Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 313 : Anh nói rõ hiện giờ bọn họ thế nào rồi?!

    trước sau   
Trong biệfzgtt thựqlbv Nam Cung, sau khi ngủkufz dậidrny, bónhbvng đrgxbêxixmm đrgxbãnhbv bắehpqt đrgxbeikhu buômdbfng xuốijbxng.

Sau khi thanh tỉxixmnh, trong nháijbxy mắehpqt Dụilxx Thiêxixmn Tuyếoqipt bỗfnvgng đrgxbwbos mồednlmdbfi lạufegnh, khômdbfng biếoqipt đrgxbãnhbvrpzs giờihdfrpzso, xuốijbxng giưidmlihdfng lấwxlny đrgxbiệfzgtn thoạufegi mớhykji thấwxlny làrpzs đrgxbãnhbv sắehpqp 7 giờihdf, bởednli vìcaaj sốijbxt ruộwxlnt màrpzs tráijbxi tim cômdbf chợufqvt nhónhbvi đrgxbau.

‘Cốijbxc cốijbxc cốijbxc’, bêxixmn ngoàrpzsi cónhbv ngưidmlihdfi gõxixm cửudjla: “Thiếoqipu phu nhâvcvin, tiểxdrwu thiếoqipu gia đrgxbãnhbv vềnhxx, tiêxixmn sinh gọxixmi cômdbf xuốijbxng ămneyn cơrbnqm.”

vcvim tưidml củkufza Dụilxx Thiêxixmn Tuyếoqipt hoàrpzsn toàrpzsn rốijbxi loạufegn, cáijbxi gìcaajrryong khômdbfng nghe thấwxlny, chỉxixm nghe đrgxbưidmlufqvc mộwxlnt câvcviu tiểxdrwu thiếoqipu gia đrgxbãnhbv vềnhxx…… Nhấwxlnt thờihdfi trong lòocpnng ấwxlnm áijbxp màrpzsonjrch đrgxbwxlnng, hốijbxc mắehpqt hơrbnqi ưidmlhykjt áijbxt.

“Thiếoqipu phu nhâvcvin…… Thiếoqipu phu nhâvcvin?”

“Tômdbfi biếoqipt rồednli, tômdbfi xuốijbxng ngay lậidrnp tứwbosc.” Dụilxx Thiêxixmn Tuyếoqipt ổwbosn đrgxbehpqnh hômdbf hấwxlnp, nhẹeand giọxixmng nónhbvi.


mdbf đrgxbi rửudjla mặjnjst, thay mộwxlnt bộwxlnijbxy kháijbxc, cónhbv cảrbnqm giáijbxc mỗfnvgi mộwxlnt phúidrnt mỗfnvgi mộwxlnt giâvcviy đrgxbnhxxu nhưidml đrgxbi trêxixmn bàrpzsn chômdbfng, cầeikhm đrgxbiệfzgtn thoạufegi di đrgxbwxlnng lêxixmn nhìcaajn vàrpzsi lầeikhn, muốijbxn gọxixmi đrgxbiệfzgtn thoạufegi cho Nam Cung Kìcaajnh Hiêxixmn, nhưidmlng cầeikhm lêxixmn lạufegi đrgxbjnjst xuốijbxng, sợufqv quấwxlny rầeikhy đrgxbếoqipn anh trong lúidrnc anh đrgxbang làrpzsm việfzgtc…… Nhưidmlng cômdbf thậidrnt sựqlbvmdbfidmlng lo lắehpqng tìcaajnh hìcaajnh củkufza bọxixmn họxixm, rấwxlnt lo lắehpqng cho Thiêxixmn Nhu vàrpzs Y Y.

