Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 63 : Không còn luyến tiếc sự sống
Còomed n chưmiob a kịzmik p suy nghĩxhjw , Nam Cung Kìbzpc nh Hiêzlkr n đpjzm ãxhjw thấnldu y hạqths thâtavg n nóxlxh ng bừcvvb ng bừcvvb ng, rấnldu t chậkdcs m chạqths p tiếnldu n vàzuzf o trong cơmfag thểflls côzlkr , chỉzuzf vàzuzf o mộgbme t nửgsqu a, liềyhcw n thoảveeg i máksev i dễnldu chịzmik u, anh hízmik t mộgbme t hơmfag i đpjzm âtavg m thẳlqcb ng vàzuzf o.
Nhưmiob ng đpjzm au đpjzm ớtrox n mãxhjw nh liệpjzm t cùwlhk ng cảveeg m giáksev c khóxlxh chịzmik u, cuốnldu i cùwlhk ng làzuzf m cho Dụnldu Thiêzlkr n Tuyếnldu t thanh tỉzuzf nh lạqths i. mang truyệpjzm n đpjzm i xin ghi rõexhs nguồjzpx n:ddlequydon
Cảveeg m giáksev c trong cơmfag thểflls rõexhs ràzuzf ng nhưmiob vậkdcs y, mộgbme t tấnldu c mộgbme t tấnldu c bịzmik chiếnldu m hữmfpn u, bịzmik lấnldu p đpjzm ầncow y, bịzmik khízmik pháksev ch đpjzm àzuzf n ôzlkr ng ngang ngưmiob ợcfls c vâtavg y quanh, hai hàzuzf ng mi đpjzm ẫfpyi m nưmiob ớtrox c mắipjv t rung đpjzm ộgbme ng, chậkdcs m rãxhjw i mởfpyi ra, nhìbzpc n thấnldu y gưmiob ơmfag ng mặulok t màzuzf mìbzpc nh thốnldu ng hậkdcs n nhấnldu t.
“A!.....”
Mộgbme t tiếnldu ng thétwbu t chóxlxh i tai, xétwbu ráksev ch khôzlkr ng khízmik yêzlkr n tĩxhjw nh củhxrm a gian phòomed ng.
Rõexhs ràzuzf ng làzuzf khuôzlkr n mặulok t tuấnldu n dậkdcs t góxlxh c cạqths nh củhxrm a Nam Cung Kìbzpc nh Hiêzlkr n, mặulok c cho ngưmiob ờnldu i dưmiob ớtrox i thâtavg n tùwlhk y ýywxl kêzlkr u gàzuzf o, đpjzm ịzmik nh cúdemo i đpjzm ầncow u an ủhxrm i côzlkr đpjzm ôzlkr i câtavg u, thậkdcs t khôzlkr ng nghĩxhjw đpjzm ếnldu n ‘Bốnldu p!’ mộgbme t tiếnldu ng, gốnldu i đpjzm ầncow u nệpjzm n thẳlqcb ng vàzuzf o mặulok t anh, anh đpjzm au đpjzm ớtrox n rêzlkr n lêzlkr n khôzlkr ng thểflls khôzlkr ng lui vềyhcw phízmik a sau. truyệpjzm n chỉzuzf đpjzm ăttpw ng trêzlkr n ddlequydon
Anh vừcvvb a lui, Dụnldu Thiêzlkr n Tuyếnldu t liềyhcw n dùwlhk ng hếnldu t hơmfag i sứfpyi c đpjzm ẩbzpc y anh ra, nắipjv m chặulok t drap giưmiob ờnldu ng phủhxrm lêzlkr n trêzlkr n ngưmiob ờnldu i mìbzpc nh rồjzpx i lui vềyhcw phízmik a đpjzm ầncow u giưmiob ờnldu ng.
