Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 63 : Không còn luyến tiếc sự sống
Còwazl n chưhzwx a kịzvhc p suy nghĩwpeh , Nam Cung Kìjlfo nh Hiêjaib n đhfwp ãjswh thấvenb y hạdaia thâxjvr n nóqede ng bừwpeh ng bừwpeh ng, rấvenb t chậsqms m chạdaia p tiếpgkl n vàyxxp o trong cơvenb thểenra côvges , chỉhudm vàyxxp o mộxenv t nửyxxp a, liềzllj n thoảhhzi i mápucf i dễgvji chịzvhc u, anh híifvy t mộxenv t hơvenb i đhfwp âxjvr m thẳwazl ng vàyxxp o.
Nhưhzwx ng đhfwp au đhfwp ớsana n mãjswh nh liệopuf t cùotgg ng cảhhzi m giápucf c khóqede chịzvhc u, cuốlfir i cùotgg ng làyxxp m cho Dụxcew Thiêjaib n Tuyếpgkl t thanh tỉhudm nh lạdaia i. mang truyệopuf n đhfwp i xin ghi rõfufe nguồhzwx n:ddlequydon
Cảhhzi m giápucf c trong cơvenb thểenra rõfufe ràyxxp ng nhưhzwx vậsqms y, mộxenv t tấvenb c mộxenv t tấvenb c bịzvhc chiếpgkl m hữfsfy u, bịzvhc lấvenb p đhfwp ầlfir y, bịzvhc khíifvy phápucf ch đhfwp àyxxp n ôvges ng ngang ngưhzwx ợmtel c vâxjvr y quanh, hai hàyxxp ng mi đhfwp ẫlfir m nưhzwx ớsana c mắmspg t rung đhfwp ộxenv ng, chậsqms m rãjswh i mởcxrt ra, nhìjlfo n thấvenb y gưhzwx ơvenb ng mặtsyb t màyxxp mìjlfo nh thốlfir ng hậsqms n nhấvenb t.
“A!.....”
Mộxenv t tiếpgkl ng thélvvw t chóqede i tai, xélvvw rápucf ch khôvges ng khíifvy yêjaib n tĩwpeh nh củbunk a gian phòwazl ng.
Rõfufe ràyxxp ng làyxxp khuôvges n mặtsyb t tuấvenb n dậsqms t góqede c cạdaia nh củbunk a Nam Cung Kìjlfo nh Hiêjaib n, mặtsyb c cho ngưhzwx ờvges i dưhzwx ớsana i thâxjvr n tùotgg y ýrhyp kêjaib u gàyxxp o, đhfwp ịzvhc nh cúvgwl i đhfwp ầlfir u an ủbunk i côvges đhfwp ôvges i câxjvr u, thậsqms t khôvges ng nghĩwpeh đhfwp ếpgkl n ‘Bốlfir p!’ mộxenv t tiếpgkl ng, gốlfir i đhfwp ầlfir u nệopuf n thẳwazl ng vàyxxp o mặtsyb t anh, anh đhfwp au đhfwp ớsana n rêjaib n lêjaib n khôvges ng thểenra khôvges ng lui vềzllj phíifvy a sau. truyệopuf n chỉhudm đhfwp ăjlfo ng trêjaib n ddlequydon
Anh vừwpeh a lui, Dụxcew Thiêjaib n Tuyếpgkl t liềzllj n dùotgg ng hếpgkl t hơvenb i sứvzht c đhfwp ẩmhbp y anh ra, nắmspg m chặtsyb t drap giưhzwx ờvges ng phủbunk lêjaib n trêjaib n ngưhzwx ờvges i mìjlfo nh rồhzwx i lui vềzllj phíifvy a đhfwp ầlfir u giưhzwx ờvges ng.
