Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 65 : Em chính là hận cô ta vì nhìn cô ta không vừa mắt
Nam Cung Dạzqhm Hi bắzqhm t đpiol ầxxrt u khôxzow ng thoảfjbo i mánbey i, bấksht t mãgccm n nóhppa i: “Anh khẩibii n trưlley ơkvfe ng nhưlley vậxxrt y làprdi m gìculw ? Chẳxpcn ng lẽbcir anh còjxng n thíafhg ch côxzow ta?”
“Dạzqhm Hi…..Anh khôxzow ng cóhppa khẩibii n trưlley ơkvfe ng vìculw côxzow ấksht y, làprdi anh lo lắzqhm ng cho em, dùhunn sao Thiêmlsz n Tuyếpiol t cũakkq ng làprdi ngưlley ờbqyy i bêmlsz n cạzqhm nh anh trai em, em khôxzow ng nêmlsz n lỗxiwl mãgccm ng đpiol i trêmlsz u chọujaj c côxzow ấksht y nhưlley vậxxrt y, anh đpiol ãgccm khôxzow ng còjxng n quan hệzyie gìculw vớykmb i côxzow ấksht y nữesyu a rồutof i, em khôxzow ng nêmlsz n làprdi m chuyệzyie n gìculw chọujaj c giậxxrt n Kìculw nh Hiêmlsz n, sẽbcir khôxzow ng tốgycw t, biếpiol t chưlley a?”
“Hừibxf ! Em sợmaxl côxzow ta sao? Chẳxpcn ng lẽbcir anh trai em cóhppa thểwuzf vìculw côxzow ta màprdi trởlobr mặnbey t vớykmb i em?” Nam Cung Dạzqhm Hi ngôxzow ng cuồutof ng tựtskc cao tựtskc đpiol ạzqhm i nóhppa i: “Vảfjbo lạzqhm i còjxng n cóhppa ba em ởlobr đpiol âmaxl y, ôxzow ng tin tốgycw i hôxzow m qua chíafhg nh làprdi con tiệzyie n nhâmaxl n Dụmcca Thiêmlsz n Tuyếpiol t đpiol óhppa đpiol ãgccm đpiol ẩibii y em xuốgycw ng! Chẳxpcn ng lẽbcir ba khôxzow ng che chởlobr em màprdi ngưlley ợmaxl c lạzqhm i đpiol i bảfjbo o vệzyie ngưlley ờbqyy i ngoàprdi i?!”
“Em nóhppa i cánbey i gìculw ?!” Mộygps t thanh âmaxl m âmaxl m lãgccm nh giậxxrt n dữesyu từibxf sau lưlley ng truyềkddc n đpiol ếpiol n.
Nam Cung Dạzqhm Hi rùhunn ng mìculw nh mộygps t cánbey i, quay đpiol ầxxrt u nhìculw n lạzqhm i, giậxxrt t mìculw nh kêmlsz u lêmlsz n: “Anh trai…..” mang truyệzyie n đpiol i xin ghi rõsecd nguồutof n:ddlequydon
Thâmaxl n ảfjbo nh Nam Cung Kìculw nh Hiêmlsz n cao lớykmb n rắzqhm n rỏkddc i từibxf trêmlsz n lầxxrt u bưlley ớykmb c xuốgycw ng, lửavlg a giậxxrt n lan tràprdi n, tay bấksht u vàprdi o tay vịkoyj n củtvkw a ghếpiol sofa, lựtskc c mạzqhm nh đpiol ếpiol n nỗxiwl i tạzqhm o ra dấksht u hằcfzj n, gầxxrt m nhẹhwqv hỏkddc i: “Nam Cung Dạzqhm Hi, làprdi anh đpiol ãgccm quánbey nuôxzow ng chiềkddc u em phảfjbo i khôxzow ng! Vớykmb i anh màprdi em cũakkq ng dánbey m nóhppa i dốgycw i!”
Nam Cung Dạzqhm Hi bịkoyj hùhunn dọujaj a lui vềkddc phíafhg a sau, nhưlley ng tíafhg nh tìculw nh ngang ngưlley ợmaxl c kiêmlsz u ngạzqhm o vẫhppa n nhưlley cũakkq khôxzow ng biếpiol t sợmaxl : “Em…..Làprdi em lừibxf a anh, màprdi em dạzqhm y dỗxiwl côxzow ta mộygps t chúujaj t thìculw đpiol ãgccm sao! Bấksht t quánbey cũakkq ng chỉmcca làprdi mộygps t nhâmaxl n viêmlsz n quèbcir n, cóhppa thểwuzf làprdi m việzyie c ởlobr Lịkoyj ch Viễwzbm n làprdi phúujaj c phậxxrt n côxzow ta đpiol ãgccm tu luyệzyie n tánbey m đpiol ờbqyy i mớykmb i đpiol ưlley ợmaxl c, còjxng n dánbey m chọujaj c em mấksht t hứzojp ng nữesyu a, em sẽbcir nóhppa i vớykmb i ba trựtskc c tiếpiol p sa thảfjbo i côxzow ta!”
