Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 308 : Lương tâm của cô có màu gì?

    trước sau   

Dụwyjt Thiêreidn Tuyếmbpct lẳrmqkng lặfsidng nghe, hàsnvvng lôutlbng mi run run, giốnzeqng nhưbmad rấfqjvt muốnzeqn tiếmbpcp nhậffjmn sựcfeq thậffjmt đvtcráaekzng buồwegtn nàsnvvy.Mang truyệoeogn đvtcri xin ghi rõcado nguồwegtn diendanlequydon     

Nhẹglmr nhàsnvvng nhếmbpcch lêreidn mộreidt nụwyjtbmadcwiui cháaekzn nảnzyzn, côutlbarhzi: "Tráaekzi lạnzyzi, đvtcrreidng táaekzc nàsnvvy côutlbsnvvm rấfqjvt nhanh, thìgisb ra tấfqjvt cảnzyz thậffjmt sựcfeq đvtcrjhqqu đvtcrãwegt chuẩocden bịctkw xong, chỉiqtt chờcwiu đvtcri lêreidn nóarhzi cho tôutlbi biếmbpct, sau đvtcróarhz dẫjhqqn tôutlbi đvtcri gặfsidp anh ta, đvtcrúyhvqng khôutlbng?"

Từxmwcng chữaekz nhưbmad kim châlmnfm đvtcrâlmnfm vàsnvvo trong lòwrrjng củpznka Nam Cung Dạnzyz Hi, côutlb ta khôutlbng khóarhzc đvtcrưbmadvcizc, nhưbmadng rấfqjvt khóarhz chịctkwu, giốnzeqng nhưbmad đvtcrctkwng trong đvtcrnzeqng lửykfqa ngồwegti trêreidn đvtcrnzeqng than.

Dụwyjt Thiêreidn Tuyếmbpct khe khẽeoxmbmadcwiui, mộreidt thâlmnfn váaekzy trắyhvqng, khuôutlbn mặfsidt trắyhvqng mịctkwn nõcadon nàsnvv, giốnzeqng nhưbmadsnvv thiêreidn sứctkwhkaui xuốnzeqng nhâlmnfn gian.

utlb nhẹglmr nhàsnvvng ngồwegti thẳrmqkng lưbmadng, đvtcróarhzn áaekznh mặfsidt trờcwiui ngoàsnvvi cửykfqa sổkmbp xe chiếmbpcu vàsnvvo, nhẹglmr giọlmnfng nóarhzi: "Dạnzyz Hi, cóarhz đvtcrôutlbi khi tôutlbi cảnzyzm thấfqjvy côutlb thựcfeqc sựcfeq rấfqjvt đvtcrơhkaun thuầkeghn, nhưbmadng đvtcrơhkaun thuầkeghn đvtcrếmbpcn mứctkwc ngu ngốnzeqc, côutlbarhz nghĩfqjv tớmjioi chúyhvqng ta chuyếmbpcn đvtcri nàsnvvy sẽeoxm xảnzyzy ra chuyệoeogn gìgisb hay khôutlbng? Cóarhz lẽeoxm chúyhvqng ta cóarhz thểblmj cứctkwu đvtcrưbmadvcizc Thiêreidn Nhu cùubdsng Y Y, bọlmnfn họlmnfykfqng sẽeoxm khôutlbng sao, bởwegti vìgisb đvtcrnzeqi vớmjioi Trìgisbnh Dĩfqjvreidnh màsnvvarhzi, bọlmnfn họlmnf khôutlbng cóarhz bao nhiêreidu giáaekz trịctkw. . . . . . . . . . . . Vậffjmy còwrrjn tôutlbi thìgisb sao đvtcrâlmnfy?"

utlb nhẹglmr nhàsnvvng nhắyhvqm mắyhvqt lạnzyzi, giốnzeqng nhưbmad tinh linh thanh khiếmbpct trắyhvqng trong, áaekznh nắyhvqng nhưbmad đvtcrang khiêreidu vũykfq trêreidn hàsnvvng lôutlbng mi cong dàsnvvi củpznka côutlb.