“Chếpgkl t tiệopuf t…..Côvges muốlfir n làyxxp m gìjlfo !” Nam Cung Kìjlfo nh Hiêjaib n căjlfo m tứvzht c cầlfir m gốlfir i đhfwp ầlfir u lêjaib n, lồhzwx ng ngựbrqe c cưhzwx ờvges ng trápucf ng vữfsfy ng chãjswh i khôvges ng chúvgwl t che giấvenb u hiệopuf n rõfufe trưhzwx ớsana c mặtsyb t côvges , trêjaib n trápucf n lòwazl a xòwazl a vàyxxp i sợmtel i tóqede c cùotgg ng nhữfsfy ng giọhzwx t mồhzwx hôvges i tảhhzi n ra sứvzht c quyếpgkl n rũwpeh nam tíifvy nh!
Dụxcew Thiêjaib n Tuyếpgkl t thởcxrt hổxenv n hểenra n, trêjaib n ngưhzwx ờvges i mệopuf t mỏgtml i rãjswh rờvges i cùotgg ng đhfwp au nhứvzht c làyxxp m cho côvges biếpgkl t rõfufe xảhhzi y ra chuyệopuf n gìjlfo , đhfwp ôvges i mắmspg t đhfwp ẹraxu p từwpeh hoảhhzi ng hốlfir t trởcxrt nêjaib n thanh tỉhudm nh, liêjaib n tiếpgkl p ôvges m gốlfir i đhfwp iêjaib n cuồhzwx ng đhfwp ậsqms p anh tớsana i tấvenb p: “Khốlfir n kiếpgkl p…..Anh đhfwp ãjswh làyxxp m gìjlfo khôvges ng phảhhzi i anh làyxxp ngưhzwx ờvges i hiểenra u rõfufe nhấvenb t hay sao?! Vôvges sỉhudm cầlfir m thúvgwl , ai cho phélvvw p anh chạdaia m vàyxxp o tôvges i!”
Nam Cung Kìjlfo nh Hiêjaib n chịzvhc u đhfwp ựbrqe ng đhfwp ểenra cho côvges tiếpgkl t hậsqms n theo phưhzwx ơvenb ng thứvzht c củbunk a côvges , gưhzwx ơvenb ng mặtsyb t tuấvenb n túvgwl căjlfo m tứvzht c càyxxp ng lúvgwl c càyxxp ng xanh mélvvw t, cuốlfir i cùotgg ng đhfwp ưhzwx a ngưhzwx ờvges i ra đhfwp ỡlvvw ôvges m chặtsyb t cápucf i gốlfir i, cưhzwx ờvges i lạdaia nh mộxenv t tiếpgkl ng nhìjlfo n côvges : “Tôvges i, Nam Cung Kìjlfo nh Hiêjaib n muốlfir n ngưhzwx ờvges i phụxcew nữfsfy nàyxxp o khôvges ng cầlfir n ai cho phélvvw p, nhấvenb t làyxxp ngưhzwx ờvges i giốlfir ng nhưhzwx côvges vậsqms y…..Dụxcew Thiêjaib n Tuyếpgkl t, côvges cho làyxxp bảhhzi n thâxjvr n đhfwp ápucf ng giápucf bao nhiêjaib u tiềzllj n, cho dùotgg tôvges i chạdaia m vàyxxp o côvges thìjlfo côvges cóqede thểenra làyxxp m gìjlfo !”
Dụxcew Thiêjaib n Tuyếpgkl t trừwpeh ng to đhfwp ôvges i mắmspg t nhìjlfo n anh, nưhzwx ớsana c mắmspg t dầlfir n dầlfir n đhfwp ong đhfwp ầlfir y, gắmspg t gao cắmspg n chặtsyb t môvges i, dùotgg ng drap giưhzwx ờvges ng bao lấvenb y chíifvy nh mìjlfo nh muốlfir n xuốlfir ng giưhzwx ờvges ng rờvges i đhfwp i.
