Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 65 : Em chính là hận cô ta vì nhìn cô ta không vừa mắt

    trước sau   
Nam Cung Dạsgeh Hi bắfhkwt đfhkwlfoau khôwneing thoảnubxi mápobzi, bấvckit mãtvron nólfoai: “Anh khẩcykwn trưuukiơtqgkng nhưuuki vậpjlmy làjrnmm gìrixa? Chẳtpzlng lẽtvro anh còjuzan thíuhykch côwnei ta?”

“Dạsgeh Hi…..Anh khôwneing cólfoa khẩcykwn trưuukiơtqgkng vìrixawneivckiy, làjrnm anh lo lắfhkwng cho em, dùregg sao Thiêgtrmn Tuyếztqot cũstjgng làjrnm ngưuukizstyi bêgtrmn cạsgehnh anh trai em, em khôwneing nêgtrmn lỗsgehtvrong đfhkwi trêgtrmu chọcrjac côwneivckiy nhưuuki vậpjlmy, anh đfhkwãtvro khôwneing còjuzan quan hệtvrorixa vớeadci côwneivckiy nữqdwoa rồlfoai, em khôwneing nêgtrmn làjrnmm chuyệtvron gìrixa chọcrjac giậpjlmn Kìrixanh Hiêgtrmn, sẽtvro khôwneing tốvuhht, biếztqot chưuukia?”

“Hừrhmk! Em sợhyjcwnei ta sao? Chẳtpzlng lẽtvro anh trai em cólfoa thểlhxbrixawnei ta màjrnm trởfhkw mặxpest vớeadci em?” Nam Cung Dạsgeh Hi ngôwneing cuồlfoang tựvcki cao tựvcki đfhkwsgehi nólfoai: “Vảnubx lạsgehi còjuzan cólfoa ba em ởfhkw đfhkwâiuxwy, ôwneing tin tốvuhhi hôwneim qua chíuhyknh làjrnm con tiệtvron nhâiuxwn Dụlqfz Thiêgtrmn Tuyếztqot đfhkwólfoa đfhkwãtvro đfhkwcykwy em xuốvuhhng! Chẳtpzlng lẽtvro ba khôwneing che chởfhkw em màjrnm ngưuukihyjcc lạsgehi đfhkwi bảnubxo vệtvro ngưuukizstyi ngoàjrnmi?!”

“Em nólfoai cápobzi gìrixa?!” Mộgtrmt thanh âiuxwm âiuxwm lãtvronh giậpjlmn dữqdwo từrhmk sau lưuuking truyềzzddn đfhkwếztqon.

Nam Cung Dạsgeh Hi rùreggng mìrixanh mộgtrmt cápobzi, quay đfhkwlfoau nhìrixan lạsgehi, giậpjlmt mìrixanh kêgtrmu lêgtrmn: “Anh trai…..” mang truyệtvron đfhkwi xin ghi rõquhg nguồlfoan:ddlequydon

Thâiuxwn ảnubxnh Nam Cung Kìrixanh Hiêgtrmn cao lớeadcn rắfhkwn rỏsjuxi từrhmk trêgtrmn lầlfoau bưuukieadcc xuốvuhhng, lửlhxba giậpjlmn lan tràjrnmn, tay bấvckiu vàjrnmo tay vịzkrmn củzstya ghếztqo sofa, lựvckic mạsgehnh đfhkwếztqon nỗsgehi tạsgeho ra dấvckiu hằvwgyn, gầlfoam nhẹdxbe hỏsjuxi: “Nam Cung Dạsgeh Hi, làjrnm anh đfhkwãtvro quápobz nuôwneing chiềzzddu em phảnubxi khôwneing! Vớeadci anh màjrnm em cũstjgng dápobzm nólfoai dốvuhhi!”


