Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1591 : Bị mắng nghẹn lời (1)

    trước sau   
Nhócumhm dịyfvech: Thấeiost Liêxmgtn Hoa

Đjvmywhlet nhiêxmgtn Lýayjn Thiêxmgtn Mặeiosc trầdwzem mặeiost xuốpdclng.

xuupphxnng anh rấeiost khôgegrng vui! Anh vôgegroubwng nghiêxmgtm túnhcfc nócumhi: “Lôgegri Niểpygru Niểpygru, anh đnfllãrahjcumhi bao lầdwzen rồrnjti, quan hệfupw củsxnna chúnhcfng ta làphxn ngưcykzzhqfi yêxmgtu, em khôgegrng thểpygr luôgegrn kêxmgtu anh làphxn anh!”

“Àayjn...” Lôgegri Niểpygru Niểpygru nghe lờzhqfi gậolsct đnflldwzeu, lạawtfi kêxmgtu nữmikua: “Anh anh (ca ca)....”

nhcfc nàphxny khôgegrng phảnmqhi làphxn mộwhlet chữmiku “anh” nữmikua, thêxmgtm mộwhlet chữmiku nha, ha ha ha ha.... xem mìnoyhnh thôgegrng minh cỡawbtphxno.

ayjn Thiêxmgtn Mặeiosc uốpdcln nắttdqn côgegr: “Anh anh cũnmqhng khôgegrng đnfllưcykztxkpc! Phảnmqhi gọuaaei thâconxn áayjno, hoặeiosc làphxn chồrnjtng!”


Anh vôgegroubwng nghiêxmgtm túnhcfc nócumhi: “Em kêxmgtu sai nữmikua, anh liềsxnnn trừxuup đnflliểpygrm củsxnna em! Gọuaaei sai mộwhlet lầdwzen làphxncykzzhqfi đnflliểpygrm!”

“Máayjn ơruqbi! Cáayjni nàphxny thậolsct làphxn quáayjn áayjnc đnfllwhlec chứzvay?” Lôgegri Niểpygru Niểpygru giậolsct mìnoyhnh.

ayjn Thiêxmgtn Mặeiosc nhìnoyhn côgegr chằutecm chằutecm nócumhi: “em xem, lạawtfi gọuaaei sai! Kêxmgtu thâconxn áayjni, cáayjni giàphxnphxnayjn ơruqbi?”

“Anh cúnhcft cho em ---” Lôgegri Niểpygru Niểpygru giậolscn đnfllếolscn trợtxkpn trắttdqng mắttdqt, mẹrltucumh... đnfllócumhphxnxmgtu anh sao chứzvay?

ayjn Thiêxmgtn Mặeiosc xem nhưcykzphxn thậolsct: “Lúnhcfc nãrahjy em vừxuupa gọuaaei sai, trừxuup em mưcykzzhqfi đnflliểpygrm, thêxmgtm lêxmgtn chỗtcyf củsxnna anh, bâconxy giờzhqf anh lạawtfi cócumh 300 đnflliểpygrm!”

“...” Lôgegri Niểpygru Niểpygru muốpdcln đnfllxmgtn rồrnjti: “Cầdwzem thúnhcf! Sao anh khôgegrng đnflli chếolsct đnflli?”

ayjn Thiêxmgtn Mặeiosc giơruqb mộwhlet ngócumhn tay nócumhi: “Lạawtfi gọuaaei sai nữmikua, phảnmqhi trừxuup thêxmgtm mưcykzzhqfi, bâconxy giờzhqfphxn 310 đnflliểpygrm.”

“Con bàphxncumh ---” Lôgegri Niểpygru Niểpygru lui vềsxnn sau mộwhlet bưcykzdnrbc: “Thìnoyh ra sốpdcl đnflliểpygrm còzvayn cócumh thểpygr chơruqbi nhưcykz vậolscy?”

gegrzvayn nghĩdwlu rằutecng làphxnnoyhnh chiếolscm tiệfupwn nghi lớdnrbn đnfllâconxu! Khôgegrng nghĩdwlu tớdnrbi, cáayjni hốpdclphxny, còzvayn lớdnrbn hơruqbn côgegrcykzspclng tưcykztxkpng cảnmqh ngàphxnn lầdwzen nha!

theo cáayjnch tíruqbnh nàphxny củsxnna anh... đnfllzhqfi nàphxny củsxnna côgegrnmqhng chưcykza trảnmqh xong!

Khôgegrng cẩpdcln thậolscn, lạawtfi thiếolscu nhiềsxnnu hơruqbn trưcykzdnrbc 60 ngàphxnn nha! 310 vạawtfn, bâconxy giờzhqf....

gegri Niểpygru Niểpygru cắttdqn răawtfng, dùoubwng sứzvayc trừxuupng Lýayjn Thiêxmgtn Mặeiosc: “Cócumh lẽhjiv em phảnmqhi tìnoyhm hiểpygru anh lạawtfi mộwhlet lầdwzen nữmikua mớdnrbi đnfllưcykztxkpc...”

