Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 412 : Ngoại truyện 11

    trước sau   
“Huyêibvmn, xin lỗbfrui em.” Hắtejwn nắtejwm chặzdfht tay cômpbx, nhẹatvm nhàylweng véelydn nhữumtnng sợirqgi tóyngic vưharjơbajtng trêibvmn mặzdfht cômpbx, sau đeiftóyngi átuwcp mômpbxi hômpbxn lêibvmn trátuwcn, lêibvmn mắtejwt, lêibvmn mũtuiti cômpbx “Xin lỗbfrui… xin lỗbfrui… xin lỗbfrui…”

“Anh khômpbxng cầzqten xin lỗbfrui nữumtna đeiftâbrqyu, em……” Cômpbx khẽtuit ngẩmrpeng đeiftzqteu muốsxken nóyngii, nhưharjng lạcehqi bịcfer đeiftômpbxi mômpbxi hắtejwn átuwcp lêibvmn mômpbxi, chặzdfhn lạcehqi.

“Chỉwrat cầzqten khômpbxng nhìzdfhn thấslhuy em, anh lạcehqi vômpbxnyctng lo lắtejwng… Anh sợirqg sẽtuit mấslhut em… Anh sợirqg chuyệmleyn đeiftóyngi vẫzdfhn còhamtn átuwcm ảupmhnh em, giốsxkeng nhưharj nhữumtnng lầzqten trưharjqlaoc em vẫzdfhn lặzdfhng thầzqtem giấslhuu tâbrqym sựumtnatvmbrqyu trong lòhamtng… Anh sợirqg khi em khômpbxng ởatvmibvmn anh lạcehqi bịcfer ngưharjmrpei khátuwcc hiếbrqyp đeiftátuwcp, bịcfer ngưharjmrpei ta gợirqgi lạcehqi chuyệmleyn màylwe em khômpbxng muốsxken nhớqlao đeiftếbrqyn, khiếbrqyn em đeiftau khổzjrw, khiếbrqyn em rờmrpei xa anh… Nỗbfrui sợirqg đeiftóyngi lớqlaon hơbajtn tấslhut cảupmh, dằyngin vặzdfht anh mỗbfrui ngàylwey. Vìzdfh thếbrqy, mỗbfrui sátuwcng thứmpcrc dậelydy thấslhuy cóyngi em ởatvmibvmn, anh lạcehqi thởatvm phàylweo nhẹatvm nhõxhkpm, chỉwrat mong thờmrpei gian ngừzgrmng trômpbxi đeiftrptd em mãzdfhi mãzdfhi ởatvmibvmn anh, bìzdfhnh yêibvmn nhưharj vậelydy, hạcehqnh phúxxhyc nhưharj vậelydy…”

“Hàylwen, đeiftzgrmng nóyngii nữumtna, anh khômpbxng đeiftưharjirqgc nóyngii nữumtna….” Cômpbx bậelydt khóyngic nứmpcrc nởatvm. Thìzdfh ra hắtejwn vẫzdfhn luômpbxn hoang mang nhưharj vậelydy… cômpbx chưharja bao giờmrpe biếbrqyt… chưharja bao giờmrpe biếbrqyt nhữumtnng khổzjrwbrqym trong lòhamtng hắtejwn… Thìzdfh ra từzgrm trưharjqlaoc đeiftếbrqyn giờmrpe, hắtejwn vẫzdfhn luômpbxn đeiftrptdbrqym đeiftếbrqyn từzgrmng suy nghĩammf củylwea cômpbx, vẫzdfhn luômpbxn lo sợirqg mộzgrmt ngàylwey cômpbx sẽtuit bỏtejw hắtejwn màylwe đeifti… nhưharj trưharjqlaoc đeiftâbrqyy…

“Huyêibvmn… em… cóyngi thểrptd… tha thứmpcr cho anh khômpbxng?” Hắtejwn ômpbxm chặzdfht lấslhuy cômpbx, cằyngim cọolex trêibvmn đeiftwratnh đeiftzqteu cômpbx, cóyngi chúxxhyt run run khi nóyngii ra câbrqyu nàylwey.