Dằijbxn lòocpnng xuốijbxng, đrgxbjnjst đrgxbiệfzgtn thoạufegi di đrgxbwxlnng đrgxbjnjst qua mộwxlnt bêxixmn, Dụilxx Thiêxixmn Tuyếoqipt chảrbnqi sơrbnqijbxi tónhbvc rồednli đrgxbi xuốijbxng lầeikhu, cômdbf biếoqipt khômdbfng chỉxixmnhbv mộwxlnt mìcaajnh cômdbf lo lắehpqng, Nam Cung lãnhbvo gia còocpnn đrgxbang đrgxbufqvi cômdbfednlidmlhykji nhàrpzs, đrgxbónhbvrpzs cháijbxu ngoạufegi củkufza ômdbfng, trong lòocpnng mộwxlnt ngưidmlihdfi giàrpzs nhưidml ômdbfng tuyệfzgtt đrgxbijbxi khômdbfng thểxdrw dễoqip chịehpqu hơrbnqn so vớhykji cômdbf.

Vừnhbva xuốijbxng lầeikhu đrgxbãnhbv ngửudjli đrgxbưidmlufqvc mùidmli thứwbosc ămneyn thơrbnqm phứwbosc, Nam Cung Ngạufego ngồednli trêxixmn sofa cưidmlihdfi giốijbxng nhưidml mộwxlnt đrgxbónhbva hoa dòocpn hỏudzqi Tiểxdrwu Ảhkctnh tìcaajnh huốijbxng ởednl trưidmlihdfng họxixmc, lômdbfi kéglaso bàrpzsn tay nhỏudzq củkufza cậidrnu béglas đrgxbwbosng dậidrny đrgxbi vàrpzso phòocpnng ămneyn, Tiểxdrwu Ảhkctnh lờihdf mờihdf cảrbnqm thấwxlny khômdbfng khíonjrrbnqi kìcaaj lạufeg, nhưidmlng lạufegi khômdbfng hỏudzqi ra miệfzgtng, thẳfknrng đrgxbếoqipn khi thấwxlny Dụilxx Thiêxixmn Tuyếoqipt đrgxbi xuốijbxng lầeikhu, mớhykji chạufegy qua kêxixmu “Mẹeand”.

“Tiểxdrwu Ảhkctnh……” Dụilxx Thiêxixmn Tuyếoqipt gắehpqt gao ômdbfm chặjnjst con trai đrgxbáijbxng yêxixmu mềnhxxm mạufegi trong lòocpnng ngựqlbvc, hơrbnqi run rẩraivy kêxixmu lêxixmn.

“Mẹeand, hômdbfm nay Tiểxdrwu Ảhkctnh ởednl trưidmlihdfng họxixmc rấwxlnt ngoan, sao mẹeand khômdbfng vui? Cónhbv phảrbnqi đrgxbãnhbv khónhbvc hay khômdbfng?” Tiểxdrwu Ảhkctnh bưidmlng mặjnjst củkufza mẹeand nhìcaajn kỹeikh, hàrpzsng màrpzsy tuấwxlnn túidrn nhíonjru lạufegi: “Mẹeand, cónhbv phảrbnqi ba lạufegi bắehpqt nạufegt mẹeand hay khômdbfng? Tiểxdrwu Ảhkctnh giúidrnp mẹeand cắehpqn ba!”

Dụilxx Thiêxixmn Tuyếoqipt cưidmlihdfi ra tiếoqipng, trêxixmn khuômdbfn mặjnjst lộwxln thanh túidrn xinh đrgxbeandp lộwxln ra vẻmneyxixm ngưidmlihdfi, lắehpqc đrgxbeikhu: “Khômdbfng cónhbv, ba khômdbfng cónhbv bắehpqt nạufegt mẹeand, chẳfknrng qua mẹeand cảrbnqm thấwxlny đrgxbãnhbvvcviu khômdbfng nhìcaajn thấwxlny Tiểxdrwu Ảhkctnh, cho nêxixmn rấwxlnt nhớhykj con, sau nàrpzsy dùidml Tiểxdrwu Ảhkctnh lêxixmn trung họxixmc cũrryong khômdbfng cầeikhn ởednl nộwxlni trúidrn đrgxbưidmlufqvc khômdbfng? Nhưidml vậidrny thìcaajnhbv thểxdrw vềnhxx nhàrpzs mỗfnvgi ngàrpzsy cho mẹeand nhìcaajn.”

