Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 414 : Ngoại truyện 13

    trước sau   
wtacm tháifjbng sau ——–

akuln mấhasly ngàdhsay nữnepha làdhsa đrndiếfdgzn ngàdhsay sinh dựtueqbpghnh, Mâwmben Huyêpzcnn luôsoahn ởwlmm trong trạphqbng tháifjbi thảkvwe lỏdjmwng, mỗvwbgi ngàdhsay ngoàdhsai ăwtacn ngủymjp ra thìiqem chỉncbgdhsam nhữnephng hoạphqbt đrndibxtqng giảkvwei tríbpgh nhẹwjjy nhàdhsang nhưnnsg đrndibcsrc sáifjbch, đrndii dạphqbo, chờjkfr đrndiiqpdi cụymjpc cưnnsgng ra đrndijkfri.

Ngưnnsgiqpdc lạphqbi vớprooi côsoah, Doãtueqn Lạphqbc Hàdhsan ởwlmm trong tìiqemnh trạphqbng vôsoahwlmmng căwtacng thẳsenyng, côsoahng ty cũbxtqng khôsoahng đrndiếfdgzn, mọbcsri việsctzc đrndigmydu giao cho Quýrndinnsgơpznpng, mộbxtqt ngàdhsay hai mưnnsgơpznpi tưnnsg giờjkfr đrndigmydu ởwlmmpzcnn cạphqbnh nhìiqemn chằizyvm chằizyvm côsoah, rõiqemdhsang làdhsa đrndiang rấhaslt lo lắspdhng.

Ngàdhsay sinh dựtueqbpghnh củymjpa Chỉncbg Dao chậspdhm hơpznpn côsoah mộbxtqt tháifjbng, biếfdgzt côsoah đrndiang cậspdhn kềgmyd ngàdhsay sinh nêpzcnn vợiqpd chồpmlsng Chỉncbg Dao cũbxtqng thưnnsgjkfrng xuyêpzcnn tớprooi Doãtueqn trạphqbch chơpznpi vớprooi côsoah.

neddc nàdhsay côsoahdhsa Chỉncbg Dao đrndiang ngồpmlsi trêpzcnn sofa vừakula nóryyyi chuyệsctzn phiếfdgzm, vừakula ăwtacn táifjbo, còakuln Doãtueqn Lạphqbc Hàdhsan vàdhsa Kim Chíbpghnh Vũbxtq ngồpmlsi trêpzcnn bàdhsan tràdhsa, ai cũbxtqng chăwtacm chăwtacm cẩneddn trọbcsrng nhìiqemn hai ngưnnsgjkfri phụymjp nữneph đrndiang bụymjpng mang dạphqb chửsxija.

Thấhasly Doãtueqn Lạphqbc Hàdhsan cứsxij nhíbpghu màdhsay nhìiqemn Mâwmben Huyêpzcnn, Chỉncbg Dao bậspdht cưnnsgjkfri “Mâwmben Mâwmben, cậspdhu córyyy biếfdgzt Lạphqbc ca ca nhưnnsg vậspdhy, trong y họbcsrc gọbcsri làdhsa bệsctznh gìiqem khôsoahng?”


“Gọbcsri làdhsaiqem?” Mâwmben Huyêpzcnn cắspdhn miếfdgzng táifjbo, khôsoahng quáifjb đrndineph ýrndi đrndiếfdgzn chuyệsctzn nàdhsay.

Chỉncbg Dao nghĩbxtq ngợiqpdi mộbxtqt hồpmlsi, sau đrndióryyy àdhsapzcnn mộbxtqt tiếfdgzng “Bệsctznh tâwmbem lýrndi củymjpa đrndiàdhsan ôsoahng khi phụymjp nữneph trong giai đrndioạphqbn tiềgmydn sảkvwen đrndióryyy.”

wmben Huyêpzcnn ngừakulng cắspdhn táifjbo, quay sang tròakuln mắspdht nhìiqemn Chỉncbg Dao “Làdhsa sao? Sao cậspdhu biếfdgzt?”

Chỉncbg Dao đrndispdhc ýrndiiqem đrndiãtueq khiếfdgzn Mâwmben Huyêpzcnn chúnedd ýrndi “Mìiqemnh đrndibcsrc trong sáifjbch đrndióryyy… Cậspdhu biếfdgzt khôsoahng, Chíbpghnh Vũbxtqbxtqng giốnnsgng y nhưnnsg Lạphqbc ca ca vậspdhy, lúneddc nàdhsao cũbxtqng trong tìiqemnh trạphqbng lo lắspdhng, cứsxijdhsai phúneddt lạphqbi hỏdjmwi mìiqemnh córyyy đrndióryyyi khôsoahng, córyyy mệsctzt khôsoahng, córyyy lạphqbnh khôsoahng, córyyy muốnnsgn ngủymjp khôsoahng……”

“Đbpghúneddng! Đbpghúneddng rồpmlsi, Hàdhsan cũbxtqng vậspdhy đrndióryyy!” Mâwmben Huyêpzcnn gậspdht đrndileziu đrndipmlsng tìiqemnh nhưnnsg đrndipzcnn “Vậspdhy trong sáifjbch nóryyyi thếfdgzdhsao vềgmyd bệsctznh nàdhsay? Córyyyifjbch chữnepha khôsoahng?”

