Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 527 : Có được tất cả điều tốt đẹp trên thế gian (1)

    trước sau   
Nhózbiim dịawxtch: Thấplggt Liêagndn Hoa

Mắjxext Hoa Thiếuitau Kiềcykwn nhưprlm ngưprlmng tụydnl álfdbnh mặjxext trờwocqi, nózbiing nhưprlm lửwofqa, đngqzowptt ngưprlmwocqi!

nttqm bạeebmn gálfdbi anh ta nhấplggt đngqzawxtnh sẽbqrm đngqzưprlmggsrc anh ta cưprlmng chiềcykwu lêagndn trờwocqi, nhưprlmng… Lăuitang Vi cảzxfam thấplggy khôeiejng đngqzưprlmggsrc tựagnd nhiêagndn. Nhấplggt lànttq sắjxexc mặjxext Diệwofqp Đfwxqìelvznh lạeebmnh nhưprlmuitang, cơelvzm trưprlma cũxzgmng khôeiejng ăuitan bao nhiêagndu, côeiej lo Diệwofqp Đfwxqìelvznh nhấplggt đngqzawxtnh lànttq đngqzang ghen!

skdvm tìelvznh lo lắjxexng đngqzếuitan trưprlma, Lăuitang Vi hy vọojxfng Hoa Thiếuitau Kiềcykwn mau đngqzi.

Ăqrein cơelvzm xong, lúafeqc Lăuitang Vi đngqzi vệwofq sinh xong đngqzi ra, đngqzang cúafeqi đngqzeieju sửwofqa sang quầeiejn álfdbo, đngqzpvwpt nhiêagndn thấplggy mộpvwpt đngqzôeieji giànttqy mànttqu nâskdvu dừyblung trưprlmeebmc mặjxext côeiej. Côeiej ngẩciovng đngqzeieju, thấplggy Hoa Thiếuitau Kiềcykwn đngqzxuwtng trưprlmeebmc mặjxext côeiej.

Khuôeiejn mặjxext anh tuấplggn củgpkfa anh ta kềcykwlfdbt côeiej, anh ta nhìelvzn côeiej chằpphjm chằpphjm, nózbiii: “Tôeieji cózbii lờwocqi muốowptn hỏwpwai côeiej.” Nózbiii xong, đngqzi tớeebmi tànttqng câskdvy ởvvla chỗjxex rẽbqrm, đngqzxuwtng lạeebmi. Lăuitang Vi đngqzi theo anh ta, anh ta chợggsrt dừyblung lạeebmi, quay đngqzeieju nhìelvzn côeiej, hỏwpwai: “Côeiej thậrtrst sựagnd thíaxctch Diệwofqp Đfwxqìelvznh?”


uitang Vi sửwofqng sốowptt, khôeiejng ngờwocq anh ta cốowpt ýzngh gặjxexp riêagndng côeiej lạeebmi chíaxctnh lànttqelvz muốowptn hỏwpwai câskdvu nànttqy.

“Lăuitang Vi, côeiej thíaxctch anh ta thậrtrst sao? Hay lànttqeiejuitan bảzxfan khôeiejng biếuitat cảzxfam giálfdbc thíaxctch mộpvwpt ngưprlmwocqi lànttqelvz?” Anh ta hỏwpwai rấplggt vộpvwpi, rấplggt sợggsreiej sẽbqrm hậrtrsn anh ta.

uitang Vi nhíaxctu mànttqy, châskdvn mànttqy nhíaxctu chặjxext củgpkfa anh ta lậrtrsp tứxuwtc giãwocqn ra: “Tôeieji cũxzgmng biếuitat côeiej bịawxt éngqzp buộpvwpc.”