“Em!” Nam Cung Kìculw nh Hiêmlsz n bịkoyj chọujaj c giậxxrt n gầxxrt n chếpiol t, trong mắzqhm t lửavlg a giậxxrt n ngậxxrt p trờbqyy i: “Nam Cung Dạzqhm Hi, em thậxxrt t làprdi càprdi ng ngàprdi y càprdi ng hưlley khôxzow ng tưlley ởlobr ng tưlley ợmaxl ng nổahbh i! Anh quảfjbo thậxxrt t đpiol ãgccm quánbey dung túujaj ng em! Nóhppa i cho em biếpiol t, vềkddc sau khôxzow ng cho phéwzbm p em bưlley ớykmb c châmaxl n vàprdi o Lịkoyj ch Viễwzbm n, cũakkq ng khôxzow ng đpiol ưlley ợmaxl c quảfjbo n chuyệzyie n củtvkw a côxzow ấksht y nữesyu a! Nếpiol u khôxzow ng đpiol ừibxf ng tránbey ch anh khôxzow ng nểwuzf mặnbey t!”
“Anh…..” Nam Cung Dạzqhm Hi trợmaxl n tròjxng n mắzqhm t, tủtvkw i thâmaxl n, bừibxf ng bừibxf ng phẫhppa n nộygps : “Em vẫhppa n muốgycw n tìculw m côxzow gâmaxl y phiềkddc n phứzojp c thìculw thếpiol nàprdi o! Em chíafhg nh làprdi hậxxrt n côxzow ta vìculw nhìculw n côxzow ta khôxzow ng vừibxf a mắzqhm t, anh vìculw mộygps t ngưlley ờbqyy i phụmcca nữesyu hèbcir n hạzqhm nhưlley vậxxrt y màprdi mắzqhm ng em, anh thậxxrt t quánbey đpiol ánbey ng em muốgycw n đpiol i tìculw m ba!”
“Em dánbey m đpiol i mộygps t lầxxrt n thửavlg xem!” Nam Cung Kìculw nh Hiêmlsz n dữesyu tợmaxl n đpiol e dọujaj a: “Còjxng n lặnbey p lạzqhm i nhữesyu ng chuyệzyie n tồutof i tệzyie xấksht u xa nhưlley vậxxrt y nữesyu a, đpiol ểwuzf anh xem ai dánbey m đpiol ứzojp ng ra bảfjbo o vệzyie em!”
“Trong bụmcca ng em cóhppa em béwzbm ! Cánbey c ngưlley ờbqyy i ai dánbey m làprdi m gìculw tôxzow i!” Nam Cung Dạzqhm Hi cơkvfe hồutof nhảfjbo y dựtskc ng lêmlsz n la to, đpiol ôxzow i mắzqhm t đpiol ẹhwqv p mang theo lửavlg a giậxxrt n kiêmlsz u căkvfe ng.
“Vậxxrt y hãgccm y đpiol ểwuzf cho ba củtvkw a con em mang theo cánbey c ngưlley ờbqyy i đpiol i đpiol âmaxl u thìculw đpiol i, đpiol ừibxf ng ởlobr lạzqhm i chỗxiwl nàprdi y làprdi m mấksht t mặnbey t nhàprdi Nam Cung!”
Chỉmcca mộygps t câmaxl u nóhppa i đpiol ãgccm khiếpiol n sắzqhm c mặnbey t củtvkw a Nam Cung Dạzqhm Hi đpiol ỏkddc bừibxf ng, tứzojp c giậxxrt n đpiol ếpiol n bấksht u chặnbey t sofa, nhưlley ng chỉmcca cóhppa thểwuzf ôxzow m hậxxrt n nhìculw n anh, Nam Cung Kìculw nh Hiêmlsz n mang theo lửavlg a giậxxrt n chưlley a tan đpiol i lêmlsz n lầxxrt u, bỏkddc lạzqhm i mộygps t câmaxl u: “Trìculw nh Dĩbijv Sêmlsz nh trôxzow ng nom vợmaxl mìculw nh cho cẩibii n thậxxrt n, cũakkq ng tựtskc quảfjbo n bảfjbo n thâmaxl n mìculw nh đpiol i!”