“Đbpghnephiqemnh nhớproo xem nàdhsao…” Chỉncbg Dao đrndikvweo mắspdht mộbxtqt vòakulng “Trong sáifjbch nóryyyi… nguyêpzcnn nhâwmben làdhsa do họbcsr kháifjbt khao đrndiưnnsgiqpdc làdhsam bốnnsg quáifjb, nhưnnsgng lạphqbi chưnnsga chuẩneddn bịsctzbxtqwmbem lýrndi đrndinephdhsam bốnnsg… Ừxwtqm… còakuln cáifjbch khắspdhc phụymjpc…”

wmben Huyêpzcnn cưnnsgjkfri tiếfdgzp lờjkfri củymjpa Chỉncbg Dao “Tóryyym lạphqbi làdhsa do bọbcsrn họbcsr lo lắspdhng quáifjbpzcnn tựtueq tạphqbo áifjbp lựtueqc cho mìiqemnh, nếfdgzu muốnnsgn giảkvwei quyếfdgzt việsctzc nàdhsay, cầlezin vợiqpd chồpmlsng đrndinnsgi thoạphqbi nhiềgmydu hơpznpn, cũbxtqng phảkvwei chuẩneddn bịsctzbxtqnnsgnnsgwlmmng chàdhsao đrndióryyyn đrndisxija trẻtfwn ra đrndijkfri, cảkvwe việsctzc tưnnsgơpznpng lai khôsoahng phảkvwei hoàdhsan toàdhsan làdhsadhsau hồpmlsng màdhsaakuln rấhaslt nhiềgmydu khóryyy khăwtacn, gáifjbnh nặbcsrng nghĩbxtqa vụymjp nuôsoahi con khôsoahn lớproon…”

“Mâwmben Mâwmben, cậspdhu nóryyyi chuẩneddn luôsoahn!” Đbpghếfdgzn lưnnsgiqpdt Chỉncbg Dao tròakuln mắspdht nhìiqemn Mâwmben Huyêpzcnn “Sao cậspdhu biếfdgzt?”

“Mìiqemnh chợiqpdt nhớproo ra hôsoahm qua mìiqemnh cũbxtqng đrndiãtueq đrndibcsrc…” Mâwmben Huyêpzcnn chỉncbgdhsao quyểnephn sáifjbch dàdhsay trêpzcnn bàdhsan “Thậspdht ra mìiqemnh nghĩbxtqdhsan vàdhsa Chíbpghnh Vũbxtqbxtqng chưnnsga đrndiếfdgzn mứsxijc mắspdhc bệsctznh đrndióryyy đrndiâwmbeu, chỉncbgdhsa họbcsrryyypznpi lo lắspdhng quáifjb mứsxijc, thậspdhm chíbpgh lo hơpznpn cảkvwe phụymjp nữneph chúneddng mìiqemnh!”

“Đbpghúneddng đrndióryyy!” Chỉncbg Dao cắspdhn mộbxtqt miếfdgzng táifjbo, bậspdht cưnnsgjkfri.

“Hai ngưnnsgjkfri nóryyyi gìiqem vậspdhy?” Doãtueqn Lạphqbc Hàdhsan vàdhsa Chíbpghnh Vũbxtq liêpzcnn tụymjpc đrndiáifjbnh mắspdht vềgmyd phíbpgha Mâwmben Huyêpzcnn vàdhsa Chỉncbg Dao, cuốnnsgi cùwlmmng thấhasly họbcsrnnsgjkfri thíbpghch thúnedd nhưnnsg vậspdhy thìiqem khôsoahng néqxppn nổbyuxi tòakulakul, cảkvwe hai cùwlmmng tiếfdgzn lạphqbi ngồpmlsi bêpzcnn cạphqbnh vợiqpd củymjpa mìiqemnh.

wmben Huyêpzcnn vàdhsa Chỉncbg Dao nháifjby mắspdht vớprooi nhau, sau đrndióryyydhsang bậspdht cưnnsgjkfri lớproon hơpznpn, khiếfdgzn cho hai ngưnnsgjkfri đrndiàdhsan ôsoahng càdhsang thêpzcnm mờjkfr mịsctzt “Rốnnsgt cuộbxtqc hai ngưnnsgjkfri đrndiang nóryyyi gìiqem vậspdhy? Nóryyyi đrndiếfdgzn bọbcsrn anh phảkvwei khôsoahng?”

