Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 312 : Chúng ta cùng nhau chơi, chơi chết bỏ

    trước sau   
Sắtdbac mặnakgt củkunua Nam Cung Kìeqsgnh Hiêoctqn ảpkrcm đupjucpekm xuốdnwqng.

Anh chậdinim rãdnwqi bắtdbat lấtsxsy cáiepbnh tay củkunua La Tìeqsgnh Uyểboycn đupjuang lôszcwi kécbeio áiepbo khoáiepbc củkunua anh, kécbeio xuốdnwqng, siếkunut chặnakgt ấtsxsn ởzgos mộawawt bêoctqn, cúoctqi thấtsxsp đupjukjcyu, giốdnwqng nhưklcp áiepbc ma la sáiepbt trong bókunung đupjuêoctqm, nghiếkunun răbsblng trầkjcym thấtsxsp nókunui: “La Tìeqsgnh Uyểboycn, nếkunuu thứupjuc thờsogoi, lậdinip tứupjuc nókunui cho tôszcwi biếkunut Trìeqsgnh Dĩlafyoctqnh đupjuang ởzgoseuiqi nàtdbao, cókunu lẽjdtbszcwi sẽjdtbeqsg mộawawt chúoctqt lưklcpơeuiqng tâovmfm cògalon sókunut lạcpeki đupjuókunu củkunua côszcwtdba thưklcpơeuiqng hạcpeki côszcw, nếkunuu khôszcwng…… Côszcw muốdnwqn nghe nộawawi dung tiếkunup theo khôszcwng?”

Tinh thầkjcyn củkunua La Tìeqsgnh Uyểboycn đupjuãdnwq gầkjcyn nhưklcp sụgtzkp đupjusyvd, côszcw ta cắtdban môszcwi, run rẩdnivy đupjuếkunun khôszcwng cògalon hìeqsgnh dạcpekng.

szcw ta đupjuang sợklvb.

Sợklvb đupjuếkunun muốdnwqn chếkunut.

szcw ta biếkunut, khẳsvhlng đupjuryyanh làtdba Nam Cung Kìeqsgnh Hiêoctqn đupjuãdnwq biếkunut côszcw ta giúoctqp Trìeqsgnh Dĩlafyoctqnh, cho dùpkrcszcw ta cókunu phủkunu nhậdinin nhưklcp thếkunutdbao cũcfgpng khôszcwng cókunuiepbc dụgtzkng, nhưklcpng côszcw ta thậdinit sựivfm rấtsxst sợklvb, sợklvb sau khi nókunui ra thìeqsg sẽjdtb vạcpekn kiếkunup bấtsxst phụgtzkc…… Sợklvb sau khi nókunui ra thìeqsgeqsgnh sẽjdtb thậdinit sựivfm bịryya pháiepbn tửfjfzeqsgnh ởzgos trong lògalong anh! Sợklvb sựivfm nghiệdilzp đupjuang tràtdban ngậdinip nguy cơeuiq củkunua ba ba từkmel đupjuâovmfy sẽjdtb thậdinit sựivfm sụgtzkp đupjusyvd, đupjuếkunun cuốdnwqi cùpkrcng khôszcwng gưklcpklvbng dậdiniy nổsyvdi!


Khuôszcwn mặnakgt táiepbi nhợklvbt, nưklcplegcc mắtdbat trong suốdnwqt rơeuiqi xuốdnwqng, côszcw ta sợklvbdnwqi, cũcfgpng đupjuang do dựivfm, tráiepbi tim nhưklcp bịryya dao cắtdbat.

klcpơeuiqng mặnakgt u áiepbm củkunua Nam Cung Kìeqsgnh Hiêoctqn đupjuãdnwqbsblng chặnakgt tớlegci cựivfmc đupjuiểboycm.

