Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 313 : Anh nói rõ hiện giờ bọn họ thế nào rồi?!

    trước sau   
Trong biệzjyot thựhrkt Nam Cung, sau khi ngủyjov dậiidxy, bówpxeng đxiytêzsdom đxiytãphux bắheust đxiyturafu buôsvfgng xuốxtmeng.

Sau khi thanh tỉqisnnh, trong nháqnyty mắheust Dụfgho Thiêzsdon Tuyếtkwkt bỗwkmlng đxiytstbd mồykmbsvfgi lạtxfsnh, khôsvfgng biếtkwkt đxiytãphuxhefu giờhrkthefuo, xuốxtmeng giưyjovhrktng lấzyepy đxiytiệzjyon thoạtxfsi mớshsei thấzyepy làhefu đxiytãphux sắheusp 7 giờhrkt, bởmyzii vìhefu sốxtmet ruộhbxmt màhefu tráqnyti tim côsvfg chợoxhjt nhówpxei đxiytau.

‘Cốxtmec cốxtmec cốxtmec’, bêzsdon ngoàhefui cówpxe ngưyjovhrkti gõzyep cửewfoa: “Thiếtkwku phu nhâgedtn, tiểdpjwu thiếtkwku gia đxiytãphux vềxtme, tiêzsdon sinh gọwqnai côsvfg xuốxtmeng ăabmyn cơhgyqm.”

gedtm tưyjov củyjova Dụfgho Thiêzsdon Tuyếtkwkt hoàhefun toàhefun rốxtmei loạtxfsn, cáqnyti gìhefutvotng khôsvfgng nghe thấzyepy, chỉqisn nghe đxiytưyjovoxhjc mộhbxmt câgedtu tiểdpjwu thiếtkwku gia đxiytãphux vềxtme…… Nhấzyept thờhrkti trong lòiidxng ấzyepm áqnytp màhefuurdach đxiythbxmng, hốxtmec mắheust hơhgyqi ưyjovshset áqnytt.

“Thiếtkwku phu nhâgedtn…… Thiếtkwku phu nhâgedtn?”

“Tôsvfgi biếtkwkt rồykmbi, tôsvfgi xuốxtmeng ngay lậiidxp tứiidxc.” Dụfgho Thiêzsdon Tuyếtkwkt ổstbdn đxiytxzltnh hôsvfg hấzyepp, nhẹsvfg giọwqnang nówpxei.


svfg đxiyti rửewfoa mặphuxt, thay mộhbxmt bộhbxmqnyty kháqnytc, cówpxe cảxtmem giáqnytc mỗwkmli mộhbxmt phúlpwyt mỗwkmli mộhbxmt giâgedty đxiytxtmeu nhưyjov đxiyti trêzsdon bàhefun chôsvfgng, cầurafm đxiytiệzjyon thoạtxfsi di đxiythbxmng lêzsdon nhìhefun vàhefui lầurafn, muốxtmen gọwqnai đxiytiệzjyon thoạtxfsi cho Nam Cung Kìhefunh Hiêzsdon, nhưyjovng cầurafm lêzsdon lạtxfsi đxiytphuxt xuốxtmeng, sợoxhj quấzyepy rầurafy đxiytếtkwkn anh trong lúlpwyc anh đxiytang làhefum việzjyoc…… Nhưyjovng côsvfg thậiidxt sựhrktsvfggedtng lo lắheusng tìhefunh hìhefunh củyjova bọwqnan họwqna, rấzyept lo lắheusng cho Thiêzsdon Nhu vàhefu Y Y.

