Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ
Chương 671 : Triển lãm tranh Phương Chu (1)
Nhóioyk m dịnwdb ch: Thấayiw t Liêyilq n Hoa
“Chúcfgq c mừrmja ng chúcfgq c mừrmja ng, chúcfgq c mừrmja ng Giáhdhg m đqydr ốjzpw c Lăgccu ng.”
“Chúcfgq c mừrmja ng chúcfgq c mừrmja ng ——”
“Bộpzjm trưhssf ởbigh ng, chịnwdb thăgccu ng chứgkem c rồfsnb i!” Tiểhgpm u Cầllks m kíjeuz ch đqydr ộpzjm ng đqydr ếpvey n mứgkem c hai mắbbif t sáhdhg ng lêyilq n, Tiểhgpm u Trưhssf ơeyuq ng vỗuvjj đqydr ầllks u cônwdb ta: “Sao còjzpw n kêyilq u Bộpzjm trưhssf ởbigh ng chứgkem ? Kêyilq u Giáhdhg m đqydr ốjzpw c!”
Tiểhgpm u Cầllks m liềgccu n gậrcmj t đqydr ầllks u sửquhz a lờdclm i: “Giáhdhg m đqydr ốjzpw c Lăgccu ng!”
Lăgccu ng Vi lắbbif c đqydr ầllks u, bậrcmj t cưhssf ờdclm i: “Kêyilq u chịnwdb Lăgccu ng.”
“Chịnwdb Lăgccu ng.” Tiểhgpm u Cầllks m toénejy t miệhssf ng. Tiểhgpm u Trưhssf ơeyuq ng lạquab i gầllks n hỏrcmj i: “Chịnwdb Lăgccu ng, sau nàreom y chịnwdb thăgccu ng làreom m Giáhdhg m đqydr ốjzpw c, vậrcmj y táhdhg ch ra Bộpzjm thiếpvey t kếpvey chúcfgq ng em rồfsnb i…”
Lăgccu ng Vi suy nghĩholk mộpzjm t láhdhg t, nóioyk i: “Chịnwdb tìuzba m Hoa tổaasy ng thưhssf ơeyuq ng lưhssf ợjzhf ng thửquhz xem cóioyk thểhgpm đqydr ừrmja ng dờdclm i phòjzpw ng làreom m việhssf c củcelo a chịnwdb khônwdb ng, chịnwdb còjzpw n cùghfr ng mộpzjm t chỗuvjj vớxcvj i mọgfzy i ngưhssf ờdclm i. Nếpvey u mộpzjm t nhàreom thiếpvey t kếpvey rờdclm i khỏrcmj i bộpzjm thiếpvey t kếpvey thìuzba chẳhgpm ng kháhdhg c nàreom o mấayiw t đqydr i đqydr ộpzjm ng lựquhz c vốjzpw n cóioyk . Chịnwdb nghĩholk anh ta sẽznnn hiểhgpm u.”
“Chịnwdb Lăgccu ng! Chịnwdb thậrcmj t giỏrcmj i!”
Lăgccu ng Vi đqydr i tìuzba m Hoa Thiếpvey u Kiềgccu n, nóioyk i suy nghĩholk củcelo a cônwdb . Hoa Thiếpvey u Kiềgccu n gậrcmj t đqydr ầllks u: “Cóioyk thểhgpm , cônwdb vẫfsnb n muốjzpw n ởbigh Bộpzjm thiếpvey t kếpvey thìuzba phòjzpw ng làreom m việhssf c củcelo a cônwdb cũlndm ng khônwdb ng cầllks n dờdclm i.”
Lăgccu ng Vi vui vẻeftu hỏrcmj i anh ta: “Bâexyw y giờdclm vịnwdb tríjeuz Bộpzjm trưhssf ởbigh ng Bộpzjm thiếpvey t kếpvey trốjzpw ng, do ai thay thếpvey ?”
Hoa Thiếpvey u Kiềgccu n hỏrcmj i cônwdb : “Em cóioyk đqydr ềgccu cửquhz tốjzpw t nàreom o khônwdb ng?”
Hoa Thiếpvey u Kiềgccu n nhìuzba n qua Bộpzjm thiếpvey t kếpvey , quảjeif n lýoasf cấayiw p cao vẫfsnb n chưhssf a quyếpvey t đqydr ịnwdb nh bổaasy nhiệhssf m ai làreom m Bộpzjm trưhssf ởbigh ng Bộpzjm thiếpvey t kếpvey .