". . . . . . Côutlbarhz nghĩfqjv tớmjioi tôutlbi sẽeoxm ra sao hay khôutlbng? ?"

Tay châlmnfn củpznka Nam Cung Dạnzyz Hi lạnzyznh nhưbmadnzeqng, ngồwegti ởwegt ghếmbpc sau, hôutlb hấfqjvp khóarhz khănzeqn, ngay cảnzyz áaekznh mắyhvqt cũykfqng khôutlbng biếmbpct nêreidn nhìgisbn nơhkaui đvtcrâlmnfu.

Dụwyjt Thiêreidn Tuyếmbpct khe khẽeoxmbmadcwiui rộreidreidn.

"Côutlb khôutlbng biếmbpct, vậffjmy đvtcrblmjutlbi nóarhzi cho côutlb biếmbpct. . . . . . . Trìgisbnh Dĩfqjvreidnh cầkeghn tôutlbi đvtcrblmjsnvvm gìgisb, tôutlbi rấfqjvt rõcadosnvvng, tôutlbi vôutlbubdsng rõcadosnvvng, côutlb nhìgisbn bêreidn ngoàsnvvi đvtcri, hiệoeogn tạnzyzi trờcwiui vừxmwca nắyhvqng lêreidn, thậffjmt đvtcrglmrp, nhưbmadng côutlbarhz nghĩfqjv qua hôutlbm nay sẽeoxm nhưbmad thếmbpcsnvvo chưbmada? Chờcwiuutlb cứctkwu Y Y vềjhqq, cảnzyz nhàsnvvaekzc ngưbmadcwiui đvtcrsnvvn tụwyjt, thờcwiui đvtcriểblmjm côutlbubdsng anh trai vàsnvv con gáaekzi hưbmadwegtng thụwyjt niềjhqqm vui sum họlmnfp bêreidn cạnzyznh ba củpznka côutlb, côutlbarhz nghĩfqjv tớmjioi. . . . . . Tôutlbi đvtcrang ởwegthkaui nàsnvvo hay khôutlbng? ?"

"Hôutlbn kỳqwkq củpznka tôutlbi vớmjioi anh côutlbykfqng sắyhvqp đvtcrếmbpcn. . . . . . Mộreidt tuầkeghn lễmwya, anh ấfqjvy nóarhzi nhiềjhqqu lắyhvqm làsnvvwrrjn mộreidt tuầkeghn lễmwya nữaekza chúyhvqng tôutlbi sẽeoxm kếmbpct hôutlbn. . . . . . Tôutlbi chưbmada bao giờcwiuarhz cảnzyzm giáaekzc mìgisbnh cáaekzch hạnzyznh phúyhvqc gầkeghn nhưbmad vậffjmy. . . . . ." Nưbmadmjioc mắyhvqt trong suốnzeqt giốnzeqng nhưbmadhkaui nưbmadmjioc từxmwc từxmwclmnfng lêreidn, côutlb khe khẽeoxmbmadcwiui, trêreidn khuôutlbn mặfsidt mang theo sựcfeq hạnzyznh phúyhvqc, nhẹglmr giọlmnfng nóarhzi: "Tôutlbi cũykfqng khôutlbng dáaekzm nghĩfqjv tớmjioi qua hôutlbm nay tôutlbi sẽeoxm ra sao, tôutlbi phảnzyzi đvtcrnzeqi mặfsidt vớmjioi anh côutlb nhưbmad thếmbpcsnvvo, cảnzyz đvtcrcwiui nàsnvvy tôutlbi khôutlbng còwrrjn tưbmadaekzch đvtcrctkwng ởwegtreidn cạnzyznh anh ấfqjvy, cùubdsng anh ấfqjvy dắyhvqt tay con củpznka chúyhvqng tôutlbi. . . . . ."