Dằsvqnn lòiidxng xuốxtmeng, đxiytphuxt đxiytiệzjyon thoạtxfsi di đxiythbxmng đxiytphuxt qua mộhbxmt bêzsdon, Dụfgho Thiêzsdon Tuyếtkwkt chảxtmei sơhgyqqnyti tówpxec rồykmbi đxiyti xuốxtmeng lầurafu, côsvfg biếtkwkt khôsvfgng chỉqisnwpxe mộhbxmt mìhefunh côsvfg lo lắheusng, Nam Cung lãphuxo gia còiidxn đxiytang đxiytoxhji côsvfgmyziyjovshsei nhàhefu, đxiytówpxehefu cháqnytu ngoạtxfsi củyjova ôsvfgng, trong lòiidxng mộhbxmt ngưyjovhrkti giàhefu nhưyjov ôsvfgng tuyệzjyot đxiytxtmei khôsvfgng thểdpjw dễgxgs chịxzltu hơhgyqn so vớshsei côsvfg.

Vừjuzqa xuốxtmeng lầurafu đxiytãphux ngửewfoi đxiytưyjovoxhjc mùgedti thứiidxc ăabmyn thơhgyqm phứiidxc, Nam Cung Ngạtxfso ngồykmbi trêzsdon sofa cưyjovhrkti giốxtmeng nhưyjov mộhbxmt đxiytówpxea hoa dòiidx hỏqzgbi Tiểdpjwu Ảanavnh tìhefunh huốxtmeng ởmyzi trưyjovhrktng họwqnac, lôsvfgi kéataoo bàhefun tay nhỏqzgb củyjova cậiidxu béatao đxiytiidxng dậiidxy đxiyti vàhefuo phòiidxng ăabmyn, Tiểdpjwu Ảanavnh lờhrkt mờhrkt cảxtmem thấzyepy khôsvfgng khíurdahgyqi kìhefu lạtxfs, nhưyjovng lạtxfsi khôsvfgng hỏqzgbi ra miệzjyong, thẳjazmng đxiytếtkwkn khi thấzyepy Dụfgho Thiêzsdon Tuyếtkwkt đxiyti xuốxtmeng lầurafu, mớshsei chạtxfsy qua kêzsdou “Mẹsvfg”.

“Tiểdpjwu Ảanavnh……” Dụfgho Thiêzsdon Tuyếtkwkt gắheust gao ôsvfgm chặphuxt con trai đxiytáqnytng yêzsdou mềxtmem mạtxfsi trong lòiidxng ngựhrktc, hơhgyqi run rẩtkwky kêzsdou lêzsdon.

“Mẹsvfg, hôsvfgm nay Tiểdpjwu Ảanavnh ởmyzi trưyjovhrktng họwqnac rấzyept ngoan, sao mẹsvfg khôsvfgng vui? Cówpxe phảxtmei đxiytãphux khówpxec hay khôsvfgng?” Tiểdpjwu Ảanavnh bưyjovng mặphuxt củyjova mẹsvfg nhìhefun kỹqisn, hàhefung màhefuy tuấzyepn túlpwy nhíurdau lạtxfsi: “Mẹsvfg, cówpxe phảxtmei ba lạtxfsi bắheust nạtxfst mẹsvfg hay khôsvfgng? Tiểdpjwu Ảanavnh giúlpwyp mẹsvfg cắheusn ba!”

Dụfgho Thiêzsdon Tuyếtkwkt cưyjovhrkti ra tiếtkwkng, trêzsdon khuôsvfgn mặphuxt lộhbxm thanh túlpwy xinh đxiytsvfgp lộhbxm ra vẻlpwyzsdo ngưyjovhrkti, lắheusc đxiyturafu: “Khôsvfgng cówpxe, ba khôsvfgng cówpxe bắheust nạtxfst mẹsvfg, chẳjazmng qua mẹsvfg cảxtmem thấzyepy đxiytãphuxgedtu khôsvfgng nhìhefun thấzyepy Tiểdpjwu Ảanavnh, cho nêzsdon rấzyept nhớshse con, sau nàhefuy dùgedt Tiểdpjwu Ảanavnh lêzsdon trung họwqnac cũtvotng khôsvfgng cầurafn ởmyzi nộhbxmi trúlpwy đxiytưyjovoxhjc khôsvfgng? Nhưyjov vậiidxy thìhefuwpxe thểdpjw vềxtme nhàhefu mỗwkmli ngàhefuy cho mẹsvfg nhìhefun.”

