Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 311 : Toàn bộ sự xấu xa đều hơi bày ra trước mắt

    trước sau   

Thờaswki đvdbaiểhnvkm bọkpnxn họkpnx chạhnjay tớrqobi việxocan đvdbaiềxtcpu dưejlsexuwng đvdbaãwxefuplf giữjoyua trưejlsa.

La Tìyuiwnh Uyểhnvkn kêrpptu cơvdbam nhưejlsng chưejlsa cócskt ai đvdbaưejlsa tớrqobi, sắikpzc mặttkkt côdmvl ta rấuqgut tệxoca, thânfwon thểhnvkuqgung rấuqgut yếobzcu, khôdmvlng muốvrlvn ra đvdbai ngoàuplfi gặttkkp ngưejlsaswki, chẳttkkng qua đvdbaãwxefvdban nửpmwfa tiếobzcng đvdbahizyng hồhizyuplf vẫtaqan khôdmvlng ai đvdbaưejlsa cơvdbam tớrqobi, côdmvl ta khócsktcskt thểhnvk chờaswk tiếobzcp, đvdbaàuplfnh xuốvrlvng giưejlsaswkng đvdbai ra ngoàuplfi.

Nhưejlsng khôdmvlng ngờaswk, vừaswka đvdbai tớrqobi cửpmwfa phònfwong đvdbakpnxnh duỗgddgi tay mởibqe cửpmwfa thìyuiw cửpmwfa đvdbaãwxef bịkpnx mởibqe ra.

Thânfwon ảlrwynh phong lưejlsu phócsktng khoáamgsng củyuiwa Lạhnjac Phàuplfm Vũuqgu xuấuqgut hiệxocan ởibqe trưejlsrqobc mặttkkt.

La Tìyuiwnh Uyểhnvkn giậhomit mìyuiwnh hoảlrwyng sợcskt, sắikpzc mặttkkt càuplfng trắikpzng bệxocach, bỗgddgng nhiêrpptn cảlrwym thấuqguy ngoàuplfi ýejyu muốvrlvn, lạhnjai cảlrwym thấuqguy mấuqgut mặttkkt, trong lúdocnc côdmvl ta ởibqe việxocan đvdbaiềxtcpu dưejlsexuwng khôdmvlng cócskt bạhnjan bètdrm quen thuộejyuc nàuplfo tớrqobi thăaenrm, sắikpzc mặttkkt côdmvl ta cựevylc kỳbgub tệxoca, tuy rằevylng vẫtaqan xinh đvdbavtmhp nhưejlsuqgu nhưejlsng thầhizyn tháamgsi đvdbaãwxef khôdmvlng cònfwon nhưejls trưejlsrqobc, côdmvl ta run giọkpnxng nócskti: “…… Lạhnjac Phàuplfm Vũuqgu, sao anh lạhnjai đvdbaếobzcn đvdbaânfwoy?”

Lạhnjac Phàuplfm Vũuqguejlsaswki cưejlsaswki: “Rấuqgut ngoàuplfi ýejyu muốvrlvn đvdbaúdocnng khôdmvlng, La tiểhnvku thưejls? Nếobzcu đvdbaãwxefamgsm đvdbaejyung tay đvdbaejyung chânfwon, sao khôdmvlng nghĩyuiw tớrqobi tôdmvli sẽtjte đvdbaếobzcn?”


La Tìyuiwnh Uyểhnvkn run lêrpptn, trêrpptn mặttkkt khôdmvlng cònfwon chúdocnt máamgsu:“Anh nócskti cáamgsi gìyuiwdmvli nghe khôdmvlng hiểhnvku, tôdmvli chỉejyu muốvrlvn ra ngoàuplfi gọkpnxi cơvdbam……”

“Nghe khôdmvlng hiểhnvku thìyuiwcskti cho đvdbaếobzcn khi côdmvl hiểhnvku, cũuqgung khôdmvlng cócsktyuiw khócskt.” Nam Cung Kìyuiwnh Hiêrpptn đvdbageqoy cửpmwfa đvdbai vàuplfo lạhnjanh giọkpnxng nócskti, Lạhnjac Phàuplfm Vũuqgu vẫtaqan cưejlsaswki cưejlsaswki, hai tay đvdbaúdocnt vàuplfo túdocni quầhizyn, tựevyl giáamgsc lui ra ngoàuplfi đvdbaócsktng cửpmwfa lạhnjai, thay bọkpnxn họkpnx canh chừaswkng.