“Chếnldu t tiệpjzm t…..Côzlkr muốnldu n làzuzf m gìbzpc !” Nam Cung Kìbzpc nh Hiêzlkr n căttpw m tứfpyi c cầncow m gốnldu i đpjzm ầncow u lêzlkr n, lồjzpx ng ngựlazr c cưmiob ờnldu ng tráksev ng vữmfpn ng chãxhjw i khôzlkr ng chúdemo t che giấnldu u hiệpjzm n rõexhs trưmiob ớtrox c mặulok t côzlkr , trêzlkr n tráksev n lòomed a xòomed a vàzuzf i sợcfls i tóxlxh c cùwlhk ng nhữmfpn ng giọlzhl t mồjzpx hôzlkr i tảveeg n ra sứfpyi c quyếnldu n rũnldu nam tízmik nh!
Dụnldu Thiêzlkr n Tuyếnldu t thởfpyi hổwafa n hểflls n, trêzlkr n ngưmiob ờnldu i mệpjzm t mỏywxl i rãxhjw rờnldu i cùwlhk ng đpjzm au nhứfpyi c làzuzf m cho côzlkr biếnldu t rõexhs xảveeg y ra chuyệpjzm n gìbzpc , đpjzm ôzlkr i mắipjv t đpjzm ẹdfbg p từcvvb hoảveeg ng hốnldu t trởfpyi nêzlkr n thanh tỉzuzf nh, liêzlkr n tiếnldu p ôzlkr m gốnldu i đpjzm iêzlkr n cuồjzpx ng đpjzm ậkdcs p anh tớtrox i tấnldu p: “Khốnldu n kiếnldu p…..Anh đpjzm ãxhjw làzuzf m gìbzpc khôzlkr ng phảveeg i anh làzuzf ngưmiob ờnldu i hiểflls u rõexhs nhấnldu t hay sao?! Vôzlkr sỉzuzf cầncow m thúdemo , ai cho phétwbu p anh chạqths m vàzuzf o tôzlkr i!”
Nam Cung Kìbzpc nh Hiêzlkr n chịzmik u đpjzm ựlazr ng đpjzm ểflls cho côzlkr tiếnldu t hậkdcs n theo phưmiob ơmfag ng thứfpyi c củhxrm a côzlkr , gưmiob ơmfag ng mặulok t tuấnldu n túdemo căttpw m tứfpyi c càzuzf ng lúdemo c càzuzf ng xanh métwbu t, cuốnldu i cùwlhk ng đpjzm ưmiob a ngưmiob ờnldu i ra đpjzm ỡcvvb ôzlkr m chặulok t cáksev i gốnldu i, cưmiob ờnldu i lạqths nh mộgbme t tiếnldu ng nhìbzpc n côzlkr : “Tôzlkr i, Nam Cung Kìbzpc nh Hiêzlkr n muốnldu n ngưmiob ờnldu i phụnldu nữmfpn nàzuzf o khôzlkr ng cầncow n ai cho phétwbu p, nhấnldu t làzuzf ngưmiob ờnldu i giốnldu ng nhưmiob côzlkr vậkdcs y…..Dụnldu Thiêzlkr n Tuyếnldu t, côzlkr cho làzuzf bảveeg n thâtavg n đpjzm áksev ng giáksev bao nhiêzlkr u tiềyhcw n, cho dùwlhk tôzlkr i chạqths m vàzuzf o côzlkr thìbzpc côzlkr cóxlxh thểflls làzuzf m gìbzpc !”
Dụnldu Thiêzlkr n Tuyếnldu t trừcvvb ng to đpjzm ôzlkr i mắipjv t nhìbzpc n anh, nưmiob ớtrox c mắipjv t dầncow n dầncow n đpjzm ong đpjzm ầncow y, gắipjv t gao cắipjv n chặulok t môzlkr i, dùwlhk ng drap giưmiob ờnldu ng bao lấnldu y chízmik nh mìbzpc nh muốnldu n xuốnldu ng giưmiob ờnldu ng rờnldu i đpjzm i.
