Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 66 : Thiếu đàn ông cô sống không được phải không

    trước sau   
Nam Cung Kìeyiunh Hiêpbofn đershuổmzxpi theo, ởkams ngay gólxkfc hàlzxsnh lang trốmvlpng trảusgei thìeyiu nhìeyiun thấlrmky hai bólxkfng dábvhpng đershang dâkamsy dưonmma, đershôydnai mắpaxht lạebngnh lẽvwdwo chậfmhkm rãmrdpi nheo lạebngi.

Khuôydnan mặeyiut Trìeyiunh Dĩusdwpbofnh xanh méuuoxt, lôydnai kéuuoxo cổmzxp tay củermsa Dụthlq Thiêpbofn Tuyếvwdwt rốmvlpng giậfmhkn: “Thiêpbofn Tuyếvwdwt em nólxkfi cho anh biếvwdwt, cólxkf phảusgei em thậfmhkt sựbeolpbofn giưonmmapezng cùnpkzng ngưonmmapezi đershàlzxsn ôydnang kia hay khôydnang? Em nólxkfi đershi!”

Mặeyiut củermsa Dụthlq Thiêpbofn Tuyếvwdwt tábvhpi nhợjucht nhìeyiun vềttnz phíbdija anh ta, ábvhpnh mắpaxht đershpbofy vẻycdu khôydnang thểtsnv tin đershưonmmjuchc

Trìeyiunh Dĩusdwpbofnh nghĩusdw đershếvwdwn cảusgenh tưonmmjuchng cólxkf khảusgetsnvng xảusgey ra tốmvlpi hôydnam qua quảusge thậfmhkt muốmvlpn phábvhpt đershpbofn, đershôydnai mắpaxht đershkvzk rựbeolc lầpbofn nữtsnva gầpbofm lêpbofn: “Nólxkfi!”

Dụthlq Thiêpbofn Tuyếvwdwt nhìeyiun chằilnmm chằilnmm vàlzxso anh ta, bi thưonmmơutykng nởkams nụthlqonmmapezi, giùnpkzng giằilnmng muốmvlpn bỏkvzk đershi.

“Thiêpbofn Tuyếvwdwt!” Trìeyiunh Dĩusdwpbofnh mấlrmkt khốmvlpng chếvwdwydnai kéuuoxo côydna ôydnam vàlzxso trong ngựbeolc, phẫduczn nộoonxlzxsbvhpn hậfmhkn cùnpkzng dâkamsng tràlzxso: “Em đershãmrdp từsnjjng đershyhpzng ýpbof trừsnjj anh ra sẽvwdw khôydnang trao thâkamsn cho bấlrmkt kỳbfgs ngưonmmapezi đershàlzxsn ôydnang nàlzxso khábvhpc, em đershãmrdp quêpbofn rồyhpzi sao?! Em cưonmm nhiêpbofn dábvhpm đershtsnv cho Nam Cung Kìeyiunh Hiêpbofn chạebngm vàlzxso em!”


Tiếvwdwng gàlzxso to dữtsnv dộoonxi chấlrmkn đershoonxng làlzxsm lỗoonx tai côydna ong ong, đershau đershkevin cùnpkzng oábvhpn hậfmhkn ngậfmhkp trờapezi đershèydnauuoxn trong lòilnmng Dụthlq Thiêpbofn Tuyếvwdwt bạebngo phábvhpt, hung hătsnvng đershutbhy anh ta ra, ngólxkfn tay run rẩutbhy chỉyhpz thẳonmmng vàlzxso anh ta, nưonmmkevic mắpaxht rưonmmng rưonmmng thốmvlpng thanh gàlzxso théuuoxt: “Trìeyiunh Dĩusdwpbofnh, anh cúpaxht đershi xa thậfmhkt xa cho tôydnai!”

“Thiêpbofn Tuyếvwdwt…..”

“Khôydnang nghe tôydnai kêpbofu anh cúpaxht sao! Tôydnai đershãmrdp cầpbofu xin anh, Trìeyiunh Dĩusdwpbofnh, tốmvlpi hôydnam qua tôydnai đershãmrdp cầpbofu xin anh giúpaxhp tôydnai! Anh đershãmrdplzxsm gìeyiu!! Anh cólxkfonmmbvhpch gìeyiukams chỗoonxlzxsy chỉyhpz tríbdijch tôydnai khôydnang giữtsnveyiun trinh tiếvwdwt! Anh dựbeola vàlzxso cábvhpi gìeyiu!!”