Mộawawt láiepbt sau, anh gậdinit gậdinit đupjukjcyu, khókunue miệdilzng nhếkunuch lêoctqn mộawawt nụgtzkklcpsogoi băbsblng lạcpeknh đupjuếkunun cựivfmc đupjuiểboycm, buôszcwng côszcw ta ra, lùpkrci lạcpeki mộawawt bưklcplegcc, trong vẻdhwh ưklcpu nhãdnwq lộawaw ra sựivfm kháiepbt máiepbu kiêoctqu căbsblng vàtdba lạcpeknh nhạcpekt: “Tốdnwqt, rấtsxst tốdnwqt……Côszcw khôszcwng nókunui đupjuúoctqng khôszcwng?”

“Chúoctqng ta cũcfgpng chỉupju gặnakgp nhau đupjuêoctqm nay …… Nókunui vậdiniy chắtdbac hẳsvhln côszcw khôszcwng biếkunut hiệdilzn giờsogo Trìeqsgnh Dĩlafyoctqnh đupjuang làtdbam gìeqsg…… Cậdiniu ta bắtdbat cókunuc con gáiepbi củkunua mìeqsgnh vàtdba em gáiepbi củkunua Thiêoctqn Tuyếkunut, nếkunuu đupjuêoctqm nay Thiêoctqn Tuyếkunut khôszcwng đupjui gặnakgp cậdiniu ta, cókunu lẽjdtb cậdiniu ta sẽjdtb giếkunut con tin…… Từkmel trưklcplegcc tớlegci nay tôszcwi rấtsxst tin tưklcpzgosng ngưklcpsogoi nàtdbay vôszcwpkrcng ngoan đupjuawawc, so vớlegci côszcwgalon đupjuawawc áiepbc hơeuiqn ……” Nam Cung Kìeqsgnh Hiêoctqn thấtsxsp giọlgznng nókunui, trong giọlgznng nókunui mang theo sựivfm từkmeleuiqnh xen lẫsogon kháiepbt máiepbu lởzgosn vởzgosn trong phògalong bệdilznh: “Chỉupjukunu đupjuiềiwtfu, La Tìeqsgnh Uyểboycn, côszcw nhớlegc kỹnwjn, nếkunuu đupjuêoctqm nay Thiêoctqn Nhu xảpkrcy ra chuyệdilzn gìeqsg, tôszcwi muốdnwqn côszcw hoàtdban trảpkrc gấtsxsp đupjuôszcwi.”

Anh chậdinim rãdnwqi tớlegci gầkjcyn, giốdnwqng nhưklcp mộawawt con báiepbo săbsbln kháiepbt máiepbu.

Đuxqfèdmrn thấtsxsp giọlgznng, nókunui bêoctqn tai côszcw ta: “Nếkunuu em ấtsxsy mấtsxst mộawawt bàtdban tay, tôszcwi sẽjdtb chặnakgt rớlegct hai tay củkunua côszcw…… Em ấtsxsy thiếkunuu mộawawt con mắtdbat, tôszcwi sẽjdtbkunuc cảpkrc đupjuôszcwi mắtdbat củkunua côszcw……Em ấtsxsy chịryyau mộawawt chúoctqt thưklcpơeuiqng tổsyvdn, tôszcwi sẽjdtbtdbam cho côszcwtdban phếkunu ngồiwlfi trêoctqn xe lăbsbln cảpkrc đupjusogoi…… Côszcwkunu thểboyc thửfjfz…… Chúoctqng ta cùpkrcng nhau chơeuiqi, chơeuiqi chếkunut bỏlgfx……”Giọlgznng nókunui khàtdban khàtdban nhưklcpng vôszcwpkrcng rõdnivtdbang, chầkjcym chậdinim rókunut vàtdbao trong tai củkunua La Tìeqsgnh Uyểboycn.

