Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 311 : Toàn bộ sự xấu xa đều hơi bày ra trước mắt

    trước sau   

Thờkslxi đnweqiểdiybm bọvduhn họvduh chạssksy tớpbnpi việkxxyn đnweqiềvduhu dưjjppvrmhng đnweqãrejqmlns giữehhna trưjjppa.

La Tìmlnsnh Uyểdiybn kêpvaxu cơkslxm nhưjjppng chưjjppa córbvw ai đnweqưjjppa tớpbnpi, sắmlnsc mặelxxt côxbys ta rấpkoht tệkxxy, thâxbysn thểdiybqjngng rấpkoht yếuyihu, khôxbysng muốdmyfn ra đnweqi ngoàmlnsi gặelxxp ngưjjppkslxi, chẳxebvng qua đnweqãrejqkslxn nửxebva tiếuyihng đnweqwabdng hồwabdmlns vẫiggun khôxbysng ai đnweqưjjppa cơkslxm tớpbnpi, côxbys ta khórbvwrbvw thểdiyb chờkslx tiếuyihp, đnweqàmlnsnh xuốdmyfng giưjjppkslxng đnweqi ra ngoàmlnsi.

Nhưjjppng khôxbysng ngờkslx, vừwpzya đnweqi tớpbnpi cửxebva phòvbbung đnweqxnxfnh duỗelxxi tay mởjsin cửxebva thìmlns cửxebva đnweqãrejq bịxnxf mởjsin ra.

Thâxbysn ảotaanh phong lưjjppu phórbvwng khoáhbrxng củeaoxa Lạssksc Phàmlnsm Vũqjng xuấpkoht hiệkxxyn ởjsin trưjjpppbnpc mặelxxt.

La Tìmlnsnh Uyểdiybn giậpkoht mìmlnsnh hoảotaang sợlljc, sắmlnsc mặelxxt càmlnsng trắmlnsng bệkxxych, bỗelxxng nhiêpvaxn cảotaam thấpkohy ngoàmlnsi ýxkop muốdmyfn, lạssksi cảotaam thấpkohy mấpkoht mặelxxt, trong lúvitqc côxbys ta ởjsin việkxxyn đnweqiềvduhu dưjjppvrmhng khôxbysng córbvw bạssksn bèyygc quen thuộvbbuc nàmlnso tớpbnpi thăenrdm, sắmlnsc mặelxxt côxbys ta cựkbxrc kỳwpzy tệkxxy, tuy rằsxshng vẫiggun xinh đnweqofmop nhưjjppqjng nhưjjppng thầssksn tháhbrxi đnweqãrejq khôxbysng còvbbun nhưjjpp trưjjpppbnpc, côxbys ta run giọvduhng nórbvwi: “…… Lạssksc Phàmlnsm Vũqjng, sao anh lạssksi đnweqếuyihn đnweqâxbysy?”

Lạssksc Phàmlnsm Vũqjngjjppkslxi cưjjppkslxi: “Rấpkoht ngoàmlnsi ýxkop muốdmyfn đnweqúvitqng khôxbysng, La tiểdiybu thưjjpp? Nếuyihu đnweqãrejqhbrxm đnweqvbbung tay đnweqvbbung châxbysn, sao khôxbysng nghĩcbsc tớpbnpi tôxbysi sẽtxmi đnweqếuyihn?”


La Tìmlnsnh Uyểdiybn run lêpvaxn, trêpvaxn mặelxxt khôxbysng còvbbun chúvitqt máhbrxu:“Anh nórbvwi cáhbrxi gìmlnsxbysi nghe khôxbysng hiểdiybu, tôxbysi chỉwpzy muốdmyfn ra ngoàmlnsi gọvduhi cơkslxm……”

“Nghe khôxbysng hiểdiybu thìmlnsrbvwi cho đnweqếuyihn khi côxbys hiểdiybu, cũqjngng khôxbysng córbvwmlns khórbvw.” Nam Cung Kìmlnsnh Hiêpvaxn đnweqpbnpy cửxebva đnweqi vàmlnso lạssksnh giọvduhng nórbvwi, Lạssksc Phàmlnsm Vũqjng vẫiggun cưjjppkslxi cưjjppkslxi, hai tay đnweqúvitqt vàmlnso túvitqi quầssksn, tựkbxr giáhbrxc lui ra ngoàmlnsi đnweqórbvwng cửxebva lạssksi, thay bọvduhn họvduh canh chừwpzyng.

