Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 413 : Ngoại truyện 12

    trước sau   
Hiểqdlku tískjhnh hắnpwcn thânwbbn lừakvba ưytafa nặidjkng, côzdzv quyếideft đfoilhvcsnh đfoilagfdi chiếidefn lưytafaygkc, trừakvbng mắnpwct la héxajft “Em nợaygk Chískjhnh Vũyffs ânwbbn tìanslnh nhưytaf vậilbwy, cảentz đfoilyyfvi cũyffsng khójmfr trảentz hếideft, cho dùpmfq cho cáqxpxc con đfoilískjhnh hôzdzvn em cũyffsng thấiirdy chưytafa đfoiloorl, vậilbwy màwlka anh…. Bânwbby giờyyfv em hỏqgwki anh, rốanslt cụnpwcc anh cầktrzn em hay cầktrzn con gáqxpxi?”

“Đioxoưytafơyidmng nhiêxhygn làwlka cầktrzn em……” Hắnpwcn bảentzn nădnsqng nójmfri, sau đfoilójmfr ngơyidm ngáqxpxc mộoorlt chúfgbst, rồvrddi thêxhygm vàwlkao “Cảentz con gáqxpxi nữyyfva……”

“Anh…… Hừakvb……” Côzdzv thởyidz phìansl phìansl quay đfoili. Hắnpwcn thấiirdy vậilbwy thìansl vộoorli giữyyfv tay côzdzv lạapkai “Huyêxhygn……”

zdzv gạapkat tay hắnpwcn ra “Khôzdzvng cầktrzn lo cho em!”

Hắnpwcn lạapkai giữyyfv lấiirdy bảentz vai côzdzv, ấiirdn ngồvrddi xuốanslng giưytafyyfvng “Đioxoãrfcf trễflph thếidefwlkay, em còhzznn muốansln đfoili đfoilânwbbu?”

“Khôzdzvng cầktrzn anh lo! Em khôzdzvng muốansln nhìansln thấiirdy anh nữyyfva! Rõsajnwlkang đfoilãrfcf đfoilvrddng ýflhm rồvrddi, xong lạapkai trởyidz mặidjkt!” Côzdzv tứytafc giậilbwn đfoilkmyty hắnpwcn ra, đfoilhvcsnh xuốanslng giưytafyyfvng, nháqxpxy mắnpwct lạapkai cảentzm thấiirdy ngưytafyyfvi mìanslnh bay bổagfdng lêxhygn.


Hắnpwcn nhấiirdc côzdzvxhygn, ôzdzvm chặidjkt côzdzvwlkao trong ngựpmfqc “Huyêxhygn, em hãrfcfy nghe anh nójmfri.”

zdzv bịhvcst tai lạapkai, lắnpwcc đfoilktrzu nhưytaf trốanslng bỏqgwki “Em khôzdzvng nghe, em khôzdzvng nghe! Giờyyfv anh đfoilãrfcf bắnpwct đfoilktrzu khôzdzvng giữyyfv lờyyfvi hứytafa rồvrddi… biếideft đfoilânwbbu sau nàwlkay em sinh con xong, xấiirdu xískjh rồvrddi, anh cũyffsng bỏqgwk em……”

Hắnpwcn thấiirdy côzdzv nhưytaf vậilbwy thìanslzdzvpmfqng lúfgbsng túfgbsng, trong lúfgbsc cấiirdp báqxpxch khôzdzvng biếideft làwlkam gìansl liềexsfn luốanslng cuốanslng nânwbbng mặidjkt côzdzvxhygn, cuồvrddng nhiệfgbst hôzdzvn lêxhygn đfoilôzdzvi môzdzvi củoorla côzdzv. Hàwlkanh đfoiloorlng bấiirdt ngờyyfv củoorla hắnpwcn khiếidefn côzdzv khôzdzvng kịhvcsp phảentzn ứytafng, ban đfoilktrzu cứytaf đfoilơyidm ra đfoilqdlk mặidjkc hắnpwcn hôzdzvn, sau đfoilójmfr dầktrzn dầktrzn cũyffsng bịhvcsentznh hưytafyidzng bởyidzi sứytafc nójmfrng củoorla hắnpwcn, sau cùpmfqng bắnpwct đfoilktrzu vôzdzv thứytafc đfoiláqxpxp lạapkai nụnpwczdzvn củoorla hắnpwcn.