Đdreiwxlnt nhiêxixmn nónhbvi mấwxlny câvcviu khômdbfng đrgxbeikhu khômdbfng đrgxbmdbfi nàrpzsy, hốijbxc mắehpqt củkufza cômdbfrryong hơrbnqi ưidmlhykjt áijbxt.

Tiểxdrwu Ảhkctnh sờihdf sờihdf cằijbxm: “Mẹeandijbxc đrgxbehpqnh chưidmla? Nếoqipu Tiểxdrwu Ảhkctnh vềnhxx nhàrpzs nhìcaajn mẹeand mỗfnvgi ngàrpzsy, sẽeand khômdbfng quấwxlny rầeikhy thếoqip giớhykji hai ngưidmlihdfi củkufza ba mẹeand chứwbos? Sau nàrpzsy còocpnn cónhbv bảrbnqo bảrbnqo nữqbkga……”

nhbvi xong, Tiểxdrwu Ảhkctnh chớhykjp chớhykjp mắehpqt, thậidrnt cẩraivn thậidrnn sờihdf bụilxxng củkufza mẹeand: “Mẹeand, tạufegi sao bảrbnqo bảrbnqo khômdbfng nhúidrnc nhíonjrch? Rốijbxt cuộwxlnc Tiểxdrwu Ảhkctnh cónhbv em trai hay làrpzs em gáijbxi?”

Dụilxx Thiêxixmn Tuyếoqipt cưidmlihdfi dịehpqu dàrpzsng, cảrbnqm thấwxlny cónhbv con trai ởednl đrgxbâvcviy bỗfnvgng nhiêxixmn ấwxlnm áijbxp hẳfknrn lêxixmn, nhìcaajn khuômdbfn mặjnjst nhỏudzq nhắehpqn tuấwxlnn túidrn củkufza con trai thấwxlny đrgxbưidmlufqvc hìcaajnh dáijbxng củkufza ngưidmlihdfi đrgxbàrpzsn ômdbfng mìcaajnh yêxixmu nhấwxlnt, toàrpzsn bộwxln nỗfnvgi lo lắehpqng trong lòocpnng đrgxbnhxxu bịehpq cuốijbxn sạufegch.

“Nha đrgxbeikhu ……” Nam Cung Ngạufego đrgxbwbosng lêxixmn, trong mắehpqt cũrryong lộwxln ra sựqlbvwxlnm áijbxp vàrpzs sốijbxt ruộwxlnt, mỉxixmm cưidmlihdfi nónhbvi: “Đdreii thômdbfi, chúidrnng ta đrgxbi ămneyn cơrbnqm trưidmlhykjc, chờihdf mộwxlnt láijbxt làrpzs bọxixmn họxixm vềnhxx, khômdbfng cónhbvcaaj phảrbnqi lo lắehpqng.”

Dụilxx Thiêxixmn Tuyếoqipt nhìcaajn thấwxlny sựqlbv trấwxlnn đrgxbehpqnh vàrpzs mạufegnh mẽeand trong đrgxbáijbxy mắehpqt ômdbfng, trong lòocpnng chua xónhbvt, gậidrnt gậidrnt đrgxbeikhu, mỉxixmm cưidmlihdfi đrgxbwbosng lêxixmn: “Dạufeg.” 

xixmn trong phòocpnng ămneyn xa hoa rộwxlnng lớhykjn, mộwxlnt cảrbnqnh tưidmlufqvng vômdbfidmlng ấwxlnm áijbxp, Dụilxx Thiêxixmn Tuyếoqipt lẳfknrng lặjnjsng nhìcaajn đrgxbednlng hồednl từnhbvijbxu giờihdfidmlufqvt qua đrgxbếoqipn 7 giờihdf, kim giâvcviy tíonjrijbxch di chuyểxdrwn, ngónhbvn tay mảrbnqnh khảrbnqnh nắehpqm cáijbxi muỗfnvgng, thoáijbxng khômdbfng lưidmlu ýraiv, mộwxlnt tiếoqipng thanh thuýraiv vang lêxixmn, cáijbxi muỗfnvgng rớhykjt trêxixmn cáijbxi dĩzmjea.


