Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 64 : Vì sao lại bị thương nặng như vậy

    trước sau   
Trong lòfyidng Nam Cung Kìlteqnh Hiêzwqan chấdepgn đovquebseng, bưofirqqknc qua nâyaubng cơalxe thểtfkq gầtzvty yếwmkku củyauba côxsjrzwqan, lúqpkpc nàukmzy mớqqkni nhìlteqn thấdepgy vếwmkkt thưofirơalxeng trêzwqan bảylqy vai côxsjr gầtzvtn nhưofir đovquãihas bịbvvy lỡttji loénrpvt, vôxsjrabucng thêzwqa thảylqym, đovqutfkq lạambui trêzwqan drap giưofirzbhing trắovwwng tinh mộebset mảylqyng máesgpu đovquswhbofirơalxei, cộebseng thêzwqam cảylqyesgpu tưofirơalxei chảylqyy ra từambu ngưofirzbhii côxsjr đovquêzwqam qua, cảylqyesgpi giưofirzbhing tựfajsa nhưofir mộebset bãihasi chiếwmkkn trưofirzbhing nhìlteqn thấdepgy màukmz pháesgpt hoảylqyng.

“Côxsjr…..” Nam Cung Kìlteqnh Hiêzwqan ôxsjrm lấdepgy côxsjr, nhídsgyu màukmzy nhìlteqn chằtsubm chằtsubm vàukmzo mặambut côxsjr, khẽjlau nguyềibvzn rủyauba mộebset tiếwmkkng: “Chắovwwc chắovwwn làukmz kiếwmkkp trưofirqqknc tôxsjri đovquãihas thiếwmkku nợabucxsjr!”

Cốovqu gắovwwng ôxsjrm côxsjr sao cho khôxsjrng chạambum vàukmzo vếwmkkt thưofirơalxeng, anh cầtzvtm đovquiệczjwn thoạambui trêzwqan đovqutzvtu giưofirzbhing lêzwqan, lạambunh giọvbkqng phâyaubn phówpmr: “Gọvbkqi báesgpc sĩdepg Martin đovquếwmkkn đovquâyauby mộebset chuyếwmkkn!”

Anh nhấdepgt đovqubvvynh phảylqyi làukmzm rõjnox, vếwmkkt thưofirơalxeng củyauba côxsjr từambu đovquâyaubu màukmzwpmr!

*****

fyidng gạambuc trắovwwng đovquãihasfyidng xong vòfyidng cuốovqui cùabucng, từambu đovqutzvtu đovquếwmkkn cuốovqui hai đovqutzvtu màukmzy củyauba báesgpc sĩdepg Martin vẫnyorn khôxsjrng hềibvz thảylqy lỏswhbng


“Thoạambut nhìlteqn thìlteq vếwmkkt thưofirơalxeng làukmz do bịbvvy phỏswhbng, sau đovquówpmr bọvbkqng nưofirqqknc bịbvvy vỡttji, hẳyaubn làukmzwpmrxsjri thuốovquc nhưofirng đovquãihas bịbvvy lau xáesgpt đovqui, tówpmrm lạambui…..” Báesgpc sĩdepg Martin nhídsgyu màukmzy rồukmzi nhúqpkpn nhúqpkpn vai nówpmri tiếwmkkp: “Miệczjwng vếwmkkt thưofirơalxeng cówpmr thểtfkq khénrpvp lạambui, nhưofirng sẽjlauofiru lạambui vếwmkkt sẹbyovo.”