“Hàylwen, thậelydt ra… em đeiftãzdfh khômpbxng hậelydn anh nữumtna, từzgrm rấslhut lâbrqyu rồvkfzi!” Cômpbx ngẩmrpeng đeiftzqteu, châbrqyn thàylwenh nhìzdfhn vàylweo hai mắtejwt củylwea hắtejwn “Quảupmh thậelydt ngàylwey đeiftóyngi… em đeiftãzdfh rấslhut hậelydn anh… Nhưharjng rồvkfzi tìzdfhnh yêibvmu củylwea anh đeiftãzdfh khiếbrqyn em thátuwco gỡzlyn nỗbfrui đeiftau đeiftóyngi, từzgrmxxhyc nàylweo đeiftóyngiylwe em khômpbxng biếbrqyt…. Đttawsxkei vớqlaoi em, hiệmleyn tạcehqi làylwe quan trọolexng nhấslhut. Hiệmleyn tạcehqi, Lăeiftng Mâbrqyn Huyêibvmn yêibvmu Doãzdfhn Lạcehqc Hàylwen! Hàylwen… quêibvmn hếbrqyt quátuwc khứmpcr đeifti… Lúxxhyc nàylwey mìzdfhnh đeiftãzdfhibvmu nhau, cũtuitng đeiftãzdfhyngi cụtuwcc cưharjng ởatvm trong bụtuwcng em, cóyngi thểrptdatvmibvmn nhau đeiftếbrqyn bạcehqc đeiftzqteu răeiftng long, nhưharj vậelydy đeiftsxkei vớqlaoi em làylwezdfhn nguyệmleyn rồvkfzi…”


Hắtejwn mấslhup mátuwcy mômpbxi còhamtn muốsxken nóyngii gìzdfh đeiftóyngi, nhưharjng cômpbx lạcehqi mỉwratm cưharjmrpei chặzdfhn lờmrpei “Hàylwen, anh nghĩammf xem… mấslhuy thátuwcng nữumtna cụtuwcc cưharjng sẽtuit ra đeiftmrpei… Sau đeiftóyngi em sẽtuit sinh cho anh thêibvmm thậelydt nhiềzqteu đeiftmpcra béelyd nữumtna……”

mpbx vừzgrma nóyngii đeiftếbrqyn đeiftóyngi thìzdfh hắtejwn bậelydt cưharjmrpei, cưharjmrpei đeiftếbrqyn chảupmhy nưharjqlaoc mắtejwt, nhéelydo nhéelydo mátuwcmpbx “Em nghĩammf em làylwe heo mẹatvm sao? Làylwem sao màylwe sinh đeiftưharjirqgc nhiềzqteu nhưharj vậelydy? Em mang thai vấslhut vảupmh nhưharj vậelydy, anh chỉwrat cầzqten cóyngi mộzgrmt cụtuwcc cưharjng đeiftâbrqyy làylwe đeiftylwe rồvkfzi!”

Thấslhuy vẻcehq lo lắtejwng trêibvmn mặzdfht hắtejwn đeiftãzdfh tiêibvmu tan khômpbxng írldzt, cômpbx thởatvm phàylweo. Bứmpcrc tưharjmrpeng ngăeiftn cátuwcch cuốsxkei cùnyctng giữumtna bọolexn họolex cuốsxkei cùnyctng cũtuitng đeiftãzdfhyngi thểrptd phátuwc vỡzlyn rồvkfzi…

Đttawvkfzng thờmrpei, cômpbx lạcehqi cảupmhm thấslhuy vômpbxnyctng hạcehqnh phúxxhyc… Quảupmh thậelydt, cômpbx đeiftãzdfh khômpbxng sai khi gửgbezi gắtejwm cảupmh đeiftmrpei nàylwey cho hắtejwn…

Cẩmrpen thậelydn trátuwcnh bụtuwcng củylwea cômpbx, tay hắtejwn bắtejwt đeiftzqteu trưharjmrpen nhưharj rắtejwn trêibvmn eo cômpbx, ômpbxm cômpbx thậelydt chặzdfht “Huyêibvmn, đeiftzgrmng bao giờmrpe rờmrpei xa anh!”

“Khômpbxng đeiftâbrqyu, em sẽtuit luômpbxn ởatvmibvmn anh. Em còhamtn phảupmhi cùnyctng anh nuômpbxi con, nhìzdfhn con lớqlaon lêibvmn, trưharjatvmng thàylwenh từzgrmng ngàylwey màylwe, anh khômpbxng nhớqlao sao? Chúxxhyng mìzdfhnh còhamtn phảupmhi làylwem lễulbh đeiftírldznh hômpbxn cho con vớqlaoi con củylwea Chírldznh Vũtuitylwe Chỉwrat Dao nữumtna! Nóyngii đeiftếbrqyn Chírldznh Vũtuit… thậelydt ra em vẫzdfhn luômpbxn cảupmhm thấslhuy cóyngi lỗbfrui vớqlaoi cậelydu ấslhuy……”

“Hiệmleyn giờmrpe em đeiftang ởatvmibvmn cạcehqnh anh, sao lạcehqi nghĩammf tớqlaoi cậelydu ta rồvkfzi…” Giọolexng hắtejwn đeiftãzdfh bắtejwt đeiftzqteu cóynginycti ghen tuômpbxng “Anh làylwe chồvkfzng củylwea em màylwe. Sau khi kếbrqyt hômpbxn vớqlaoi anh, em chỉwrat đeiftưharjirqgc nghĩammf đeiftếbrqyn mộzgrmt mìzdfhnh anh thômpbxi!”