La Tìyuiwnh Uyểhnvkn sợcskt tớrqobi mứbpvqc ba hồhizyn rớrqobt hai hồhizyn, côdmvl ta biếobzct hiệxocan tạhnjai mìyuiwnh cócskt bao nhiêrpptu chậhomit vậhomit, muốvrlvn lấuqguy gìyuiw đvdbaócskt tớrqobi che đvdbahomiy lạhnjai, sắikpzc mặttkkt táamgsi nhợcsktt giốvrlvng hệxocat tờaswk giấuqguy trắikpzng.

“Kìyuiwnh Hiêrpptn, sao anh đvdbaếobzcn đvdbaânfwoy……” La Tìyuiwnh Uyểhnvkn lui vềxtcp phíjoyua sau mộejyut bưejlsrqobc, vuốvrlvt vuốvrlvt tócsktc, cócskt chúdocnt chộejyut dạhnja: “Em cũuqgung đvdbakpnxnh tìyuiwm anh, em biếobzct mấuqguy ngàuplfy nay anh đvdbaang làuplfm gìyuiw, em xin anh, cầhizyu xin anh buôdmvlng tha cho côdmvlng ty củyuiwa ba em đvdbai, hiệxocan tạhnjai bọkpnxn họkpnx chíjoyunh làuplf đvdbaang kéobzco dàuplfi hơvdbai tàuplfn, khôdmvlng cócsktdmvlng ty nàuplfo muốvrlvn hợcsktp táamgsc vớrqobi côdmvlng ty củyuiwa ba em nữjoyua, dùazrl anh khôdmvlng cưejlsrqobi em, dùazrl anh triệxocat hếobzct cổdocn phầhizyn ởibqe La thịkpnx, cũuqgung xin anh đvdbaaswkng cắikpzt đvdbabpvqt đvdbaưejlsaswkng sinh tồhizyn duy nhấuqgut củyuiwa ba em đvdbaưejlscsktc khôdmvlng?”

“Phảlrwyi khôdmvlng?” Nam Cung Kìyuiwnh Hiêrpptn nhàuplfn nhạhnjat nócskti, đvdbaôdmvli mắikpzt lạhnjanh lẽtjteo cấuqgut giấuqguu vàuplfi phầhizyn hung áamgsc nham hiểhnvkm, nhẹvtmh nhàuplfng nhéobzco cằevylm côdmvl ta: “Côdmvl đvdbaang cầhizyu xin tôdmvli àuplf? Sao tôdmvli cảlrwym thấuqguy hẳttkkn làuplfdmvli nêrpptn cầhizyu xin côdmvl mớrqobi đvdbaúdocnng…… Van xin côdmvlcsktnfwong tốvrlvt mộejyut chúdocnt, nhưejls vậhomiy thìyuiw khi xuốvrlvng đvdbakpnxa ngụtvrcc côdmvl sẽtjte dễlawb chịkpnxu hơvdban vàuplfi phầhizyn, khôdmvlng đvdbaếobzcn mứbpvqc phảlrwyi tổdocnn thọkpnxibqe kiếobzcp sau.”

Miệxocang lưejlsexuwi anh ânfwom lãwxefnh, làuplfm cho La Tìyuiwnh Uyểhnvkn rùazrlng mìyuiwnh mộejyut cáamgsi.

dmvl ta mởibqe to hai mắikpzt nhìyuiwn, hôdmvl hấuqgup gian nan, mang theo chúdocnt sợcsktwxefi chăaenrm chúdocn nhìyuiwn ngưejlsaswki đvdbaàuplfn ôdmvlng trưejlsrqobc mặttkkt.

“Côdmvl giấuqguu Trìyuiwnh Dĩyuiwrpptnh ởibqevdbai nàuplfo? Nócskti!” Đoqkfôdmvli mắikpzt củyuiwa Nam Cung Kìyuiwnh Hiêrpptn hoàuplfn toàuplfn lạhnjanh nhưejlsaenrng, gầhizym nhẹvtmhcskti.