Chờbqyy anh đpiol i lêmlsz n, Nam Cung Dạzqhm Hi tứzojp c giậxxrt n nóhppa i: “Thậxxrt t làprdi quánbey đpiol ánbey ng, em càprdi ng muốgycw n đpiol i tìculw m ba! Em sẽbcir nóhppa i anh trai đpiol ang lêmlsz u lổahbh ng cùhunn ng vớykmb i mộygps t ngưlley ờbqyy i phụmcca nữesyu hèbcir n hạzqhm khôxzow ng biếpiol t xấksht u hổahbh , ba chỉmcca nh côxzow ta khôxzow ng đpiol ẹhwqv p khôxzow ng ăkvfe n tiềkddc n!”
“Dạzqhm Hi…..” Trìculw nh Dĩbijv Sêmlsz nh ôxzow m lấksht y côxzow ta, vẻpeiq mặnbey t phứzojp c tạzqhm p: “Đebbj ừibxf ng nánbey o loạzqhm n, coi chừibxf ng ảfjbo nh hưlley ởlobr ng thâmaxl n thểwuzf , đpiol ứzojp a nhỏkddc quan trọujaj ng hơkvfe n.”
Nam Cung Dạzqhm Hi vẫhppa n bựtskc c tứzojp c giậxxrt n dỗxiwl i, lầxxrt m bầxxrt m lảfjbo m nhảfjbo m hồutof i lâmaxl u cũakkq ng khôxzow ng hếpiol t hậxxrt n.
*****
Nam Cung Kìculw nh Hiêmlsz n đpiol ẩibii y cửavlg a đpiol i vàprdi o, lạzqhm i phánbey t hiệzyie n trêmlsz n giưlley ờbqyy ng khôxzow ng cóhppa mộygps t bóhppa ng ngưlley ờbqyy i. truyệzyie n chỉmcca đpiol ăkvfe ng trêmlsz n ddlequydon
Đebbj ôxzow i mắzqhm t nhưlley mắzqhm t chim ưlley ng bỗxiwl ng nhiêmlsz n híafhg p lạzqhm i, nhíafhg u màprdi y bưlley ớykmb c qua lậxxrt t drap giưlley ờbqyy ng lêmlsz n, ngoạzqhm i trừibxf mộygps t íafhg t mánbey u tưlley ơkvfe i thìculw cánbey i gìculw cũakkq ng khôxzow ng còjxng n..…Côxzow gánbey i đpiol ánbey ng chếpiol t kia đpiol ãgccm chạzqhm y đpiol i nơkvfe i nàprdi o?!
“Rầxxrt m!” Quảfjbo đpiol ấksht m củtvkw a Nam Cung Kìculw nh Hiêmlsz n nệzyie n thẳxpcn ng lêmlsz n đpiol ầxxrt u giưlley ờbqyy ng, giậxxrt n dỗxiwl i cùhunn ng lo lắzqhm ng đpiol ồutof ng thờbqyy i dằcfzj n vặnbey t anh!
Đebbj ứzojp ng dậxxrt y chạzqhm y đpiol i tìculw m kiếpiol m cảfjbo tầxxrt ng lầxxrt u, dùhunn ng thanh âmaxl m lạzqhm nh nhưlley hàprdi n băkvfe ng chấksht t vấksht n ngưlley ờbqyy i giúujaj p việzyie c, ngưlley ờbqyy i giúujaj p việzyie c co rúujaj m lạzqhm i, ngóhppa n tay chỉmcca xuốgycw ng lầxxrt u dưlley ớykmb i, nóhppa i làprdi mớykmb i vừibxf a thấksht y Dụmcca tiểwuzf u thưlley đpiol i xuốgycw ng lầxxrt u.
Nam Cung Kìculw nh Hiêmlsz n đpiol uổahbh i theo, ởlobr ngay góhppa c hàprdi nh lang trốgycw ng trảfjbo i thìculw nhìculw n thấksht y hai bóhppa ng dánbey ng dâmaxl y dưlley a, đpiol ôxzow i mắzqhm t lạzqhm nh lẽbcir o chậxxrt m rãgccm i nheo lạzqhm i.
“Dạ
“Hừ
“Em nó
Nam Cung Dạ
Thâ
Nam Cung Dạ
“Em!” Nam Cung Kì
“Anh…..” Nam Cung Dạ
“Em dá
“Trong bụ
“Vậ
Chỉ
Chờ
“Dạ
Nam Cung Dạ
*****
Nam Cung Kì
Đ
“Rầ
Đ
Nam Cung Kì
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.