Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1607 : Hạ Bạch Mai (1)

    trước sau   
Nhódaxvm dịvhxrch: Thấxypft Liêdaxvn Hoa

“Máskbv ơwlxpi--- đsyhkexqfng nódaxvi! Em biếuwnxt em biếuwnxt, làtyxy em tíkobvnh sai rồdmisi!”

Khuôowmvn mặzgzmt nhỏvuqa nhắxeacn củzgzma Lôowmvi Niểfeuyu Niểfeuyu đsyhkvuqa bừexqfng. Côowmv nhìtfmhn xung quanh, trong hàtyxynh lang códaxv khôowmvng íkobvt ngưxqshtvnai đsyhkang nhìtfmhn bọnsbon họnsbo đsyhkâtajuu!

owmvi Niểfeuyu Niểfeuyu thậgdabt say, tròqyct chuyệmfxln cáskbvi nàtyxyy ngay trưxqshiaumc mặzgzmt mọnsboi ngưxqshtvnai, thậgdabt làtyxy tốxnekt sao?

Trờtvnai ạkhja, mấxypft mặzgzmt muốxnekn chếuwnxt! Tìtfmhm mộqiumt “thầxypfn cơwlxp diệmfxlu toáskbvn” làtyxym chồdmisng, đsyhkúspqbng thậgdabt làtyxy mộqiumt chuyệmfxln.... dọnsboa ngưxqshtvnai!

Anh quan tâtajum nhưxqsh vậgdaby, tỉramt mỉramt.... nhưxqsh vậgdaby, làtyxym cho đsyhkxypfu côowmvwlxpi choáskbvng váskbvng, côowmv vộqiumi vàtyxyng nódaxvi sang chuyệmfxln kháskbvc: “Sáskbvng sớiaumm hôowmvm nay, ba em đsyhkếuwnxn.” Côowmvdaxvi chuyệmfxln hồdmisi sáskbvng cho Lýwhzh Thiêdaxvn Mặzgzmc nghe, Lýwhzh Thiêdaxvn Mặzgzmc nhíkobvu màtyxyy nódaxvi: “Em khôowmvng thểfeuydaxvi chuyệmfxln vớiaumi ba em nhưxqsh vậgdaby, ngưxqshtvnai códaxv thểfeuy đsyhkfeuy cho em tùspqby tiệmfxln nổdaxvi giậgdabn đsyhkoemiu làtyxy rấxypft quan tâtajum em. Em suy nghĩczjk, em làtyxym nhưxqsh vậgdaby làtyxy đsyhkúspqbng sao?”


owmvi Niểfeuyu Niểfeuyu biếuwnxt mìtfmhnh khôowmvng đsyhkúspqbng, bĩczjku môowmvi khôowmvng nódaxvi lờtvnai nàtyxyo.

Mộqiumt lúspqbc lâtajuu sau, côowmv dờtvnai tầxypfm mắxeact. Đgzxwưxqsha tay cưxqshiaump báskbvo cáskbvo vềoemi, kếuwnxt quảdpep, trong báskbvo cáskbvo viếuwnxt rõvhxrtyxyng, côowmv thậgdabt.... khôowmvng códaxv mang thai!

daxvi nhảdpepm.... bàtyxytfmh đsyhkãtvna tớiaumi, muốxnekn làtyxym giảdpeppmgfng khôowmvng thểfeuytyxyo nha!

owmvi Niểfeuyu Niểfeuyu cảdpepm thấxypfy cảdpep ngưxqshtvnai khôowmvng tốxnekt, đsyhkqiumt nhiêdaxvn côowmv nghĩczjk tớiaumi mộqiumt chuyệmfxln, côowmv nhíkobvu màtyxyy nhìtfmhn sang Lýwhzh Thiêdaxvn Mặzgzmc.

daxvwlxpi kỳiaum quáskbvi hỏvuqai: “Sao anh biếuwnxt tháskbvng thứrmic nhấxypft em códaxvskbvu ngàtyxyy?”

Khi đsyhkódaxv, hai ngưxqshtvnai bọnsbon họnsboqyctn khôowmvng quen thuộqiumc nha! Đgzxwqiumt nhiêdaxvn côowmvtajung cáskbvnh tay lêdaxvn ngửkvnui áskbvo mìtfmhnh, chẳekreng lẽxnekdaxvspqbi? Đgzxwfeuy cho anh ngửkvnui ra chứrmic?

Trờtvnai ạkhja... sắxeacc mặzgzmt Lôowmvi Niểfeuyu Niểfeuyu đsyhkvuqa bừexqfng.

spqbc nàtyxyy, Lýwhzh Thiêdaxvn Mặzgzmc nódaxvi bêdaxvn tai củzgzma côowmv: “Tháskbvng đsyhkódaxv, em códaxvskbvu ngàtyxyy khôowmvng thíkobvch ra cửkvnua. Đgzxwi bộqiumpmgfng khôowmvng nhảdpepy nhảdpepy nhódaxvt nhódaxvt, cho nêdaxvn, rấxypft rõvhxrtyxyng.”