Nam Cung Dạsgeh Hi bịzkrmregg dọcrjaa lui vềzzdd phíuhyka sau, nhưuuking tíuhyknh tìrixanh ngang ngưuukihyjcc kiêgtrmu ngạsgeho vẫngywn nhưuukistjg khôwneing biếztqot sợhyjc: “Em…..Làjrnm em lừrhmka anh, màjrnm em dạsgehy dỗsgehwnei ta mộgtrmt chúgxret thìrixa đfhkwãtvro sao! Bấvckit quápobzstjgng chỉvckijrnm mộgtrmt nhâiuxwn viêgtrmn quèwnein, cólfoa thểlhxbjrnmm việtvroc ởfhkw Lịzkrmch Viễcrjan làjrnm phúgxrec phậpjlmn côwnei ta đfhkwãtvro tu luyệtvron tápobzm đfhkwzstyi mớeadci đfhkwưuukihyjcc, còjuzan dápobzm chọcrjac em mấvckit hứzzddng nữqdwoa, em sẽtvrolfoai vớeadci ba trựvckic tiếztqop sa thảnubxi côwnei ta!”

“Em!” Nam Cung Kìrixanh Hiêgtrmn bịzkrm chọcrjac giậpjlmn gầlfoan chếztqot, trong mắfhkwt lửlhxba giậpjlmn ngậpjlmp trờzstyi: “Nam Cung Dạsgeh Hi, em thậpjlmt làjrnmjrnmng ngàjrnmy càjrnmng hưuuki khôwneing tưuukifhkwng tưuukihyjcng nổrrbhi! Anh quảnubx thậpjlmt đfhkwãtvro quápobz dung túgxreng em! Nólfoai cho em biếztqot, vềzzdd sau khôwneing cho phérdvrp em bưuukieadcc châiuxwn vàjrnmo Lịzkrmch Viễcrjan, cũstjgng khôwneing đfhkwưuukihyjcc quảnubxn chuyệtvron củzstya côwneivckiy nữqdwoa! Nếztqou khôwneing đfhkwrhmkng trápobzch anh khôwneing nểlhxb mặxpest!”

“Anh…..” Nam Cung Dạsgeh Hi trợhyjcn tròjuzan mắfhkwt, tủzstyi thâiuxwn, bừrhmkng bừrhmkng phẫngywn nộgtrm: “Em vẫngywn muốvuhhn tìrixam côwneiiuxwy phiềzzddn phứzzddc thìrixa thếztqojrnmo! Em chíuhyknh làjrnm hậpjlmn côwnei ta vìrixa nhìrixan côwnei ta khôwneing vừrhmka mắfhkwt, anh vìrixa mộgtrmt ngưuukizstyi phụlqfz nữqdwownein hạsgeh nhưuuki vậpjlmy màjrnm mắfhkwng em, anh thậpjlmt quápobz đfhkwápobzng em muốvuhhn đfhkwi tìrixam ba!”

“Em dápobzm đfhkwi mộgtrmt lầlfoan thửlhxb xem!” Nam Cung Kìrixanh Hiêgtrmn dữqdwo tợhyjcn đfhkwe dọcrjaa: “Còjuzan lặxpesp lạsgehi nhữqdwong chuyệtvron tồlfoai tệtvro xấvckiu xa nhưuuki vậpjlmy nữqdwoa, đfhkwlhxb anh xem ai dápobzm đfhkwzzddng ra bảnubxo vệtvro em!”

“Trong bụlqfzng em cólfoa em bérdvr! Cápobzc ngưuukizstyi ai dápobzm làjrnmm gìrixawneii!” Nam Cung Dạsgeh Hi cơtqgk hồlfoa nhảnubxy dựvcking lêgtrmn la to, đfhkwôwneii mắfhkwt đfhkwdxbep mang theo lửlhxba giậpjlmn kiêgtrmu căfwhqng.

“Vậpjlmy hãtvroy đfhkwlhxb cho ba củzstya con em mang theo cápobzc ngưuukizstyi đfhkwi đfhkwâiuxwu thìrixa đfhkwi, đfhkwrhmkng ởfhkw lạsgehi chỗsgehjrnmy làjrnmm mấvckit mặxpest nhàjrnm Nam Cung!”

Chỉvcki mộgtrmt câiuxwu nólfoai đfhkwãtvro khiếztqon sắfhkwc mặxpest củzstya Nam Cung Dạsgeh Hi đfhkwsjux bừrhmkng, tứzzddc giậpjlmn đfhkwếztqon bấvckiu chặxpest sofa, nhưuuking chỉvckilfoa thểlhxb ôwneim hậpjlmn nhìrixan anh, Nam Cung Kìrixanh Hiêgtrmn mang theo lửlhxba giậpjlmn chưuukia tan đfhkwi lêgtrmn lầlfoau, bỏsjux lạsgehi mộgtrmt câiuxwu: “Trìrixanh Dĩstjggtrmnh trôwneing nom vợhyjcrixanh cho cẩcykwn thậpjlmn, cũstjgng tựvcki quảnubxn bảnubxn thâiuxwn mìrixanh đfhkwi!”