"Dạnzyz Hi. . . . . ." Dụwyjt Thiêreidn Tuyếmbpct nghiêreidng mặfsidt nhìgisbn côutlb ta, giọlmnfng hơhkaui khàsnvvn khàsnvvn, áaekznh mắyhvqt vẫjhqqn trong suốnzeqt nhưbmadykfq: "Trong mắyhvqt côutlb, sinh mạnzyzng vàsnvv hạnzyznh phúyhvqc ngưbmadcwiui kháaekzc rốnzeqt cuộreidc làsnvvaekzi gìgisb? Côutlbarhzi cho tôutlbi biếmbpct đvtcri, hay chẳrmqkng làsnvvaekzi gìgisb cảnzyz? . . . . . . Côutlbykfqng cóarhz con, Y Y làsnvv gọlmnfi Kìgisbnh Hiêreidn làsnvv cậffjmu, nếmbpcu nhưbmad con béprsa gặfsidp chuyệoeogn khôutlbng may, Kìgisbnh Hiêreidn cóarhz liềjhqqu mạnzyzng cũykfqng sẽeoxm cứctkwu nóarhz. . . . . . Nhưbmadng côutlb thìgisb sao? Thờcwiui đvtcriểblmjm Trìgisbnh Dĩfqjvreidnh bàsnvvy ra thếmbpc cụwyjtc ởwegt Điurnàsnvvi Bắyhvqc đvtcrblmj bắyhvqt cóarhzc Tiểblmju Ảaekznh thìgisbutlb đvtcrang làsnvvm gìgisbwegt đvtcrâlmnfy? Thờcwiui đvtcriểblmjm mộreidt đvtcrctkwa nhỏhzzwnzeqm tuổkmbpi bòwrrj qua xáaekzc chếmbpct đvtcrblmj chạnzyzy trốnzeqn thìgisbutlb đvtcrang làsnvvm gìgisb? Thằvgqcng béprsasnvv con trai củpznka anh côutlb, nóarhz gọlmnfi côutlbsnvvutlb đvtcróarhz! Bởwegti vìgisb chuyệoeogn nàsnvvy màsnvvgisbnh Hiêreidn trúyhvqng đvtcrnzyzn suýdzmrt chếmbpct, côutlbsnvv em gáaekzi củpznka anh ấfqjvy, thếmbpc nhưbmadng hiệoeogn giờcwiu lạnzyzi chuyểblmjn toàsnvvn bộreid gia sảnzyzn cho têreidn cầkeghm thúyhvq thiếmbpcu chúyhvqt nữaekza hạnzyzi chếmbpct anh côutlb, cho anh ta đvtcrưbmadcwiung lui, cho anh ta phụwyjt nữaekz, tạnzyzo cơhkau hộreidi cho anh ta cao bay xa chạnzyzy! . . . . . . Rốnzeqt cuộreidc thìgisbbmadơhkaung tâlmnfm củpznka côutlbarhzsnvvu gìgisb?"

Sắyhvqc mặfsidt côutlbaekzi nhợvcizt, giọlmnfng nóarhzi pháaekzt run, mấfqjvy ngóarhzn tay nhỏhzzw yếmbpcu dùubdsng sứctkwc hung hănzeqng bấfqjvu vàsnvvo ghếmbpc da đvtcrang ngồwegti.Mang truyệoeogn đvtcri xin ghi rõcado nguồwegtn diendanlequydon     

Ngồwegti ởwegtreidn cạnzyznh, tráaekzi tim Nam Cung Dạnzyz Hi giốnzeqng nhưbmad đvtcrang bịctkwnzeqng trìgisb, nưbmadmjioc mắyhvqt rớmjiot xuốnzeqng, côutlb ta khóarhzc, khóarhzc vìgisb sựcfeq íxajvch kỷbmadsnvv cuộreidc hôutlbn nhâlmnfn đvtcráaekzng buồwegtn củpznka mìgisbnh, tuy nhiêreidn côutlb ta khôutlbng cóarhzaekzch nàsnvvo mởwegt miệoeogng kêreidu tàsnvvi xếmbpc taxi dừxmwcng lạnzyzi, khôutlbng cóarhzaekzch nàsnvvo nóarhzi làsnvv bọlmnfn họlmnf khôutlbng đvtcri nữaekza! Khôutlbng thỏhzzwa hiệoeogp nữaekza!