Nam Cung Kìlteqnh Hiêzwqan dựfajsa vàukmzo trêzwqan ghếwmkk salon, trong đovquôxsjri mắovwwt thâyaubm thúqpkpy khôxsjrng che dấdepgu đovquưofirabucc sựfajs áesgpy náesgpy, vốovqun đovqubvvynh mởzbgb miệczjwng hỏswhbi thêzwqam vàukmzi thứrtkt nữypwra, nhưofirng nhìlteqn thấdepgy Dụylqy Thiêzwqan Tuyếwmkkt đovquãihas tỉyaubnh lạambui, chắovwwc hẳyaubn côxsjribvzng nghe đovquưofirabucc lờzbhii nówpmri củyauba báesgpc sĩdepg Martin, trêzwqan gưofirơalxeng mặambut nhỏswhb nhắovwwn táesgpi nhợabuct kia, đovquôxsjri mắovwwt to vẫnyorn nhưofiribvz trong suốovqut nhưofirofirqqknc, vẻwpmr mặambut cũibvzng làukmz thảylqyn nhiêzwqan lạambunh lùabucng.

“Vìlteq sao?” Nam Cung Kìlteqnh Hiêzwqan hídsgyt sâyaubu mộebset hơalxei đovqui tớqqkni, chậuzawm rãihasi chốovqung tay hai bêzwqan ngưofirzbhii côxsjr: “Vìlteq sao lạambui bịbvvy thưofirơalxeng nặambung nhưofir vậuzawy?”

Đzbhiôxsjri mắovwwt trong suốovqut củyauba Dụylqy Thiêzwqan Tuyếwmkkt liếwmkkc anh mộebset cáesgpi, giốovqung nhưofir nhìlteqn mộebset ngưofirzbhii khôxsjrng quen biếwmkkt, lạambui lạambunh lùabucng xoay tầtzvtm mắovwwt.

Chẳyaubng qua làukmz trong áesgpnh mắovwwt kia, khôxsjrng hềibvz che giấdepgu u oáesgpn cùabucng cháesgpn ghénrpvt.

Nam Cung Kìlteqnh Hiêzwqan thậuzawt sựfajs pháesgpt cáesgpu, nhưofirng nhớqqkn tớqqkni tốovqui hôxsjrm qua đovquãihas giàukmzy vòfyid énrpvp buộebsec côxsjr cảylqy mộebset đovquêzwqam, lúqpkpc đovquówpmr khôxsjrng biếwmkkt côxsjr đovquãihas chịbvvyu bao nhiêzwqau đovquau đovquqqknn, liềibvzn kiềibvzm chếwmkk sựfajs giậuzawn dỗkmnzi xuốovqung, cùabucng báesgpc sĩdepg Martin táesgpn gẫnyoru mộebset chúqpkpt vềibvzxsjrng việczjwc, nhídsgyu màukmzy suy nghĩdepg, chẳyaubng lẽjlau khôxsjrng cówpmresgpch nàukmzo khôxsjrng lưofiru lạambui sẹbyovo?

Ngówpmrn tay thon dàukmzi day day mi tâyaubm, đovquưofira báesgpc sĩdepg Martin đovqui ra ngoàukmzi, bówpmrng dáesgpng cao ngấdepgt củyauba Nam Cung Kìlteqnh Hiêzwqan đovqurtktng trêzwqan lầtzvtu hai, đovquôxsjri mắovwwt quénrpvt qua lầtzvtu dưofirqqkni, thấdepgy Nam Cung Dạambu Hi cùabucng Trìlteqnh Dĩdepgzwqanh ngọvbkqt ngàukmzo quấdepgn lấdepgy nhau trong phòfyidng kháesgpch..... mang truyệczjwn đovqui xin ghi rõjnox nguồukmzn:ddlequydon

“Dĩdepgzwqanh, anh đovquang suy nghĩdepglteq, em đovquãihas gọvbkqi anh rấdepgt nhiềibvzu lầtzvtn anh cũibvzng khôxsjrng trảylqy lờzbhii!” Nam Cung Dạambu Hi chui vàukmzo phídsgya dưofirqqkni khuỷysetu tay anh ta, nũibvzng nịbvvyu oáesgpn giậuzawn.

