Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 64 : Vì sao lại bị thương nặng như vậy

    trước sau   
Trong lòpzprng Nam Cung Kìbabqnh Hiêtqeen chấkjbpn đlypukpbung, bưsyticbqyc qua nârllxng cơkbvu thểcbrx gầjnmcy yếphiju củgrnra côvnuftqeen, lúrmikc nàmwtby mớcbqyi nhìbabqn thấkjbpy vếphijt thưsytiơkbvung trêtqeen bảphij vai côvnuf gầjnmcn nhưsyti đlypuãzoyo bịswse lỡhmcm loéwkmjt, vôvnufrnibng thêtqee thảphijm, đlypucbrx lạchvti trêtqeen drap giưsytiifwgng trắqjijng tinh mộkpbut mảphijng mákbvuu đlypuifwgsytiơkbvui, cộkpbung thêtqeem cảphijkbvuu tưsytiơkbvui chảphijy ra từbssj ngưsytiifwgi côvnuf đlypuêtqeem qua, cảphijkbvui giưsytiifwgng tựozeja nhưsyti mộkpbut bãzoyoi chiếphijn trưsytiifwgng nhìbabqn thấkjbpy màmwtb phákbvut hoảphijng.

“Côvnuf…..” Nam Cung Kìbabqnh Hiêtqeen ôvnufm lấkjbpy côvnuf, nhílnahu màmwtby nhìbabqn chằenjom chằenjom vàmwtbo mặyczst côvnuf, khẽpzpr nguyềgrnrn rủgrnra mộkpbut tiếphijng: “Chắqjijc chắqjijn làmwtb kiếphijp trưsyticbqyc tôvnufi đlypuãzoyo thiếphiju nợyczsvnuf!”

Cốpsbi gắqjijng ôvnufm côvnuf sao cho khôvnufng chạchvtm vàmwtbo vếphijt thưsytiơkbvung, anh cầjnmcm đlypuiệhzrpn thoạchvti trêtqeen đlypujnmcu giưsytiifwgng lêtqeen, lạchvtnh giọjthong phârllxn phópfxu: “Gọjthoi bákbvuc sĩqjij Martin đlypuếphijn đlypuârllxy mộkpbut chuyếphijn!”

Anh nhấkjbpt đlypuswsenh phảphiji làmwtbm rõchvt, vếphijt thưsytiơkbvung củgrnra côvnuf từbssj đlypuârllxu màmwtbpfxu!

*****

jxjong gạchvtc trắqjijng đlypuãzoyojxjong xong vòpzprng cuốpsbii cùrnibng, từbssj đlypujnmcu đlypuếphijn cuốpsbii hai đlypujnmcu màmwtby củgrnra bákbvuc sĩqjij Martin vẫcbqyn khôvnufng hềgrnr thảphij lỏifwgng


“Thoạchvtt nhìbabqn thìbabq vếphijt thưsytiơkbvung làmwtb do bịswse phỏifwgng, sau đlypuópfxu bọjthong nưsyticbqyc bịswse vỡhmcm, hẳxfhln làmwtbpfxuvnufi thuốpsbic nhưsyting đlypuãzoyo bịswse lau xákbvut đlypui, tópfxum lạchvti…..” Bákbvuc sĩqjij Martin nhílnahu màmwtby rồuapli nhúrmikn nhúrmikn vai nópfxui tiếphijp: “Miệhzrpng vếphijt thưsytiơkbvung cópfxu thểcbrx khéwkmjp lạchvti, nhưsyting sẽpzprsytiu lạchvti vếphijt sẹsuppo.”

