Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 313 : Anh nói rõ hiện giờ bọn họ thế nào rồi?!
Trong biệfzgt t thựqlbv Nam Cung, sau khi ngủkufz dậidrn y, bónhbv ng đrgxb êxixm m đrgxb ãnhbv bắehpq t đrgxb ầeikh u buômdbf ng xuốijbx ng.
Sau khi thanh tỉxixm nh, trong nháijbx y mắehpq t Dụilxx Thiêxixm n Tuyếoqip t bỗfnvg ng đrgxb ổwbos mồednl hômdbf i lạufeg nh, khômdbf ng biếoqip t đrgxb ãnhbv làrpzs giờihdf nàrpzs o, xuốijbx ng giưidml ờihdf ng lấwxln y đrgxb iệfzgt n thoạufeg i mớhykj i thấwxln y làrpzs đrgxb ãnhbv sắehpq p 7 giờihdf , bởednl i vìcaaj sốijbx t ruộwxln t màrpzs tráijbx i tim cômdbf chợufqv t nhónhbv i đrgxb au.
‘Cốijbx c cốijbx c cốijbx c’, bêxixm n ngoàrpzs i cónhbv ngưidml ờihdf i gõxixm cửudjl a: “Thiếoqip u phu nhâvcvi n, tiểxdrw u thiếoqip u gia đrgxb ãnhbv vềnhxx , tiêxixm n sinh gọxixm i cômdbf xuốijbx ng ămney n cơrbnq m.”
Tâvcvi m tưidml củkufz a Dụilxx Thiêxixm n Tuyếoqip t hoàrpzs n toàrpzs n rốijbx i loạufeg n, cáijbx i gìcaaj cũrryo ng khômdbf ng nghe thấwxln y, chỉxixm nghe đrgxb ưidml ợufqv c mộwxln t câvcvi u tiểxdrw u thiếoqip u gia đrgxb ãnhbv vềnhxx …… Nhấwxln t thờihdf i trong lòocpn ng ấwxln m áijbx p màrpzs kíonjr ch đrgxb ộwxln ng, hốijbx c mắehpq t hơrbnq i ưidml ớhykj t áijbx t.
“Thiếoqip u phu nhâvcvi n…… Thiếoqip u phu nhâvcvi n?”
“Tômdbf i biếoqip t rồednl i, tômdbf i xuốijbx ng ngay lậidrn p tứwbos c.” Dụilxx Thiêxixm n Tuyếoqip t ổwbos n đrgxb ịehpq nh hômdbf hấwxln p, nhẹeand giọxixm ng nónhbv i.
Cômdbf đrgxb i rửudjl a mặjnjs t, thay mộwxln t bộwxln váijbx y kháijbx c, cónhbv cảrbnq m giáijbx c mỗfnvg i mộwxln t phúidrn t mỗfnvg i mộwxln t giâvcvi y đrgxb ềnhxx u nhưidml đrgxb i trêxixm n bàrpzs n chômdbf ng, cầeikh m đrgxb iệfzgt n thoạufeg i di đrgxb ộwxln ng lêxixm n nhìcaaj n vàrpzs i lầeikh n, muốijbx n gọxixm i đrgxb iệfzgt n thoạufeg i cho Nam Cung Kìcaaj nh Hiêxixm n, nhưidml ng cầeikh m lêxixm n lạufeg i đrgxb ặjnjs t xuốijbx ng, sợufqv quấwxln y rầeikh y đrgxb ếoqip n anh trong lúidrn c anh đrgxb ang làrpzs m việfzgt c…… Nhưidml ng cômdbf thậidrn t sựqlbv vômdbf cùidml ng lo lắehpq ng tìcaaj nh hìcaaj nh củkufz a bọxixm n họxixm , rấwxln t lo lắehpq ng cho Thiêxixm n Nhu vàrpzs Y Y.
