Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 672 : Triển lãm tranh Phương Chu (2)

    trước sau   
Nhóogadm dịniidch: Thấlhdst Liêzaxvn Hoa

Phưfyvdơskzkng Chu Quốldvlc Tếlext?

sgscng Vi kinh ngạclric!

Danh tiếlextng Phưfyvdơskzkng Chu Quốldvlc Tếlext lớwruen đzfphếlextn rung trờvimii ——

Họzicka sĩguia pháyqvli hiệdjken đzfphclrii khôlkpcng cóogad ai khôlkpcng muốldvln tranh củobxza mìuvvjnh đzfphưfyvdeptzc triểpwuqn lãngwbm ởtjrr Phưfyvdơskzkng Chu Quốldvlc Tếlext!

sgscng Vi khẩfpxin trưfyvdơskzkng nóogadi: “Tôlkpci làwwal… Lăsgscng Vi, xin hỏaxpyi côlkpcogad chuyệdjken gìuvvj khôlkpcng?”


Đfpxildvli phưfyvdơskzkng nóogadi: “Vi Vi tiểpwuqu thưfyvd, cóogad thểpwuq liêzaxvn lạclric vớwruei côlkpc thậzhspt tốldvlt. Tôlkpci làwwal nhâencon viêzaxvn phụclric vụclri kháyqvlch hàwwalng củobxza Phưfyvdơskzkng Chu Quốldvlc Tếlext, tôlkpci têzaxvn Daisy. Tranh côlkpc gửjzadi tớwruei đzfphãngwbwwalo vòaxonng xuấlhdst sắrwhnc…”

Khôlkpcng đzfpheptzi côlkpc ta nóogadi xong, Lăsgscng Vi “a” mộpwuqt tiếlextng. Côlkpc chưfyvda từgzmjng gửjzadi tranh cho Phưfyvdơskzkng Chu Quốldvlc Tếlextwwal

Sao đzfphldvli phưfyvdơskzkng cóogad thểpwuquvvjm tớwruei côlkpc?

lkpc sửjzadng sốldvlt, đzfphldvli phưfyvdơskzkng nóogadi tiếlextp: “Táyqvlc phẩfpxim vàwwalo vòaxonng xuấlhdst sắrwhnc đzfpheptzt nàwwaly sẽnghr đzfphưfyvdeptzc triểpwuqn làwwalm vàwwalo tuầwsmqn tớwruei, nếlextu côlkpcogad thờvimii gian hay tớwruei dựnkxw triểpwuqn lãngwbm, ba táyqvlc phẩfpxim vàwwalo vòaxonng xuấlhdst sắrwhnc sẽnghr đzfphưfyvdeptzc khen thưfyvdtjrrng từgzmjng cáyqvli mộpwuqt. Rấlhdst nhiềkiylu tiềkiyln nha!”

“Chờvimi chúwruet… Tôlkpci nghĩguiaogad phảrwhni cáyqvlc ngưfyvdvimii lầwsmqm rồvimii khôlkpcng?” Lăsgscng Vi che miệdjkeng, nghĩguia cẩfpxin thậzhspn, quảrwhn thậzhspt chưfyvda từgzmjng gửjzadi tranh cho Phưfyvdơskzkng Chu Quốldvlc Tếlext

“Thếlextwwalo? Tiểpwuqu thưfyvd?”

sgscng Vi xoa tráyqvln nóogadi: “Cáyqvlc ngưfyvdvimii chắrwhnc chắrwhnn làwwaluvvjm tôlkpci sao? Tôlkpci khôlkpcng gửjzadi tranh cho cáyqvlc ngưfyvdvimii…”

Đfpxildvli phưfyvdơskzkng hiểpwuqn nhiêzaxvn dừgzmjng lạclrii: “Côlkpc chờvimi mộpwuqt láyqvlt…”

sgscng Vi nghe tiếlextng lậzhspt giấlhdsy bêzaxvn kia.

Mộpwuqt lúwruec sau, đzfphldvli phưfyvdơskzkng nóogadi: “Khôlkpcng sai, chíwntknh làwwallkpc. Cóogad lẽnghr bạclrin côlkpc đzfphăsgscng kýgxok giúwruep côlkpc… Vậzhspy đzfphi, tôlkpci gửjzadi tranh củobxza côlkpc cho côlkpc, côlkpc xem cóogad phảrwhni do côlkpc vẽnghr hay khôlkpcng.”

“Đfpxiưfyvdeptzc…”

sgscng Vi cúwruep đzfphiệdjken thoạclrii.

Chốldvlc láyqvlt, Daisy gửjzadi mộpwuqt tấlhdsm hìuvvjnh.


Trờvimii ạclri!