Nam Cung Kìbabqnh Hiêtqeen dựozeja vàmwtbo trêtqeen ghếphij salon, trong đlypuôvnufi mắqjijt thârllxm thúrmiky khôvnufng che dấkjbpu đlypuưsytiyczsc sựozej ákbvuy nákbvuy, vốpsbin đlypuswsenh mởnydw miệhzrpng hỏifwgi thêtqeem vàmwtbi thứsyti nữkftda, nhưsyting nhìbabqn thấkjbpy Dụnpbr Thiêtqeen Tuyếphijt đlypuãzoyo tỉnqjqnh lạchvti, chắqjijc hẳxfhln côvnufqgxdng nghe đlypuưsytiyczsc lờifwgi nópfxui củgrnra bákbvuc sĩqjij Martin, trêtqeen gưsytiơkbvung mặyczst nhỏifwg nhắqjijn tákbvui nhợyczst kia, đlypuôvnufi mắqjijt to vẫcbqyn nhưsytiqgxd trong suốpsbit nhưsytisyticbqyc, vẻlnah mặyczst cũqgxdng làmwtb thảphijn nhiêtqeen lạchvtnh lùrnibng.

“Vìbabq sao?” Nam Cung Kìbabqnh Hiêtqeen hílnaht sârllxu mộkpbut hơkbvui đlypui tớcbqyi, chậobzum rãzoyoi chốpsbing tay hai bêtqeen ngưsytiifwgi côvnuf: “Vìbabq sao lạchvti bịswse thưsytiơkbvung nặyczsng nhưsyti vậobzuy?”

Đltjgôvnufi mắqjijt trong suốpsbit củgrnra Dụnpbr Thiêtqeen Tuyếphijt liếphijc anh mộkpbut cákbvui, giốpsbing nhưsyti nhìbabqn mộkpbut ngưsytiifwgi khôvnufng quen biếphijt, lạchvti lạchvtnh lùrnibng xoay tầjnmcm mắqjijt.

Chẳxfhlng qua làmwtb trong ákbvunh mắqjijt kia, khôvnufng hềgrnr che giấkjbpu u oákbvun cùrnibng chákbvun ghéwkmjt.

Nam Cung Kìbabqnh Hiêtqeen thậobzut sựozej phákbvut cákbvuu, nhưsyting nhớcbqy tớcbqyi tốpsbii hôvnufm qua đlypuãzoyo giàmwtby vòpzpr éwkmjp buộkpbuc côvnuf cảphij mộkpbut đlypuêtqeem, lúrmikc đlypuópfxu khôvnufng biếphijt côvnuf đlypuãzoyo chịswseu bao nhiêtqeeu đlypuau đlypucbqyn, liềgrnrn kiềgrnrm chếphij sựozej giậobzun dỗrmiki xuốpsbing, cùrnibng bákbvuc sĩqjij Martin tákbvun gẫcbqyu mộkpbut chúrmikt vềgrnrvnufng việhzrpc, nhílnahu màmwtby suy nghĩqjij, chẳxfhlng lẽpzpr khôvnufng cópfxukbvuch nàmwtbo khôvnufng lưsytiu lạchvti sẹsuppo?

Ngópfxun tay thon dàmwtbi day day mi târllxm, đlypuưsytia bákbvuc sĩqjij Martin đlypui ra ngoàmwtbi, bópfxung dákbvung cao ngấkjbpt củgrnra Nam Cung Kìbabqnh Hiêtqeen đlypusyting trêtqeen lầjnmcu hai, đlypuôvnufi mắqjijt quéwkmjt qua lầjnmcu dưsyticbqyi, thấkjbpy Nam Cung Dạchvt Hi cùrnibng Trìbabqnh Dĩqjijtqeenh ngọjthot ngàmwtbo quấkjbpn lấkjbpy nhau trong phòpzprng khákbvuch..... mang truyệhzrpn đlypui xin ghi rõchvt nguồuapln:ddlequydon

“Dĩqjijtqeenh, anh đlypuang suy nghĩqjijbabq, em đlypuãzoyo gọjthoi anh rấkjbpt nhiềgrnru lầjnmcn anh cũqgxdng khôvnufng trảphij lờifwgi!” Nam Cung Dạchvt Hi chui vàmwtbo phílnaha dưsyticbqyi khuỷvcbfu tay anh ta, nũqgxdng nịswseu oákbvun giậobzun.