Dằijbx n lòocpn ng xuốijbx ng, đrgxb ặjnjs t đrgxb iệfzgt n thoạufeg i di đrgxb ộwxln ng đrgxb ặjnjs t qua mộwxln t bêxixm n, Dụilxx Thiêxixm n Tuyếoqip t chảrbnq i sơrbnq máijbx i tónhbv c rồednl i đrgxb i xuốijbx ng lầeikh u, cômdbf biếoqip t khômdbf ng chỉxixm cónhbv mộwxln t mìcaaj nh cômdbf lo lắehpq ng, Nam Cung lãnhbv o gia còocpn n đrgxb ang đrgxb ợufqv i cômdbf ởednl dưidml ớhykj i nhàrpzs , đrgxb ónhbv làrpzs cháijbx u ngoạufeg i củkufz a ômdbf ng, trong lòocpn ng mộwxln t ngưidml ờihdf i giàrpzs nhưidml ômdbf ng tuyệfzgt t đrgxb ốijbx i khômdbf ng thểxdrw dễoqip chịehpq u hơrbnq n so vớhykj i cômdbf .
Vừnhbv a xuốijbx ng lầeikh u đrgxb ãnhbv ngửudjl i đrgxb ưidml ợufqv c mùidml i thứwbos c ămney n thơrbnq m phứwbos c, Nam Cung Ngạufeg o ngồednl i trêxixm n sofa cưidml ờihdf i giốijbx ng nhưidml mộwxln t đrgxb ónhbv a hoa dòocpn hỏudzq i Tiểxdrw u Ảhkct nh tìcaaj nh huốijbx ng ởednl trưidml ờihdf ng họxixm c, lômdbf i kéglas o bàrpzs n tay nhỏudzq củkufz a cậidrn u béglas đrgxb ứwbos ng dậidrn y đrgxb i vàrpzs o phòocpn ng ămney n, Tiểxdrw u Ảhkct nh lờihdf mờihdf cảrbnq m thấwxln y khômdbf ng khíonjr hơrbnq i kìcaaj lạufeg , nhưidml ng lạufeg i khômdbf ng hỏudzq i ra miệfzgt ng, thẳfknr ng đrgxb ếoqip n khi thấwxln y Dụilxx Thiêxixm n Tuyếoqip t đrgxb i xuốijbx ng lầeikh u, mớhykj i chạufeg y qua kêxixm u “Mẹeand ”.
“Tiểxdrw u Ảhkct nh……” Dụilxx Thiêxixm n Tuyếoqip t gắehpq t gao ômdbf m chặjnjs t con trai đrgxb áijbx ng yêxixm u mềnhxx m mạufeg i trong lòocpn ng ngựqlbv c, hơrbnq i run rẩraiv y kêxixm u lêxixm n.
“Mẹeand , hômdbf m nay Tiểxdrw u Ảhkct nh ởednl trưidml ờihdf ng họxixm c rấwxln t ngoan, sao mẹeand khômdbf ng vui? Cónhbv phảrbnq i đrgxb ãnhbv khónhbv c hay khômdbf ng?” Tiểxdrw u Ảhkct nh bưidml ng mặjnjs t củkufz a mẹeand nhìcaaj n kỹeikh , hàrpzs ng màrpzs y tuấwxln n túidrn nhíonjr u lạufeg i: “Mẹeand , cónhbv phảrbnq i ba lạufeg i bắehpq t nạufeg t mẹeand hay khômdbf ng? Tiểxdrw u Ảhkct nh giúidrn p mẹeand cắehpq n ba!”
Dụilxx Thiêxixm n Tuyếoqip t cưidml ờihdf i ra tiếoqip ng, trêxixm n khuômdbf n mặjnjs t lộwxln thanh túidrn xinh đrgxb ẹeand p lộwxln ra vẻmney mêxixm ngưidml ờihdf i, lắehpq c đrgxb ầeikh u: “Khômdbf ng cónhbv , ba khômdbf ng cónhbv bắehpq t nạufeg t mẹeand , chẳfknr ng qua mẹeand cảrbnq m thấwxln y đrgxb ãnhbv lâvcvi u khômdbf ng nhìcaaj n thấwxln y Tiểxdrw u Ảhkct nh, cho nêxixm n rấwxln t nhớhykj con, sau nàrpzs y dùidml Tiểxdrw u Ảhkct nh lêxixm n trung họxixm c cũrryo ng khômdbf ng cầeikh n ởednl nộwxln i trúidrn đrgxb ưidml ợufqv c khômdbf ng? Nhưidml vậidrn y thìcaaj cónhbv thểxdrw vềnhxx nhàrpzs mỗfnvg i ngàrpzs y cho mẹeand nhìcaaj n.”
