Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 65 : Em chính là hận cô ta vì nhìn cô ta không vừa mắt
Nam Cung Dạsgeh Hi bắfhkw t đfhkw ầlfoa u khôwnei ng thoảnubx i mápobz i, bấvcki t mãtvro n nólfoa i: “Anh khẩcykw n trưuuki ơtqgk ng nhưuuki vậpjlm y làjrnm m gìrixa ? Chẳtpzl ng lẽtvro anh còjuza n thíuhyk ch côwnei ta?”
“Dạsgeh Hi…..Anh khôwnei ng cólfoa khẩcykw n trưuuki ơtqgk ng vìrixa côwnei ấvcki y, làjrnm anh lo lắfhkw ng cho em, dùregg sao Thiêgtrm n Tuyếztqo t cũstjg ng làjrnm ngưuuki ờzsty i bêgtrm n cạsgeh nh anh trai em, em khôwnei ng nêgtrm n lỗsgeh mãtvro ng đfhkw i trêgtrm u chọcrja c côwnei ấvcki y nhưuuki vậpjlm y, anh đfhkw ãtvro khôwnei ng còjuza n quan hệtvro gìrixa vớeadc i côwnei ấvcki y nữqdwo a rồlfoa i, em khôwnei ng nêgtrm n làjrnm m chuyệtvro n gìrixa chọcrja c giậpjlm n Kìrixa nh Hiêgtrm n, sẽtvro khôwnei ng tốvuhh t, biếztqo t chưuuki a?”
“Hừrhmk ! Em sợhyjc côwnei ta sao? Chẳtpzl ng lẽtvro anh trai em cólfoa thểlhxb vìrixa côwnei ta màjrnm trởfhkw mặxpes t vớeadc i em?” Nam Cung Dạsgeh Hi ngôwnei ng cuồlfoa ng tựvcki cao tựvcki đfhkw ạsgeh i nólfoa i: “Vảnubx lạsgeh i còjuza n cólfoa ba em ởfhkw đfhkw âiuxw y, ôwnei ng tin tốvuhh i hôwnei m qua chíuhyk nh làjrnm con tiệtvro n nhâiuxw n Dụlqfz Thiêgtrm n Tuyếztqo t đfhkw ólfoa đfhkw ãtvro đfhkw ẩcykw y em xuốvuhh ng! Chẳtpzl ng lẽtvro ba khôwnei ng che chởfhkw em màjrnm ngưuuki ợhyjc c lạsgeh i đfhkw i bảnubx o vệtvro ngưuuki ờzsty i ngoàjrnm i?!”
“Em nólfoa i cápobz i gìrixa ?!” Mộgtrm t thanh âiuxw m âiuxw m lãtvro nh giậpjlm n dữqdwo từrhmk sau lưuuki ng truyềzzdd n đfhkw ếztqo n.
Nam Cung Dạsgeh Hi rùregg ng mìrixa nh mộgtrm t cápobz i, quay đfhkw ầlfoa u nhìrixa n lạsgeh i, giậpjlm t mìrixa nh kêgtrm u lêgtrm n: “Anh trai…..” mang truyệtvro n đfhkw i xin ghi rõquhg nguồlfoa n:ddlequydon
Thâiuxw n ảnubx nh Nam Cung Kìrixa nh Hiêgtrm n cao lớeadc n rắfhkw n rỏsjux i từrhmk trêgtrm n lầlfoa u bưuuki ớeadc c xuốvuhh ng, lửlhxb a giậpjlm n lan tràjrnm n, tay bấvcki u vàjrnm o tay vịzkrm n củzsty a ghếztqo sofa, lựvcki c mạsgeh nh đfhkw ếztqo n nỗsgeh i tạsgeh o ra dấvcki u hằvwgy n, gầlfoa m nhẹdxbe hỏsjux i: “Nam Cung Dạsgeh Hi, làjrnm anh đfhkw ãtvro quápobz nuôwnei ng chiềzzdd u em phảnubx i khôwnei ng! Vớeadc i anh màjrnm em cũstjg ng dápobz m nólfoa i dốvuhh i!”
Nam Cung Dạsgeh Hi bịzkrm hùregg dọcrja a lui vềzzdd phíuhyk a sau, nhưuuki ng tíuhyk nh tìrixa nh ngang ngưuuki ợhyjc c kiêgtrm u ngạsgeh o vẫngyw n nhưuuki cũstjg khôwnei ng biếztqo t sợhyjc : “Em…..Làjrnm em lừrhmk a anh, màjrnm em dạsgeh y dỗsgeh côwnei ta mộgtrm t chúgxre t thìrixa đfhkw ãtvro sao! Bấvcki t quápobz cũstjg ng chỉvcki làjrnm mộgtrm t nhâiuxw n viêgtrm n quèwnei n, cólfoa thểlhxb làjrnm m việtvro c ởfhkw Lịzkrm ch Viễcrja n làjrnm phúgxre c phậpjlm n côwnei ta đfhkw ãtvro tu luyệtvro n tápobz m đfhkw ờzsty i mớeadc i đfhkw ưuuki ợhyjc c, còjuza n dápobz m chọcrja c em mấvcki t hứzzdd ng nữqdwo a, em sẽtvro nólfoa i vớeadc i ba trựvcki c tiếztqo p sa thảnubx i côwnei ta!”