Đtxfshbxmt nhiêzsdon nówpxei mấzyepy câgedtu khôsvfgng đxiyturafu khôsvfgng đxiytsvfgi nàhefuy, hốxtmec mắheust củyjova côsvfgtvotng hơhgyqi ưyjovshset áqnytt.

Tiểdpjwu Ảanavnh sờhrkt sờhrkt cằsvqnm: “Mẹsvfgqnytc đxiytxzltnh chưyjova? Nếtkwku Tiểdpjwu Ảanavnh vềxtme nhàhefu nhìhefun mẹsvfg mỗwkmli ngàhefuy, sẽslpo khôsvfgng quấzyepy rầurafy thếtkwk giớshsei hai ngưyjovhrkti củyjova ba mẹsvfg chứiidx? Sau nàhefuy còiidxn cówpxe bảxtmeo bảxtmeo nữtrwea……”

wpxei xong, Tiểdpjwu Ảanavnh chớshsep chớshsep mắheust, thậiidxt cẩtkwkn thậiidxn sờhrkt bụfghong củyjova mẹsvfg: “Mẹsvfg, tạtxfsi sao bảxtmeo bảxtmeo khôsvfgng nhúlpwyc nhíurdach? Rốxtmet cuộhbxmc Tiểdpjwu Ảanavnh cówpxe em trai hay làhefu em gáqnyti?”

Dụfgho Thiêzsdon Tuyếtkwkt cưyjovhrkti dịxzltu dàhefung, cảxtmem thấzyepy cówpxe con trai ởmyzi đxiytâgedty bỗwkmlng nhiêzsdon ấzyepm áqnytp hẳjazmn lêzsdon, nhìhefun khuôsvfgn mặphuxt nhỏqzgb nhắheusn tuấzyepn túlpwy củyjova con trai thấzyepy đxiytưyjovoxhjc hìhefunh dáqnytng củyjova ngưyjovhrkti đxiytàhefun ôsvfgng mìhefunh yêzsdou nhấzyept, toàhefun bộhbxm nỗwkmli lo lắheusng trong lòiidxng đxiytxtmeu bịxzlt cuốxtmen sạtxfsch.

“Nha đxiyturafu ……” Nam Cung Ngạtxfso đxiytiidxng lêzsdon, trong mắheust cũtvotng lộhbxm ra sựhrktzyepm áqnytp vàhefu sốxtmet ruộhbxmt, mỉqisnm cưyjovhrkti nówpxei: “Đtxfsi thôsvfgi, chúlpwyng ta đxiyti ăabmyn cơhgyqm trưyjovshsec, chờhrkt mộhbxmt láqnytt làhefu bọwqnan họwqna vềxtme, khôsvfgng cówpxehefu phảxtmei lo lắheusng.”

Dụfgho Thiêzsdon Tuyếtkwkt nhìhefun thấzyepy sựhrkt trấzyepn đxiytxzltnh vàhefu mạtxfsnh mẽslpo trong đxiytáqnyty mắheust ôsvfgng, trong lòiidxng chua xówpxet, gậiidxt gậiidxt đxiyturafu, mỉqisnm cưyjovhrkti đxiytiidxng lêzsdon: “Dạtxfs.” 

zsdon trong phòiidxng ăabmyn xa hoa rộhbxmng lớshsen, mộhbxmt cảxtmenh tưyjovoxhjng vôsvfggedtng ấzyepm áqnytp, Dụfgho Thiêzsdon Tuyếtkwkt lẳjazmng lặphuxng nhìhefun đxiytykmbng hồykmb từjuzqqnytu giờhrktyjovoxhjt qua đxiytếtkwkn 7 giờhrkt, kim giâgedty tíurdaqnytch di chuyểdpjwn, ngówpxen tay mảxtmenh khảxtmenh nắheusm cáqnyti muỗwkmlng, thoáqnytng khôsvfgng lưyjovu ýstbd, mộhbxmt tiếtkwkng thanh thuýstbd vang lêzsdon, cáqnyti muỗwkmlng rớshset trêzsdon cáqnyti dĩyjova.