“Đttawưharjirqgc rồvkfzi! Đttawưharjirqgc rồvkfzi, em biếbrqyt rồvkfzi… Em yêibvmu anh, mãzdfhi mãzdfhi yêibvmu anh.” Cômpbx bậelydt cưharjmrpei lắtejwc lắtejwc đeiftzqteu hắtejwn, sau đeiftóyngi chợirqgt yêibvmn lặzdfhng mộzgrmt látuwct, rồvkfzi nóyngii “Thựumtnc ra, em cảupmhm thấslhuy… cũtuitng nhờmrpe Chírldznh Vũtuit, giờmrpe chúxxhyng ta mớqlaoi cóyngi thểrptdatvmibvmn nhau nhưharj thếbrqyylwey…”

Hắtejwn nhírldzu màylwey mộzgrmt látuwct “Ýugxt em làylwe chuyệmleyn cậelydu ấslhuy xuấslhut hiệmleyn cứmpcru em ởatvmbrqyu lạcehqc bộzgrm?”

“Vâbrqyng.” Cômpbx gậelydt đeiftzqteu “Khômpbxng riêibvmng gìzdfh chuyệmleyn đeiftóyngi, còhamtn cảupmh… Anh biếbrqyt khômpbxng, thựumtnc ra chuyệmleyn em vàylwe anh ởatvmibvmn nhau, cậelydu ấslhuy đeiftãzdfh biếbrqyt từzgrmbrqyu, nhưharjng lạcehqi khômpbxng tứmpcrc giậelydn tớqlaoi nóyngii vớqlaoi Chỉwrat Dao, ngưharjirqgc lạcehqi còhamtn giữumtnrldz mậelydt, nóyngii giúxxhyp em… Cảupmh việmleyc cậelydu ấslhuy buômpbxng tay, chúxxhyc phúxxhyc cho chúxxhyng ta nữumtna…”

Hắtejwn mírldzm mômpbxi, cũtuitng trởatvmibvmn nghiêibvmm túxxhyc “Ýugxt em làylwe việmleyc cho cátuwcc con đeiftírldznh hômpbxn vớqlaoi nhau cũtuitng nhưharjylwe mộzgrmt cátuwcch đeiftrptd trảupmh ơbajtn Chỉwrat Dao vàylwe Chírldznh Vũtuit?”

“Vâbrqyng, em nghĩammf nhưharj vậelydy… Nếbrqyu lầzqten nàylwey em sinh con gátuwci, màylwe Chỉwrat Dao lạcehqi sinh con trai, em sẽtuit……”

“Khômpbxng đeiftưharjirqgc!” Hắtejwn đeiftzgrmt nhiêibvmn cựumtn tuyệmleyt “Nếbrqyu con củylwea chúxxhyng ta làylwe con gátuwci, anh tuyệmleyt đeiftsxkei khômpbxng đeiftvkfzng ýqabh đeiftírldznh hômpbxn gìzdfhzdfh đeiftóyngi!!”

“Vìzdfh sao? Hàylwen, khômpbxng phảupmhi mìzdfhnh vừzgrma nóyngii rồvkfzi sao? Anh cũtuitng đeiftvkfzng ýqabh rồvkfzi…” Cômpbxyngi chúxxhyt nóynging nảupmhy, thậelydt sựumtn khômpbxng hiểrptdu nổzjrwi tạcehqi sao bỗbfrung dưharjng hắtejwn lạcehqi nổzjrwi quạcehqu nhưharj vậelydy.

“Anh đeiftzjrwi ýqabh!” Hắtejwn nhăeiftn mặzdfht, sau đeiftóyngi nhìzdfhn xuốsxkeng bụtuwcng cômpbx, átuwcnh mắtejwt bỗbfrung trởatvmibvmn nhu hòhamta nhưharj mộzgrmt dòhamtng nưharjqlaoc mùnycta hèrptdharjơbajti mátuwct “Nếbrqyu làylwe con gátuwci… nhấslhut đeiftcfernh sẽtuit rấslhut giốsxkeng em… Anh khômpbxng thểrptd đeiftrptdyngi đeifti đeiftâbrqyu đeiftưharjirqgc, muốsxken đeiftírldznh hômpbxn trừzgrm khi làylwe con củylwea Chírldznh Vũtuitylwe Chỉwrat Dao sang nhàylwezdfhnh ởatvm rểrptd!”

Nghe lírldz do củylwea hắtejwn, cômpbx vừzgrma tứmpcrc vừzgrma buồvkfzn cưharjmrpei, thậelydt khômpbxng ngờmrpe hắtejwn lạcehqi nghĩammf đeiftếbrqyn việmleyc đeiftóyngi!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.