Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 528 : Có được tất cả điều tốt đẹp trên thế gian (2)

    trước sau   
Nhóbglbm dịpajich: Thấeyrtt Liêhcpwn Hoa

eyrtng Vi vôhbgghbggng kiêhcpwn đilfypajinh nhìhoxwn vàkhjvo mắiuhht anh ta, nóbglbi: “Anh thậtgvat sựblft hiểbzhcu lầhbggm anh ấeyrty! Tôhbggi hy vọkqgdng loạjoyfi chuyệgycgn chụfoznp lézdufn, sau nàkhjvy khôhbggng xảeyrty ra nữapbea. Tôhbggi tin tưkbrlapbeng anh ấeyrty, giốyyapng nhưkbrl anh ấeyrty tin tưkbrlapbeng tôhbggi vậtgvay!”

Sắiuhhc mặilfyt Hoa Thiếwvfpu Kiềulbdn trong nhádzjjy mắiuhht tádzjji nhợvipbt!

Đkvawwcdqt nhiêhcpwn sụfoznp đilfyfozn lắiuhhc đilfyhbggu.

Áiipknh mắiuhht anh ta u ádzjjm khôhbggng tia sádzjjng, gưkbrlơweonng mặilfyt tuấeyrtn tủilqa bao phủilqa mộwcdqt tầhbggng sưkbrlơweonng.

Cảeyrt ngưkbrlpsisi tựblfta nhưkbrlweoni vàkhjvo vựblftc sâmvryu băeyrtng hàkhjvn khôhbggng đilfyádzjjy…


Anh ta khôhbggng nóbglbi gìhoxw thêhcpwm, xoay ngưkbrlpsisi, lảeyrto đilfyeyrto đilfyi tớtkiui chỗbxge rẽkaua, muốyyapn mộwcdqt đilfyiếwvfpu thuốyyapc từbhsk nhữapbeng ngưkbrlpsisi bêhcpwn cạjoyfnh.

Áiipknh lửydnha chiếwvfpu mặilfyt anh, mắiuhht đilfyhbggy bi thưkbrlơweonng.

Anh ta nhắiuhhm mắiuhht, hífoznt mộwcdqt hơweoni khóbglbi thậtgvat dàkhjvi.

Anh ta tựblfta lưkbrlng vàkhjvo tưkbrlpsisng, giốyyapng nhưkbrl khôhbggng cóbglb sứuwmdc lựblftc. Miệgycgng ngậtgvam đilfyiếwvfpu thuốyyapc, mộwcdqt tay khoanh trưkbrltkiuc ngựblftc, mộwcdqt tay kẹignrp đilfyiếwvfpu thuốyyapc. Lúbglbc mởapbe mắiuhht ra, ádzjjnh mắiuhht mêhcpw ly, lạjoyfc lốyyapi, khóbglbi mùhbgg bốyyapc lêhcpwn ngàkhjvy càkhjvng rõfoznkhjvng.

eyrtng Vi đilfyuwmdng đilfyóbglb nhìhoxwn anh ta, côhbgg muốyyapn đilfyi tớtkiui nóbglbi mấeyrty câmvryu an ủilqai. Nhưkbrlng côhbgg khôhbggng cóbglb.

Nếwvfpu… khôhbggng thểbzhc cho anh ta tưkbrlơweonng lai, cũbzhcng khôhbggng nêhcpwn làkhjvm anh ta ôhbggm hy vọkqgdng.

Mộwcdqt ládzjjt sau, Hoa Thiếwvfpu Kiềulbdn rờpsisi đilfyi.

mvrym tìhoxwnh Lăeyrtng Vi phứuwmdc tạjoyfp vềulbd phòktsvng nghỉgsah ngơweoni.

Diệgycgp Đkvawìhoxwnh gọkqgdi mộwcdqt ly dưkbrla hấeyrtu ézdufp cho côhbgg, lạjoyfnh lạjoyfnh, vôhbgghbggng ngon miệgycgng.

hbgg uốyyapng hơweonn nửydnha ly, ngẩuwhung đilfyhbggu cong môhbggi cưkbrlpsisi vớtkiui anh, nóbglbi tiếwvfpng cảeyrtm ơweonn: “Cảeyrtm ơweonn…”

Diệgycgp Đkvawìhoxwnh khôhbggng nóbglbi gìhoxw, cầhbggm khăeyrtn giấeyrty lau miệgycgng cho côhbgg: “Em nóbglbi cho anh ta biếwvfpt rồmvryi?”

eyrtng Vi gậtgvat đilfyhbggu.

Diệgycgp Đkvawìhoxwnh cưkbrlpsisi cưkbrlpsisi, vuốyyapt tóbglbc côhbgg: “Ngưkbrlpsisi ta khôhbggng xấeyrtu, rấeyrtt quan tâmvrym em, cóbglb thểbzhckhjvm bạjoyfn. Đkvawbhskng vìhoxw anh màkhjv bỏqpic lỡhcpwhoxwnh bạjoyfn em nêhcpwn cóbglb đilfyưkbrlvipbc.”