“Sao tôeieji lạeebmi bịawxt éngqzp buộpvwpc?” Lăuitang Vi nhìelvzn vànttqo mắjxext anh ta, cựagndc kỳfwxq nghiêagndm túafeqc nózbiii: “Tôeieji thíaxctch anh ấplggy! Tôeieji khôeiejng phảzxfai đngqzxuwta trẻbjms ba tuổpphji, tôeieji cózbii sựagnd phálfdbn đngqzlfdbn củgpkfa mìelvznh!” Kỳfwxq lạeebm, côeiej cho ngưprlmwocqi khálfdbc cảzxfam giálfdbc rấplggt đngqzơelvzn thuầeiejn rấplggt dễpvwp bịawxt gạeebmt sao? Ai cũxzgmng tớeebmi hỏwpwai côeiej, cózbii phảzxfai bịawxt éngqzp buộpvwpc hay khôeiejng!

eiej khoálfdbt tay nózbiii: “Cũxzgmng khôeiejng phảzxfai nhưprlm anh nghĩagnd. Anh ấplggy khôeiejng éngqzp buộpvwpc tôeieji, tíaxctnh cálfdbch tôeieji cũxzgmng khôeiejng phảzxfai dễpvwpnttqng bịawxt ai đngqzózbii éngqzp buộpvwpc!”

Hoa Thiếuitau Kiềcykwn chấplggn đngqzpvwpng, đngqzpvwpt nhiêagndn giữprlm bảzxfa vai Lăuitang Vi, muốowptn thứxuwtc tỉzbiinh côeiej: “Côeiejuitan bảzxfan khôeiejng thíaxctch thậrtrst sựagnd “thíaxctch” mộpvwpt ngưprlmwocqi lànttq cảzxfam giálfdbc gìelvz! Côeiej đngqzyblung bịawxt anh ta mêagnd hoặjxexc, côeiej cầeiejn mộpvwpt ngưprlmwocqi châskdvn chíaxctnh hiểybluu côeiej, linh hồjwnin bạeebmn lữprlmagndu thíaxctch côeiej, chứxuwt khôeiejng phảzxfai mộpvwpt ngưprlmwocqi chỉzbii muốowptn “Thửwofqvvlaagndn nhau”, côeiej hiểybluu khôeiejng?”

uitang Vi giơelvz tay đngqzciovy anh ta ra: “Anh đngqzyblung giữprlmeieji, đngqzau!”

Hoa Thiếuitau Kiềcykwn vộpvwpi buôeiejng tay, anh ta khôeiejng nghĩagnd tớeebmi mìelvznh lạeebmi khôeiejng khốowptng chếuita đngqzưprlmggsrc ưprlmu tưprlm, nắjxexm đngqzau côeiej.

uitang Vi lui vềcykw sau mộpvwpt bưprlmeebmc, côeiej ngưprlmowptng cằpphjm, álfdbnh mắjxext trong suốowptt nhìelvzn vànttqo mắjxext anh ta, thànttqnh tâskdvm nózbiii: “Hoa tổpphjng, tôeieji đngqzãwocq cứxuwtu anh mộpvwpt lầeiejn, tôeieji biếuitat anh cảzxfam kíaxctch tôeieji, cũxzgmng cảzxfam ơelvzn anh đngqzãwocq nhắjxexc nhởvvlaeieji, nhưprlmng mànttq… Chuyệwofqn tìelvznh cảzxfam, dùgpkf sao cũxzgmng lànttq chuyệwofqn riêagndng. Chíaxctnh tôeieji cózbiiuitang lựagndc xửwofqzngh, tôeieji cũxzgmng tin tưprlmvvlang chíaxctnh tôeieji sẽbqrm xửwofqzngh rấplggt tốowptt.”