Đuxqfôszcwi mắtdbat củkunua Nam Cung Kìeqsgnh Hiêoctqn lạcpeknh lẽjdtbo tậdinin xưklcpơeuiqng, hờsogo hữswlwng, u tĩlafynh, giốdnwqng nhưklcp mộawawt hồiwlfklcplegcc sâovmfu yêoctqn tĩlafynh, nhưklcpng tuỳquzo thờsogoi cókunu thểboyccbeio ngưklcpsogoi ta rơeuiqi vàtdbao đupjuryyaa ngụgtzkc…… Nókunui xong, anh chậdinim rãdnwqi đupjuupjung dậdiniy muốdnwqn rờsogoi đupjui.

La Tìeqsgnh Uyểboycn mởzgos to hai mắtdbat, khuôszcwn mặnakgt nhỏlgfx nhắtdban táiepbi nhợklvbt nhưklcp khôszcwng cògalon chúoctqt máiepbu, trong đupjukjcyu côszcw ta pháiepbc họlgzna ra cảpkrcnh tưklcpklvbng tàtdban nhẫsogon, máiepbu chảpkrcy đupjukjcym đupjuìeqsga, lồiwlfng ngựivfmc đupjuèdmrncbein nhưklcp sắtdbap pháiepbt nổsyvd, côszcw nhẫsogon nhịryyan cảpkrcm giáiepbc muốdnwqn thécbeit gàtdbao lêoctqn, nhàtdbao tớlegci ôszcwm chặnakgt phíeuiqa sau lưklcpng củkunua Nam Cung Kìeqsgnh Hiêoctqn, vùpkrci đupjukjcyu ởzgos trêoctqn lưklcpng anh, sợklvbdnwqi màtdba thécbeit chókunui tai ra tiếkunung!!!

“A ——!!!” La Tìeqsgnh Uyểboycn hoàtdban toàtdban sụgtzkp đupjusyvd, nứupjuc nởzgos khókunuc lókunuc, giọlgznng nókunui vôszcwpkrcng run rẩdnivy: “Đuxqfkmelng đupjui, anh đupjukmelng đupjui…… Em sẽjdtb khôszcwng dốdnwqi gạcpekt anh bấtsxst cứupju đupjuiềiwtfu gìeqsg, cáiepbi gìeqsg em cũcfgpng đupjuiwtfu nókunui!! Kìeqsgnh Hiêoctqn…… Đuxqfkmelng đupjudnwqi xửfjfz vớlegci em nhưklcp vậdiniy……” 

Giọlgznng nókunui khàtdban khàtdban màtdbacbein nhọlgznn củkunua côszcw ta nghe thựivfmc dọlgzna ngưklcpsogoi, phỏlgfxng chừkmelng ngưklcpsogoi bêoctqn ngoàtdbai cũcfgpng nghe đupjuưklcpklvbc, quảpkrc nhiêoctqn, cha mẹmule củkunua La Tìeqsgnh Uyểboycn biếkunut đupjuưklcpklvbc tin đupjuãdnwq chạcpeky tớlegci muốdnwqn vọlgznt vàtdbao trong, nhưklcpng bịryya Lạcpekc Phàtdbam Vũcfgp lạcpeknh nhạcpekt vôszcweqsgnh chặnakgn ởzgosoctqn ngoàtdbai, mặnakgc cho hai ngưklcpsogoi nàtdbay chửfjfzi ầkjcym lêoctqn, anh chỉupju ưklcpu nhãdnwqtdbaklcpsogoi lạcpeknh, tùpkrcy ýzyxx vẫsogoy vẫsogoy tay cho ngưklcpsogoi dẫsogon bọlgznn họlgzn đupjui.

octqn trong phògalong bệdilznh, đupjuôszcwi mắtdbat lạcpeknh lẽjdtbo củkunua Nam Cung Kìeqsgnh Hiêoctqn lộawaw ra sựivfm nghiêoctqm nghịryya.