“Ngôowmv --- đsyhkexqfng nódaxvi” Nháskbvy mắxeact Lôowmvi Niểfeuyu Niểfeuyu giơwlxp tay lêdaxvn che miệmfxlng anh.

Quáskbv đsyhkáskbvng sợowmv! Ngưxqshtvnai đsyhkàtyxyn ôowmvng nàtyxyy quáskbv đsyhkáskbvng sợowmv! Đgzxwâtajuy làtyxy sứrmicc quan sáskbvt, lựsyhkc nhìtfmhn rõvhxrtfmh vậgdaby chứrmic?!

Quen biếuwnxt anh lâtajuu nhưxqsh vậgdaby, bâtajuy giờtvnaowmv mớiaumi biếuwnxt anh lạkhjai códaxv thểfeuy tỉramt mỉramt đsyhkếuwnxn mứrmicc đsyhkqiumtyxyy?

daxv phảdpepi côowmv hiểfeuyu anh, đsyhkãtvnawlxpi trễeosb?

owmv sợowmv hảdpepi chàtyxyskbvt da gàtyxy trêdaxvn tay, ngoẹlddio đsyhkxypfu nhìtfmhn anh: “Anh còqyctn biếuwnxt cáskbvi gìtfmh?”


Anh nghiêdaxvng đsyhkxypfu nhìtfmhn côowmv chăxqshm chúspqb. Nghiêdaxvm túspqbc nódaxvi: “Còqyctn biếuwnxt em mấxypfy giờtvna sẽxnekdaxvi mớiaum, mấxypfy giờtvna sẽxnek đsyhkkhjap chăxqshn. Còqyctn biếuwnxt tầxypfn sốxnektyxy em khôowmvng nhịvhxrn đsyhkưxqshowmvc gọnsboi ra tiếuwnxng, còqyctn biếuwnxt....”

“A! Đgzxwexqfng nódaxvi! Đgzxwưxqshowmvc rồdmisi đsyhkưxqshowmvc rồdmisi, em biếuwnxt!” Lôowmvi Niểfeuyu Niểfeuyu lạkhjai che miệmfxlng anh. Mẹlddi ơwlxpi.... lạkhjai đsyhkfeuy cho anh nódaxvi thêdaxvm chúspqbt nữkobva, côowmvqyctn muốxnekn sốxnekng nữkobva hay khôowmvng?

owmvi Niểfeuyu Niểfeuyu 囧 chếuwnxt, côowmv đsyhkãtvna muốxnekn đsyhkqiumn thổdaxv!

pmgfng may, lúspqbc nàtyxyy ba gọnsboi đsyhkiệmfxln thoạkhjai đsyhkếuwnxn cứrmicu côowmv, côowmv nhậgdabn cuộqiumc gọnsboi liềoemin nghe cha côowmv vộqiumi vãtvnadaxvi: “Niểfeuyu Niểfeuyu nha, ba vàtyxy chúspqbxqshơwlxpng đsyhkãtvnaylbwxqshiaumi lầxypfu bệmfxlnh việmfxln, con ởylbw lầxypfu mấxypfy?”

“A! Con lậgdabp tứrmicc xuốxnekng!” Lôowmvi Niểfeuyu Niểfeuyu vộqiumi vàtyxyng xévuqaskbvo cáskbvo giáskbvm đsyhkvhxrnh névuqam vàtyxyo thùspqbng ráskbvc.

daxvi chuyệmfxln vớiaumi Lýwhzh Đgzxwkhjai hiệmfxlp thậgdabt làtyxytyxym cho côowmv châtajun cũpmgfng run run. Sai rồdmisi, làtyxy bụoeming rúspqbt gâtajun....

owmvi Niểfeuyu Niểfeuyu bịvhxrwhzh Thiêdaxvn Mặzgzmc lôowmvi xuốxnekng lầxypfu, côowmv nhẹlddidaxvnh, đsyhki đsyhkưxqshtvnang cũpmgfng lắxeacc lưxqsh.

xqshiaumi lầxypfu, Vưxqshơwlxpng Dầxypfn mặzgzmt đsyhkxypfy vộqiumi vàtyxyng.

Ôuwnxng đsyhki tớiaumi, gấxypfp gáskbvp hỏvuqai: “Ngưxqshtvnai ởylbw đsyhkâtajuu? Niểfeuyu Niểfeuyu, mau dẫvfxbn chúspqb đsyhki xem.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.