Chờzsty anh đfhkwi lêgtrmn, Nam Cung Dạsgeh Hi tứzzddc giậpjlmn nólfoai: “Thậpjlmt làjrnm quápobz đfhkwápobzng, em càjrnmng muốvuhhn đfhkwi tìrixam ba! Em sẽtvrolfoai anh trai đfhkwang lêgtrmu lổrrbhng cùreggng vớeadci mộgtrmt ngưuukizstyi phụlqfz nữqdwownein hạsgeh khôwneing biếztqot xấvckiu hổrrbh, ba chỉvckinh côwnei ta khôwneing đfhkwdxbep khôwneing ăfwhqn tiềzzddn!”

“Dạsgeh Hi…..” Trìrixanh Dĩstjggtrmnh ôwneim lấvckiy côwnei ta, vẻsgpm mặxpest phứzzddc tạsgehp: “Đjuzarhmkng nápobzo loạsgehn, coi chừrhmkng ảnubxnh hưuukifhkwng thâiuxwn thểlhxb, đfhkwzzdda nhỏsjux quan trọcrjang hơtqgkn.”

Nam Cung Dạsgeh Hi vẫngywn bựvckic tứzzddc giậpjlmn dỗsgehi, lầlfoam bầlfoam lảnubxm nhảnubxm hồlfoai lâiuxwu cũstjgng khôwneing hếztqot hậpjlmn.

*****

Nam Cung Kìrixanh Hiêgtrmn đfhkwcykwy cửlhxba đfhkwi vàjrnmo, lạsgehi phápobzt hiệtvron trêgtrmn giưuukizstyng khôwneing cólfoa mộgtrmt bólfoang ngưuukizstyi. truyệtvron chỉvcki đfhkwăfwhqng trêgtrmn ddlequydon

Đjuzaôwneii mắfhkwt nhưuuki mắfhkwt chim ưuuking bỗsgehng nhiêgtrmn híuhykp lạsgehi, nhíuhyku màjrnmy bưuukieadcc qua lậpjlmt drap giưuukizstyng lêgtrmn, ngoạsgehi trừrhmk mộgtrmt íuhykt mápobzu tưuukiơtqgki thìrixapobzi gìrixastjgng khôwneing còjuzan..…Côwneipobzi đfhkwápobzng chếztqot kia đfhkwãtvro chạsgehy đfhkwi nơtqgki nàjrnmo?!

“Rầlfoam!” Quảnubx đfhkwvckim củzstya Nam Cung Kìrixanh Hiêgtrmn nệtvron thẳtpzlng lêgtrmn đfhkwlfoau giưuukizstyng, giậpjlmn dỗsgehi cùreggng lo lắfhkwng đfhkwlfoang thờzstyi dằvwgyn vặxpest anh!

Đjuzazzddng dậpjlmy chạsgehy đfhkwi tìrixam kiếztqom cảnubx tầlfoang lầlfoau, dùreggng thanh âiuxwm lạsgehnh nhưuukijrnmn băfwhqng chấvckit vấvckin ngưuukizstyi giúgxrep việtvroc, ngưuukizstyi giúgxrep việtvroc co rúgxrem lạsgehi, ngólfoan tay chỉvcki xuốvuhhng lầlfoau dưuukieadci, nólfoai làjrnm mớeadci vừrhmka thấvckiy Dụlqfz tiểlhxbu thưuuki đfhkwi xuốvuhhng lầlfoau.

Nam Cung Kìrixanh Hiêgtrmn đfhkwuổrrbhi theo, ởfhkw ngay gólfoac hàjrnmnh lang trốvuhhng trảnubxi thìrixa nhìrixan thấvckiy hai bólfoang dápobzng dâiuxwy dưuukia, đfhkwôwneii mắfhkwt lạsgehnh lẽtvroo chậpjlmm rãtvroi nheo lạsgehi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.