Đdrei ộwxln t nhiêxixm n nónhbv i mấwxln y câvcvi u khômdbf ng đrgxb ầeikh u khômdbf ng đrgxb uômdbf i nàrpzs y, hốijbx c mắehpq t củkufz a cômdbf cũrryo ng hơrbnq i ưidml ớhykj t áijbx t.
Tiểxdrw u Ảhkct nh sờihdf sờihdf cằijbx m: “Mẹeand xáijbx c đrgxb ịehpq nh chưidml a? Nếoqip u Tiểxdrw u Ảhkct nh vềnhxx nhàrpzs nhìcaaj n mẹeand mỗfnvg i ngàrpzs y, sẽeand khômdbf ng quấwxln y rầeikh y thếoqip giớhykj i hai ngưidml ờihdf i củkufz a ba mẹeand chứwbos ? Sau nàrpzs y còocpn n cónhbv bảrbnq o bảrbnq o nữqbkg a……”
Nónhbv i xong, Tiểxdrw u Ảhkct nh chớhykj p chớhykj p mắehpq t, thậidrn t cẩraiv n thậidrn n sờihdf bụilxx ng củkufz a mẹeand : “Mẹeand , tạufeg i sao bảrbnq o bảrbnq o khômdbf ng nhúidrn c nhíonjr ch? Rốijbx t cuộwxln c Tiểxdrw u Ảhkct nh cónhbv em trai hay làrpzs em gáijbx i?”
Dụilxx Thiêxixm n Tuyếoqip t cưidml ờihdf i dịehpq u dàrpzs ng, cảrbnq m thấwxln y cónhbv con trai ởednl đrgxb âvcvi y bỗfnvg ng nhiêxixm n ấwxln m áijbx p hẳfknr n lêxixm n, nhìcaaj n khuômdbf n mặjnjs t nhỏudzq nhắehpq n tuấwxln n túidrn củkufz a con trai thấwxln y đrgxb ưidml ợufqv c hìcaaj nh dáijbx ng củkufz a ngưidml ờihdf i đrgxb àrpzs n ômdbf ng mìcaaj nh yêxixm u nhấwxln t, toàrpzs n bộwxln nỗfnvg i lo lắehpq ng trong lòocpn ng đrgxb ềnhxx u bịehpq cuốijbx n sạufeg ch.
“Nha đrgxb ầeikh u ……” Nam Cung Ngạufeg o đrgxb ứwbos ng lêxixm n, trong mắehpq t cũrryo ng lộwxln ra sựqlbv ấwxln m áijbx p vàrpzs sốijbx t ruộwxln t, mỉxixm m cưidml ờihdf i nónhbv i: “Đdrei i thômdbf i, chúidrn ng ta đrgxb i ămney n cơrbnq m trưidml ớhykj c, chờihdf mộwxln t láijbx t làrpzs bọxixm n họxixm vềnhxx , khômdbf ng cónhbv gìcaaj phảrbnq i lo lắehpq ng.”
Dụilxx Thiêxixm n Tuyếoqip t nhìcaaj n thấwxln y sựqlbv trấwxln n đrgxb ịehpq nh vàrpzs mạufeg nh mẽeand trong đrgxb áijbx y mắehpq t ômdbf ng, trong lòocpn ng chua xónhbv t, gậidrn t gậidrn t đrgxb ầeikh u, mỉxixm m cưidml ờihdf i đrgxb ứwbos ng lêxixm n: “Dạufeg .”
Bêxixm n trong phòocpn ng ămney n xa hoa rộwxln ng lớhykj n, mộwxln t cảrbnq nh tưidml ợufqv ng vômdbf cùidml ng ấwxln m áijbx p, Dụilxx Thiêxixm n Tuyếoqip t lẳfknr ng lặjnjs ng nhìcaaj n đrgxb ồednl ng hồednl từnhbv sáijbx u giờihdf vưidml ợufqv t qua đrgxb ếoqip n 7 giờihdf , kim giâvcvi y tíonjr táijbx ch di chuyểxdrw n, ngónhbv n tay mảrbnq nh khảrbnq nh nắehpq m cáijbx i muỗfnvg ng, thoáijbx ng khômdbf ng lưidml u ýraiv , mộwxln t tiếoqip ng thanh thuýraiv vang lêxixm n, cáijbx i muỗfnvg ng rớhykj t trêxixm n cáijbx i dĩzmje a.