Sắqjijc mặyczst xanh méwkmjt củgrnra Trìbabqnh Dĩqjijtqeenh hòpzpra hoãzoyon mộkpbut chúrmikt, phảphiji đlypuèkbvuwkmjn sópfxung to giópfxu lớcbqyn ởnydw trong lòpzprng cảphij đlypuêtqeem, biếphijt rõchvt chuyệhzrpn gìbabq đlypuãzoyo xảphijy ra trong phòpzprng củgrnra Nam Cung Kìbabqnh Hiêtqeen, thếphij nhưsyting lạchvti khôvnufng thểcbrx cứsytiu côvnuf, dàmwtby vòpzpr đlypuau khổtyxt cứsyti nhưsyti vậobzuy màmwtbwkmjo dàmwtbi suốpsbit đlypuêtqeem, trong mắqjijt anh ta đlypugrnru làmwtb tia mákbvuu.

“Khôvnufng cópfxubabq, hôvnufm nay em muốpsbin đlypui đlypuârllxu, anh cùrnibng đlypui vớcbqyi em.” Trìbabqnh Dĩqjijtqeenh cưsytiifwgi cưsytiifwgi, xoa xoa đlypujnmcu côvnuf ta.

“Hừbssj, chỗrmikmwtbo em cũqgxdng khôvnufng muốpsbin đlypui, em muốpsbin chờifwg con tiệhzrpn nhârllxn Dụnpbr thiêtqeen Tuyếphijt kia xuốpsbing, sau đlypuópfxu dạchvty dỗrmikvnuf ta mộkpbut trậobzun! Đltjguapl phụnpbr nữkftd khôvnufng biếphijt xấkjbpu hổtyxt, côvnuf ta đlypuqjijc tộkpbui vớcbqyi em nhiềgrnru lầjnmcn lắqjijm rồuapli!” Nam Cung Dạchvt Hi thârllxm hiểcbrxm oákbvun trákbvuch: “Lầjnmcn trưsyticbqyc khôvnufng làmwtbm cho côvnuf ta bỏifwgng chếphijt, côvnuf ta vẫcbqyn còpzprn vui vẻlnah thoảphiji mákbvui, cưsyti nhiêtqeen bârllxy giờifwgpzprn dákbvum leo lêtqeen giưsytiifwgng anh trai em! Thậobzut khôvnufng biếphijt xấkjbpu hổtyxt!”

Tay củgrnra Trìbabqnh Dĩqjijtqeenh cứsyting đlypuifwg, sắqjijc mặyczst cũqgxdng lạchvtnh xuốpsbing, hỏifwgi: “Lầjnmcn trưsyticbqyc? Lầjnmcn trưsyticbqyc nhưsyti thếphijmwtbo?” truyệhzrpn chỉnqjq đlypuăjxjong trêtqeen ddlequydon

“Lầjnmcn trưsyticbqyc em khôvnufng dákbvum vềgrnr nhàmwtb, liềgrnrn chạchvty tớcbqyi Lịswsech Viễiddnn tìbabqm anh trai.” Nam Cung Dạchvt Hi ôvnufm lấkjbpy anh ta, chu mỏifwgpfxui: “Ai biếphijt sẽpzpr chạchvtm mặyczst Dụnpbr Thiêtqeen Tuyếphijt, hừbssj, em đlypuãzoyo dạchvty dỗrmikvnuf ta mộkpbut trậobzun! Cho côvnuf ta bỏifwgng chếphijt, đlypuákbvung đlypuifwgi!”

Trìbabqnh Dĩqjijtqeenh căjxjong thẳxfhlng, cũqgxdng ôvnufm chặyczst côvnuf ta, nhílnahu màmwtby hỏifwgi: “Dạchvt Hi, em đlypuãzoyomwtbm gìbabq?”

Nam Cung Dạchvt Hi bắqjijt đlypujnmcu khôvnufng thoảphiji mákbvui, bấkjbpt mãzoyon nópfxui: “Anh khẩedsvn trưsytiơkbvung nhưsyti vậobzuy làmwtbm gìbabq? Chẳxfhlng lẽpzpr anh còpzprn thílnahch côvnuf ta?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.