Lăgccu ng Vi suy nghĩholk , nóioyk i: “Thậrcmj t ra tônwdb i cảjeif m thấayiw y Tiểhgpm u Cầllks m rấayiw t cóioyk thiêyilq n phúcfgq thiếpvey t kểhgpm , cho cônwdb ấayiw y làreom m trợjzhf lýoasf cóioyk chúcfgq t khônwdb ng trọgfzy ng dụcwke ng nhâexyw n tàreom i. Nhưhssf ng tíjeuz nh cáhdhg ch cônwdb ấayiw y yếpvey u đqydr uốjzpw i, trưhssf ớxcvj c mắbbif t khônwdb ng thíjeuz ch hợjzhf p làreom m Bộpzjm trưhssf ởbigh ng. Nhữmmxt ng ngưhssf ờdclm i kháhdhg c, tônwdb i cảjeif m thấayiw y… tạquab m thờdclm i khônwdb ng thíjeuz ch hợjzhf p lắbbif m.”
Hoa Thiếpvey u Kiềgccu n đqydr ồfsnb ng ýoasf gậrcmj t đqydr ầllks u: “Khônwdb ng sai… Hay làreom nhưhssf vậrcmj y đqydr i. Đkamp iềgccu u Tiểhgpm u Cầllks m vềgccu Bộpzjm thiếpvey t kếpvey , chíjeuz nh tay em dẫfsnb n dắbbif t cônwdb ấayiw y, sau nàreom y đqydr ểhgpm cônwdb ấayiw y thay thếpvey vịnwdb tríjeuz củcelo a em.”
“Đkamp ưhssf ợjzhf c, tônwdb i cũlndm ng cóioyk ýoasf đqydr óioyk .”
Lăgccu ng Vi quyếpvey t đqydr ịnwdb nh phảjeif i chăgccu m sóioyk c dạquab y bảjeif o Tiểhgpm u Cầllks m thậrcmj t tốjzpw t, đqydr ểhgpm tíjeuz nh tìuzba nh cônwdb ta đqydr ừrmja ng mềgccu m yếpvey u nhưhssf vậrcmj y!
“Giáhdhg m đqydr ốjzpw c Lăgccu ng, chúcfgq c mừrmja ng nha!”
“Cảjeif m ơeyuq n.”
Lăgccu ng Vi đqydr ộpzjm t nhiêyilq n đqydr ưhssf ợjzhf c thăgccu ng làreom m Giáhdhg m đqydr ốjzpw c, mộpzjm t vàreom i nhàreom thiếpvey t kếpvey lâexyw u năgccu m khônwdb ng ứgkem ng phóioyk kịnwdb p!
Nhữmmxt ng nhâexyw n viêyilq n kỳvhhz cựquhz u nàreom y đqydr ãwtoy dáhdhg n mắbbif t vàreom o vịnwdb tríjeuz nàreom y rấayiw t lâexyw u, bỗuvjj ng nhiêyilq n nửquhz a đqydr ưhssf ờdclm ng lòjzpw i ra mộpzjm t Trìuzba nh Giảjeif o Kim, bọgfzy n họgfzy ghen tỵbbip đqydr ếpvey n đqydr ỏrcmj mắbbif t.
Mặghfr c dùghfr Lăgccu ng Vi thăgccu ng chứgkem c lầllks n nữmmxt a làreom m ngưhssf ờdclm i ta ghen tỵbbip , nóioyk ng mắbbif t, nhưhssf ng thàreom nh tíjeuz ch củcelo a Lăgccu ng Vi bàreom y ởbigh đqydr óioyk , ai cũlndm ng khônwdb ng nóioyk i gìuzba .
Cônwdb vừrmja a trởbigh lạquab i khu vựquhz c Trung Quốjzpw c hơeyuq n mộpzjm t tháhdhg ng đqydr ãwtoy tiếpvey p nhậrcmj n vàreom giảjeif i quyếpvey t nhiềgccu u nguy cơeyuq , nhấayiw t làreom lầllks n “Xe cho ngưhssf ờdclm i giàreom ”, thậrcmj t sựquhz vônwdb cùghfr ng khóioyk giảjeif i quyếpvey t.
Hơeyuq n nữmmxt a, Lăgccu ng Vi còjzpw n đqydr ưhssf ợjzhf c bổaasy nhiệhssf m làreom m nhàreom thiếpvey t kếpvey chíjeuz nh “Xe cho ngưhssf ờdclm i giàreom ”.
Sau khi thiếpvey t kếpvey nàreom y đqydr ưhssf a vàreom o sảjeif n xuấayiw t, mọgfzy i ngưhssf ờdclm i đqydr ềgccu u rấayiw t hàreom i lòjzpw ng!
Giáhdhg thấayiw p, chấayiw t lưhssf ợjzhf ng cao, đqydr áhdhg ng tin, chứgkem c năgccu ng lớxcvj n mạquab nh thay đqydr i ộpzjm , nhấayiw t đqydr ịnwdb nh sẽznnn tạquab o kỳvhhz tíjeuz ch mớxcvj i!
Cũlndm ng chíjeuz nh lầllks n thiếpvey t kếpvey nàreom y giúcfgq p Lăgccu ng Vi nâexyw ng cao đqydr ịnwdb a vịnwdb ởbigh Bộpzjm thiếpvey t kếpvey .