Hắnpwcn hôzdzvn côzdzv say đfoilnpwcm, mêxhyg luyếidefn khôzdzvng rờyyfvi. Lúfgbsc nàwlkay ngưytafyyfvi côzdzv đfoilãrfcf hoàwlkan toàwlkan mềexsfm nhũyffsn trong lòhzznng hắnpwcn.

Thấiirdy côzdzv đfoilãrfcfanslnh tĩcvbvnh lạapkai, hắnpwcn mớhzzni dầktrzn dờyyfvi ra, nhìansln thẳxhygng vàwlkao đfoilôzdzvi mắnpwct củoorla côzdzv “Huyêxhygn, em nghe anh nójmfri đfoilãrfcf… Bânwbby giờyyfvhzznn chưytafa biếideft con làwlka trai hay gáqxpxi, chúfgbsng mìanslnh cứytaf tranh luậilbwn nhưytaf vậilbwy thìansljmfr ýflhm nghĩcvbva gìansl chứytaf. Khôzdzvng bằhvcsng đfoilaygki đfoilếidefn lúfgbsc sinh con rồvrddi nójmfri, phảentzi khôzdzvng? Đioxoếidefn lúfgbsc đfoilójmfr nếidefu làwlka con gáqxpxi, anh sẽcuur nghe theo em, nếidefu làwlka con trai, màwlka con củoorla Chískjhnh Vũyffswlka Chỉwffg Dao làwlka con gáqxpxi, vậilbwy em nghe anh, con gáqxpxi bọxjzfn họxjzf phảentzi gảentzwlkao nhàwlkaanslnh.”

zdzv cẩkmytn thậilbwn suy tískjhnh mộoorlt hồvrddi, cảentzm thấiirdy hắnpwcn nójmfri cũyffsng rấiirdt đfoilúfgbsng, vìansl vậilbwy gậilbwt gậilbwt đfoilktrzu “Đioxoưytafaygkc rồvrddi, anh nójmfri làwlka phảentzi giữyyfv lờyyfvi đfoilójmfr!”

“Đioxoưytafaygkc rồvrddi, bàwlkarfcf xinh đfoilwffgp củoorla anh, mìanslnh ngủoorl đfoilưytafaygkc chưytafa?” Hắnpwcn cưytafyyfvi cưytafyyfvi xoa đfoilktrzu côzdzv, sau đfoilójmfr ôzdzvm côzdzv nằhvcsm xuốanslng giưytafyyfvng. Nhìansln dáqxpxng ngưytafyyfvi nhỏqgwk nhắnpwcn xinh đfoilwffgp trong lòhzznng mìanslnh, nghe tiếidefng côzdzv thởyidz nhèddic nhẹwffg, hắnpwcn bỗayjbng thấiirdy bìanslnh yêxhygn, hạapkanh phúfgbsc vôzdzvpmfqng, lạapkai siếideft chặidjkt cáqxpxnh tay ôzdzvm côzdzv chặidjkt thêxhygm chúfgbst nữyyfva.

Phòhzznng đfoilãrfcf tắnpwct đfoilèddicn, côzdzvpmfqng đfoilãrfcf nhắnpwcm mắnpwct lạapkai, nhưytafng qua mộoorlt hồvrddi lânwbbu vẫwtvbn khôzdzvng ngủoorl đfoilưytafaygkc. Côzdzv tậilbwp trung nghe tiếidefng thởyidz củoorla hắnpwcn xem hắnpwcn đfoilãrfcf ngủoorl chưytafa, nhưytafng chỉwffg nghe thấiirdy tiếidefng tim đfoililbwp mạapkanh mẽcuur trong lồvrddng ngựpmfqc hắnpwcn. Côzdzv cựpmfqa quậilbwy nhèddic nhẹwffg trong lòhzznng hắnpwcn, lậilbwp tứytafc hắnpwcn ôzdzvm chặidjkt côzdzv thêxhygm mộoorlt chúfgbst, bàwlkan tay xoa xoa vàwlkao lưytafng côzdzv.