“Khôsoahng nóryyyi vềgmyd hai ngưnnsgjkfri, bọbcsrn em đrndiang nóryyyi vềgmyd ngưnnsgjkfri bịsctz mắspdhc bệsctznh tâwmbem lýrndi củymjpa đrndiàdhsan ôsoahng khi phụymjp nữneph trong giai đrndioạphqbn tiềgmydn sảkvwen.” Chỉncbg Dao chớproop mắspdht vàdhsai cáifjbi, cưnnsgjkfri lớproon đrndibcsrt hộbxtqt táifjbo vàdhsao trong hộbxtqp ráifjbc.


wmben Huyêpzcnn ôsoahm bụymjpng, đrndiãtueqnnsgjkfri đrndiếfdgzn mứsxijc khôsoahng ra hơpznpi “Phảkvwei, phảkvwei!……”

Hai ngưnnsgjkfri đrndiàdhsan ôsoahng rốnnsgt cuộbxtqc cũbxtqng hiểnephu ra vợiqpd củymjpa họbcsr đrndiang nóryyyi gìiqem. Cảkvwe hai bậspdht cưnnsgjkfri nhìiqemn vợiqpdiqemnh, vừakula córyyy vẻtfwnpzcnu chiềgmydu, vừakula córyyy vẻtfwn bấhaslt đrndispdhc dĩbxtq. Ai bảkvweo hai côsoahdhsa trâwmben bảkvweo trong lòakulng họbcsr chứsxij

dhsai ngàdhsay sau —-

wmben Huyêpzcnn đrndiang ngủymjp say thìiqem bịsctz đrndiáifjbnh thứsxijc bởwlmmi tiếfdgzng gọbcsri dịsctzu dàdhsang vàdhsa nhữnephng cáifjbi lắspdhc vai nhèmwar nhẹwjjy “Huyêpzcnn, tỉncbgnh dậspdhy đrndii em……”

“Mấhasly giờjkfr rồpmlsi ạphqb?” Côsoah xoa đrndiôsoahi mắspdht đrndiang díbpghp lạphqbi, ngáifjbp mộbxtqt cáifjbi thậspdht to, ngơpznp ngáifjbc nhìiqemn Doãtueqn Lạphqbc Hàdhsan đrndiãtueq quầlezin áifjbo chỉncbgnh tềgmyd “Hàdhsan, sao anh dậspdhy sớproom vậspdhy? Khôsoahng phảkvwei làdhsa 8 giờjkfr sao?”

“Đbpghãtueq 5 giờjkfr 40 phúneddt rồpmlsi.” Hắspdhn hôsoahn nhẹwjjypzcnn môsoahi côsoah, vuốnnsgt gọbcsrn nhữnephng sợiqpdi tóryyyc vưnnsgơpznpng trêpzcnn mặbcsrt côsoah ra sau tai, sau đrndióryyy đrndiaeizsoah dậspdhy “Em yêpzcnu, dậspdhy thôsoahi em… Tuy nóryyyi làdhsa 8 giờjkfr, nhưnnsgng mìiqemnh phảkvwei đrndii sớproom mộbxtqt chúneddt. Anh khôsoahng muốnnsgn xảkvwey ra chuyệsctzn gìiqem bấhaslt trắspdhc. Hai mẹwjjy con nhấhaslt đrndisctznh phảkvwei khỏdjmwe mạphqbnh, mẹwjjy tròakuln con vuôsoahng.”

“Vâwmbeng, em dậspdhy đrndiâwmbey.” Côsoah bậspdht cưnnsgjkfri vìiqem sựtueq chu đrndiáifjbo quáifjb mứsxijc củymjpa hắspdhn. Hôsoahm nay chíbpghnh làdhsa ngàdhsay sinh dựtueqbpghnh củymjpa côsoah. Suốnnsgt ngàdhsay hôsoahm qua hắspdhn cứsxij đrndii ra đrndii vàdhsao thu dọbcsrn đrndipmls đrndiphqbc, đrndisxijng ngồpmlsi khôsoahng yêpzcnn, đrndiếfdgzn ngay cảkvwe bốnnsgryyyng lòakulng mong cháifjbu đrndiíbpghch tôsoahn ra đrndijkfri nhưnnsg vậspdhy còakuln phảkvwei côsoahng nhậspdhn làdhsa hắspdhn đrndiãtueq lo lắspdhng tháifjbi quáifjb rồpmlsi!

soah vừakula ra khỏdjmwi phòakulng vệsctz sinh, hắspdhn đrndiãtueqnnsgprooc tớprooi bếfdgz bổbyuxng côsoahpzcnn. Mấhasly ngàdhsay gầlezin đrndiâwmbey hắspdhn đrndigmydu bếfdgzsoah xuốnnsgng lầleziu vìiqem lo côsoah đrndii khôsoahng cẩneddn thậspdhn córyyy thểneph bịsctz ngãtueq.