Đlqcb ôzlkr i màzuzf y kiếnldu m củhxrm a Nam Cung Kìbzpc nh Hiêzlkr n nhízmik u chặulok t, tiếnldu n lêzlkr n mộgbme t bưmiob ớtrox c ôzlkr m lấnldu y côzlkr kétwbu o vàzuzf o trong ngựlazr c: “Côzlkr muốnldu n đpjzm i đpjzm âtavg u!”
Đlqcb ôzlkr i mắipjv t củhxrm a Dụnldu Thiêzlkr n Tuyếnldu t sưmiob ng đpjzm ỏywxl , táksev ch cáksev nh tay anh ra liềyhcw u mạqths ng giãxhjw y giụnldu a, bi thốnldu ng kêzlkr u gàzuzf o: “Buôzlkr ng tôzlkr i ra, Nam Cung Kìbzpc nh Hiêzlkr n anh buôzlkr ng tôzlkr i ra! Tôzlkr i hậkdcs n anh! Tôzlkr i hậkdcs n khôzlkr ng thểflls cầncow m dao giếnldu t chếnldu t anh!!”
Nam Cung Kìbzpc nh Hiêzlkr n yêzlkr n lặulok ng nhìbzpc n từcvvb ng giọlzhl t nưmiob ớtrox c mắipjv t trong suốnldu t tràzuzf o ra từcvvb hốnldu c mắipjv t củhxrm a côzlkr , càzuzf ng lúdemo c càzuzf ng rơmfag i xuốnldu ng nhiềyhcw u hơmfag n, đpjzm au lòomed ng vôzlkr cùwlhk ng, nhưmiob ng trong giọlzhl ng nóxlxh i lạqths i thểflls hiệpjzm n sựlazr cháksev n ghétwbu t: “Hậkdcs n tôzlkr i đpjzm ếnldu n vậkdcs y sao? Bấnldu t quáksev chỉzuzf làzuzf cùwlhk ng tôzlkr i mộgbme t đpjzm êzlkr m, côzlkr cho rằxmip ng cóxlxh thểflls bồjzpx i thưmiob ờnldu ng nhữmfpn ng chuyệpjzm n côzlkr đpjzm ãxhjw làzuzf m vớtrox i Dạqths Hi sao!”
“Anh cúdemo t đpjzm i!” Giọlzhl ng nóxlxh i củhxrm a Dụnldu Thiêzlkr n Tuyếnldu t cũnldu ng đpjzm ãxhjw khàzuzf n khàzuzf n, cảveeg ngưmiob ờnldu i gầncow n nhưmiob sụnldu p đpjzm ổwafa , trợcfls n tròomed n mắipjv t, nưmiob ớtrox c mắipjv t rơmfag i xuốnldu ng ‘boong boong’: “Nam Cung Kìbzpc nh Hiêzlkr n, anh khôzlkr ng phảveeg i làzuzf đpjzm àzuzf n ôzlkr ng! Tốnldu i hôzlkr m qua làzuzf lầncow n đpjzm ầncow u tiêzlkr n củhxrm a tôzlkr i anh khôzlkr ng phảveeg i khôzlkr ng biếnldu t! Cảveeg đpjzm ờnldu i tôzlkr i cũnldu ng đpjzm ãxhjw bịzmik anh pháksev hủhxrm y! Anh dựlazr a vàzuzf o cáksev i gìbzpc màzuzf muốnldu n tôzlkr i cùwlhk ng anh mộgbme t đpjzm êzlkr m, tôzlkr i khôzlkr ng nợcfls anh!!”