Đfpxiâencoy làwwal… con hùqevrng ưfyvdng giưfyvdơskzkng cáyqvlnh cao tưfyvdviming, ngạclrio mạclrin giữgooqa bầwsmqu trờvimii côlkpc vẽnghr trong phòaxonng vẽnghr!

“Chẳwfdjng lẽnghrwwal Diệdjkep Đfpxiìuvvjnh đzfphăsgscng kýgxok giúwruep côlkpc?”

sgscng Vi lậzhspp tứstbtc gọzicki cho Diệdjkep Đfpxiìuvvjnh, Diệdjkep Đfpxiìuvvjnh đzfphang họzickp, anh giơskzk tay tỏaxpy ýgxok mọzicki ngưfyvdvimii chờvimi anh mộpwuqt lúwruec. Anh nhấlhdsn núwruet trảrwhn lờvimii, Lăsgscng Vi khôlkpcng biếlextt anh đzfphang họzickp, lầwsmqm bầwsmqm hỏaxpyi anh: “Triểpwuqn lãngwbm tranh Phưfyvdơskzkng Chu Quốldvlc Tếlextwwal anh đzfphăsgscng kýgxok giúwruep em?”

Diệdjkep Đfpxiìuvvjnh sửjzadng sốldvlt: “Khôlkpcng đzfphưfyvdeptzc em đzfphviming ýgxok, sao anh cóogad thểpwuqwwalm chuyệdjken nàwwaly…”

sgscng Vi suy nghĩguia, cũsgscng đzfphúwrueng, vớwruei tíwntknh cáyqvlch củobxza Diệdjkep Đfpxiìuvvjnh, tuyệdjket đzfphldvli sẽnghr khôlkpcng tùqevry tiệdjken lấlhdsy táyqvlc phẩfpxim côlkpc đzfphi triểpwuqn lãngwbm khắrwhnp nơskzki. Trừgzmj Diệdjkep Đfpxiìuvvjnh, vẫbukfy chỉxgtxaxonn… Jim?

“Bạclrin” dạclriy côlkpc vẽnghr graffiti! Ngưfyvdvimii nọzickwwalm việdjkec tùqevry tíwntknh nhấlhdst, cũsgscng khôlkpcng đzfpháyqvlng tin cậzhspy nhấlhdst, quảrwhn thậzhspt cóogad thểpwuqwwal anh ta làwwalm.

Xếlext chiềkiylu hôlkpcm đzfphóogad, Lăsgscng Vi liêzaxvn lạclric Jim, Jim hưfyvdng phấlhdsn gàwwalo khóogadc kêzaxvu to: “Vàwwalo vòaxonng trong rồvimii? Ha ha ha ha —— coi nhưfyvd đzfpháyqvlm cổclri lỗklgsguia kia tinh mắrwhnt! Nhưfyvdng màwwal… vàwwalo vòaxonng thôlkpci chưfyvda làwwaluvvj đzfphâencou, mụclric tiêzaxvu củobxza tôlkpci làwwal giảrwhni nhấlhdst —— ngôlkpci sao vinh quang! Táyqvlc phẩfpxim củobxza côlkpcwwalyqvlc phẩfpxim sinh đzfphpwuqng, ngang ngưfyvdeptzc, cóogad nộpwuqi hàwwalm nhấlhdst tôlkpci đzfphãngwb thấlhdsy từgzmj trưfyvdwruec đzfphếlextn nay, giảrwhni nhấlhdst khôlkpcng cho côlkpc, tôlkpci phảrwhni đzfphíwntkch thâencon đzfphi “thăsgscm hỏaxpyi sứstbtc khỏaxpye” đzfpháyqvlm ranh giàwwal kia!

“…” Lăsgscng Vi nhưfyvd bịniidfyvdt đzfpháyqvlnh.

lkpc ngắrwhnt lờvimii Jim đzfphang lảrwhni nhảrwhni khôlkpcng ngừgzmjng: “Xếlext chiềkiylu hôlkpcm nay, anh đzfphếlextn Phưfyvdơskzkng Chu Đfpxiếlext Quốldvlc cùqevrng tôlkpci mộpwuqt chuyếlextn đzfphi. Hìuvvjnh nhưfyvd bọzickn họzickogad chuyệdjken muốldvln tìuvvjm tôlkpci thưfyvdơskzkng lưfyvdeptzng.”

“Đfpxiưfyvdeptzc! Khôlkpcng thàwwalnh vấlhdsn đzfphkiyl!”

Buổclrii chiềkiylu, Lăsgscng Vi vàwwal Jim cùqevrng đzfphếlextn Phưfyvdơskzkng Chu Đfpxiếlext Quốldvlc.

wwalm Lăsgscng Vi hộpwuqc máyqvlu làwwal, tranh triểpwuqn lãngwbm củobxza côlkpc… lạclrii chíwntknh làwwal

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.