“Đbpghưnnsgiqpdc rồpmlsi, bỏdjmw em xuốnnsgng đrndii!” Hắspdhn vừakula đrndibcsrt châwmben xuốnnsgng phòakulng kháifjbch, côsoah đrndiãtueq biểnephu tìiqemnh. Hắspdhn cẩneddn thậspdhn đrndibcsrt côsoah xuốnnsgng, sau đrndióryyy đrndiaeizsoahdhsao trong nhàdhsa ăwtacn. Ởwtac đrndióryyy, Doãtueqn Lưnnsgơpznpng Kiếfdgzn đrndiãtueq ngồpmlsi sẵwjjyn trêpzcnn bàdhsan đrndiiqpdi hai ngưnnsgjkfri họbcsr.

“Mâwmben Huyêpzcnn àdhsa, sao dậspdhy sớproom thếfdgz con? Nhấhaslt đrndisctznh làdhsa do Lạphqbc Hàdhsan gọbcsri con phảkvwei khôsoahng? Haizz thằizyvng béqxppdhsay, cứsxij hay lo xa nhưnnsg vậspdhy……”

ryyyi xong, Doãtueqn Lưnnsgơpznpng Kiếfdgzn quay sang Doãtueqn Lạphqbc Hàdhsan khẽpzcn chau màdhsay. Mâwmben Huyêpzcnn mỉncbgm cưnnsgjkfri rạphqbng rỡaeiz cứsxiju nguy cho đrndisxijc ôsoahng chồpmlsng củymjpa mìiqemnh “Khôsoahng sao đrndiâwmbeu ạphqb! Hàdhsan lầlezin đrndileziu làdhsam bốnnsg, khóryyy tráifjbnh lo lắspdhng quáifjb mứsxijc… Thậspdht ra con cũbxtqng rấhaslt vui, nhưnnsg vậspdhy chứsxijng tỏdjmw anh ấhasly rấhaslt quan tâwmbem đrndiếfdgzn con vàdhsa đrndisxija béqxppphqb….”

“Ha ha…… Tíbpgh nữnepha bốnnsg sẽpzcn đrndii cùwlmmng hai đrndisxija đrndiếfdgzn bệsctznh việsctzn, chờjkfr cháifjbu đrndiíbpghch tôsoahn ra đrndijkfri! Xảkvweo Kìiqem trêpzcnn trờjkfri córyyy mắspdht nhấhaslt đrndisctznh cũbxtqng sẽpzcn rấhaslt mừakulng……”

Doãtueqn Lưnnsgơpznpng Kiếfdgzn nóryyyi đrndiếfdgzn đrndiâwmbey thìiqem mắspdht đrndiãtueq long lanh ngấhasln lệsctz. Mâwmben Huyêpzcnn nhìiqemn sang Doãtueqn Lạphqbc Hàdhsan, chỉncbg thấhasly hắspdhn đrndiãtueqneddt mộbxtqt tờjkfr giấhasly mềgmydm đrndiưnnsga cho bốnnsg “Bốnnsg, hôsoahm nay làdhsa ngàdhsay vui, nhấhaslt đrndisctznh mẹwjjybxtqng đrndiang mỉncbgm cưnnsgjkfri, bốnnsg khôsoahng cầlezin nhưnnsg vậspdhy….”

“Phảkvwei, phảkvwei vui chứsxij, phảkvwei vui chứsxij!” Doãtueqn Lưnnsgơpznpng Kiếfdgzn lau nưnnsgprooc mắspdht, cốnnsg nởwlmm nụymjpnnsgjkfri “Lẽpzcn ra hôsoahm qua chịsctz con vềgmyd rồpmlsi đrndihasly, nhưnnsgng vìiqem thờjkfri tiếfdgzt xấhaslu nêpzcnn chuyếfdgzn bay hoãtueqn lạphqbi. Nóryyyryyyi nhấhaslt đrndisctznh hôsoahm nay phảkvwei vềgmyd bằizyvng đrndiưnnsgiqpdc, bốnnsg cho nóryyy đrndisctza chỉncbg bệsctznh việsctzn rồpmlsi, nếfdgzu nóryyy vềgmyd muộbxtqn córyyy thểneph đrndiếfdgzn thẳsenyng bệsctznh việsctzn luôsoahn.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.