Đjaib ôvges i màyxxp y kiếpgkl m củbunk a Nam Cung Kìjlfo nh Hiêjaib n nhíifvy u chặtsyb t, tiếpgkl n lêjaib n mộxenv t bưhzwx ớsana c ôvges m lấvenb y côvges kélvvw o vàyxxp o trong ngựbrqe c: “Côvges muốlfir n đhfwp i đhfwp âxjvr u!”
Đjaib ôvges i mắmspg t củbunk a Dụxcew Thiêjaib n Tuyếpgkl t sưhzwx ng đhfwp ỏgtml , tápucf ch cápucf nh tay anh ra liềzllj u mạdaia ng giãjswh y giụxcew a, bi thốlfir ng kêjaib u gàyxxp o: “Buôvges ng tôvges i ra, Nam Cung Kìjlfo nh Hiêjaib n anh buôvges ng tôvges i ra! Tôvges i hậsqms n anh! Tôvges i hậsqms n khôvges ng thểenra cầlfir m dao giếpgkl t chếpgkl t anh!!”
Nam Cung Kìjlfo nh Hiêjaib n yêjaib n lặtsyb ng nhìjlfo n từwpeh ng giọhzwx t nưhzwx ớsana c mắmspg t trong suốlfir t tràyxxp o ra từwpeh hốlfir c mắmspg t củbunk a côvges , càyxxp ng lúvgwl c càyxxp ng rơvenb i xuốlfir ng nhiềzllj u hơvenb n, đhfwp au lòwazl ng vôvges cùotgg ng, nhưhzwx ng trong giọhzwx ng nóqede i lạdaia i thểenra hiệopuf n sựbrqe chápucf n ghélvvw t: “Hậsqms n tôvges i đhfwp ếpgkl n vậsqms y sao? Bấvenb t quápucf chỉhudm làyxxp cùotgg ng tôvges i mộxenv t đhfwp êjaib m, côvges cho rằjswh ng cóqede thểenra bồhzwx i thưhzwx ờvges ng nhữfsfy ng chuyệopuf n côvges đhfwp ãjswh làyxxp m vớsana i Dạdaia Hi sao!”
“Anh cúvgwl t đhfwp i!” Giọhzwx ng nóqede i củbunk a Dụxcew Thiêjaib n Tuyếpgkl t cũwpeh ng đhfwp ãjswh khàyxxp n khàyxxp n, cảhhzi ngưhzwx ờvges i gầlfir n nhưhzwx sụxcew p đhfwp ổxenv , trợmtel n tròwazl n mắmspg t, nưhzwx ớsana c mắmspg t rơvenb i xuốlfir ng ‘boong boong’: “Nam Cung Kìjlfo nh Hiêjaib n, anh khôvges ng phảhhzi i làyxxp đhfwp àyxxp n ôvges ng! Tốlfir i hôvges m qua làyxxp lầlfir n đhfwp ầlfir u tiêjaib n củbunk a tôvges i anh khôvges ng phảhhzi i khôvges ng biếpgkl t! Cảhhzi đhfwp ờvges i tôvges i cũwpeh ng đhfwp ãjswh bịzvhc anh phápucf hủbunk y! Anh dựbrqe a vàyxxp o cápucf i gìjlfo màyxxp muốlfir n tôvges i cùotgg ng anh mộxenv t đhfwp êjaib m, tôvges i khôvges ng nợmtel anh!!”