“Mẹeand.” Tiểxdrwu Ảhkctnh nhíonjru màrpzsy, lo lắehpqng kêxixmu mộwxlnt tiếoqipng.

Dụilxx Thiêxixmn Tuyếoqipt hơrbnqi mỉxixmm cưidmlihdfi, lấwxlny khămneyn ămneyn chàrpzs lau ngónhbvn tay: “Mẹeand khômdbfng sao, do khômdbfng cẩraivn thậidrnn thômdbfi.”

Ngoàrpzsi phòocpnng kháijbxch, ngưidmlihdfi giúidrnp việfzgtc hấwxlnp tấwxlnp đrgxbi vàrpzso, cầeikhm di đrgxbwxlnng run giọxixmng nónhbvi: “Thiếoqipu phu nhâvcvin, làrpzs đrgxbiệfzgtn thoạufegi củkufza thiếoqipu gia!”

Khuômdbfn mặjnjst nhỏudzq nhắehpqn củkufza Dụilxx Thiêxixmn Tuyếoqipt trởednlxixmn táijbxi nhợufqvt ngay tứwbosc khắehpqc.

Đdreiômdbfi mắehpqt trong suốijbxt củkufza cômdbf rung đrgxbwxlnng, nỗfnvg lựqlbvc làrpzsm cho mìcaajnh bìcaajnh tĩzmjenh lạufegi, đrgxbwbosng dậidrny đrgxbi qua cầeikhm lấwxlny di đrgxbwxlnng nhỏudzq xinh củkufza mìcaajnh, ấwxlnn núidrnt nghe, đrgxbjnjst di đrgxbwxlnng ởednlxixmn tai, cômdbf nghe đrgxbưidmlufqvc tiếoqipng tim đrgxbidrnp củkufza chíonjrnh mìcaajnh, thìcaajnh thịehpqch, thậidrnt sựqlbv rấwxlnt mạufegnh.

“Alo?” Hàrpzsng lômdbfng mi củkufza cômdbf rung đrgxbwxlnng nhưidmlijbxnh ve, mấwxlny ngónhbvn tay xanh xao nắehpqm chặjnjst đrgxbi đrgxbwxlnng.

“Thiêxixmn Tuyếoqipt……” Giọxixmng nónhbvi củkufza Lạufegc Phàrpzsm Vũrryo truyềnhxxn đrgxbếoqipn, tiếoqipng giónhbv lạufegnh thấwxlnu xưidmlơrbnqng ban đrgxbêxixmm xen lẫdsasn tiếoqipng thởednl dốijbxc kịehpqch liệfzgtt: “Hiệfzgtn giờihdf Y Y ởednl cạufegnh tômdbfi…… Tômdbfi thoáijbxt thâvcvin khômdbfng ra, cômdbfnhbvi ômdbfng cụilxx cho ngưidmlihdfi đrgxbếoqipn bêxixmn Nam Sơrbnqn tiếoqipp ứwbosng! Nhanh lêxixmn!

Mộwxlnt tiếoqipng ‘Ầvzewm’ vang lêxixmn trong đrgxbeikhu Dụilxx Thiêxixmn Tuyếoqipt, khuômdbfn mặjnjst nhỏudzq nhắehpqn táijbxi nhợufqvt khômdbfng còocpnn chúidrnt máijbxu.

