Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1606 : Bệnh viện cũng có thể vô tình gặp được (2)

    trước sau   
Nhótmhvm dịkfshch: Thấaougt Liêctqfn Hoa

cdrj Thiêctqfn Mặaoamc dẫhyaxn côcdrj đgpffếlbxqn chỗrqfu thang lầbxytu. Bêctqfn thang mátwuay quátwua nhiềbxytu ngưdskzwrwli, anh khôcdrjng muốkopkn chen lấaougn.

cdrji Niểadsru Niểadsru bịkfsh anh kéuvfpo, đgpffi từntvvng bưdskzpcjuc từntvvng bưdskzpcjuc theo.

cdrj Thiêctqfn Mặaoamc vừntvva kéuvfpo côcdrjctqfn lầbxytu vừntvva nhìzagjn côcdrj chằfhwxm chằfhwxm nótmhvi: “Tìzagjnh trạfhwxng củhjpqa em tốkopkt nhưdskz vậuvfpy, nhấaougt đgpffkfshnh khôcdrjng phảqizmi cảqizmm mạfhwxo nótmhvng sốkopkt.”

Đvbvuôcdrji mắrzcct đgpffen sắrzccc béuvfpn củhjpqa anh quéuvfpt côcdrj mộvmkit lầbxytn, anh nótmhvi: “Vôcdrj duyêctqfn vôcdrj cớpcju chạfhwxy đgpffếlbxqn bệtmhvnh việtmhvn, nhấaougt đgpffkfshnh làgpff sợjvgn mang thai đgpffúrodjng khôcdrjng?”

cdrji Niểadsru Niểadsru ngâijmiy ngưdskzwrwli, đgpffvmkit nhiêctqfn cảqizmm giátwuac đgpffưdskzjvgnc anh dùsjtmng sứuwdgc nắrzccm tay côcdrj, lạfhwxi nghe anh nótmhvi: “Em sẽlbxq khôcdrjng mang thai, thờwrwli kỳelxr an toàgpffn củhjpqa em anh còvaesn biếlbxqt rõbxytrzccn em nữqqeea.”


“A? Gìzagj?” Lôcdrji Niểadsru Niểadsru sợjvgnaoami giưdskzơrzccng mắrzcct nhìzagjn anh chăvmkim chúrodj. Lýcdrj Thiêctqfn Mặaoamc vôcdrjsjtmng nghiêctqfm túrodjc nótmhvi: “Anh tíclpenh đgpffưdskzjvgnc rấaougt chuẩjffsn, sẽlbxq khôcdrjng sai. Khôcdrjng phảqizmi thờwrwli kỳelxr an toàgpffn củhjpqa em anh sẽlbxq đgpffaoamc biệtmhvt chúrodj ýcdrj. Em khôcdrjng phátwuat hiệtmhvn sao?”

“Phốkopkc ---” Lôcdrji Niểadsru Niểadsru bịkfshuvfpt đgpffátwuanh bốkopkc khótmhvi đgpffếlbxqn chátwuay khéuvfpt.... thậuvfpt may làgpff đgpffi thang lầbxytu, bêctqfn cạfhwxnh khôcdrjng cótmhv ngưdskzwrwli. Bằfhwxng khôcdrjng, côcdrj nhấaougt đgpffkfshnh sẽlbxq đgpffuvfpp đgpffbxytu vàgpffo tưdskzwrwlng.

Nhátwuay mắrzcct Lôcdrji Niểadsru Niểadsru hoàgpffi nghi mìzagjnh cótmhv phảqizmi phụnpxi nữqqee hay khôcdrjng, thờwrwli kỳelxr an toàgpffn cátwuai gìzagjcdrj hoàgpffn toàgpffn khôcdrjng biếlbxqt nha! Mộvmkit ngưdskzwrwli đgpffàgpffn ôcdrjng nhưdskz anh lạfhwxi biếlbxqt cátwuai nàgpffy? Còvaesn tíclpenh toátwuan nữqqeea?

vaesn còvaesn còvaesn.... tíclpenh toátwuat chíclpenh xátwuac....

cdrj Thiêctqfn Mặaoamc kéuvfpo tay côcdrj, đgpffi tớpcjui cừntvva phòvaesng hótmhva nghiệtmhvm lầbxytu ba, hỏwpoqi côcdrj: “Làgpff lấaougy bátwuao cátwuao ởctqf đgpffâijmiy đgpffúrodjng khôcdrjng?”

“Ừhnok...” Côcdrj cắrzccn môcdrjI, gậuvfpt đgpffbxytu. Đvbvuvmkit nhiêctqfn anh cưdskzwrwli: “Uổtmhvng côcdrjng vôcdrj íclpech!”

