Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1590 : Chế độ điểm lên giá (2)

    trước sau   
Nhóupigm dịgocvch: Thấpxcwt Liêgocvn Hoa

Nhưqycang màpyaf.... trong chốmtcxc lásnmit, Lýiroo Thiêgocvn Mặgocvc nghe đngnwưqycariwdc tiếmvkpng híeabet thởkhhc đngnwwpdku đngnwwpdku củnphka côsidi.

Con bédoknpyafy, khôsiding tim khôsiding phổmhnli, ngủnphk quásnmi nhanh!

iroo Thiêgocvn Mặgocvc vôsidimvkpng muốmtcxn đngnwcmwqp đngnwocruu vàpyafo tưqycamtcxng, cásnmii con tiểypnru yêgocvu tinh nàpyafy, làpyafm hạugvfi anh đngnwmhnl mồqdzrsidii, chíeabenh côsidi lạugvfi ngủnphk trưqycavfngc

Anh nằvotum xuốmtcxng, từeeyq từeeyqedlxnh phụxczlc hơhacai thởkhhc. Tásnmic dụxczlng củnphka rưqycariwdu làpyafm cảespc ngưqycamtcxi anh nóupigng đngnwếmvkpn sắqdzrp mấpxcwt mạugvfng! Con bédokn xấpxcwu xa, chỉwbdc biếmvkpt đngnwmtcxt, màpyaf khôsiding phụxczl trásnmich tắqdzrt lửqyhka! Hôsidim nay anh uốmtcxng rưqycariwdu hơhacai chóupigng mặgocvt.

Anh đngnwàpyafnh phảespci bòqyca dậcmwqy, vàpyafo phòqycang tắqdzrm tắqdzrm lạugvfi.


Anh vừeeyqa nhúeeyqc nhíeabech, đngnwmhnlt nhiêgocvn côsidi tỉwbdcnh lạugvfi, ôsidim anh gắqdzrt gao.

“...” Lýiroo Thiêgocvn Mặgocvc muốmtcxn đngnwgocvn rồqdzri, trong đngnwocruu nghĩimet, Niểypnru Niểypnru nha, cóupig phảespci em cốmtcx ýiroo khôsiding? Hôsidim nay anh khôsiding chạugvfm vàpyafo em em khôsiding hàpyafi lòqycang đngnwúeeyqng khôsiding?

iroo Thiêgocvn Mặgocvc tứdpkfc giậcmwqn quyếmvkpt đngnwgocvnh, nếmvkpu nhưqyca vậcmwqy, thìedlx khôsiding đngnwi nữzmoma!

Anh xoay ngưqycamtcxi, đngnwmtcxi mặgocvt vớvfngi côsidi. Lôsidii Niểypnru Niểypnru lậcmwqp tứdpkfc dásnmin tớvfngi, thâcmwqn thểypnr hai ngưqycamtcxi díeabenh sásnmit. Vôsidimvkpng ấpxcwm ásnmip, thoảespci másnmii.

Mồqdzrsidii củnphka Lýiroo Thiêgocvn Mặgocvc tuôsidin rơhacai. Anh cứdpkfng ngắqdzrc khôsiding dásnmim đngnwmhnlng đngnwcmwqy, rốmtcxt cuộmhnlc sứdpkfc mạugvfnh hơhacai men củnphka rưqycariwd đngnwi lêgocvn đngnwmhnlt nhiêgocvn mệmqxbt mỏycwai vôsidimvkpng.

Anh ôsidim chặgocvt côsidipyafo lòqycang, châcmwqn dàpyafi cuốmtcxn lấpxcwy bắqdzrp châcmwqn củnphka côsidi, kédokno côsidi lạugvfi vàpyafo trong ngựflhvc, cứdpkf ôsidim nhưqyca vậcmwqy, hai ngưqycamtcxi gầocrun gũqpkui giốmtcxng nhưqyca mộmhnlt ngưqycamtcxi vậcmwqy, anh dùmvkpng sứdpkfc hôsidin lêgocvn mặgocvt côsidihacahacapyafng màpyafng ngủnphk.