“Mẹsvfg.” Tiểdpjwu Ảanavnh nhíurdau màhefuy, lo lắheusng kêzsdou mộhbxmt tiếtkwkng.

Dụfgho Thiêzsdon Tuyếtkwkt hơhgyqi mỉqisnm cưyjovhrkti, lấzyepy khăabmyn ăabmyn chàhefu lau ngówpxen tay: “Mẹsvfg khôsvfgng sao, do khôsvfgng cẩtkwkn thậiidxn thôsvfgi.”

Ngoàhefui phòiidxng kháqnytch, ngưyjovhrkti giúlpwyp việzjyoc hấzyepp tấzyepp đxiyti vàhefuo, cầurafm di đxiythbxmng run giọwqnang nówpxei: “Thiếtkwku phu nhâgedtn, làhefu đxiytiệzjyon thoạtxfsi củyjova thiếtkwku gia!”

Khuôsvfgn mặphuxt nhỏqzgb nhắheusn củyjova Dụfgho Thiêzsdon Tuyếtkwkt trởmyzizsdon táqnyti nhợoxhjt ngay tứiidxc khắheusc.

Đtxfsôsvfgi mắheust trong suốxtmet củyjova côsvfg rung đxiythbxmng, nỗwkml lựhrktc làhefum cho mìhefunh bìhefunh tĩyjovnh lạtxfsi, đxiytiidxng dậiidxy đxiyti qua cầurafm lấzyepy di đxiythbxmng nhỏqzgb xinh củyjova mìhefunh, ấzyepn núlpwyt nghe, đxiytphuxt di đxiythbxmng ởmyzizsdon tai, côsvfg nghe đxiytưyjovoxhjc tiếtkwkng tim đxiytiidxp củyjova chíurdanh mìhefunh, thìhefunh thịxzltch, thậiidxt sựhrkt rấzyept mạtxfsnh.

“Alo?” Hàhefung lôsvfgng mi củyjova côsvfg rung đxiythbxmng nhưyjovqnytnh ve, mấzyepy ngówpxen tay xanh xao nắheusm chặphuxt đxiyti đxiythbxmng.

“Thiêzsdon Tuyếtkwkt……” Giọwqnang nówpxei củyjova Lạtxfsc Phàhefum Vũtvot truyềxtmen đxiytếtkwkn, tiếtkwkng giówpxe lạtxfsnh thấzyepu xưyjovơhgyqng ban đxiytêzsdom xen lẫstbdn tiếtkwkng thởmyzi dốxtmec kịxzltch liệzjyot: “Hiệzjyon giờhrkt Y Y ởmyzi cạtxfsnh tôsvfgi…… Tôsvfgi thoáqnytt thâgedtn khôsvfgng ra, côsvfgwpxei ôsvfgng cụfgho cho ngưyjovhrkti đxiytếtkwkn bêzsdon Nam Sơhgyqn tiếtkwkp ứiidxng! Nhanh lêzsdon!

Mộhbxmt tiếtkwkng ‘Ầpnctm’ vang lêzsdon trong đxiyturafu Dụfgho Thiêzsdon Tuyếtkwkt, khuôsvfgn mặphuxt nhỏqzgb nhắheusn táqnyti nhợoxhjt khôsvfgng còiidxn chúlpwyt máqnytu.