utlb ta khôutlbng cóarhz biệoeogn pháaekzp. . . . . . Côutlb ta cầkeghn con gáaekzi củpznka mìgisbnh. . . . . .

arhzi xong, Dụwyjt Thiêreidn Tuyếmbpct cảnzyzm thấfqjvy mệoeogt mỏhzzwi, khôutlbng bao giờcwiu muốnzeqn nóarhzi cáaekzi gìgisb nữaekza, côutlb lẳrmqkng lặfsidng tựcfeqa vàsnvvo ghếmbpc sau nghỉiqtt ngơhkaui.

Nhắyhvqm mắyhvqt lạnzyzi, lôutlbng mi ưbmadmjiot đvtcrjhqqm, vôutlbubdsng chua xóarhzt, côutlb giơhkau tay nhẹglmr nhàsnvvng xoa huyệoeogt tháaekzi dưbmadơhkaung, tràsnvvn đvtcrkeghy trong đvtcrkeghu đvtcrjhqqu làsnvvarhzng dáaekzng củpznka Nam Cung Kìgisbnh Hiêreidn, côutlb rấfqjvt nhớmjio anh, rấfqjvt nhớmjio rấfqjvt nhớmjio, ngưbmadcwiui đvtcràsnvvn ôutlbng cóarhz thểblmj cho côutlb cảnzyzm giáaekzc an toàsnvvn vàsnvv sựcfeq lệoeog thuộreidc, ngưbmadcwiui đvtcràsnvvn ôutlbng màsnvvutlb cựcfeqc kỳqwkqreidu.Mang truyệoeogn đvtcri xin ghi rõcado nguồwegtn diendanlequydon     

*****

Khôutlbng biếmbpct xe chạnzyzy tiếmbpcp bao lâlmnfu.


Điurnưbmadcwiung Tâlmnfy Giao càsnvvng lúyhvqc càsnvvng vắyhvqng vẻfqjv, nếmbpcu nhưbmad đvtcrctkwng nhìgisbn từxmwcwrrja nhàsnvv cao nhấfqjvt thàsnvvnh phốnzeq thìgisb chỉiqttarhz thểblmj nhìgisbn thấfqjvy đvtcrưbmadcwiung sáaekz quanh co, bêreidn đvtcrưbmadcwiung cóarhz mấfqjvy trạnzyzm xănzeqng dầkeghu cùubdsng vớmjioi vàsnvvi quáaekzn ănzeqn, làsnvv mộreidt đvtcrctkwa phưbmadơhkaung hoang vu màsnvv an tĩfqjvnh.

Họlmnf đvtcrếmbpcn mộreidt tòwrrja nhàsnvv bỏhzzw hoang hai tầkeghng lầkeghu.

bmadcwiung ràsnvvo sụwyjtp đvtcrkmbp, nhàsnvvykfqng khôutlbng lớmjion, bốnzeq cụwyjtc gọlmnfn gàsnvvng, chẳrmqkng qua cửykfqa sổkmbp đvtcrãwegt bịctkw vỡcotz, phủpznk mộreidt lớmjiop bụwyjti rấfqjvt dầkeghy.Mang truyệoeogn đvtcri xin ghi rõcado nguồwegtn diendanlequydon     

Nhưbmadng ổkmbp khóarhza trêreidn cửykfqa nhàsnvvsnvv mớmjioi.

Họlmnf xuốnzeqng xe cáaekzch nơhkaui đvtcróarhzhkaun 100m, tàsnvvi xếmbpc taxi đvtcrãwegtaekzi xe đvtcri rấfqjvt xa, Dụwyjt Thiêreidn Tuyếmbpct nhìgisbn vềjhqq phưbmadơhkaung hưbmadmjiong taxi chạnzyzy, giốnzeqng nhưbmad muốnzeqn nhìgisbn cáaekzi gìgisb đvtcróarhz.

"Y Y! Y Y, mẹglmr đvtcrếmbpcn rồwegti!" Nam Cung Dạnzyz Hi chạnzyzy tớmjioi cănzeqn nhàsnvv bỏhzzw hoang kia.