Phầllks n lớxcvj n nhàreom thiếpvey t kếpvey cóioyk tàreom i ởbigh Bộpzjm thiếpvey t kếpvey đqydr ềgccu u nhấayiw t tríjeuz cho rằwvnb ng Lăgccu ng Vi thăgccu ng chứgkem c làreom m Giáhdhg m đqydr ốjzpw c Bộpzjm thiếpvey t kếpvey làreom thựquhz c tớxcvj i danh quy.
Nhưhssf ng cũlndm ng nhấayiw t đqydr ịnwdb nh sẽznnn cóioyk bấayiw t mãwtoy n: “Cáhdhg c ngưhssf ờdclm i nóioyk i xem, cóioyk phảjeif i Lăgccu ng Vi rấayiw t quáhdhg đqydr áhdhg ng khônwdb ng? Mìuzba nh thăgccu ng làreom m Giáhdhg m đqydr ốjzpw c còjzpw n phảjeif i báhdhg chiếpvey m vịnwdb tríjeuz Bộpzjm trưhssf ởbigh ng.”
“Đkamp úcfgq ng vậrcmj y! Thậrcmj t quáhdhg đqydr áhdhg ng!”
Lăgccu ng Vi bịnwdb t tai khônwdb ng nghe, đqydr ặghfr t toàreom n bộpzjm tinh lựquhz c lêyilq n ngưhssf ờdclm i Tiểhgpm u Cầllks m, hy vọgfzy ng cônwdb ta nhanh chóioyk ng mạquab nh mẽznnn lêyilq n.
Nhâexyw n tàreom i nhưhssf Tiểhgpm u Cầllks m, cônwdb khônwdb ng nỡyilq chônwdb n vùghfr i.
…
Đkamp ầllks u tháhdhg ng 12, thờdclm i tiếpvey t cựquhz c kỳvhhz lạquab nh, nhưhssf ng khônwdb ng cóioyk tuyếpvey t rơeyuq i. Hônwdb m nay, bầllks u trờdclm i mờdclm mờdclm , giốjzpw ng nhưhssf sắbbif p cóioyk tuyếpvey t rơeyuq i.
Buổaasy i trưhssf a, cônwdb đqydr ếpvey n nhàreom kho. Thầllks y Dưhssf ơeyuq ng vui mừrmja ng hớxcvj n hởbigh cho cônwdb xem thàreom nh quảjeif : “Tiểhgpm u Vi, ýoasf tưhssf ởbigh ng cháhdhg u nóioyk i lầllks n trưhssf ớxcvj c đqydr ãwtoy thựquhz c hiệhssf n đqydr ưhssf ợjzhf c! Đkamp ộpzjm ng cơeyuq củcelo a chúcfgq ng ta thậrcmj t sựquhz rấayiw t chấayiw t, aiya, nếpvey u cóioyk thểhgpm lấayiw y đqydr ưhssf ợjzhf c mộpzjm t chiếpvey c xe, chúcfgq ng ta thíjeuz nghiệhssf m đqydr ộpzjm ng cơeyuq nàreom y thìuzba tốjzpw t rồfsnb i.”
Lăgccu ng Vi vui vẻeftu muốjzpw n thénejy t chóioyk i tai, nhưhssf ng cũlndm ng buồfsnb n rầllks u…
Bâexyw y giờdclm … túcfgq i tiềgccu n cônwdb cạquab n sạquab ch, thẻeftu ngâexyw n hàreom ng lạquab i trốjzpw ng rỗuvjj ng. Nếpvey u mua xe mớxcvj i, phảjeif i lấayiw y tiềgccu n từrmja mua chứgkem ng khoáhdhg n.
Cônwdb đqydr ang buồfsnb n rầllks u, đqydr iệhssf n thoạquab i đqydr ộpzjm t nhiêyilq n vang lêyilq n.
Bắbbif t máhdhg y, làreom ngưhssf ờdclm i đqydr ứgkem ng ra tổaasy chứgkem c mộpzjm t triểhgpm n lãwtoy m tranh gọgfzy i tớxcvj i.
“Xin chàreom o, tônwdb i làreom ngưhssf ờdclm i đqydr ứgkem ng ra tổaasy chứgkem c triểhgpm n lãwtoy m tranh Phưhssf ơeyuq ng Chu Quốjzpw c Tếpvey , xin hỏrcmj i cônwdb làreom Lăgccu ng tiểhgpm u thưhssf phảjeif i khônwdb ng?”
“Chú
“Chú
“Bộ
Tiể
Lă
“Chị
Lă
“Chị
Lă
Lă
Hoa Thiế
Hoa Thiế
Lă
Hoa Thiế
“Đ
Lă
“Giá
“Cả
Lă
Nhữ
Mặ
Cô
Hơ
Sau khi thiế
Giá
Cũ
Phầ
Như
“Đ
Lă
Nhâ
…
Đ
Buổ
Lă
Bâ
Cô
Bắ
“Xin chà
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.