“Tômdbfi đrgxbãnhbv biếoqipt, tômdbfi nónhbvi cho báijbxc ấwxlny ngay lậidrnp tứwbosc……” Mấwxlny ngónhbvn tay xanh xao càrpzsng nắehpqm chặjnjst di đrgxbwxlnng: “Thiêxixmn Nhu đrgxbâvcviu? Thiêxixmn Nhu vàrpzscaajnh Hiêxixmn thếoqiprpzso rồednli?

“Tômdbfi khômdbfng rõxixm lắehpqm,” Lạufegc Phàrpzsm Vũrryo trầeikhm thấwxlnp nónhbvi, phảrbnqng phấwxlnt cónhbv thểxdrw nghe thấwxlny tiếoqipng khónhbvc kêxixmu ‘Ba’ têxixmvcvim liệfzgtt phếoqip củkufza Y Y qua đrgxbiệfzgtn thoạufegi: “Kìcaajnh Hiêxixmn còocpnn chưidmla đrgxbi ra, Thiêxixmn Nhu……”

“Túidrnt túidrnt túidrnt túidrnt……”

Đdreiiệfzgtn thoạufegi nháijbxy mắehpqt bịehpq ngắehpqt ngang, đrgxbômdbfi mắehpqt củkufza Dụilxx Thiêxixmn Tuyếoqipt ngâvcvin ngấwxlnn lệfzgt, nhìcaajn thoáijbxng qua di đrgxbwxlnng, tiếoqipp tụilxxc kêxixmu: “Anh đrgxbnhbvng ngắehpqt đrgxbiệfzgtn thoạufegi! Nónhbvi rõxixm đrgxbi, bọxixmn họxixm ra sao rồednli?!!…… Lạufegc Phàrpzsm Vũrryo!!”

“Mẹeand!” Tiểxdrwu Ảhkctnh đrgxbãnhbv sớhykjm ýraiv thứwbosc đrgxbưidmlufqvc gìcaaj đrgxbónhbv, khuômdbfn mặjnjst tuấwxlnn túidrn nhỏudzq nhắehpqn trởednlxixmn nghiêxixmm túidrnc lo lắehpqng, nhảrbnqy xuốijbxng ghếoqip chạufegy đrgxbếoqipn bêxixmn ngưidmlihdfi mẹeand: “Mẹeand, mẹeand đrgxbnhbvng khónhbvc!”


Nam Cung Ngạufego cũrryong nhíonjru màrpzsy đrgxbwbosng dậidrny, đrgxbi đrgxbếoqipn bêxixmn cạufegnh cômdbf, đrgxboqip lấwxlny bảrbnq vai cômdbf, an ủkufzi: “Nha đrgxbeikhu!”

Dụilxx Thiêxixmn Tuyếoqipt chômdbfn giấwxlnu nỗfnvgi bi thưidmlơrbnqng xuốijbxng đrgxbáijbxy lòocpnng, vịehpqn lấwxlny mặjnjst bàrpzsn, rưidmlng rưidmlng nưidmlhykjc mắehpqt, ngưidmlhykjc lêxixmn nhìcaajn Nam Cung Ngạufego, 
giọxixmng khàrpzsn khàrpzsn nónhbvi: “Báijbxc trai…… Y Y ởednlxixmn Nam Sơrbnqn…… Chúidrnng ta phảrbnqi nhanh lêxixmn……”

*****

Đdreiêxixmm, tốijbxi đrgxbếoqipn mứwbosc khômdbfng cónhbv mộwxlnt tia sáijbxng.

Trìcaajnh Lan Y giãnhbvy giụilxxa dựqlbva vàrpzso trong lòocpnng ngựqlbvc củkufza hộwxln vệfzgt, théglast chónhbvi tai, khónhbvc đrgxbếoqipn têxixmvcvim liệfzgtt phếoqip, kêxixmu “Ba ơrbnqi”.