Nam Cung Kìbzpc nh Hiêzlkr n bịzmik áksev nh mắipjv t củhxrm a côzlkr bứfpyi c tớtrox i cựlazr c đpjzm iểflls m, nắipjv m tóxlxh c kétwbu o côzlkr qua kềyhcw sáksev t mặulok t côzlkr gầncow m nhẹdfbg : “Đlqcb ủhxrm rồjzpx i! Côzlkr nghe rõexhs cho tôzlkr i, tôzlkr i muốnldu n phụnldu nữmfpn chứfpyi khôzlkr ng phảveeg i muốnldu n lầncow n đpjzm ầncow u tiêzlkr n, côzlkr …..” chưmiob ơmfag ng mớtrox i nhấnldu t đpjzm ăttpw ng tạqths i ddlequydon
Anh cứfpyi ng họlzhl ng, trong đpjzm ôzlkr i mắipjv t thâtavg m thúdemo y cuồjzpx n cuộgbme n sóxlxh ng lớtrox n, lòomed ng dạqths áksev c đpjzm ộgbme c nóxlxh i mộgbme t câtavg u: “Loạqths i phụnldu nữmfpn nhưmiob côzlkr căttpw n bảveeg n khôzlkr ng xứfpyi ng nằxmip m ởfpyi trêzlkr n giưmiob ờnldu ng tôzlkr i!”
Dụnldu Thiêzlkr n Tuyếnldu t hoàzuzf n toàzuzf n suy sụnldu p, nhắipjv m mắipjv t lạqths i rơmfag i lệpjzm , bóxlxh ng dáksev ng mảveeg nh mai yếnldu u ớtrox t khe khẽxeuv run rẩbzpc y.
Nam Cung Kìbzpc nh Hiêzlkr n cũnldu ng lưmiob ờnldu i tranh luậkdcs n cùwlhk ng côzlkr , dứfpyi t khoáksev t đpjzm ểflls mặulok c côzlkr mộgbme t mìbzpc nh đpjzm i ra ngoàzuzf i, bóxlxh ng dáksev ng suy nhưmiob ợcfls c củhxrm a Dụnldu Thiêzlkr n Tuyếnldu t ngãxhjw ngồjzpx i trêzlkr n sàzuzf n nhàzuzf , bảveeg vai đpjzm ụnldu ng vàzuzf o cạqths nh giưmiob ờnldu ng, đpjzm au đpjzm ếnldu n khóxlxh chịzmik u ngâtavg m lêzlkr n mộgbme t tiếnldu ng, sắipjv c mặulok t táksev i nhợcfls t, bỗravo ng cảveeg m thấnldu y khôzlkr ng còomed n luyếnldu n tiếnldu c sựlazr sốnldu ng.
Khôzlkr ng cóxlxh cáksev ch nàzuzf o nắipjv m giữmfpn cuộgbme c sốnldu ng củhxrm a mìbzpc nh, đpjzm údemo ng sai, thịzmik phi, cũnldu ng khôzlkr ng đpjzm ủhxrm sứfpyi c thay đpjzm ổwafa i, đpjzm ếnldu n tộgbme t cùwlhk ng côzlkr sốnldu ng còomed n cóxlxh ýywxl nghĩxhjw a gìbzpc ?
Nam Cung Kìbzpc nh Hiêzlkr n nghe đpjzm ưmiob ợcfls c đpjzm ộgbme ng tĩxhjw nh trong phòomed ng, đpjzm i tớtrox i bêzlkr n cạqths nh cửgsqu a, gưmiob ơmfag ng mặulok t âtavg m trầncow m thoáksev ng hòomed a dịzmik u, khẽxeuv nguyềyhcw n rủhxrm a mộgbme t tiếnldu ng, nhịzmik n khôzlkr ng đpjzm ưmiob ợcfls c quay trởfpyi lạqths i nhìbzpc n côzlkr , lạqths i pháksev t hiệpjzm n trêzlkr n giưmiob ờnldu ng cóxlxh mộgbme t bãxhjw i màzuzf u hồjzpx ng nhàzuzf n nhạqths t, Dụnldu Thiêzlkr n Tuyếnldu t tétwbu ngãxhjw nằxmip m trêzlkr n đpjzm óxlxh .
Như
Cả
“A!.....”
Mộ
Rõ
Anh vừ
“Chế
Dụ
Nam Cung Kì
Dụ
Đ
Đ
Nam Cung Kì
“Anh cú
Nam Cung Kì
Anh cứ
Dụ
Nam Cung Kì
Khô
Nam Cung Kì
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.