Buổmhnli sásnming thứdpkf hai, hai ngưqycamtcxi giốmtcxng nhưqyca hai đngnwdpkfa bédokn song sinh vậcmwqy, ôsidim chặgocvt.

snminh tay củnphka Lýiroo Thiêgocvn Mặgocvc cũqpkung sắqdzrp gãrjdqy, bịgocvsidi édoknp tớvfngi chua xóupigt đngnwau nhứdpkfc, cảespcm giásnmic đngnwau nhóupigi đngnwypnr cho anh khôsiding nhúeeyqc nhíeabech đngnwưqycariwdc.

sidii Niểypnru Niểypnru đngnwwpdku quêgocvn vìedlx sao côsidi ngủnphk chung vớvfngi anh....

sidi thấpxcwy bêgocvn cạugvfnh mìedlxnh cóupig mộmhnlt ngưqycamtcxi nằvotum sợriwd đngnwếmvkpn hédoknt to: “A----” nhấpxcwc châcmwqn, liềwpdkn đngnwugvfp lêgocvn đngnwùmvkpi anh.

“A....” Cảespc ngưqycamtcxi Lýiroo Thiêgocvn Mặgocvc cũqpkung têgocv dạugvfi nha... mộmhnlt cưqycavfngc nàpyafy khôsiding nặgocvng, nhưqycang tuyệmqxbt đngnwmtcxi cũqpkung khôsiding nhẹmhnl!

“Em làpyafm gìedlx vậcmwqy?” Lýiroo Thiêgocvn Mặgocvc bấpxcwt mãrjdqn tốmtcxsnmio: “Sásnming sớvfngm, còqycan chưqycaa mởkhhc mắqdzrt đngnwâcmwqu em đngnwãrjdq đngnwugvfp ngưqycamtcxi!”

Nghe đngnwưqycariwdc giọuyctng nóupigi củnphka Lýiroo Thiêgocvn Mặgocvc, đngnwmhnlt nhiêgocvn Lôsidii Niểypnru Niểypnru thanh tỉwbdcnh: “Nha.... em quêgocvn, em quêgocvn... tốmtcxi ngàpyafy hôsidim qua, hìedlxnh nhưqycapyaf em muốmtcxn ôsidim anh.”


...

iroo Thiêgocvn Mặgocvc trởkhhcedlxnh, đngnwdpkfng lêgocvn đngnwi vệmqxb sinh! Sợriwd đngnwásnminh thứdpkfc côsidi, anh nhịgocvn cảespc buổmhnli tốmtcxi. Anh đngnwi xuốmtcxng đngnwpxcwt rửqyhka mặgocvt.

Anh mớvfngi vừeeyqa đngnwi vệmqxb sinh xong, còqycan chưqycaa rửqyhka mặgocvt đngnwâcmwqu đngnwãrjdq thấpxcwy côsidi ngásnmip vưqycaơhacan ngưqycamtcxi tớvfngi.

iroo Thiêgocvn Mặgocvc 囧, cũqpkung may anh đngnwi vệmqxb sinh nhanh, nếmvkpu khôsiding, lạugvfi bịgocvsidi nhìedlxn thấpxcwy!

“Lôsidii Niểypnru Niểypnru! em khôsiding biếmvkpt anh đngnwang đngnwi vệmqxb sinh sao? Đvfrwmhnlt nhiêgocvn em đngnwi vàpyafo nhưqyca vậcmwqy, sẽocrupyafm anh sợriwd đngnwếmvkpn níeaben lạugvfi hếmvkpt cóupig biếmvkpt khôsiding?”

sidii Niểypnru Niểypnru nóupigi: “Em đngnwãrjdq nghe anh dộmhnli nưqycavfngc rồqdzri.”

sidi cầocrum quầocrun ásnmio đngnwi vàpyafo, tốmtcxi hôsidim qua quêgocvn tắqdzrm.

“Di?” Sao quầocrun ásnmio lạugvfi ưqycavfngt, còqycan đngnwang nhĩimetu nưqycavfngc đngnwâcmwqu....

iroo Thiêgocvn Mặgocvc nóupigi: “Anh thấpxcwy em chưqycaa giặgocvt quầocrun ásnmio, nêgocvn đngnwãrjdq giặgocvt giúeeyqp em.”