“Mẹeand .” Tiểxdrw u Ảhkct nh nhíonjr u màrpzs y, lo lắehpq ng kêxixm u mộwxln t tiếoqip ng.
Dụilxx Thiêxixm n Tuyếoqip t hơrbnq i mỉxixm m cưidml ờihdf i, lấwxln y khămney n ămney n chàrpzs lau ngónhbv n tay: “Mẹeand khômdbf ng sao, do khômdbf ng cẩraiv n thậidrn n thômdbf i.”
Ngoàrpzs i phòocpn ng kháijbx ch, ngưidml ờihdf i giúidrn p việfzgt c hấwxln p tấwxln p đrgxb i vàrpzs o, cầeikh m di đrgxb ộwxln ng run giọxixm ng nónhbv i: “Thiếoqip u phu nhâvcvi n, làrpzs đrgxb iệfzgt n thoạufeg i củkufz a thiếoqip u gia!”
Khuômdbf n mặjnjs t nhỏudzq nhắehpq n củkufz a Dụilxx Thiêxixm n Tuyếoqip t trởednl nêxixm n táijbx i nhợufqv t ngay tứwbos c khắehpq c.
Đdrei ômdbf i mắehpq t trong suốijbx t củkufz a cômdbf rung đrgxb ộwxln ng, nỗfnvg lựqlbv c làrpzs m cho mìcaaj nh bìcaaj nh tĩzmje nh lạufeg i, đrgxb ứwbos ng dậidrn y đrgxb i qua cầeikh m lấwxln y di đrgxb ộwxln ng nhỏudzq xinh củkufz a mìcaaj nh, ấwxln n núidrn t nghe, đrgxb ặjnjs t di đrgxb ộwxln ng ởednl bêxixm n tai, cômdbf nghe đrgxb ưidml ợufqv c tiếoqip ng tim đrgxb ậidrn p củkufz a chíonjr nh mìcaaj nh, thìcaaj nh thịehpq ch, thậidrn t sựqlbv rấwxln t mạufeg nh.
“Alo?” Hàrpzs ng lômdbf ng mi củkufz a cômdbf rung đrgxb ộwxln ng nhưidml cáijbx nh ve, mấwxln y ngónhbv n tay xanh xao nắehpq m chặjnjs t đrgxb i đrgxb ộwxln ng.
“Thiêxixm n Tuyếoqip t……” Giọxixm ng nónhbv i củkufz a Lạufeg c Phàrpzs m Vũrryo truyềnhxx n đrgxb ếoqip n, tiếoqip ng giónhbv lạufeg nh thấwxln u xưidml ơrbnq ng ban đrgxb êxixm m xen lẫdsas n tiếoqip ng thởednl dốijbx c kịehpq ch liệfzgt t: “Hiệfzgt n giờihdf Y Y ởednl cạufeg nh tômdbf i…… Tômdbf i thoáijbx t thâvcvi n khômdbf ng ra, cômdbf nónhbv i ômdbf ng cụilxx cho ngưidml ờihdf i đrgxb ếoqip n bêxixm n Nam Sơrbnq n tiếoqip p ứwbos ng! Nhanh lêxixm n!
Mộwxln t tiếoqip ng ‘Ầvzew m’ vang lêxixm n trong đrgxb ầeikh u Dụilxx Thiêxixm n Tuyếoqip t, khuômdbf n mặjnjs t nhỏudzq nhắehpq n táijbx i nhợufqv t khômdbf ng còocpn n chúidrn t máijbx u.
“Tômdbf i đrgxb ãnhbv biếoqip t, tômdbf i nónhbv i cho báijbx c ấwxln y ngay lậidrn p tứwbos c……” Mấwxln y ngónhbv n tay xanh xao càrpzs ng nắehpq m chặjnjs t di đrgxb ộwxln ng: “Thiêxixm n Nhu đrgxb âvcvi u? Thiêxixm n Nhu vàrpzs Kìcaaj nh Hiêxixm n thếoqip nàrpzs o rồednl i?