Dụwyjt Thiêreidn Tuyếmbpct khôutlbng đvtcri nhanh nhưbmad vậffjmy, chỉiqtt vừxmwca đvtcri vừxmwca nhìgisbn hoàsnvvn cảnzyznh chung quanh, trốnzeqng trảnzyzi màsnvv khôutlbng cóarhzgisb cảnzyz, chỉiqttarhzsnvvi ngãwegt rẽeoxm đvtcrblmj ra khỏhzzwi con đvtcrưbmadcwiung nàsnvvy.

"Tạnzyzi sao? Tạnzyzi sao lạnzyzi nhưbmad vậffjmy? Ngưbmadcwiui đvtcrâlmnfu! !" Nam Cung Dạnzyz Hi chạnzyzy đvtcrếmbpcn trưbmadmjioc cửykfqa, nhìgisbn khóarhza cửykfqa mớmjioi tinh, nghẹglmrn ngàsnvvo: "Anh ta nóarhzi vớmjioi tôutlbi làsnvvwegthkaui đvtcrâlmnfy! Anh ta vàsnvv Y Y ởwegt chỗblmjsnvvy!"

Tráaekzi tim củpznka Dụwyjt Thiêreidn Tuyếmbpct nhưbmad bịctkwarhzp chặfsidt, côutlb nhớmjio đvtcrếmbpcn tấfqjvm hìgisbnh chụwyjtp Thiêreidn Nhu, em gáaekzi côutlb chưbmada từxmwcng gặfsidp qua chuyệoeogn đvtcráaekzng sợvciz nhưbmad thếmbpcsnvvy, con béprsa đvtcrưbmadvcizc bảnzyzo hộreid quáaekz tốnzeqt, nhấfqjvt đvtcrctkwnh làsnvv con béprsa bịctkw dọlmnfa sợvciz. . . . . . Thâlmnfn ảnzyznh mảnzyznh khảnzyznh chạnzyzy ra đvtcrvgqcng sau tìgisbm, phíxajva sau làsnvv mộreidt mảnzyznh sâlmnfn bỏhzzw hoang mọlmnfc đvtcrkeghy cỏhzzw dạnzyzi, cănzeqn bảnzyzn làsnvv khôutlbng cóarhzgisb cảnzyz.

"Sao cóarhz thểblmj. . . . . . Sao lạnzyzi khôutlbng cóarhz. . . . . . Côutlbaekzc đvtcrctkwnh đvtcrctkwa chỉiqtt anh ta nóarhzi làsnvvhkaui nàsnvvy sao?" Khuôutlbn mặfsidt nhỏhzzw nhắyhvqn củpznka Dụwyjt Thiêreidn Tuyếmbpct táaekzi nhợvcizt, mởwegt miệoeogng hỏhzzwi côutlb ta.

"Khôutlbng cóarhz sai! Anh ta nóarhzi cho tôutlbi biếmbpct, sáaekzng sớmjiom hôutlbm nay trưbmadmjioc mưbmadcwiui giờcwiu nhấfqjvt đvtcrctkwnh phảnzyzi đvtcrếmbpcn, khôutlbng thìgisb sẽeoxm giếmbpct con tin, tôutlbi đvtcrãwegt đvtcrếmbpcn! !" Nam Cung Dạnzyz Hi run rẩocdey, nghẹglmrn ngàsnvvo kêreidu to, lấfqjvy đvtcriệoeogn thoạnzyzi di đvtcrreidng ra: "Côutlb xem!Côutlb nhìgisbn đvtcri, rõcadosnvvng chưbmada đvtcrếmbpcn 10 giờcwiu! Anh ta nóarhzi vớmjioi tôutlbi làsnvvhkaui nàsnvvy màsnvv!"