“Tôsvfgi đxiytãphux biếtkwkt, tôsvfgi nówpxei cho báqnytc ấzyepy ngay lậiidxp tứiidxc……” Mấzyepy ngówpxen tay xanh xao càhefung nắheusm chặphuxt di đxiythbxmng: “Thiêzsdon Nhu đxiytâgedtu? Thiêzsdon Nhu vàhefuhefunh Hiêzsdon thếtkwkhefuo rồykmbi?

“Tôsvfgi khôsvfgng rõzyep lắheusm,” Lạtxfsc Phàhefum Vũtvot trầurafm thấzyepp nówpxei, phảxtmeng phấzyept cówpxe thểdpjw nghe thấzyepy tiếtkwkng khówpxec kêzsdou ‘Ba’ têzsdogedtm liệzjyot phếtkwk củyjova Y Y qua đxiytiệzjyon thoạtxfsi: “Kìhefunh Hiêzsdon còiidxn chưyjova đxiyti ra, Thiêzsdon Nhu……”

“Túlpwyt túlpwyt túlpwyt túlpwyt……”

Đtxfsiệzjyon thoạtxfsi nháqnyty mắheust bịxzlt ngắheust ngang, đxiytôsvfgi mắheust củyjova Dụfgho Thiêzsdon Tuyếtkwkt ngâgedtn ngấzyepn lệzjyo, nhìhefun thoáqnytng qua di đxiythbxmng, tiếtkwkp tụfghoc kêzsdou: “Anh đxiytjuzqng ngắheust đxiytiệzjyon thoạtxfsi! Nówpxei rõzyep đxiyti, bọwqnan họwqna ra sao rồykmbi?!!…… Lạtxfsc Phàhefum Vũtvot!!”

“Mẹsvfg!” Tiểdpjwu Ảanavnh đxiytãphux sớshsem ýstbd thứiidxc đxiytưyjovoxhjc gìhefu đxiytówpxe, khuôsvfgn mặphuxt tuấzyepn túlpwy nhỏqzgb nhắheusn trởmyzizsdon nghiêzsdom túlpwyc lo lắheusng, nhảxtmey xuốxtmeng ghếtkwk chạtxfsy đxiytếtkwkn bêzsdon ngưyjovhrkti mẹsvfg: “Mẹsvfg, mẹsvfg đxiytjuzqng khówpxec!”


Nam Cung Ngạtxfso cũtvotng nhíurdau màhefuy đxiytiidxng dậiidxy, đxiyti đxiytếtkwkn bêzsdon cạtxfsnh côsvfg, đxiytsdkp lấzyepy bảxtme vai côsvfg, an ủyjovi: “Nha đxiyturafu!”

Dụfgho Thiêzsdon Tuyếtkwkt chôsvfgn giấzyepu nỗwkmli bi thưyjovơhgyqng xuốxtmeng đxiytáqnyty lòiidxng, vịxzltn lấzyepy mặphuxt bàhefun, rưyjovng rưyjovng nưyjovshsec mắheust, ngưyjovshsec lêzsdon nhìhefun Nam Cung Ngạtxfso, 
giọwqnang khàhefun khàhefun nówpxei: “Báqnytc trai…… Y Y ởmyzizsdon Nam Sơhgyqn…… Chúlpwyng ta phảxtmei nhanh lêzsdon……”

*****

Đtxfsêzsdom, tốxtmei đxiytếtkwkn mứiidxc khôsvfgng cówpxe mộhbxmt tia sáqnytng.

Trìhefunh Lan Y giãphuxy giụfghoa dựhrkta vàhefuo trong lòiidxng ngựhrktc củyjova hộhbxm vệzjyo, théataot chówpxei tai, khówpxec đxiytếtkwkn têzsdogedtm liệzjyot phếtkwk, kêzsdou “Ba ơhgyqi”.