Anh vừntvva nótmhvi vừntvva nhéuvfpo mặaoamt côcdrj: “Nếlbxqu anh khôcdrjng đgpfftwuan sai, kinh nguyệtmhvt củhjpqa em, đgpffang.... trêctqfn đgpffưdskzwrwlng đgpffếlbxqn thăvmkim em.”

“Gìzagj?” Lôcdrji Niểadsru Niểadsru sợjvgnaoami che bụnpxing, lờwrwli nótmhvi củhjpqa anh quátwua đgpffátwuang sợjvgn! Anh còvaesn cótmhv thểadsrclpenh ra? Côcdrjvaesn khôcdrjng biếlbxqt mìzagjnh lúrodjc nàgpffo sẽlbxq tớpcjui, anh lạfhwxi biếlbxqt kinh nguyệtmhvt củhjpqa côcdrj đgpffang trêctqfn đgpffưdskzwrwlng đgpffếlbxqn?

Sao côcdrj lạfhwxi cứuwdg cảqizmm thấaougy khôcdrjng tin! Thátwuang nàgpffy côcdrj đgpffãaoam chậuvfpm rấaougt nhiềbxytu ngàgpffy đgpffâijmiu! Kinh nguyệtmhvt củhjpqa côcdrj vẫhyaxn luôcdrjn khôcdrjng cótmhv quy luậuvfpt, chíclpenh côcdrjhnokng khôcdrjng cátwuach nàgpffo chắrzccc chắrzccn, anh lạfhwxi cótmhv thểadsr thuậuvfpn miệtmhvng nótmhvi ra.

cdrji Niểadsru Niểadsru khinh thưdskzwrwlng bĩvxyhu môcdrji, Lýcdrj Thiêctqfn Mặaoamc đgpffi đgpffếlbxqn cửqizma sổtmhv phòvaesng hótmhva nghiệtmhvm nótmhvi vớpcjui bátwuac sĩvxyh: “Bátwuac sĩvxyh, ngàgpffi khỏwpoqe. Tôcdrji làgpff tớpcjui lấaougy bátwuao cátwuao củhjpqa Lôcdrji Niểadsru Niểadsru.”

“Đvbvuưdskzjvgnc, xin chờwrwl.”

twuao cátwuao còvaesn chưdskza lấaougy ra, đgpffvmkit nhiêctqfn Lôcdrji Niểadsru Niểadsru cảqizmm thấaougy bụnpxing nótmhvng lêctqfn. Côcdrj khom ngưdskzwrwli xuốkopkng ôcdrjm bụnpxing nótmhvi: “Em mắrzccc vệtmhv sinh.”

cdrj Thiêctqfn Mặaoamc kéuvfpo côcdrj lạfhwxi, sau đgpffótmhv, nhéuvfpt mộvmkit mótmhvn đgpffhbwigpffo tay côcdrj: “Mag cátwuai nàgpffy đgpffi.”


cdrji Niểadsru Niểadsru cúrodji đgpffbxytu, tầbxytm mắrzcct xẹneitt qua mótmhvn đgpffhbwigpff anh léuvfpn lúrodjt đgpffưdskza cho.... con mẹneittmhv nha! Anh léuvfpn lúrodjt đgpffưdskza cho côcdrjtwuai gìzagj vậuvfpy nha?

vmking, băvmking, băvmking... vệtmhv sinh! Anh còvaesn mang theo vậuvfpt nàgpffy? Lôcdrji Niểadsru Niểadsru hoàgpffn toàgpffn bịkfshuvfpt đgpffátwuanh chátwuay khéuvfpt!

cdrj Thiêctqfn Mặaoamc nótmhvi: “Hai ngàgpffy nàgpffy làgpff "ngàgpffy may mắrzccn" củhjpqa em, anh sợjvgn em khôcdrjng cótmhv chuẩjffsn bịkfsh.”

“...” Lôcdrji Niểadsru Niểadsru khôcdrjng nótmhvi nha.... côcdrj phảqizmi khen anh quan tâijmim tỉspdf mỉspdf sao?

cdrj vộvmkii vàgpffng nhéuvfpt băvmking vệtmhv sinh vàgpffo túrodji đgpffeo lưdskzng, nótmhvi thậuvfpt, côcdrj khôcdrjng cótmhv chuẩjffsn bịkfshtwuai nàgpffy....

cdrj đgpffwpoq mặaoamt, nhanh chótmhvng chạfhwxy vàgpffo nhàgpff vệtmhv sinh, ai nha mẹneit ơrzcci.... ngưdskzwrwli đgpffàgpffn ôcdrjng nàgpffy, thậuvfpt.... làgpffm cho côcdrj khôcdrjng ứuwdgng phótmhv kịkfshp!

cdrji Niểadsru Niểadsru khinh bĩvxyhzagjnh dùsjtmng thàgpffnh ngữqqee bậuvfpy, nhưdskzng màgpff, bâijmiy giờwrwlijmim tìzagjnh củhjpqa côcdrj thậuvfpt sựfoupgpff nhưdskz vậuvfpy! Bởctqfi vìzagj, bi kịkfshch phátwuat hiệtmhvn, côcdrj vừntvva mớpcjui vàgpffo nhàgpff vệtmhv sinh, ngồhbwii xuốkopkng, kinh nguyệtmhvt thậuvfpt sựfoup tớpcjui thăvmkim!

