzso n lâxkyz u nămzso m, gọyebj i mộdpio t vàuvlg i móbokg n ămzso n thanh đlypv ạhppe m.
Lụdbkb c Bábokg n Thàuvlg nh đlypv ịmury nh gọyebj i mộdpio t bìdshw nh rưycla ợwuri u ngon, Tầkqzd n Chỉlvnj Áitzf i khôezcx ng thểbpqw uốhiwq ng đlypv ưycla ợwuri c, liềfnbf n gọyebj i tràuvlg làuvlg tốhiwq t nhấitzf t.
Tiệuvlg m nàuvlg y ởyebj gầkqzd nCốhiwq Cung,nhìdshw n qua cửwcop a sổzblc cóbokg thểbpqw nhìdshw n thấitzf y đlypv èhfex n đlypv uốhiwq c huy hoàuvlg ng trong Cốhiwq Cung Thàuvlg nh.
Nhâxkyz n viêqxlb n phụdbkb c vụdbkb bưycla ng nưycla ớtuca c lêqxlb n rấitzf t nhanh, Lụdbkb c Bábokg n Thàuvlg nh tựfcce tay róbokg t cho Tầkqzd n Chỉlvnj Áitzf i mộdpio t tábokg ch tràuvlg , Tầkqzd n Chỉlvnj Áitzf i cưycla ờntak i lễqkwl phéezcx p nóbokg i: “Cảrsbe m ơhfex n anh.”
Lụdbkb c Bábokg n Thàuvlg nh mởyebj mắamso t, nhìdshw n Tầkqzd n Chỉlvnj Áitzf i mộdpio t chúexth t, cúexth i đlypv ầkqzd u, lạhppe i róbokg t cho mìdshw nh mộdpio t tábokg ch tràuvlg , bưycla ng lêqxlb n thưycla ởyebj ng thứqkwl c, sau đlypv óbokg mởyebj miệuvlg ng nóbokg i: “Anh vốhiwq n đlypv ịmury nh đlypv êqxlb m nay kéezcx o Anh Sinh theo nhưycla ng màuvlg nhàuvlg anh ấitzf y cóbokg chúexth t chuyệuvlg n, Chuộdpio t thìdshw vẫscnp n cứqkwl buồamqd n chuyệuvlg n củcsea a Ôldwk n Noãfurp n, hắamso n ta đlypv ốhiwq i xửwcop vớtuca i Ôldwk n Noãfurp n nhưycla vậezcx y, anh cũamso ng khôezcx ng muốhiwq n gặbkzd p mắamso t hắamso n ta. Cuốhiwq i cùlskc ng chỉlvnj cóbokg thểbpqw đlypv i mộdpio t mìdshw nh tớtuca i gặbkzd p đlypv ểbpqw mởyebj tiệuvlg c chia tay em.”
Tầkqzd n Chỉlvnj Áitzf i rũamso mi mắamso t cưycla ờntak i yếtweu u ớtuca t, đlypv ểbpqw tábokg ch tràuvlg trốhiwq ng rỗayaa ng xuốhiwq ng, suy nghĩuuez mộdpio t chúexth t, lạhppe i hỏkqzd i Lụdbkb c Bábokg n Thàuvlg nh: “Ôldwk ng củcsea a anh ấitzf y đlypv ãfurp tìdshw nh lạhppe i chưycla a ạhppe ?”
“Ồugyc ? Sao em lạhppe i biếtweu t?” Lụdbkb c Bábokg n Thàuvlg nh đlypv ang châxkyz m tràuvlg , ngạhppe c nhiêqxlb n nhìdshw n Tầkqzd n Chỉlvnj Áitzf i.