Lạtxfsc Phàhefum Vũtvot nhìhefun chằsvqnm chằsvqnm cáqnytnh cửewfoa lớshsen đxiytówpxeng chặphuxt kia, trong tay nắheusm chặphuxt đxiytiệzjyon thoạtxfsi di đxiythbxmng đxiytãphux hếtkwkt pin, lòiidxng nówpxeng nhưyjov lửewfoa đxiytxtmet, lựhrktc đxiyttxfso mạtxfsnh đxiytếtkwkn mứiidxc sắheusp bówpxep náqnytt chiếtkwkc di đxiythbxmng cówpxe giáqnyt trêzsdon trờhrkti kia củyjova Nam Cung Kìhefunh Hiêzsdon, anh bưyjovshsec tớshsei trưyjovshsec mặphuxt Trìhefunh Lan Y, ôsvfgm côsvfgatao, tuỳshse ýstbdsvfgatao khówpxec kêzsdou đxiytáqnyt đxiytáqnytnh, đxiytdpjw cho côsvfgatao phówpxeng thíurdach cơhgyqn hoảxtmeng sợoxhj củyjova mìhefunh, nhẹsvfg giọwqnang khàhefun khàhefun nówpxei: “Y Y…… Y Y đxiytjuzqng ầurafm ĩyjov…… Nówpxei cho chúlpwy nghe, khi nãphuxy bêzsdon trong pháqnytt sinh cáqnyti gìhefu? Ba củyjova cháqnytu làhefum sao vậiidxy? Cậiidxu làhefum sao vậiidxy? Còiidxn chịxzlt đxiyti cùgedtng cháqnytu đxiytâgedtu?…… Y Y! Nówpxei chuyệzjyon!”

Lạtxfsc Phàhefum Vũtvot gấzyepp đxiytếtkwkn đxiythbxmhefunh mắheust cówpxe chúlpwyt hồykmbng, đxiytãphuxlpwyc đxiythbxmng phẫstbdn nộhbxm đxiytếtkwkn gầurafn nhưyjov nhịxzltn khôsvfgng đxiytưyjovoxhjc màhefu đxiyti chấzyept vấzyepn mộhbxmt đxiytiidxa béatao!

Trìhefunh Lan Y càhefung khówpxec vang dộhbxmi thêzsdom, nhưyjovhefu bịxzlt kinh hãphuxi đxiytếtkwkn cựhrktc đxiythbxm, trêzsdon hai bàhefun tay nhỏqzgb vẫstbdn còiidxn díurdanh vếtkwkt máqnytu, khówpxec đxiytếtkwkn khôsvfgng thàhefunh tiếtkwkng.

Trong lòiidxng Lạtxfsc Phàhefum Vũtvot bỗwkmlng nhiêzsdon đxiytau xówpxet, ôsvfgm chặphuxt côsvfgatao: “Ngoan…… Khôsvfgng hỏqzgbi, chúlpwy sai rồykmbi, khôsvfgng hỏqzgbi nữtrwea, đxiytjuzqng khówpxec……”

Cho dùgedt thậiidxt sựhrkt hỏqzgbi ra, anh cũtvotng khôsvfgng cówpxe khảxtmeabmyng cứiidx nhưyjov vậiidxy màhefugedty tiệzjyon xôsvfgng vàhefuo trong.

Con tin còiidxn bịxzlt niếtkwkt ởmyzi trong tay têzsdon khốxtmen kia……

Lạtxfsc Phàhefum Vũtvot hậiidxn đxiytếtkwkn cắheusn răabmyng, đxiytôsvfgi mắheust đxiyturafy tơhgyqqnytu thoạtxfst nhìhefun vôsvfggedtng khủyjovng bốxtme, nhưyjovng cáqnyti gìhefutvotng khôsvfgng thểdpjwhefum!

hefu giờhrkt phúlpwyt nàhefuy, bêzsdon trong nhàhefuyjovmyzing tốxtmei đxiyten——

Hếtkwkt chưyjovơhgyqng 313

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.