La Tìyuiwnh Uyểhnvkn cócskt cảlrwym giáamgsc chúdocnt hôdmvl hấuqgup cuốvrlvi cùazrlng củyuiwa tráamgsi tim mìyuiwnh đvdbaãwxef bịkpnx ngưejlsaswki bócsktp chặttkkt, sắikpzp híjoyut thởibqe khôdmvlng thôdmvlng…… Nưejlsrqobc mắikpzt chảlrwyy ra, khôdmvlng nghĩyuiw tớrqobi chuyệxocan xấuqguu cuốvrlvi cùazrlng mìyuiwnh làuplfm vẫtaqan bạhnjai lộejyuibqe đvdbaáamgsy mắikpzt anh…… Côdmvl ta muốvrlvn cưejlsaswki, chẳttkkng qua cưejlsaswki thìyuiwejlsrqobc mắikpzt liềxtcpn rớrqobt ởibqe khócskte miệxocang, côdmvl ta muốvrlvn nócskti vớrqobi anh, nócskti gầhizyn đvdbaânfwoy côdmvl ta vàuplf ngưejlsaswki nhàuplf trảlrwyi qua cócskt bao nhiêrpptu thảlrwym, côdmvl ta cũuqgung khôdmvlng muốvrlvn xấuqguu xa nhưejls vậhomiy……

“Nócskti chuyệxocan!” Nam Cung Kìyuiwnh Hiêrpptn hung hăaenrng siếobzct chặttkkt cằevylm côdmvl ta, đvdbaôdmvli mắikpzt hằevyln tơvdbaamgsu tràuplfn đvdbahizyy sáamgst khíjoyu.

“Kìyuiwnh Hiêrpptn…… Em biếobzct anh cảlrwym thấuqguy em rấuqgut xấuqguu xa, em thậhomit sựevyl rấuqgut xấuqguu xa…… Nhưejlsng anh cócskt thểhnvkejyu giảlrwyi em khôdmvlng? Cócskt mộejyut sốvrlv việxocac em cũuqgung làuplf bịkpnx buộejyuc……” La Tìyuiwnh Uyểhnvkn nânfwong hai mắikpzt đvdbataqam lệxocarpptn nhìyuiwn anh, mang theo tiếobzcng khócsktc nứbpvqc nởibqe, nócskti: “Em xin anh đvdbaaswkng chỉejyu nhìyuiwn thấuqguy nhữjoyung chuyệxocan xấuqguu màuplf Trìyuiwnh Dĩyuiwrpptnh đvdbaãwxefuplfm vớrqobi Dụtvrc Thiêrpptn Tuyếobzct, anh nhìyuiwn em đvdbai! Căaenrn bảlrwyn làuplf em khôdmvlng cócsktvdba bẩgeqon nhưejls thếobzc …… Em làuplf bịkpnx anh ta cưejlsaswkng bạhnjao mớrqobi trởibqe thàuplfnh dơvdba bẩgeqon, tộejyui củyuiwa em cũuqgung khôdmvlng đvdbaếobzcn nỗgddgi khôdmvlng thểhnvk tha thứbpvq, chíjoyunh anh ta đvdbaãwxef uy hiếobzcp em —— anh ta cầhizym chúdocnt tôdmvln nghiêrpptm cuốvrlvi cùazrlng vàuplf hy vọkpnxng củyuiwa ba em đvdbahnvk uy hiếobzcp em !! Van xin anh hãwxefy nhìyuiwn kỹrppt lạhnjai…… Anh hãwxefy đvdbattkkt mìyuiwnh vàuplfo vịkpnx tríjoyu củyuiwa em màuplf tựevyl hỏlhmwi…… Em cầhizyu xin anh……”

Mấuqguy ngócsktn tay táamgsi nhợcsktt củyuiwa côdmvl ta nắikpzm chặttkkt tânfwoy trang củyuiwa anh, hètdrmn mọkpnxn màuplf cầhizyu xin.

Hếobzct chưejlsơvdbang 311




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.