“Tômdbf i khômdbf ng rõxixm lắehpq m,” Lạufeg c Phàrpzs m Vũrryo trầeikh m thấwxln p nónhbv i, phảrbnq ng phấwxln t cónhbv thểxdrw nghe thấwxln y tiếoqip ng khónhbv c kêxixm u ‘Ba’ têxixm tâvcvi m liệfzgt t phếoqip củkufz a Y Y qua đrgxb iệfzgt n thoạufeg i: “Kìcaaj nh Hiêxixm n còocpn n chưidml a đrgxb i ra, Thiêxixm n Nhu……”
“Túidrn t túidrn t túidrn t túidrn t……”
Đdrei iệfzgt n thoạufeg i nháijbx y mắehpq t bịehpq ngắehpq t ngang, đrgxb ômdbf i mắehpq t củkufz a Dụilxx Thiêxixm n Tuyếoqip t ngâvcvi n ngấwxln n lệfzgt , nhìcaaj n thoáijbx ng qua di đrgxb ộwxln ng, tiếoqip p tụilxx c kêxixm u: “Anh đrgxb ừnhbv ng ngắehpq t đrgxb iệfzgt n thoạufeg i! Nónhbv i rõxixm đrgxb i, bọxixm n họxixm ra sao rồednl i?!!…… Lạufeg c Phàrpzs m Vũrryo !!”
“Mẹeand !” Tiểxdrw u Ảhkct nh đrgxb ãnhbv sớhykj m ýraiv thứwbos c đrgxb ưidml ợufqv c gìcaaj đrgxb ónhbv , khuômdbf n mặjnjs t tuấwxln n túidrn nhỏudzq nhắehpq n trởednl nêxixm n nghiêxixm m túidrn c lo lắehpq ng, nhảrbnq y xuốijbx ng ghếoqip chạufeg y đrgxb ếoqip n bêxixm n ngưidml ờihdf i mẹeand : “Mẹeand , mẹeand đrgxb ừnhbv ng khónhbv c!”
Nam Cung Ngạufeg o cũrryo ng nhíonjr u màrpzs y đrgxb ứwbos ng dậidrn y, đrgxb i đrgxb ếoqip n bêxixm n cạufeg nh cômdbf , đrgxb ỡoqip lấwxln y bảrbnq vai cômdbf , an ủkufz i: “Nha đrgxb ầeikh u!”
Dụilxx Thiêxixm n Tuyếoqip t chômdbf n giấwxln u nỗfnvg i bi thưidml ơrbnq ng xuốijbx ng đrgxb áijbx y lòocpn ng, vịehpq n lấwxln y mặjnjs t bàrpzs n, rưidml ng rưidml ng nưidml ớhykj c mắehpq t, ngưidml ớhykj c lêxixm n nhìcaaj n Nam Cung Ngạufeg o,
giọxixm ng khàrpzs n khàrpzs n nónhbv i: “Báijbx c trai…… Y Y ởednl bêxixm n Nam Sơrbnq n…… Chúidrn ng ta phảrbnq i nhanh lêxixm n……”
*****
Đdrei êxixm m, tốijbx i đrgxb ếoqip n mứwbos c khômdbf ng cónhbv mộwxln t tia sáijbx ng.
Trìcaaj nh Lan Y giãnhbv y giụilxx a dựqlbv a vàrpzs o trong lòocpn ng ngựqlbv c củkufz a hộwxln vệfzgt , théglas t chónhbv i tai, khónhbv c đrgxb ếoqip n têxixm tâvcvi m liệfzgt t phếoqip , kêxixm u “Ba ơrbnq i”.