“Hôezcx m qua em cóbokg gọyebj i đlypv iệuvlg n thoạhppe i cho anh ấitzf y, nêqxlb n biếtweu t…”
Tầkqzd n Chỉlvnj Áitzf i làuvlg m thưycla kýdshn củcsea a Cốhiwq Dưycla Sinh mấitzf y thábokg ng, bởyebj i vìdshw trưycla ớtuca c đlypv âxkyz y Ngôezcx Hạhppe o vàuvlg Hứqkwl a Ôldwk n Noãfurp n cóbokg quan hệuvlg t nêqxlb n cũamso ng thưycla ờntak ng xuyêqxlb n tụdbkb tậezcx p, Lụdbkb c Bábokg n Thàuvlg nh ngưycla ợwuri c lạhppe i vẫscnp n khôezcx ng thấitzf y Tầkqzd n Chỉlvnj Áitzf i vàuvlg Cốhiwq Dưycla Sinh cóbokg chỗayaa nàuvlg o khôezcx ng đlypv úexth ng khi qua lạhppe i vớtuca i nhau nêqxlb n chỉlvnj bừyebj ng tỉlvnj nh “Àzzga ” mộdpio t tiếtweu ng, trảrsbe lờntak i câxkyz u hỏkqzd i củcsea a Tầkqzd n Chỉlvnj Áitzf i: “Buổzblc i chiềfnbf u anh ghéezcx bệuvlg nh việuvlg n, Cốhiwq lãfurp o gia còpdvh n chưycla a tỉlvnj nh, tìdshw nh hìdshw nh khôezcx ng tốhiwq t lắamso m, cứqkwl nóbokg i sảrsbe ng suốhiwq t!”
“Khôezcx ng còpdvh n biệuvlg n phábokg p chữlskc a trịmury nàuvlg o khábokg c sao ạhppe ?”
“Dưycla Sinh đlypv ãfurp mờntak i hai chuyêqxlb n gia từyebj nưycla ớtuca c ngoàuvlg i vềfnbf , cũamso ng tìdshw m đlypv ôezcx ng y rồamqd i…”
“Àzzga ” Tầkqzd n Chỉlvnj Áitzf i đlypv ábokg p mộdpio t tiếtweu ng, qua mộdpio t lábokg t lạhppe i hỏkqzd i: “Vậezcx y Cốhiwq tổzblc ng… anh ấitzf y cóbokg khỏkqzd e khôezcx ng?”
“Khỏkqzd e gìdshw chứqkwl ! Lụdbkb c Bábokg n Thàuvlg nh khôezcx ng nghĩuuez ngợwuri i liêqxlb n tụdbkb c lắamso c đlypv ầkqzd u.
“Cốhiwq lãfurp o gia làuvlg ngưycla ờntak i thâxkyz n duy nhấitzf t còpdvh n lạhppe i trêqxlb n đlypv ờntak i củcsea a anh ấitzf y, bâxkyz y giờntak lạhppe i bệuvlg nh nhưycla vậezcx y, sao anh ấitzf y cóbokg thểbpqw cảrsbe m thấitzf y dễqkwl chịmury u đlypv ưycla ợwuri c?”
“Đbxil iềfnbf u nàuvlg y cũamso ng bìdshw nh thưycla ờntak ng, vìdshw chuyệuvlg n củcsea a Tiểbpqw u Khấitzf u màuvlg hơhfex n mộdpio t nămzso m nay Cốhiwq Dưycla Sinh vàuvlg Cốhiwq lãfurp o gia liêqxlb n tụdbkb c bấitzf t hòpdvh a, bâxkyz y giờntak Cốhiwq lãfurp o gia lạhppe i bệuvlg nh nhưycla vậezcx y, sợwuri làuvlg Anh Sinh khôezcx ng thểbpqw cứqkwl kiêqxlb n trìdshw nhưycla vậezcx y nữlskc a! cũamso ng phảrsbe i vìdshw ôezcx ng nộdpio i màuvlg gậezcx t đlypv ầkqzd u cưycla ớtuca i Tiểbpqw u Khấitzf u thôezcx i…”
“Cưycla ớtuca i?” Tầkqzd n Chỉlvnj Áitzf i nhíycla u màuvlg y: “Khôezcx ng phảrsbe i bọyebj n họyebj đlypv ãfurp sớtuca m kếtweu t hôezcx n rồamqd i sao?”
“Em ă
“Em cò
“đ
Đ
Cá
Dừ
“Khô
......
Lụ
Lụ
Tiệ
Nhâ
Lụ
Tầ
“Ồ
“Hô
Tầ
“Khô
“Dư
“À
“Khỏ
“Cố
“Đ
“Cư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.