La Tìmlnsnh Uyểdiybn sợlljc tớpbnpi mứfodzc ba hồwabdn rớpbnpt hai hồwabdn, côxbys ta biếuyiht hiệkxxyn tạssksi mìmlnsnh córbvw bao nhiêpvaxu chậpkoht vậpkoht, muốdmyfn lấpkohy gìmlns đnweqórbvw tớpbnpi che đnweqpkohy lạssksi, sắmlnsc mặelxxt táhbrxi nhợlljct giốdmyfng hệkxxyt tờkslx giấpkohy trắmlnsng.

“Kìmlnsnh Hiêpvaxn, sao anh đnweqếuyihn đnweqâxbysy……” La Tìmlnsnh Uyểdiybn lui vềvduh phífzvia sau mộvbbut bưjjpppbnpc, vuốdmyft vuốdmyft tórbvwc, córbvw chúvitqt chộvbbut dạssks: “Em cũqjngng đnweqxnxfnh tìmlnsm anh, em biếuyiht mấpkohy ngàmlnsy nay anh đnweqang làmlnsm gìmlns, em xin anh, cầssksu xin anh buôxbysng tha cho côxbysng ty củeaoxa ba em đnweqi, hiệkxxyn tạssksi bọvduhn họvduh chífzvinh làmlns đnweqang kéyayfo dàmlnsi hơkslxi tàmlnsn, khôxbysng córbvwxbysng ty nàmlnso muốdmyfn hợlljcp táhbrxc vớpbnpi côxbysng ty củeaoxa ba em nữehhna, dùehhn anh khôxbysng cưjjpppbnpi em, dùehhn anh triệkxxyt hếuyiht cổieaz phầssksn ởjsin La thịxnxf, cũqjngng xin anh đnweqwpzyng cắmlnst đnweqfodzt đnweqưjjppkslxng sinh tồwabdn duy nhấpkoht củeaoxa ba em đnweqưjjpplljcc khôxbysng?”

“Phảotaai khôxbysng?” Nam Cung Kìmlnsnh Hiêpvaxn nhàmlnsn nhạsskst nórbvwi, đnweqôxbysi mắmlnst lạssksnh lẽtxmio cấpkoht giấpkohu vàmlnsi phầssksn hung áhbrxc nham hiểdiybm, nhẹofmo nhàmlnsng nhéyayfo cằsxshm côxbys ta: “Côxbys đnweqang cầssksu xin tôxbysi àmlns? Sao tôxbysi cảotaam thấpkohy hẳxebvn làmlnsxbysi nêpvaxn cầssksu xin côxbys mớpbnpi đnweqúvitqng…… Van xin côxbysrbvwvbbung tốdmyft mộvbbut chúvitqt, nhưjjpp vậpkohy thìmlns khi xuốdmyfng đnweqxnxfa ngụnkzcc côxbys sẽtxmi dễabqx chịxnxfu hơkslxn vàmlnsi phầssksn, khôxbysng đnweqếuyihn mứfodzc phảotaai tổieazn thọvduhjsin kiếuyihp sau.”

Miệkxxyng lưjjppvrmhi anh âxbysm lãrejqnh, làmlnsm cho La Tìmlnsnh Uyểdiybn rùehhnng mìmlnsnh mộvbbut cáhbrxi.

xbys ta mởjsin to hai mắmlnst nhìmlnsn, hôxbys hấpkohp gian nan, mang theo chúvitqt sợlljcrejqi chăenrdm chúvitq nhìmlnsn ngưjjppkslxi đnweqàmlnsn ôxbysng trưjjpppbnpc mặelxxt.

“Côxbys giấpkohu Trìmlnsnh Dĩcbscpvaxnh ởjsinkslxi nàmlnso? Nórbvwi!” Đqjngôxbysi mắmlnst củeaoxa Nam Cung Kìmlnsnh Hiêpvaxn hoàmlnsn toàmlnsn lạssksnh nhưjjppenrdng, gầssksm nhẹofmorbvwi.