Thốmvlpng hậfmhkn vàlzxs đershau đershkevin gầpbofn nhưonmmpbof liệqilgt trong lòilnmng tràlzxso ra, dùnpkzydnalxkf mắpaxhng mộoonxt ngàlzxsn lầpbofn, mộoonxt vạebngn lầpbofn cũjdomng khôydnang đersherms!

onmmơutykng mặeyiut tuấlrmkn túpaxh củermsa Trìeyiunh Dĩusdwpbofnh đershkvzkpbofn, cốmvlp chấlrmkp việqilgn cớkevi: “Thiêpbofn Tuyếvwdwt em khôydnang nêpbofn dâkamsy dưonmma vớkevii ngưonmmapezi nhàlzxs Nam Cung! Em cũjdomng biếvwdwt anh ta làlzxs hạebngng ngưonmmapezi gìeyiu, anh khôydnang ngătsnvn đershưonmmjuchc anh ta, em cũjdomng nêpbofn cábvhpch xa loạebngi ngưonmmapezi nàlzxsy mộoonxt chúpaxht!”

“Cúpaxht…..” Dụthlq Thiêpbofn Tuyếvwdwt tuyệqilgt vọmrdpng trừsnjjng mắpaxht vớkevii anh ta: “Đvwzesnjjng đershtsnv cho tôydnai nhìeyiun thấlrmky anh nữtsnva!”

ydna giơutyk mu bàlzxsn tay quẹokjjt nưonmmkevic mắpaxht, kéuuoxo cửgjysa hôydnang biệqilgt thựbeol muốmvlpn đershi ra ngoàlzxsi, Trìeyiunh Dĩusdwpbofnh đershãmrdponmmkevic lêpbofn ngătsnvn côydna lạebngi, giọmrdpng nólxkfi gấlrmkp gábvhpp: “Thiêpbofn Tuyếvwdwt! Em phảusgei tin tưonmmkamsng anh, ngưonmmapezi anh yêpbofu làlzxs em, anh cũjdomng chỉyhpzpbofu em! Em đershsnjjng cãmrdpi nhau ầpbofm ĩusdw vớkevii anh nữtsnva, đershưonmmjuchc khôydnang?”

Mộoonxt tiếvwdwng cưonmmapezi chếvwdw nhạebngo, mang theo ýpbof tứlxkflzxsm xúpaxhc lạebngnh nhưonmmtsnvng truyềttnzn đershếvwdwn.

Thâkamsn ảusgenh Nam Cung Kìeyiunh Hiêpbofn cao lớkevin từsnjj trêpbofn cầpbofu thang uốmvlpn lưonmmjuchn màlzxsu trắpaxhng đershi xuốmvlpng, đershôydnai mắpaxht đershen tảusgen ra loạebngi khíbdij tứlxkfc củermsa loàlzxsi thúpaxhtsnvn mồyhpzi, ẩutbhn giấlrmku sựbeol nham hiểtsnvm khủermsng bốmvlp.mang truyệqilgn đershi xin ghi rõumtf nguồyhpzn:ddlequydon

Trìeyiunh Dĩusdwpbofnh giốmvlpng nhưonmm bịksbu đershiệqilgn giậfmhkt buôydnang lỏkvzkng Dụthlq Thiêpbofn Tuyếvwdwt ra, sắpaxhc mặeyiut cólxkf chúpaxht trắpaxhng bệqilgch, ổmzxpn đershksbunh giọmrdpng nólxkfi: “Kìeyiunh Hiêpbofn, sao anh lạebngi ởkams chỗoonxlzxsy?”

“Đvwzeâkamsy làlzxs nhàlzxs Nam Cung, sao tôydnai khôydnang thểtsnvkams chỗoonxlzxsy?” Thanh âkamsm du dưonmmơutykng lộoonx ra sựbeol cao quýpbofutbhn chứlxkfa cảusgem giábvhpc ábvhpp bábvhpch, toàlzxsn thâkamsn Nam Cung Kìeyiunh Hiêpbofn tảusgen ra hơutyki thởkams lạebngnh lùnpkzng nghiêpbofm nghịksbu, đershi tớkevii trưonmmkevic mặeyiut Dụthlq Thiêpbofn Tuyếvwdwt đershưonmma tay đershólxkfng cửgjysa lạebngi, Dụthlq Thiêpbofn Tuyếvwdwt lạebngnh lùnpkzng xoay ngưonmmapezi muốmvlpn kéuuoxo cửgjysa ra mộoonxt lầpbofn nữtsnva, “Phanh!” mộoonxt tiếvwdwng cửgjysa bịksbu đershèydna lạebngi, anh chặeyiun ngang ôydnam côydnalzxso lòilnmng: “Nhâkamsn tiệqilgn, đershếvwdwn xem ngưonmmapezi phụthlq nữtsnv củermsa tôydnai muốmvlpn chạebngy đershi đershâkamsu, tôydnai mớkevii khôydnang ởkamspbofn cạebngnh mộoonxt lábvhpt màlzxslxkf vẻycduydnalrmky đershãmrdp chịksbuu khôydnang nổmzxpi rồyhpzi?”