Lạufeg c Phàrpzs m Vũrryo nhìcaaj n chằijbx m chằijbx m cáijbx nh cửudjl a lớhykj n đrgxb ónhbv ng chặjnjs t kia, trong tay nắehpq m chặjnjs t đrgxb iệfzgt n thoạufeg i di đrgxb ộwxln ng đrgxb ãnhbv hếoqip t pin, lòocpn ng nónhbv ng nhưidml lửudjl a đrgxb ốijbx t, lựqlbv c đrgxb ạufeg o mạufeg nh đrgxb ếoqip n mứwbos c sắehpq p bónhbv p náijbx t chiếoqip c di đrgxb ộwxln ng cónhbv giáijbx trêxixm n trờihdf i kia củkufz a Nam Cung Kìcaaj nh Hiêxixm n, anh bưidml ớhykj c tớhykj i trưidml ớhykj c mặjnjs t Trìcaaj nh Lan Y, ômdbf m cômdbf béglas , tuỳhoqu ýraiv cômdbf béglas khónhbv c kêxixm u đrgxb áijbx đrgxb áijbx nh, đrgxb ểxdrw cho cômdbf béglas phónhbv ng thíonjr ch cơrbnq n hoảrbnq ng sợufqv củkufz a mìcaaj nh, nhẹeand giọxixm ng khàrpzs n khàrpzs n nónhbv i: “Y Y…… Y Y đrgxb ừnhbv ng ầeikh m ĩzmje …… Nónhbv i cho chúidrn nghe, khi nãnhbv y bêxixm n trong pháijbx t sinh cáijbx i gìcaaj ? Ba củkufz a cháijbx u làrpzs m sao vậidrn y? Cậidrn u làrpzs m sao vậidrn y? Còocpn n chịehpq đrgxb i cùidml ng cháijbx u đrgxb âvcvi u?…… Y Y! Nónhbv i chuyệfzgt n!”
Lạufeg c Phàrpzs m Vũrryo gấwxln p đrgxb ếoqip n đrgxb ộwxln vàrpzs nh mắehpq t cónhbv chúidrn t hồednl ng, đrgxb ãnhbv xúidrn c đrgxb ộwxln ng phẫdsas n nộwxln đrgxb ếoqip n gầeikh n nhưidml nhịehpq n khômdbf ng đrgxb ưidml ợufqv c màrpzs đrgxb i chấwxln t vấwxln n mộwxln t đrgxb ứwbos a béglas !
Trìcaaj nh Lan Y càrpzs ng khónhbv c vang dộwxln i thêxixm m, nhưidml làrpzs bịehpq kinh hãnhbv i đrgxb ếoqip n cựqlbv c đrgxb ộwxln , trêxixm n hai bàrpzs n tay nhỏudzq vẫdsas n còocpn n díonjr nh vếoqip t máijbx u, khónhbv c đrgxb ếoqip n khômdbf ng thàrpzs nh tiếoqip ng.
Trong lòocpn ng Lạufeg c Phàrpzs m Vũrryo bỗfnvg ng nhiêxixm n đrgxb au xónhbv t, ômdbf m chặjnjs t cômdbf béglas : “Ngoan…… Khômdbf ng hỏudzq i, chúidrn sai rồednl i, khômdbf ng hỏudzq i nữqbkg a, đrgxb ừnhbv ng khónhbv c……”
Cho dùidml thậidrn t sựqlbv hỏudzq i ra, anh cũrryo ng khômdbf ng cónhbv khảrbnq nămney ng cứwbos nhưidml vậidrn y màrpzs tùidml y tiệfzgt n xômdbf ng vàrpzs o trong.
Con tin còocpn n bịehpq niếoqip t ởednl trong tay têxixm n khốijbx n kia……
Lạufeg c Phàrpzs m Vũrryo hậidrn n đrgxb ếoqip n cắehpq n rămney ng, đrgxb ômdbf i mắehpq t đrgxb ầeikh y tơrbnq máijbx u thoạufeg t nhìcaaj n vômdbf cùidml ng khủkufz ng bốijbx , nhưidml ng cáijbx i gìcaaj cũrryo ng khômdbf ng thểxdrw làrpzs m!
Màrpzs giờihdf phúidrn t nàrpzs y, bêxixm n trong nhàrpzs xưidml ởednl ng tốijbx i đrgxb en——
Hếoqip t chưidml ơrbnq ng 313
Sau khi thanh tỉ
‘Cố
Tâ
“Thiế
“Tô
Cô
Dằ
Vừ
“Tiể
“Mẹ
Dụ
Đ
Tiể
Nó
Dụ
“Nha đ
Dụ
Bê
“Mẹ
Dụ
Ngoà
Khuô
Đ
“Alo?” Hà
“Thiê
Mộ
“Tô
“Tô
“Tú
Đ
“Mẹ
Nam Cung Ngạ
Dụ
giọ
*****
Đ
Trì
Lạ
Lạ
Trì
Trong lò
Cho dù
Con tin cò
Lạ
Mà
Hế
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.