“Em!” Nam Cung Kìrixa nh Hiêgtrm n bịzkrm chọcrja c giậpjlm n gầlfoa n chếztqo t, trong mắfhkw t lửlhxb a giậpjlm n ngậpjlm p trờzsty i: “Nam Cung Dạsgeh Hi, em thậpjlm t làjrnm càjrnm ng ngàjrnm y càjrnm ng hưuuki khôwnei ng tưuuki ởfhkw ng tưuuki ợhyjc ng nổrrbh i! Anh quảnubx thậpjlm t đfhkw ãtvro quápobz dung túgxre ng em! Nólfoa i cho em biếztqo t, vềzzdd sau khôwnei ng cho phérdvr p em bưuuki ớeadc c châiuxw n vàjrnm o Lịzkrm ch Viễcrja n, cũstjg ng khôwnei ng đfhkw ưuuki ợhyjc c quảnubx n chuyệtvro n củzsty a côwnei ấvcki y nữqdwo a! Nếztqo u khôwnei ng đfhkw ừrhmk ng trápobz ch anh khôwnei ng nểlhxb mặxpes t!”
“Anh…..” Nam Cung Dạsgeh Hi trợhyjc n tròjuza n mắfhkw t, tủzsty i thâiuxw n, bừrhmk ng bừrhmk ng phẫngyw n nộgtrm : “Em vẫngyw n muốvuhh n tìrixa m côwnei gâiuxw y phiềzzdd n phứzzdd c thìrixa thếztqo nàjrnm o! Em chíuhyk nh làjrnm hậpjlm n côwnei ta vìrixa nhìrixa n côwnei ta khôwnei ng vừrhmk a mắfhkw t, anh vìrixa mộgtrm t ngưuuki ờzsty i phụlqfz nữqdwo hèwnei n hạsgeh nhưuuki vậpjlm y màjrnm mắfhkw ng em, anh thậpjlm t quápobz đfhkw ápobz ng em muốvuhh n đfhkw i tìrixa m ba!”
“Em dápobz m đfhkw i mộgtrm t lầlfoa n thửlhxb xem!” Nam Cung Kìrixa nh Hiêgtrm n dữqdwo tợhyjc n đfhkw e dọcrja a: “Còjuza n lặxpes p lạsgeh i nhữqdwo ng chuyệtvro n tồlfoa i tệtvro xấvcki u xa nhưuuki vậpjlm y nữqdwo a, đfhkw ểlhxb anh xem ai dápobz m đfhkw ứzzdd ng ra bảnubx o vệtvro em!”
“Trong bụlqfz ng em cólfoa em bérdvr ! Cápobz c ngưuuki ờzsty i ai dápobz m làjrnm m gìrixa tôwnei i!” Nam Cung Dạsgeh Hi cơtqgk hồlfoa nhảnubx y dựvcki ng lêgtrm n la to, đfhkw ôwnei i mắfhkw t đfhkw ẹdxbe p mang theo lửlhxb a giậpjlm n kiêgtrm u căfwhq ng.
“Vậpjlm y hãtvro y đfhkw ểlhxb cho ba củzsty a con em mang theo cápobz c ngưuuki ờzsty i đfhkw i đfhkw âiuxw u thìrixa đfhkw i, đfhkw ừrhmk ng ởfhkw lạsgeh i chỗsgeh nàjrnm y làjrnm m mấvcki t mặxpes t nhàjrnm Nam Cung!”
Chỉvcki mộgtrm t câiuxw u nólfoa i đfhkw ãtvro khiếztqo n sắfhkw c mặxpes t củzsty a Nam Cung Dạsgeh Hi đfhkw ỏsjux bừrhmk ng, tứzzdd c giậpjlm n đfhkw ếztqo n bấvcki u chặxpes t sofa, nhưuuki ng chỉvcki cólfoa thểlhxb ôwnei m hậpjlm n nhìrixa n anh, Nam Cung Kìrixa nh Hiêgtrm n mang theo lửlhxb a giậpjlm n chưuuki a tan đfhkw i lêgtrm n lầlfoa u, bỏsjux lạsgeh i mộgtrm t câiuxw u: “Trìrixa nh Dĩstjg Sêgtrm nh trôwnei ng nom vợhyjc mìrixa nh cho cẩcykw n thậpjlm n, cũstjg ng tựvcki quảnubx n bảnubx n thâiuxw n mìrixa nh đfhkw i!”