Sắtdbac mặnakgt u áiepbm củkunua anh hoàtdba hoãdnwqn mộawawt chúoctqt, kécbeio cáiepbnh tay đupjuang ôszcwm eo mìeqsgnh củkunua La Tìeqsgnh Uyểboycn xuốdnwqng, lạcpeknh nhạcpekt xoay ngưklcpsogoi hỏlgfxi: “Ởboyc đupjuâovmfu?”

La Tìeqsgnh Uyểboycn thởzgos hổsyvdn hểboycn, giốdnwqng nhưklcp ngưklcpsogoi đupjuang hấtsxsp hốdnwqi giãdnwqy giụgtzka giữswlwa biểboycn khơeuiqi, run rẩdnivy nứupjuc nởzgoskunui: “…… Lúoctqc trưklcplegcc anh ta tớlegci bệdilznh việdilzn tìeqsgm em, em khôszcwng biếkunut anh ta từkmel đupjuâovmfu chạcpeky ra…… Anh ta muốdnwqn em cho anh ta tiềiwtfn, cho anh ta chỗgalozgos bảpkrco đupjupkrcm sựivfm an toàtdban củkunua anh ta, em cho anh ta đupjuryyaa chỉupju mấtsxsy khu nhàtdbaklcpzgosng ởzgos Nam Sơeuiqn củkunua ba ba, em khôszcwng biếkunut anh ta cókunu đupjuếkunun đupjuókunu hay khôszcwng, ngưklcpsogoi củkunua em cũcfgpng cho anh ta sửfjfz dụgtzkng, bêoctqn kia cũcfgpng cókunu ngưklcpsogoi bảpkrco vệdilz……”


euiq mắtdbat củkunua Nam Cung Kìeqsgnh Hiêoctqn nhảpkrcy mộawawt cáiepbi, đupjuryyaa phậdinin bêoctqn Nam Sơeuiqn kia kháiepb xa nộawawi thàtdbanh, hoàtdban toàtdban kháiepbc vớlegci đupjuryyaa chỉupjutdba Trìeqsgnh Dĩlafyoctqnh đupjuãdnwq cung cấtsxsp cho Nam Cung Dạcpek Hi.

Nởzgos nụgtzkklcpsogoi lạcpeknh, anh hờsogo hữswlwng hỏlgfxi: “Cògalon gìeqsg nữswlwa?”

“Chuyệdilzn kháiepbc em thậdinit sựivfm khôszcwng biếkunut, anh ta cókunu rấtsxst nhiềiwtfu biệdilzn pháiepbp cầkjcym tiềiwtfn nơeuiqi nơeuiqi tiêoctqu xàtdbai, muốdnwqn làtdbam cáiepbi gìeqsgcfgpng cókunu thểboyctdbam đupjuưklcpklvbc, bêoctqn ngưklcpsogoi anh ta cògalon cókunu ngưklcpsogoi màtdba em pháiepbi đupjui bảpkrco vệdilz anh ta……” La Tìeqsgnh Uyểboycn bắtdbat lấtsxsy bàtdban tay to lớlegcn củkunua anh, hai mắtdbat đupjusogom lệdilzszcwng lung: “Em cầkjcyu xin anh, em thậdinit sựivfm đupjuãdnwqkunui hếkunut nhữswlwng gìeqsgeqsgnh biếkunut, khôszcwng cókunu giấtsxsu diếkunum chúoctqt nàtdbao……”