Lạufegc Phàrpzsm Vũrryo nhìcaajn chằijbxm chằijbxm cáijbxnh cửudjla lớhykjn đrgxbónhbvng chặjnjst kia, trong tay nắehpqm chặjnjst đrgxbiệfzgtn thoạufegi di đrgxbwxlnng đrgxbãnhbv hếoqipt pin, lòocpnng nónhbvng nhưidml lửudjla đrgxbijbxt, lựqlbvc đrgxbufego mạufegnh đrgxbếoqipn mứwbosc sắehpqp bónhbvp náijbxt chiếoqipc di đrgxbwxlnng cónhbv giáijbx trêxixmn trờihdfi kia củkufza Nam Cung Kìcaajnh Hiêxixmn, anh bưidmlhykjc tớhykji trưidmlhykjc mặjnjst Trìcaajnh Lan Y, ômdbfm cômdbfglas, tuỳhoqu ýraivmdbfglas khónhbvc kêxixmu đrgxbáijbx đrgxbáijbxnh, đrgxbxdrw cho cômdbfglas phónhbvng thíonjrch cơrbnqn hoảrbnqng sợufqv củkufza mìcaajnh, nhẹeand giọxixmng khàrpzsn khàrpzsn nónhbvi: “Y Y…… Y Y đrgxbnhbvng ầeikhm ĩzmje…… Nónhbvi cho chúidrn nghe, khi nãnhbvy bêxixmn trong pháijbxt sinh cáijbxi gìcaaj? Ba củkufza cháijbxu làrpzsm sao vậidrny? Cậidrnu làrpzsm sao vậidrny? Còocpnn chịehpq đrgxbi cùidmlng cháijbxu đrgxbâvcviu?…… Y Y! Nónhbvi chuyệfzgtn!”

Lạufegc Phàrpzsm Vũrryo gấwxlnp đrgxbếoqipn đrgxbwxlnrpzsnh mắehpqt cónhbv chúidrnt hồednlng, đrgxbãnhbvidrnc đrgxbwxlnng phẫdsasn nộwxln đrgxbếoqipn gầeikhn nhưidml nhịehpqn khômdbfng đrgxbưidmlufqvc màrpzs đrgxbi chấwxlnt vấwxlnn mộwxlnt đrgxbwbosa béglas!

Trìcaajnh Lan Y càrpzsng khónhbvc vang dộwxlni thêxixmm, nhưidmlrpzs bịehpq kinh hãnhbvi đrgxbếoqipn cựqlbvc đrgxbwxln, trêxixmn hai bàrpzsn tay nhỏudzq vẫdsasn còocpnn díonjrnh vếoqipt máijbxu, khónhbvc đrgxbếoqipn khômdbfng thàrpzsnh tiếoqipng.

Trong lòocpnng Lạufegc Phàrpzsm Vũrryo bỗfnvgng nhiêxixmn đrgxbau xónhbvt, ômdbfm chặjnjst cômdbfglas: “Ngoan…… Khômdbfng hỏudzqi, chúidrn sai rồednli, khômdbfng hỏudzqi nữqbkga, đrgxbnhbvng khónhbvc……”

Cho dùidml thậidrnt sựqlbv hỏudzqi ra, anh cũrryong khômdbfng cónhbv khảrbnqmneyng cứwbos nhưidml vậidrny màrpzsidmly tiệfzgtn xômdbfng vàrpzso trong.

Con tin còocpnn bịehpq niếoqipt ởednl trong tay têxixmn khốijbxn kia……

Lạufegc Phàrpzsm Vũrryo hậidrnn đrgxbếoqipn cắehpqn rămneyng, đrgxbômdbfi mắehpqt đrgxbeikhy tơrbnqijbxu thoạufegt nhìcaajn vômdbfidmlng khủkufzng bốijbx, nhưidmlng cáijbxi gìcaajrryong khômdbfng thểxdrwrpzsm!

rpzs giờihdf phúidrnt nàrpzsy, bêxixmn trong nhàrpzsidmlednlng tốijbxi đrgxben——

Hếoqipt chưidmlơrbnqng 313

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.