“Lăuitang Vi!” Anh ta đngqzpvwpt nhiêagndn lêagndn giọojxfng ngắjxext lờwocqi côeiej: “Tôeieji quan tâskdvm côeiej khôeiejng phảzxfai vìelvzeiej đngqzãwocq cứxuwtu tôeieji! Mànttq bởvvlai vìelvzeieji thíaxctch côeiej! Tôeieji chỉzbii hy vọojxfng côeiej sốowptng tốowptt, tôeieji hy vọojxfng côeiejzbii thểybluzbii đngqzưprlmggsrc thứxuwt tốowptt đngqzahgjp trêagndn thếuita giớeebmi. Nhưprlmng Diệwofqp Đfwxqìelvznh chưprlma chắjxexc cózbii thểyblunttqm đngqzưprlmggsrc! Tôeieji hy vọojxfng côeiej dụydnli sálfdbng mắjxext, nhìelvzn rõzngh anh ta!”

uitang Vi bấplggt đngqzjxexc dĩagnd, Hoa Thiếuitau Kiềcykwn lấplggy đngqziệwofqn thoạeebmi ra, tìelvzm hìelvznh, đngqzưprlma đngqzếuitan trưprlmeebmc mặjxext côeiej: “Bấplggt kểyblu hay ngưprlmwocqi kếuitat hôeiejn thậrtrst hay lànttq hợggsrp đngqzjwning, nhưprlmng anh ta lạeebmi đngqzi hẹahgjn ngưprlmwocqi phụydnl nữprlm khálfdbc vànttqo khálfdbch sạeebmn, đngqzâskdvy chíaxctnh lànttq khôeiejng hếuitat lòsxcbng vớeebmi hôeiejn nhâskdvn! Lăuitang Vi, anh ta khôeiejng xứxuwtng côeiej!”

uitang Vi nhìelvzn hìelvznh, cũxzgmng khôeiejng cózbiinttqnh đngqzpvwpng thâskdvn mậrtrst gìelvz, côeiej nhìelvzn thờwocqi gian chụydnlp, suy nghĩagnd mộpvwpt lálfdbt… mặjxext đngqzwpwaagndn… Thờwocqi gian chụydnlp lànttqnttqi ngànttqy trưprlmeebmc, ởvvla cửwofqa cao ốowptc Quan Hảzxfai. Mộpvwpt ngưprlmwocqi phụydnl nữprlm chạeebmy tớeebmi muốowptn ôeiejm anh! Nhưprlmng căuitan bảzxfan chưprlma đngqzydnlng tớeebmi vạeebmt anh anh, hơelvzn nữprlma Diệwofqp Đfwxqìelvznh rấplggt tứxuwtc giậrtrsn! Vậrtrsy lànttqm sao cózbii thểyblunttq chứxuwtng cứxuwt ngoạeebmi tìelvznh chứxuwt? Mànttqeiejm đngqzózbii… anh hẹahgjn côeiej đngqzếuitan cao ốowptc Quan Hảzxfai… sau đngqzózbii, anh luôeiejn ởvvlaskdvn thưprlmggsrng cùgpkfng côeiej, cùgpkfng “vậrtrsn đngqzpvwpng” lãwocqng mạeebmn…

zbiii anh khôeiejng hếuitat lòsxcbng vớeebmi hôeiejn nhâskdvn, đngqzúafeqng lànttq buồjwnin cưprlmwocqi.

uitang Vi nhìelvzn Hoa Thiếuitau Kiềcykwn, nózbiii đngqzúafeqng sựagnd thậrtrst: “Đfwxqâskdvy lànttq hiểybluu lầeiejm, hôeiejm đngqzózbii anh ấplggy luôeiejn ởvvlaagndn tôeieji. Chúafeqng tôeieji ởvvlaagndn nhau lànttqm gìelvz, cũxzgmng khôeiejng cầeiejn bálfdbo cálfdbo vớeebmi anh chứxuwt?”

Hoa Thiếuitau Kiềcykwn bốowpti rốowpti nhưprlm bịawxtngqzt đngqzálfdbnh, mặjxext đngqzwocq đngqzutybn!

Anh ta khôeiejng tin lờwocqi Lăuitang Vi!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.