Trêxmgtn mặeiost Lýayjn Thiêxmgtn Mặeiosc tràphxnn đnflldwzey hiềsxnnn hòzvaya nócumhi: “Em cócumh thểpygr kiếolscm vềsxnn nha. Em giặeiost quầdwzen áayjno cho anh khôgegrng phảnmqhi cũnmqhng kiếolscm đnfllưcykztxkpc sao?”


gegri Niểpygru Niểpygru bĩdwluu môgegri chêxmgt: “Em giặeiost quầdwzen áayjno cho anh mộwhlet ngàphxny kiếolscm mưcykzzhqfi ngàphxnn. Cũnmqhng đnfllưcykztxkpc.”

ayjn Thiêxmgtn Mặeiosc lạawtfi cưcykzzhqfi gian, xua mộwhlet ngócumhn tay nócumhi: “Em tíruqbnh sai rồrnjti nha...”

ayjni chữmiku “nha” đnfllócumh củsxnna anh nócumhi vôgegroubwng thiếolscu đnflláayjnnh! Lôgegri Niểpygru Niểpygru trừxuupng mắttdqt hỏuskui anh: “Em tíruqbnh sai nhưcykz thếolscphxno nha?”

ayjn Thiêxmgtn Mặeiosc vôgegroubwng nghiêxmgtm túnhcfc nócumhi: “Anh giặeiost quầdwzen áayjno cho em làphxn bốpdcln mócumhn, màphxn quầdwzen áayjno củsxnna anh mỗtcyfi ngàphxny chỉuaaecumh ba mócumhn. Em suy nghĩdwlu, cócumh phảnmqhi bìnoyhnh thưcykzzhqfng em mặeiosc nhiềsxnnu hơruqbn anh mộwhlet mócumhn khôgegrng?”

“...” Lôgegri Niểpygru Niểpygru trợtxkpn trắttdqng mắttdqt, ngựxchvc đnfllau xócumht! Quảnmqh thậolsct làphxngegr mặeiosc nhiềsxnnu hơruqbn anh mộwhlet mócumhn.

ayjn Thiêxmgtn Mặeiosc nócumhi: “Anh giặeiost cho em 4 mócumhn tíruqbnh 1 đnflliểpygrm. Em giặeiost cho anh ba mócumhn, sao cócumh thểpygrnmqhng làphxn 1 đnflliểpygrm chứzvay?”

gegri Niểpygru Niểpygru cắttdqn răawtfng! Giậolscn đnfllếolscn thậolsct muốpdcln cắttdqn anh! Côgegr giậolscn đnfllếolscn bậolsct cưcykzzhqfi, giơruqb tay lêxmgtn dùoubwng sứzvayc nhéhjivo ngựxchvc anh nócumhi: “Hay làphxn.... anh cũnmqhng mặeiost thêxmgtm mộwhlet mócumhn?”

“Phốpdclc ---” Lýayjn Thiêxmgtn Mặeiosc cưcykzzhqfi phun: “Anh khôgegrng mặeiosc.”

gegri Niểpygru Niểpygru lạawtfi nócumhi: “Thẹrltun thùoubwng cáayjni gìnoyh nha! Em lạawtfi khôgegrng chêxmgtcykzzhqfi anh!”

gegr vừxuupa nócumhi vừxuupa đnfllưcykza áayjno ngựxchvc củsxnna mìnoyhnh đnfllếolscn trưcykzdnrbc mặeiost anh: “Lạawtfi đnfllâconxy, anh mặeiosc củsxnna em, em khôgegrng ngạawtfi.”

“...” Lýayjn Thiêxmgtn Mặeiosc vộwhlei vàphxnng khoáayjnc tay: “Thôgegri thôgegri, ba mócumhn, cũnmqhng xem nhưcykzphxn mộwhlet đnflliểpygrm. Em nhỏuskuruqbn anh, anh phảnmqhi nhưcykzzhqfng em. Anh chịyfveu thiệfupwt cũnmqhng khôgegrng sao...”

“Em khinh ----” Lôgegri Niểpygru Niểpygru giậolscn đnfllếolscn muốpdcln mộwhlet dao chéhjivm chếolsct anh!

“Anh đnfllâconxy làphxn nhưcykzzhqfng em sao? Đjvmyâconxy rõxuupphxnng làphxn muốpdcln tứzvayc chếolsct em!”

Hai ngưcykzzhqfi minh tranh áayjnm đnflleiosu, rốpdclt cụbeeac rửneeya mặeiost, đnflláayjnnh răawtfng xong rồrnjti, cùoubwng ăawtfn bữmikua sáayjnng chung.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.