Nam Cung Kìeqsgnh Hiêoctqn nheo mắtdbat lạcpeki, nâovmfng tay lêoctqn chậdinim rãdnwqi vécbein mấtsxsy sợklvbi tókunuc lògaloa xoàtdbaiepbn loạcpekn trêoctqn tráiepbn côszcw ta, nhìeqsgn khuôszcwn mặnakgt xinh đupjumulep nhưklcpng yếkunuu ớlegct củkunua côszcw ta, giọlgznng khàtdban khàtdban: “Côszcw biếkunut khôszcwng? Lúoctqc trưklcplegcc, thờsogoi đupjuiểboycm tôszcwi lựivfma chọlgznn muốdnwqn kếkunut hôszcwn vớlegci côszcw, chíeuiqnh làtdba coi trọlgznng đupjuôszcwi mắtdbat nàtdbay củkunua côszcw, cáiepbi gìeqsgcfgpng hiểboycu, nhưklcpng đupjuiwtfu giấtsxsu diếkunum tấtsxst cảpkrc, rấtsxst thôszcwng minh, biếkunut cáiepbi gìeqsgoctqn nókunui cáiepbi gìeqsg khôszcwng nêoctqn nókunui, nêoctqn quảpkrcn cáiepbi gìeqsg khôszcwng nêoctqn quảpkrcn cáiepbi gìeqsg…… Nhưklcpng cókunu đupjuôszcwi khi, tríeuiq thôszcwng minh vàtdbaovmfm kếkunu củkunua côszcw đupjuãdnwqpkrcng sai chỗgalo, vìeqsg thếkunu mớlegci khiếkunun tôszcwi càtdbang ngàtdbay càtdbang cháiepbn ghécbeit côszcw……”

Mấtsxsy ngókunun tay ưklcpu nhãdnwq luồiwlfn vàtdbao máiepbi tókunuc củkunua côszcw ta, hung hăbsblng nắtdbam chặnakgt, làtdbam cho côszcw ta ngẩdnivng đupjukjcyu lêoctqn nhìeqsgn anh, giọlgznng khàtdban khàtdban nókunui: “La Tìeqsgnh Uyểboycn, khôszcwng nêoctqn lạcpeki đupjuùpkrca giỡziapn bấtsxst cứupju thủkunu đupjuoạcpekn gìeqsg nữswlwa, nếkunuu khôszcwng, côszcw sẽjdtb khôszcwng gáiepbnh váiepbc nổsyvdi hậdiniu quảpkrc……”

Ngoàtdbai cửfjfza sổsyvd, áiepbnh mặnakgt trờsogoi chókunui chang, trong phògalong bệdilznh lạcpeki bởzgosi vìeqsg sựivfm tồiwlfn tạcpeki củkunua anh màtdba giốdnwqng nhưklcp hầkjcym băbsblng lạcpeknh lẽjdtbo.

Mắtdbat thấtsxsy Nam Cung Kìeqsgnh Hiêoctqn từkmeloctqn trong đupjui ra, Lạcpekc Phàtdbam Vũcfgp vẫsogoy vẫsogoy tay cho ngưklcpsogoi thảpkrc vợklvb chồiwlfng nhàtdba họlgzn La, bọlgznn họlgzn vọlgznt vàtdbao phògalong bệdilznh xem tìeqsgnh huốdnwqng củkunua con gáiepbi.

Lạcpekc Phàtdbam Vũcfgp nhíeuiqu nhíeuiqu màtdbay, đupjui nhanh đupjuuổsyvdi theo ngưklcpsogoi đupjuàtdban ôszcwng phíeuiqa trưklcplegcc: “Hỏlgfxi đupjuưklcpklvbc cáiepbi gìeqsg khôszcwng?”

“Khu nhàtdbaklcpzgosng bêoctqn Nam Sơeuiqn, Trìeqsgnh Dĩlafyoctqnh cókunu khảpkrcbsblng ởzgos đupjuókunu!”

“Phảpkrci khôszcwng? Vậdiniy mìeqsgnh nhanh chókunung pháiepbi ngưklcpsogoi đupjui qua! Chẳsvhlng qua chỉupjutdba khu vựivfmc nhỏlgfx, mìeqsgnh mưklcpklvbn ngưklcpsogoi bêoctqn vùpkrcng biểboycn qua đupjuâovmfy trựivfmc tiếkunup giếkunut cậdiniu ta!” Lạcpekc Phàtdbam Vũcfgp nảpkrcy sinh áiepbc đupjuawawc, ngẫsogom nghĩlafy, loạcpeki ngưklcpsogoi nàtdbay nêoctqn trựivfmc tiếkunup dùpkrcng bạcpeko lựivfmc giảpkrci quyếkunut.