Chờzsty anh đfhkw i lêgtrm n, Nam Cung Dạsgeh Hi tứzzdd c giậpjlm n nólfoa i: “Thậpjlm t làjrnm quápobz đfhkw ápobz ng, em càjrnm ng muốvuhh n đfhkw i tìrixa m ba! Em sẽtvro nólfoa i anh trai đfhkw ang lêgtrm u lổrrbh ng cùregg ng vớeadc i mộgtrm t ngưuuki ờzsty i phụlqfz nữqdwo hèwnei n hạsgeh khôwnei ng biếztqo t xấvcki u hổrrbh , ba chỉvcki nh côwnei ta khôwnei ng đfhkw ẹdxbe p khôwnei ng ăfwhq n tiềzzdd n!”
“Dạsgeh Hi…..” Trìrixa nh Dĩstjg Sêgtrm nh ôwnei m lấvcki y côwnei ta, vẻsgpm mặxpes t phứzzdd c tạsgeh p: “Đjuza ừrhmk ng nápobz o loạsgeh n, coi chừrhmk ng ảnubx nh hưuuki ởfhkw ng thâiuxw n thểlhxb , đfhkw ứzzdd a nhỏsjux quan trọcrja ng hơtqgk n.”
Nam Cung Dạsgeh Hi vẫngyw n bựvcki c tứzzdd c giậpjlm n dỗsgeh i, lầlfoa m bầlfoa m lảnubx m nhảnubx m hồlfoa i lâiuxw u cũstjg ng khôwnei ng hếztqo t hậpjlm n.
*****
Nam Cung Kìrixa nh Hiêgtrm n đfhkw ẩcykw y cửlhxb a đfhkw i vàjrnm o, lạsgeh i phápobz t hiệtvro n trêgtrm n giưuuki ờzsty ng khôwnei ng cólfoa mộgtrm t bólfoa ng ngưuuki ờzsty i. truyệtvro n chỉvcki đfhkw ăfwhq ng trêgtrm n ddlequydon
Đjuza ôwnei i mắfhkw t nhưuuki mắfhkw t chim ưuuki ng bỗsgeh ng nhiêgtrm n híuhyk p lạsgeh i, nhíuhyk u màjrnm y bưuuki ớeadc c qua lậpjlm t drap giưuuki ờzsty ng lêgtrm n, ngoạsgeh i trừrhmk mộgtrm t íuhyk t mápobz u tưuuki ơtqgk i thìrixa cápobz i gìrixa cũstjg ng khôwnei ng còjuza n..…Côwnei gápobz i đfhkw ápobz ng chếztqo t kia đfhkw ãtvro chạsgeh y đfhkw i nơtqgk i nàjrnm o?!
“Rầlfoa m!” Quảnubx đfhkw ấvcki m củzsty a Nam Cung Kìrixa nh Hiêgtrm n nệtvro n thẳtpzl ng lêgtrm n đfhkw ầlfoa u giưuuki ờzsty ng, giậpjlm n dỗsgeh i cùregg ng lo lắfhkw ng đfhkw ồlfoa ng thờzsty i dằvwgy n vặxpes t anh!
Đjuza ứzzdd ng dậpjlm y chạsgeh y đfhkw i tìrixa m kiếztqo m cảnubx tầlfoa ng lầlfoa u, dùregg ng thanh âiuxw m lạsgeh nh nhưuuki hàjrnm n băfwhq ng chấvcki t vấvcki n ngưuuki ờzsty i giúgxre p việtvro c, ngưuuki ờzsty i giúgxre p việtvro c co rúgxre m lạsgeh i, ngólfoa n tay chỉvcki xuốvuhh ng lầlfoa u dưuuki ớeadc i, nólfoa i làjrnm mớeadc i vừrhmk a thấvcki y Dụlqfz tiểlhxb u thưuuki đfhkw i xuốvuhh ng lầlfoa u.
Nam Cung Kìrixa nh Hiêgtrm n đfhkw uổrrbh i theo, ởfhkw ngay gólfoa c hàjrnm nh lang trốvuhh ng trảnubx i thìrixa nhìrixa n thấvcki y hai bólfoa ng dápobz ng dâiuxw y dưuuki a, đfhkw ôwnei i mắfhkw t lạsgeh nh lẽtvro o chậpjlm m rãtvro i nheo lạsgeh i.
“Dạ
“Hừ
“Em nó
Nam Cung Dạ
Thâ
Nam Cung Dạ
“Em!” Nam Cung Kì
“Anh…..” Nam Cung Dạ
“Em dá
“Trong bụ
“Vậ
Chỉ
Chờ
“Dạ
Nam Cung Dạ
*****
Nam Cung Kì
Đ
“Rầ
Đ
Nam Cung Kì
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.