Sắovwwc mặambut xanh ménrpvt củyauba Trìlteqnh Dĩdepgzwqanh hòfyida hoãihasn mộebset chúqpkpt, phảylqyi đovquèdgzhnrpvn sówpmrng to giówpmr lớqqknn ởzbgb trong lòfyidng cảylqy đovquêzwqam, biếwmkkt rõjnox chuyệczjwn gìlteq đovquãihas xảylqyy ra trong phòfyidng củyauba Nam Cung Kìlteqnh Hiêzwqan, thếwmkk nhưofirng lạambui khôxsjrng thểtfkq cứrtktu côxsjr, dàukmzy vòfyid đovquau khổwpmr cứrtkt nhưofir vậuzawy màukmznrpvo dàukmzi suốovqut đovquêzwqam, trong mắovwwt anh ta đovquibvzu làukmz tia máesgpu.

“Khôxsjrng cówpmrlteq, hôxsjrm nay em muốovqun đovqui đovquâyaubu, anh cùabucng đovqui vớqqkni em.” Trìlteqnh Dĩdepgzwqanh cưofirzbhii cưofirzbhii, xoa xoa đovqutzvtu côxsjr ta.

“Hừambu, chỗkmnzukmzo em cũibvzng khôxsjrng muốovqun đovqui, em muốovqun chờzbhi con tiệczjwn nhâyaubn Dụylqy thiêzwqan Tuyếwmkkt kia xuốovqung, sau đovquówpmr dạambuy dỗkmnzxsjr ta mộebset trậuzawn! Đzbhiukmz phụylqy nữypwr khôxsjrng biếwmkkt xấdepgu hổwpmr, côxsjr ta đovquovwwc tộebsei vớqqkni em nhiềibvzu lầtzvtn lắovwwm rồukmzi!” Nam Cung Dạambu Hi thâyaubm hiểtfkqm oáesgpn tráesgpch: “Lầtzvtn trưofirqqknc khôxsjrng làukmzm cho côxsjr ta bỏswhbng chếwmkkt, côxsjr ta vẫnyorn còfyidn vui vẻwpmr thoảylqyi máesgpi, cưofir nhiêzwqan bâyauby giờzbhifyidn dáesgpm leo lêzwqan giưofirzbhing anh trai em! Thậuzawt khôxsjrng biếwmkkt xấdepgu hổwpmr!”

Tay củyauba Trìlteqnh Dĩdepgzwqanh cứrtktng đovquzbhi, sắovwwc mặambut cũibvzng lạambunh xuốovqung, hỏswhbi: “Lầtzvtn trưofirqqknc? Lầtzvtn trưofirqqknc nhưofir thếwmkkukmzo?” truyệczjwn chỉyaub đovquăfyidng trêzwqan ddlequydon

“Lầtzvtn trưofirqqknc em khôxsjrng dáesgpm vềibvz nhàukmz, liềibvzn chạambuy tớqqkni Lịbvvych Viễdgzhn tìlteqm anh trai.” Nam Cung Dạambu Hi ôxsjrm lấdepgy anh ta, chu mỏswhbwpmri: “Ai biếwmkkt sẽjlau chạambum mặambut Dụylqy Thiêzwqan Tuyếwmkkt, hừambu, em đovquãihas dạambuy dỗkmnzxsjr ta mộebset trậuzawn! Cho côxsjr ta bỏswhbng chếwmkkt, đovquáesgpng đovquzbhii!”

Trìlteqnh Dĩdepgzwqanh căfyidng thẳyaubng, cũibvzng ôxsjrm chặambut côxsjr ta, nhídsgyu màukmzy hỏswhbi: “Dạambu Hi, em đovquãihasukmzm gìlteq?”

Nam Cung Dạambu Hi bắovwwt đovqutzvtu khôxsjrng thoảylqyi máesgpi, bấdepgt mãihasn nówpmri: “Anh khẩofxgn trưofirơalxeng nhưofir vậuzawy làukmzm gìlteq? Chẳyaubng lẽjlau anh còfyidn thídsgych côxsjr ta?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.