“Cẩdnivn thậdinin mộawawt chúoctqt, Y Y vàtdba Thiêoctqn Nhu ởzgos trêoctqn tay cậdiniu ta, cậdiniu ta sẽjdtb khôszcwng thỏlgfxa hiệdilzp, cògalon nữswlwa —— La Tìeqsgnh Uyểboycn cũcfgpng khôszcwng thậdinit sựivfmkunui hếkunut, thỏlgfx khôszcwn cókunu ba hang, nếkunuu Trìeqsgnh Dĩlafyoctqnh chếkunut sốdnwqng chỉupjuzgos mộawawt chỗgalo, vậdiniy đupjuryyaa phưklcpơeuiqng màtdba buổsyvdi sáiepbng cậdiniu ta lừkmela Dạcpek Hi vàtdba Thiêoctqn Tuyếkunut chạcpeky đupjuếkunun thìeqsg sao, từkmel đupjuâovmfu màtdba cậdiniu ta biếkunut nơeuiqi đupjuókunu?” Ádilznh mắtdbat củkunua Nam Cung Kìeqsgnh Hiêoctqn âovmfm u lạcpeknh lẽjdtbo: “La Tìeqsgnh Uyểboycn nàtdbay, quảpkrc thựivfmc làtdba đupjuang tựivfm đupjuàtdbao mồiwlf chôszcwn mìeqsgnh!”

“Vậdiniy cậdiniu muốdnwqn nhưklcp thếkunutdbao? Trêoctqn tay cậdiniu ta cókunu con tin, chúoctqng ta cũcfgpng khôszcwng thểboyc cứupju bịryyakunu buộawawc nhưklcp vậdiniy.” Giọlgznng nókunui củkunua Lạcpekc Phàtdbam Vũcfgp dầkjcyn trởzgosoctqn lạcpeknh lẽjdtbo.

“Mìeqsgnh đupjui nhửfjfz cậdiniu ta, trêoctqn ngưklcpsogoi mìeqsgnh sẽjdtb khôszcwng mang theo đupjuiwlf chơeuiqi, cậdiniu đupjui theo phíeuiqa sau, nhớlegc phảpkrci bảpkrco đupjupkrcm Thiêoctqn Nhu vàtdba Y Y khôszcwng xảpkrcy ra chuyệdilzn gìeqsg ——” Nam Cung Kìeqsgnh Hiêoctqn lạcpeknh nhạcpekt nókunui, sau đupjuókunu đupjui vàtdbao thang máiepby.

“Cậdiniu bệdilznh tâovmfm thầkjcyn đupjuúoctqng khôszcwng?” Lạcpekc Phàtdbam Vũcfgp bỗgalong nhiêoctqn bẻdhwh bảpkrc vai củkunua anh xoay lạcpeki, nhíeuiqu màtdbay: “Chẳsvhlng lẽjdtb cậdiniu đupjuryyanh đupjui tìeqsgm chếkunut?”

Đuxqfôszcwi mắtdbat củkunua Nam Cung Kìeqsgnh Hiêoctqn lạcpeknh lẽjdtbo, nhàtdban nhạcpekt nókunui: “Tìeqsgm chếkunut chíeuiqnh làtdba cậdiniu ta.”

Cửfjfza thang máiepby ‘Đuxqfinh’ mộawawt tiếkunung đupjuókunung lạcpeki, Lạcpekc Phàtdbam Vũcfgp giơeuiq tay nhìeqsgn nhìeqsgn đupjuiwlfng hồiwlf, kim giâovmfy kia nhíeuiqch từkmelng chúoctqt khiếkunun lògalong ngưklcpsogoi nókunung nhưklcp bịryya lửfjfza đupjudnwqt.

Hếkunut chưklcpơeuiqng 312

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.