Nhásnmiy mắqdzrt mặgocvt Lôsidii Niểypnru Niểypnru đngnwycwagocvn, anh giặgocvt quầocrun ásnmio cho côsidi, còqycan giặgocvt thậcmwqt sạugvfch sẽocru! Chủnphk yếmvkpu làpyaf.... anh khôsiding chỉwbdc giặgocvt ásnmio ngoàpyafi cho côsidi... còqycan cóupig hai cásnmii mặgocvc bêgocvn trong nữzmoma.

“Cásnmii kia cásnmii kia... giặgocvt cũqpkung đngnwãrjdq giặgocvt, cásnmim ơhacan a....” Côsidi 囧 囧 nhìedlxn anh cưqycamtcxi toédoknt miệmqxbng. Côsidi đngnwi tớvfngi sâcmwqn thưqycariwdng phơhacai quầocrun ásnmio, Lýiroo Thiêgocvn Mặgocvc đngnwi theo ra ngoàpyafi.

“Ai!” Đvfrwmhnlt nhiêgocvn côsidigocvu, gấpxcwp gásnmip hỏycwai anh: “Anh giặgocvt quầocrun ásnmio củnphka em, sẽocru khôsiding dùmvkpng đngnwiểypnrm đngnwypnr đngnwmhnli chứdpkf?”

“...” Lýiroo Thiêgocvn Mặgocvc khôsiding nóupigi gìedlx, anh làpyaf ngưqycamtcxi nhưqyca vậcmwqy sao? Đvfrwmhnlt nhiêgocvn, lạugvfi cảespcm thấpxcwy đngnwwpdk nghịgocvpyafy củnphka côsidi khôsiding tệmqxb.

Anh suy nghĩimetupigi: “Vậcmwqy chỉwbdc thu 1 đngnwiểypnrm làpyaf đngnwưqycariwdc. Tốmtcxi hôsidim qua làpyaf 304 đngnwiểypnrm, trừeeyq 15 làpyafqycan 289 đngnwiểypnrm, hôsidim nay thu 1 đngnwiểypnrm làpyaf 290. Đvfrwưqycariwdc cásnmii sốmtcx chẵqdzrn, dễasty nhớvfng.”

Nhásnmiy mắqdzrt Lôsidii Niểypnru Niểypnru trợriwdn to mắqdzrt, côsidi thậcmwqt làpyaf ngu ngốmtcxc nha! tựflhvedlxnh đngnwàpyafo cásnmii hốmtcx nhảespcy xuốmtcxng!

Nhưqycang màpyaf.... khôsiding đngnwúeeyqng nha!

sidii Niểypnru Niểypnru suy nghĩimet, đngnwmhnlt nhiêgocvn cảespcm thấpxcwy cásnmii hốmtcxpyafy hơhacai lớvfngn nha!

sidi vộmhnli vàpyafng nóupigi: “Cóupig vẻpabo nhưqyca chúeeyqng ta tíeabenh đngnwiểypnrm khôsiding đngnwúeeyqng? Mộmhnlt đngnwiểypnrm, tưqycaơhacang đngnwưqycaơhacang vớvfngi mưqycamtcxi ngàpyafn đngnwqdzrng! Anh chỉwbdc giặgocvt mấpxcwy bộmhnl quầocrun ásnmio liềwpdkn lấpxcwy mưqycamtcxi ngàpyafn đngnwqdzrng sao?”

snmii têgocvn hốmtcx cha nàpyafy!

iroo Thiêgocvn Mặgocvc nóupigi: “Khôsiding sai nha, hôsidim qua anh đngnwxczlng em, em còqycan thu 15 đngnwiểypnrm đngnwâcmwqu.”

sidii Niểypnru Niểypnru ngâcmwqy ngẩuyqdn, đngnwmhnlt nhiêgocvn côsidieabeu cổmhnl ásnmio củnphka anh nóupigi: “Anh, sau nàpyafy đngnweeyqng giặgocvt quầocrun ásnmio nữzmoma, cũqpkung tíeabenh cho em đngnwi! em giặgocvt cho anh mộmhnlt thásnming, làpyafupig thểypnr kiếmvkpm ba trăeyxbm ngàpyafn rồqdzri!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.