La Tìmlnsnh Uyểdiybn córbvw cảotaam giáhbrxc chúvitqt hôxbys hấpkohp cuốdmyfi cùehhnng củeaoxa tráhbrxi tim mìmlnsnh đnweqãrejq bịxnxf ngưjjppkslxi bórbvwp chặelxxt, sắmlnsp hífzvit thởjsin khôxbysng thôxbysng…… Nưjjpppbnpc mắmlnst chảotaay ra, khôxbysng nghĩcbsc tớpbnpi chuyệkxxyn xấpkohu cuốdmyfi cùehhnng mìmlnsnh làmlnsm vẫiggun bạssksi lộvbbujsin đnweqáhbrxy mắmlnst anh…… Côxbys ta muốdmyfn cưjjppkslxi, chẳxebvng qua cưjjppkslxi thìmlnsjjpppbnpc mắmlnst liềvduhn rớpbnpt ởjsin khórbvwe miệkxxyng, côxbys ta muốdmyfn nórbvwi vớpbnpi anh, nórbvwi gầssksn đnweqâxbysy côxbys ta vàmlns ngưjjppkslxi nhàmlns trảotaai qua córbvw bao nhiêpvaxu thảotaam, côxbys ta cũqjngng khôxbysng muốdmyfn xấpkohu xa nhưjjpp vậpkohy……

“Nórbvwi chuyệkxxyn!” Nam Cung Kìmlnsnh Hiêpvaxn hung hăenrdng siếuyiht chặelxxt cằsxshm côxbys ta, đnweqôxbysi mắmlnst hằsxshn tơkslxhbrxu tràmlnsn đnweqssksy sáhbrxt khífzvi.

“Kìmlnsnh Hiêpvaxn…… Em biếuyiht anh cảotaam thấpkohy em rấpkoht xấpkohu xa, em thậpkoht sựkbxr rấpkoht xấpkohu xa…… Nhưjjppng anh córbvw thểdiybxkop giảotaai em khôxbysng? Córbvw mộvbbut sốdmyf việkxxyc em cũqjngng làmlns bịxnxf buộvbbuc……” La Tìmlnsnh Uyểdiybn nâxbysng hai mắmlnst đnweqiggum lệkxxypvaxn nhìmlnsn anh, mang theo tiếuyihng khórbvwc nứfodzc nởjsin, nórbvwi: “Em xin anh đnweqwpzyng chỉwpzy nhìmlnsn thấpkohy nhữehhnng chuyệkxxyn xấpkohu màmlns Trìmlnsnh Dĩcbscpvaxnh đnweqãrejqmlnsm vớpbnpi Dụnkzc Thiêpvaxn Tuyếuyiht, anh nhìmlnsn em đnweqi! Căenrdn bảotaan làmlns em khôxbysng córbvwkslx bẩpbnpn nhưjjpp thếuyih …… Em làmlns bịxnxf anh ta cưjjppkslxng bạsskso mớpbnpi trởjsin thàmlnsnh dơkslx bẩpbnpn, tộvbbui củeaoxa em cũqjngng khôxbysng đnweqếuyihn nỗelxxi khôxbysng thểdiyb tha thứfodz, chífzvinh anh ta đnweqãrejq uy hiếuyihp em —— anh ta cầssksm chúvitqt tôxbysn nghiêpvaxm cuốdmyfi cùehhnng vàmlns hy vọvduhng củeaoxa ba em đnweqdiyb uy hiếuyihp em !! Van xin anh hãrejqy nhìmlnsn kỹpbnp lạssksi…… Anh hãrejqy đnweqelxxt mìmlnsnh vàmlnso vịxnxf trífzvi củeaoxa em màmlns tựkbxr hỏrbvwi…… Em cầssksu xin anh……”

Mấpkohy ngórbvwn tay táhbrxi nhợlljct củeaoxa côxbys ta nắmlnsm chặelxxt tâxbysy trang củeaoxa anh, hèyygcn mọvduhn màmlns cầssksu xin.

Hếuyiht chưjjppơkslxng 311




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.