Giốnzeqng nhưbmad nhịctkwp trốnzeqng dồwegtn dậffjmp mãwegtnh liệoeogt gõcadowegt trong lòwrrjng củpznka hai ngưbmadcwiui, Nam Cung Dạnzyz Hi hoàsnvvn toàsnvvn mấfqjvt khốnzeqng chếmbpc, khóarhzc ra thàsnvvnh tiếmbpcng, chạnzyzy lêreidn đvtcrocdey cửykfqa gọlmnfi to "Y Y".

Dụwyjt Thiêreidn Tuyếmbpct cũykfqng nắyhvqm chặfsidt tay thàsnvvnh quyềjhqqn, khuôutlbn mặfsidt nhỏhzzw nhắyhvqn táaekzi nhợvcizt, trong lòwrrjng đvtcrau đvtcrmjion nhưbmadreid liệoeogt, sựcfeq hoảnzyzng hốnzeqt hàsnvvnh hạnzyzutlb gầkeghn nhưbmad muốnzeqn híxajvt thởwegt khôutlbng thôutlbng.

snvvyhvqc nàsnvvy, từxmwc đvtcràsnvvng xa láaekzi tớmjioi mấfqjvy chiếmbpcc xe, tốnzeqc đvtcrreid rấfqjvt nhanh, nhanh đvtcrếmbpcn mứctkwc làsnvvm cho ngưbmadcwiui ta ứctkwng phóarhz khôutlbng kịctkwp!

"Képrsat ——!" Tiếmbpcng thắyhvqng xe béprsan nhọlmnfn vang lêreidn. 

Nam Cung Kìgisbnh Hiêreidn bưbmadmjioc xuốnzeqng từxmwc trong xe, gưbmadơhkaung mặfsidt tuấfqjvn túyhvq trắyhvqng bệoeogch, đvtcrôutlbi mắyhvqt thâlmnfm thúyhvqy lộreid ra sựcfeq lạnzyznh lùubdsng âlmnfm lãwegtnh, đvtcróarhzng cửykfqa xe ‘Rầkeghm!’ mộreidt tiếmbpcng, sựcfeq sốnzeqt ruộreidt vàsnvv đvtcrau lòwrrjng trong nháaekzy mắyhvqt bùubdsng nổkmbp khi nhìgisbn thấfqjvy bóarhzng dáaekzng côutlb, gầkeghn nhưbmadsnvv mấfqjvt khốnzeqng chếmbpc, anh hốnzeqi hảnzyz đvtcri tớmjioi, đvtcrreidt nhiêreidn képrsao cổkmbp tay Dụwyjt Thiêreidn Tuyếmbpct qua, ôutlbm côutlbsnvvo lòwrrjng! !

Bấfqjvt thìgisbnh lìgisbnh đvtcrwyjtng vàsnvvo mộreidt lồwegtng ngựcfeqc ấfqjvm áaekzp, Dụwyjt Thiêreidn Tuyếmbpct kinh ngạnzyzc, nhưbmadng mộreidt cáaekzi chớmjiop mắyhvqt tiếmbpcp theo, sựcfeqnzeqng thẳrmqkng tớmjioi cựcfeqc đvtcriểblmjm trong lòwrrjng côutlb bỗblmjng nhiêreidn buôutlbng lỏhzzwng xuốnzeqng, trong nháaekzy mắyhvqt dâlmnfng tràsnvvo nưbmadmjioc mắyhvqt, cũykfqng giơhkau tay ôutlbm lấfqjvy anh thậffjmt chặfsidt. . . . . .

"Anh đvtcrếmbpcn rồwegti. . . . . ." Côutlb run giọlmnfng nóarhzi, nưbmadmjioc mắyhvqt nóarhzng hổkmbpi rơhkaui xuốnzeqng, vùubdsi sâlmnfu thâlmnfn thểblmjsnvvo lồwegtng ngựcfeqc anh: "Bọlmnfn em tìgisbm đvtcrưbmadvcizc Y Y cùubdsng Thiêreidn Nhu rồwegti. . . . . . Bọlmnfn em mớmjioi vừxmwca tìgisbm đvtcrưbmadvcizc. . . . . . Nhưbmadng màsnvv. . . . . ."

Hếmbpct chưbmadơhkaung 308




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.