Anh ôhbggn nhu vuốyyapt tóbglbc côhbgg: “Cho dùhbgg hai ngưkbrlpsisi thàkhjvnh bạjoyfn tốyyapt, anh cũbzhcng sẽkaua khôhbggng buồmvryn bựblftc.”

Tay Lăeyrtng Vi cầhbggm ly nưkbrltkiuc lạjoyfnh, trong lòktsvng lạjoyfi cóbglb mộwcdqt làkhjvn nưkbrltkiuc ấeyrtm lan truyềulbdn!

Nộwcdqi tâmvrym côhbgg nhưkbrl lửydnha chádzjjy! Rõfoznkhjvng anh đilfyang ghen! Nhưkbrlng lạjoyfi suy nghĩzoec cho côhbgg trưkbrltkiuc! Côhbgg bậtgvat cưkbrlpsisi: “Hếwvfpt Hứuwmda Tửydnh Huâmvryn, lạjoyfi tớtkiui Hoa Thiếwvfpu Kiềulbdn… Cưkbrltkiui em đilfyúbglbng làkhjv phiềulbdn toádzjji…”

Diệgycgp Đkvawìhoxwnh cưkbrlpsisi, nhẹignr nhàkhjvng hôhbggn trádzjjn côhbgg, vôhbgghbggng quýbxge trọkqgdng đilfyưkbrla mắiuhht nhìhoxwn côhbgg.

“Đkvawóbglbkhjvhoxw em cóbglb mịpaji lựblftc.” Nóbglbi xong, anh cũbzhcng cưkbrlpsisi: “Yêhcpwn tâmvrym, chắiuhhc chắiuhhn anh cũbzhcng khôhbggng ífoznt phiềulbdn toádzjji. Em cóbglb thểbzhc ghen, cóbglb thểbzhc tứuwmdc giậtgvan, nhưkbrlng khôhbggng thểbzhc nghi ngờpsis anh.”

eyrtng Vi cưkbrlpsisi lêhcpwn, chìhoxwm đilfyiuhhm vàkhjvo ádzjjnh mắiuhht thâmvrym thúbglby củilqaa anh.

Áiipknh mắiuhht anh kiêhcpwn đilfypajinh, thâmvrym tìhoxwnh. Anh hôhbggn gòktsvdzjjhbgg, giọkqgdng êhcpwm ádzjji nóbglbi: “Anh hy vọkqgdng em đilfyưkbrlvipbc nhiềulbdu ngưkbrlpsisi quan tâmvrym hơweonn, anh hy vọkqgdng em cóbglb tấeyrtt cảeyrt đilfyiềulbdu tốyyapt đilfyignrp trêhcpwn thếwvfp gian nàkhjvy, anh hy vọkqgdng tấeyrtt cảeyrt mọkqgdi ngưkbrlpsisi đilfyulbdu hòktsva nhãyvqb vớtkiui em…”

Hốyyapc mắiuhht Lăeyrtng Vi nóbglbng bừbhskng.

Đkvawâmvryy làkhjv ngưkbrlpsisi côhbgg thífoznch đilfyóbglb! Ngưkbrlpsisi châmvryn chífoznnh hiểbzhcu côhbgg, thưkbrlơweonng côhbgg, quýbxge trọkqgdng côhbgg.



Xếwvfp chiềulbdu, bọkqgdn họkqgdhbggng đilfyi họkqgdc đilfyua xe.

eyrtng Vi đilfyãyvqb đilfyiềulbdu chỉgsahnh tâmvrym tìhoxwnh ổfoznn đilfypajinh lạjoyfi. Côhbgg nghiêhcpwm túbglbc ngẩuwhung đilfyhbggu nghe huấeyrtn luyệgycgn viêhcpwn giảeyrtng bàkhjvi.

Huấeyrtn luyệgycgn viêhcpwn đilfyua xe da ngăeyrtm đilfyen, mặilfyt đilfyhbggy nghiêhcpwm túbglbc!

Anh ta mởapbe miệgycgng, câmvryu đilfyhbggu tiêhcpwn chífoznnh làkhjv: “Mộwcdqt tay đilfyua xe, nhấeyrtt đilfypajinh phảeyrti hiểbzhcu rõfozn xe mìhoxwnh, xe chẳcliong khádzjjc nàkhjvo sinh mạjoyfng củilqaa mìhoxwnh! Nếwvfpu tay đilfyua xe khôhbggng hiểbzhcu xe mìhoxwnh, sớtkium muộwcdqn cóbglb mộwcdqt ngưkbrlpsisi sẽkaua chếwvfpt trong tay chiếwvfpc xe!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.