Trìeyiunh Dĩusdwpbofnh nắpaxhm chặeyiut nắpaxhm tay, vẻycdu mặeyiut lạebngnh nhạebngt, gậfmhkt đershpbofu mộoonxt cábvhpi: “Thiêpbofn Tuyếvwdwt nhìeyiun cólxkf vẻycdu khôydnang thoảusgei mábvhpi, tôydnai ra tiễwigun côydnalrmky màlzxs thôydnai, nếvwdwu khôydnang còilnmn chuyệqilgn gìeyiu, tôydnai vàlzxso trưonmmkevic đershâkamsy.”

“Đvwzelxkfng lạebngi!” Nam Cung Kìeyiunh Hiêpbofn quábvhpt kêpbofu anh ta đershlxkfng lạebngi, trong đershôydnai mắpaxht âkamsm ngoan lộoonx ra cơutykn giậfmhkn dữtsnvbvhpt ýpbof, lạebngnh lùnpkzng nólxkfi: “Tôydnai cảusgenh cábvhpo anh, đershâkamsy làlzxs lầpbofn cuốmvlpi cùnpkzng, nếvwdwu nhưonmm bịksbu Dạebng Hi nhìeyiun thấlrmky cábvhpc ngưonmmapezi dâkamsy dưonmma khôydnang rõumtf, tấlrmkt cảusgebvhpc ngưonmmapezi đershttnzu phảusgei chếvwdwt!”

onmmơutykng mặeyiut tuấlrmkn túpaxh củermsa Trìeyiunh Dĩusdwpbofnh xanh méuuoxt, cắpaxhn rătsnvng rờapezi đershi.

Ngưonmmapezi trong lòilnmng vẫduczn còilnmn đershang run rẩutbhy, Nam Cung Kìeyiunh Hiêpbofn chúpaxh ýpbof tớkevii chiếvwdwc ábvhpo sơutyk mi trắpaxhng rộoonxng thùnpkzng thìeyiunh côydna đershang mặeyiuc trêpbofn ngưonmmapezi, nổmzxpi bậfmhkt hẳonmmn nưonmmkevic da trắpaxhng nhưonmm tuyếvwdwt, trêpbofn cổmzxp vẫduczn còilnmn lốmvlpm đershmvlpm dấlrmku hôydnan đershkvzkonmmơutyki, còilnmn cólxkf cảusge vếvwdwt thưonmmơutykng trêpbofn vai côydna…..

Nam Cung Kìeyiunh Hiêpbofn đershau lòilnmng muốmvlpn an ủermsi, nhưonmmng nhớkevi tớkevii vừsnjja rồyhpzi côydnanpkzng Trìeyiunh Dĩusdwpbofnh dâkamsy dưonmma lạebngi khôydnang nhịksbun đershưonmmjuchc màlzxstsnvm tứlxkfc, xoay ngưonmmapezi côydna lạebngi ôydnam vàlzxso trong ngựbeolc ábvhpp sábvhpt mặeyiut củermsa côydna, lạebngnh giọmrdpng quábvhpt khẽvwdw: “Côydna vẫduczn khôydnang thàlzxsnh thậfmhkt nhưonmm vậfmhky sao, tôydnai mớkevii rờapezi đershi mộoonxt lábvhpt, côydna đershãmrdpnpkzng loạebngi ngưonmmapezi khốmvlpn kiếvwdwp nhưonmm Trìeyiunh Dĩusdwpbofnh thôydnang đershyhpzng ởkamsnpkzng mộoonxt chỗoonx! Dụthlq Thiêpbofn Tuyếvwdwt, thiếvwdwu đershàlzxsn ôydnang côydna sốmvlpng khôydnang đershưonmmjuchc phảusgei khôydnang?!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.