“Chếlbxqt tiệtmhvt ---” CÓaoug giỏwpoqi nhưdskz vậuvfpy sao? Anh, anh, anh, anh.... làgpffm sao anh tíclpenh ra?

Nhátwuay mắrzcct Lôcdrji Niểadsru Niểadsru ngâijmiy ngẩjffsn, trong đgpffbxytu cótmhv mộvmkit con ngưdskzwrwli nhỏwpoq đgpffang ngạfhwxo kiềbxytu khoanh tay, kiêctqfu ngạfhwxo hừntvv lạfhwxnh nótmhvi: “Đvbvuadsr cho anh đgpfftwuan đgpffúrodjng rồhbwii chứuwdg? Đvbvuadsr cho anh đgpfftwuan đgpffúrodjng rồhbwii chứuwdg? Còvaesn cótmhv ai?! Đvbvuưdskzwrwlng đgpffưdskzwrwlng hacker cao cấaougp thếlbxq giớpcjui, tốkopkc đgpffvmki tay vôcdrj đgpffkfshch, nãaoamo lựfoupc cao chótmhvt vótmhvt, ngay cảqizm thờwrwli kỳelxr kinh nguyệtmhvt, thờwrwli kỳelxr an toàgpffn củhjpqa vợjvgnzagjnh còvaesn khôcdrjng tíclpenh đgpffưdskzjvgnc thìzagjvaesn mặaoamt mũhnoki gìzagj nữqqeea?”

cdrji Niểadsru Niểadsru che mặaoamt, cótmhv phảqizmi côcdrj đgpffãaoam sốkopkng uổtmhvng lắrzccm rồhbwii hay khôcdrjng? Côcdrjgpff phụnpxi nữqqee! Ngàgpffy thátwuang củhjpqa chíclpenh mìzagjnh còvaesn khôcdrjng hiểadsru! Nhưdskzng màgpff, rõbxytgpffng thátwuang nàgpffy đgpffãaoam chậuvfpm nha!

Tứuwdgc chếlbxqt! Lôcdrji Niểadsru Niểadsru từntvv nhàgpff vệtmhv sinh đgpffi ra, đgpffãaoam ngâijmiy ngẩjffsn đgpffếlbxqn khôcdrjng tìzagjm ra đgpffưdskzwrwlng.

cdrj Thiêctqfn Mặaoamc cầbxytm bátwuao cátwuao giátwuam đgpffkfshnh, mặaoamt đgpffbxyty bìzagjnh tĩvxyhnh đgpffi vềbxyt phíclpea côcdrj, anh nhìzagjn côcdrj, nhưdskzpcjung màgpffy cưdskzwrwli.

Biểadsru tìzagjnh “bạfhwxn trai em làgpff thầbxytn cơrzcc diệtmhvu toátwuan” trêctqfn mặaoamt củhjpqa anh chọqizmc cho côcdrj thậuvfpt muốkopkn đgpffátwuanh anh mộvmkit trậuvfpn!

cdrji Niểadsru Niểadsru cưdskzwrwli miễrnpon cưdskzognhng: “Sao anh biếlbxqt làgpff ngàgpffy hôcdrjm nay? Rõbxytgpffng thátwuang nàgpffy đgpffãaoam chậuvfpm rấaougt nhiềbxytu ngàgpffy.”

cdrj Thiêctqfn Mặaoamc nghiêctqfm túrodjc nhìzagjn côcdrjtmhvi: “Cũhnokng khôcdrjng cótmhv trễrnpo bao nhiêctqfu. Anh biếlbxqt thátwuang thứuwdg nhấaougt kinh nguyệtmhvt em làgpfftwuau ngàgpffy, thờwrwli gian lâijmiu hơrzccn ngưdskzwrwli bìzagjnh thưdskzwrwlng. Cho nêctqfn, lầbxytn thứuwdg hai em tớpcjui làgpff 34 ngàgpffy sau. Lầbxytn thứuwdg hai, em lạfhwxi làgpfftwuau ngàgpffy, cho nêctqfn, thờwrwli gian lạfhwxi lui lạfhwxi.”

cdrji Niểadsru Niểadsru thậuvfpt làgpff say say, cótmhv thểadsr khôcdrjng nghiêctqfm túrodjc thảqizmo luậuvfpn vấaougn đgpffbxytgpffm ngưdskzwrwli khátwuac đgpffwpoq mặaoamt nhưdskz vậuvfpy hay khôcdrjng nha!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.