“Sao thếidef em?” Giọxjzfng hắnpwcn khàwlkan khàwlkan vang lêxhygn trong đfoilêxhygm tốansli.

“Hàwlkan, anh cũyffsng chưytafa ngủoorl sao?” Côzdzv ngẩkmytng đfoilktrzu nhìansln gưytafơyidmng mặidjkt tuấiirdn túfgbs củoorla hắnpwcn qua áqxpxnh đfoilèddicn ngủoorl mờyyfventzo, cảentzm giáqxpxc đfoilưytafaygkc giọxjzfng hắnpwcn run run…

“Ừoorl…..” Hắnpwcn ậilbwm ừakvb, vùpmfqi đfoilktrzu chôzdzvn sânwbbu mặidjkt vàwlkao trong cổagfdzdzv.

“Hàwlkan, anh làwlkam sao vậilbwy?” Côzdzv muốansln nhìansln xem hắnpwcn thếidefwlkao, nhưytafng hắnpwcn lạapkai ôzdzvm côzdzvwlkang thêxhygm chặidjkt, khiếidefn côzdzv khôzdzvng thểqdlk cựpmfqa quậilbwy đfoilưytafaygkc.

zdzv mởyidz to hai mắnpwct, chợaygkt cảentzm giáqxpxc đfoilưytafaygkc mộoorlt giọxjzft nưytafhzznc nójmfrng hổagfdi rơyidmi trêxhygn máqxpxzdzv.


“Hàwlkan, anh làwlkam sao vậilbwy? Đioxoakvbng làwlkam em sợaygk!” Lúfgbsc nàwlkay thìanslzdzv đfoilãrfcf pháqxpxt hoảentzng, muốansln đfoilkmyty hắnpwcn ra, nhưytafng vòhzznng tay hắnpwcn vẫwtvbn rấiirdt chặidjkt.

“Anh khôzdzvng sao, em ngủoorl đfoili!” Giọxjzfng hắnpwcn rấiirdt nhỏqgwk, khiếidefn côzdzv phảentzi cădnsqng tai ra mớhzzni nghe thấiirdy.

Trựpmfqc giáqxpxc máqxpxch bảentzo côzdzv rằhvcsng nhấiirdt đfoilhvcsnh làwlka hắnpwcn đfoilang nójmfri dốansli côzdzv. Vìansl thếidef, côzdzvwlkang sốanslt ruộoorlt “Hàwlkan, anh nójmfri đfoili, anh làwlkam sao vậilbwy? Anh… anh khójmfrc phảentzi khôzdzvng?”

Hắnpwcn thởyidzwlkai, vộoorli phủoorl nhậilbwn “Khôzdzvng phảentzi! Anh làwlka đfoilàwlkan ôzdzvng, khójmfrc gìansl chứytaf… Chỉwffgwlka anh nghĩcvbv đfoilếidefn chuyệfgbsn……”

Tuy hắnpwcn nójmfri nhưytaf vậilbwy nhưytafng côzdzv vẫwtvbn dáqxpxm chắnpwcc làwlka hắnpwcn đfoilang khójmfrc. Nhưytafng muốansln giữyyfv thểqdlk diệfgbsn cho hắnpwcn nêxhygn côzdzvyffsng khôzdzvng bắnpwct bẻsysl nữyyfva.

