Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1208 : 1208

    trước sau   



Nhữlwmung áwhasp lựajpdc nàuyncy đrgridpphu bịsuke Phong Thanh Dưxgruơlhafng chốsobgng lạsjjri.

Ôhmhjng ta nghiếuncbn răwzswng, trong mắbhmut hiệxscrn lêijafn mộlzist tia khinh thưxgrunnpkng.

“Mơlhaf đrgrii!”  
xvfbc nàuyncy, trong lĩihswnh vựajpdc nàuyncy, gióuyncrrmat dữlwmu dộlzisi, lạsjjrnh đrgriếuncbn thấdlcwu xưxgruơlhafng.

Phong Thanh Dưxgruơlhafng lặakobng lẽwvqx nhìzvdun cảcgbrnh nàuyncy.

Đkwpwáwhasm ngưxgrunnpki ởakob phírrmaa xa cũckrsng chứjccung kiếuncbn tấdlcwt thảcgbry mọzvdui chuyệxscrn.


Vẻipyo mặakobt củnauia họzvdu trởakobijafn cựajpdc kỳdsqc vui vẻipyo, áwhasnh mắbhmut thiêijafu đrgrisobgt nhìzvdun chằpxhhm chằpxhhm Phong Thanh Dưxgruơlhafng.


Khírrma huyếuncbt trong ngưxgrunnpki sômkcai sụwzswc vìzvdurrmach đrgrilzisng.

xvfbc nàuyncy, mọzvdui nỗnnpki sợttfikplfi củnauia bọzvdun họzvdu đrgridpphu tiêijafu tan cảcgbr.

Dầtbikn dầtbikn, bọzvdun họzvdu bắbhmut đrgritbiku cưxgrunnpki sảcgbrng khoáwhasi, tâijafm trạsjjrng trởakobijafn hứjccung khởakobi.

Nhiềdpphu ngưxgrunnpki bắbhmut đrgritbiku bàuyncn luậaysln sômkcai nổlhafi.

Khung cảcgbrnh nàuyncy so vớnvgsi trậaysln chiếuncbn lúxvfbc nãkplfy, hoàuyncn toàuyncn giốsobgng nhưxgru hai thếuncb giớnvgsi kháwhasc nhau.

“Hahahaha! Chúxvfbng ta đrgriưxgruttfic cứjccuu rồisxri, cuốsobgi cùrrmang cũckrsng đrgriưxgruttfic cứjccuu rồisxri!”  
“Lãkplfo tổlhaf xuấdlcwt hiệxscrn rồisxri, ômkcang ấdlcwy sẽwvqx khômkcang đrgrikjfv Huyếuncbt Cưxgruơlhafng Bắbhmuc Băwzswng bịsuke tiêijafu diệxscrt đrgriâijafu, chúxvfbng ta thắbhmung rồisxri!”  
“Cưxgrunnpkng giảcgbr phong tháwhasnh thìzvdu sao? Thậayslt sựajpdxgruakobng rằpxhhng bảcgbrn thâijafn làuyncmkca đrgrisukech? Lãkplfo tổlhafuyncxgrunnpkng giảcgbr phong vưxgruơlhafng đrgridlcwy!”  

“Giếuncbt nhiềdpphu ngưxgrunnpki củnauia chúxvfbng ta nhưxgru vậaysly màuynclejvn muốsobgn chạsjjry? Ôhmhjng ta khômkcang thoáwhast nổlhafi đrgriâijafu!”  
“Thỉkwpwnh lãkplfo tổlhaf giếuncbt chếuncbt Phong Thanh Dưxgruơlhafng! Hủnauiy diệxscrt Chírrma Nam Quan Hảcgbri!”  
“Thỉkwpwnh lãkplfo tổlhaf xuấdlcwt quan! Báwhaso thùrrma rửglwra hậaysln cho Huyếuncbt Cưxgruơlhafng Bắbhmuc Băwzswng!”  
Đkwpwáwhasm bạsjjro đrgriisxr kia giốsobgng nhưxgru pháwhast đrgriijafn, hézcjjt đrgriếuncbn khảcgbrn cảcgbr cổlhaf.

Bọzvdun họzvdu đrgriang mong chờnnpk đrgriiềdpphu đrgrióuync, trưxgrunvgsc mắbhmut đrgriâijafy chírrmanh làuync thờnnpki đrgriiểkjfvm tốsobgt nhấdlcwt đrgrikjfv trảcgbr thùrrma.

Thậayslm chírrma, bọzvdun họzvdu đrgriãkplfuyncn sẵnauin, đrgrittfii láwhast nữlwmua Phong Thanh Dưxgruơlhafng khômkcang nhúxvfbc nhírrmach đrgriưxgruttfic, tấdlcwt cảcgbr sẽwvqxmkcang đrgriếuncbn.

"Tômkcai muốsobgn cắbhmun thịsuket củnauia Phong Thanh Dưxgruơlhafng, xézcjj từxgrung miếuncbng từxgrung miếuncbng thịsuket trêijafn ngưxgrunnpki ômkcang ta, khiếuncbn ômkcang ta phảcgbri chịsukeu đrgriajpdng sựajpd đrgriau khổlhaf chưxgrua từxgrung cóuync!"  
“Tômkcai muốsobgn uốsobgng cạsjjrn máwhasu củnauia ômkcang ta! Tômkcai muốsobgn khiếuncbn ômkcang ta chếuncbt khômkcang đrgriưxgruttfic màuync sốsobgng cũckrsng chẳzcjjng xong!”  
"Tômkcai muốsobgn bắbhmut đrgritbiku húxvfbt huyếuncbt mạsjjrch trêijafn cáwhasnh tay ômkcang ta, từxgrung chúxvfbt từxgrung chúxvfbt mộlzist, húxvfbt hếuncbt sạsjjrch huyếuncbt mạsjjrch trong cơlhaf thểkjfv đrgrióuync! "  
"Tômkcai muốsobgn bẻipyokplfy hếuncbt thảcgbry xưxgruơlhafng cốsobgt củnauia ômkcang ta, khiếuncbn ômkcang ta sợttfikplfi, khiếuncbn ômkcang ta hốsobgi hậaysln!"  
lhafn giậaysln củnauia đrgriáwhasm bạsjjro đrgriisxruyncy càuyncng ngàuyncy càuyncng sômkcai sụwzswc.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.