Nam Cung Kìjlfo nh Hiêjaib n bịzvhc ápucf nh mắmspg t củbunk a côvges bứvzht c tớsana i cựbrqe c đhfwp iểenra m, nắmspg m tóqede c kélvvw o côvges qua kềzllj sápucf t mặtsyb t côvges gầlfir m nhẹraxu : “Đjaib ủbunk rồhzwx i! Côvges nghe rõfufe cho tôvges i, tôvges i muốlfir n phụxcew nữfsfy chứvzht khôvges ng phảhhzi i muốlfir n lầlfir n đhfwp ầlfir u tiêjaib n, côvges …..” chưhzwx ơvenb ng mớsana i nhấvenb t đhfwp ăjlfo ng tạdaia i ddlequydon
Anh cứvzht ng họhzwx ng, trong đhfwp ôvges i mắmspg t thâxjvr m thúvgwl y cuồhzwx n cuộxenv n sóqede ng lớsana n, lòwazl ng dạdaia ápucf c đhfwp ộxenv c nóqede i mộxenv t câxjvr u: “Loạdaia i phụxcew nữfsfy nhưhzwx côvges căjlfo n bảhhzi n khôvges ng xứvzht ng nằjswh m ởcxrt trêjaib n giưhzwx ờvges ng tôvges i!”
Dụxcew Thiêjaib n Tuyếpgkl t hoàyxxp n toàyxxp n suy sụxcew p, nhắmspg m mắmspg t lạdaia i rơvenb i lệopuf , bóqede ng dápucf ng mảhhzi nh mai yếpgkl u ớsana t khe khẽvges run rẩmhbp y.
Nam Cung Kìjlfo nh Hiêjaib n cũwpeh ng lưhzwx ờvges i tranh luậsqms n cùotgg ng côvges , dứvzht t khoápucf t đhfwp ểenra mặtsyb c côvges mộxenv t mìjlfo nh đhfwp i ra ngoàyxxp i, bóqede ng dápucf ng suy nhưhzwx ợmtel c củbunk a Dụxcew Thiêjaib n Tuyếpgkl t ngãjswh ngồhzwx i trêjaib n sàyxxp n nhàyxxp , bảhhzi vai đhfwp ụxcew ng vàyxxp o cạdaia nh giưhzwx ờvges ng, đhfwp au đhfwp ếpgkl n khóqede chịzvhc u ngâxjvr m lêjaib n mộxenv t tiếpgkl ng, sắmspg c mặtsyb t tápucf i nhợmtel t, bỗyxxp ng cảhhzi m thấvenb y khôvges ng còwazl n luyếpgkl n tiếpgkl c sựbrqe sốlfir ng.
Khôvges ng cóqede cápucf ch nàyxxp o nắmspg m giữfsfy cuộxenv c sốlfir ng củbunk a mìjlfo nh, đhfwp úvgwl ng sai, thịzvhc phi, cũwpeh ng khôvges ng đhfwp ủbunk sứvzht c thay đhfwp ổxenv i, đhfwp ếpgkl n tộxenv t cùotgg ng côvges sốlfir ng còwazl n cóqede ýrhyp nghĩwpeh a gìjlfo ?
Nam Cung Kìjlfo nh Hiêjaib n nghe đhfwp ưhzwx ợmtel c đhfwp ộxenv ng tĩwpeh nh trong phòwazl ng, đhfwp i tớsana i bêjaib n cạdaia nh cửyxxp a, gưhzwx ơvenb ng mặtsyb t âxjvr m trầlfir m thoápucf ng hòwazl a dịzvhc u, khẽvges nguyềzllj n rủbunk a mộxenv t tiếpgkl ng, nhịzvhc n khôvges ng đhfwp ưhzwx ợmtel c quay trởcxrt lạdaia i nhìjlfo n côvges , lạdaia i phápucf t hiệopuf n trêjaib n giưhzwx ờvges ng cóqede mộxenv t bãjswh i màyxxp u hồhzwx ng nhàyxxp n nhạdaia t, Dụxcew Thiêjaib n Tuyếpgkl t télvvw ngãjswh nằjswh m trêjaib n đhfwp óqede .
Như
Cả
“A!.....”
Mộ
Rõ
Anh vừ
“Chế
Dụ
Nam Cung Kì
Dụ
Đ
Đ
Nam Cung Kì
“Anh cú
Nam Cung Kì
Anh cứ
Dụ
Nam Cung Kì
Khô
Nam Cung Kì
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.