“Em vàwlka anh đfoilãrfcfjmfri rõsajn rồvrddi màwlka……… Chuyệfgbsn đfoilójmfr em cũyffsng khôzdzvng bậilbwn tânwbbm nữyyfva, khôzdzvng quan trọxjzfng……”

“Khôzdzvng, sao lạapkai khôzdzvng quan trọxjzfng chứytaf?!” Hắnpwcn cưytafyyfvi khan mộoorlt tiếidefng, dịhvcsu dàwlkang hôzdzvn lêxhygn mắnpwct côzdzv “Chỉwffg cầktrzn nghĩcvbv tớhzzni lúfgbsc đfoilójmfr, em cójmfr thểqdlk đfoilãrfcf… anh lạapkai thấiirdy sợaygk…. Huyêxhygn…”

“Vânwbbng?” Áexsfnh sáqxpxng yếidefu ớhzznt trong phòhzznng khiếidefn côzdzv khôzdzvng nhìansln rõsajn mặidjkt hắnpwcn, nhưytafng côzdzv hoàwlkan toàwlkan cójmfr thểqdlk cảentzm nhậilbwn đfoilưytafaygkc sựpmfq day dứytaft vôzdzvpmfqng trong giọxjzfng nójmfri củoorla hắnpwcn.

“Anh muốansln nójmfri làwlka… Cho dùpmfq ngàwlkay hôzdzvm đfoilójmfrjmfr xảentzy ra chuyệfgbsn gìansl hay khôzdzvng, đfoilansli vớhzzni anh, em vẫwtvbn luôzdzvn làwlkazdzvqxpxi trong sáqxpxng thuầktrzn khiếideft nhấiirdt, làwlka ngưytafyyfvi con gáqxpxi anh yêxhygu nhấiirdt vàwlka duy nhấiirdt trêxhygn thếidef gian nàwlkay, làwlka vợaygk củoorla anh, làwlka mẹwffg củoorla con anh… Mãrfcfi mãrfcfi nhưytaf vậilbwy!”

Nghe hắnpwcn nójmfri cânwbbu đfoilójmfr, côzdzv im lặidjkng mộoorlt hồvrddi. Côzdzv đfoilang khójmfrc. Côzdzv áqxpxp mặidjkt vàwlkao trong lồvrddng ngựpmfqc hắnpwcn màwlka khójmfrc. Hắnpwcn cũyffsng im lặidjkng, chỉwffg vỗayjb nhẹwffgwlkao lưytafng côzdzv dỗayjbwlkanh vàwlka ôzdzvm côzdzv chặidjkt hơyidmn, nhưytaf đfoilang nânwbbng niu mộoorlt mójmfrn bảentzo bốansli vôzdzvpmfqng quýflhm giáqxpx.

“Hàwlkan, em yêxhygu anh!” Côzdzv muốansln nójmfri vớhzzni hắnpwcn rấiirdt nhiềexsfu đfoiliềexsfu, nhưytafng cuốansli cùpmfqng cũyffsng chỉwffgjmfri đfoilưytafaygkc mộoorlt cânwbbu đfoilơyidmn giảentzn nhưytaf vậilbwy, nhưytafng đfoilójmfrwlka toàwlkan tânwbbm toàwlkan ýflhm củoorla côzdzv “Em yêxhygu anh, mãrfcfi mãrfcfi yêxhygu anh… Trừakvb khi anh đfoiluổagfdi em đfoili, nếidefu khôzdzvng cảentz đfoilyyfvi nàwlkay, kiếidefp sau, kiếidefp sau nữyyfva, kiếidefp sau nữyyfva nữyyfva, em sẽcuur đfoilexsfu báqxpxm lấiirdy anh, khôzdzvng bao giờyyfv rờyyfvi xa!”

“Anh biếideft rồvrddi…” Hắnpwcn thỏqgwka mãrfcfn cưytafyyfvi nhẹwffg, cúfgbsi đfoilktrzu xuốanslng, ởyidzxhygn tai côzdzv, nhẹwffg nhàwlkang màwlka trânwbbn trọxjzfng từakvb từakvbjmfri ra bốansln chữyyfv “Huyêxhygn, anh yêxhygu em!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.